Đoá Hoa Tinh Khôi

Đoá Hoa Tinh Khôi

Nhiều năm sau gặp lại Hứa Tấn Nam, anh ấy mang theo vị hôn thê bên cạnh.

Còn tôi thì đi cùng bạn trai.

Trên bàn toàn là lời nịnh nọt tâng bốc.

Ai cũng khen anh và thiên kim nhà họ Tần xứng đôi vừa lứa, trai tài gái sắc, định sẵn một cặp.

Có người hỏi khi nào hai người tổ chức hôn lễ.

“Tháng sau thôi.”

Anh khẽ cười, giọng nói dịu dàng hiếm thấy.

Thế nhưng khi giơ tay lên, lại vô thức gắp con tôm đã bóc vỏ, bỏ vào bát của tôi.

1.

Không khí bỗng chốc ngưng lại.

Tiếng trò chuyện rôm rả chợt im bặt.

Tất cả ánh mắt trên bàn đều đổ dồn về phía tôi.

“Phụt.”

Tôi bật cười khẽ một tiếng: “Đều tại tôi cả, hôm nay lại mặc trùng màu váy với chị Tần rồi.”

Tôi bình tĩnh đứng dậy, bước qua người Hứa Tấn Nam, đặt bát tôm trước mặt Tần Thư Nhiên.

Tần Thư Nhiên đỏ bừng cả mặt.

Bầu không khí lại náo nhiệt hơn hẳn.

Mọi người bắt đầu thi nhau khen Hứa Tấn Nam dịu dàng, chu đáo.

Hứa Tấn Nam không nói gì thêm.

Tôi cúi đầu, cũng chẳng lên tiếng nữa.

“Tiểu Mãn, em cũng ăn đi.”

Thẩm Thì bóc một con tôm khác, đặt vào bát tôi.

Tôi cầm đũa, định gắp con tôm đó lên.

Hứa Tấn Nam đột nhiên khẽ cười khẩy.

Ánh mắt rơi xuống đỉnh đầu tôi.

Không một lời.

Đen kịt, nặng nề.

Giống hệt như ngày chúng tôi chia tay năm đó.

2.

Tôi thật không ngờ lại chạm mặt Hứa Tấn Nam ở đây.

Tài sản nhà họ Hứa gần như đều ở nước ngoài.

Những năm tôi quen anh ấy, anh chưa từng một lần về nước.

Thậm chí tiếng Trung nói còn không trôi chảy.

“Anh Hứa và cô Tần định tổ chức hôn lễ vào tháng sau sao?”

“Không biết sẽ tổ chức ở trong nước hay nước ngoài?”

Thẩm Thì nâng ly rượu lên.

Tôi định ngăn lại, nhưng đã không kịp.

“Chúc hai người tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.”

Anh ấy hơi khom người, nở nụ cười lấy lòng.

Không thể trách anh được.

Bọn tôi cần khoản đầu tư lần này.

Hứa Tấn Nam lại chẳng hề động đậy, cũng không nói gì.

Đôi mắt màu trà nhạt, cao ngạo nhìn xuống tôi và Thẩm Thì.

Anh vốn luôn như vậy.

Không muốn để ý đến ai hay điều gì, chỉ cần một ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm, là coi như xong chuyện.

Quả nhiên, anh liếc qua tôi và Thẩm Thì, rồi lập tức nhìn đi chỗ khác.

Cứ như thể bọn tôi là không khí.

Bàn tay cầm ly rượu của Thẩm Thì cứng đờ.

“Ôi chao, mới là đính hôn thôi mà!”

Giọng ngọt ngào của Tần Thư Nhiên phá vỡ cục diện bế tắc.

Cô thân mật tựa vào cánh tay Hứa Tấn Nam: “A Nam nói tiếng Trung không tốt lắm, chắc không hiểu rõ ý mọi người đâu.”

“Đừng để bụng nha.”

Cô cầm ly rượu, nhẹ nhàng cụng ly với Thẩm Thì.

Thế nhưng chưa kịp để Thẩm Thì uống cạn, Hứa Tấn Nam mở miệng:

“Không biết cô Tạ và anh Thẩm định khi nào kết hôn?”

Phát âm rõ ràng, từng từ từng chữ, không sai nửa điểm.

Vừa châm chọc, vừa lạnh lùng.

Trên bàn toàn người tinh ý, ai mà không nghe ra hàm ý sau câu nói ấy.

Không khí lại rơi vào trầm mặc.

Mọi ánh mắt lại lần nữa xoay quanh tôi và Hứa Tấn Nam – người đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố gắng mỉm cười tự nhiên:

“Sắp rồi.”

Hứa Tấn Nam cũng nở nụ cười.

Anh gật đầu:

“Mồng 6 tháng sau là lễ đính hôn của tôi và Thư Nhiên, rất hoan nghênh hai người đến dự.”

Nói xong dứt khoát đứng dậy, quay lưng bỏ đi.

“Ơ?”

Tần Thư Nhiên vội đuổi theo.

Bờ vai tôi lập tức nhẹ bẫng.

Rồi tôi nghe thấy giọng nói lưu loát bằng tiếng Pháp của Tần Thư Nhiên:

“Anh về nhà luôn à? Anh quen cô Tạ sao?”

Hứa Tấn Nam đáp: “Không quen.”

3.

“Em quen anh Hứa à?”

Trên đường về, Thẩm Thì cũng hỏi tôi câu đó.

Tôi không thể nào dứt khoát đáp “không quen” như Hứa Tấn Nam đã làm.

Đang nghĩ xem phải trả lời thế nào, Thẩm Thì đã đập nhẹ vào trán mình.

“Xem anh này, sao em lại quen được người như anh ta chứ?”

“Em với anh ta đâu cùng đẳng cấp.”

Tôi cúi mắt, khẽ mỉm cười.

Phải rồi, cho dù tôi đã cố gắng hết sức trèo lên suốt năm năm qua…

Giữa tôi và Hứa Tấn Nam, vẫn là vực sâu muôn trượng.

Huống hồ là tôi của năm đó – một con vịt con bẩn thỉu, lạc lối giữa bùn lầy.

Thế nhưng khi ở bên anh, tôi lại không hề biết…

Anh, vốn dĩ là một vì sao ở quá xa, quá xa tầm với.

4.

Tôi gặp Hứa Tấn Nam lần đầu tiên khi đang hái nho ở Bordeaux.

Nắng hè gay gắt, chói chang đến mức chỉ một ngày thôi cũng đủ khiến da bong tróc cả lớp.

Nhưng công việc đó kiếm được tiền.

Làm nửa tháng, đủ chi tiêu ăn uống cho tôi trong hai, ba tháng tiếp theo.

Tôi để ý đến Hứa Tấn Nam vì anh… không bị rám nắng.

Từ sáng đến tối đều bị nắng thiêu đốt, tôi thì cháy đen như con chuột chũi, vừa đen vừa vàng.

Còn anh ấy vẫn là một con thiên nga trắng đầy ưu nhã.

Đáng ghen thật đấy.

“Này, cậu dùng kem chống nắng gì thế? Chia sẻ với tôi một tí?”

Anh ngớ ra, rồi hỏi lại: “Du học sinh?”

Ngữ điệu hơi lạ.

Tôi lập tức nhận ra — đây là một “chuối tiêu” (banana person: người Hoa sống ở nước ngoài, ngoài vàng trong trắng).

“Không dùng gì cả… chẳng có gì đâu.”

Anh trả lời tôi, đến chữ “kem chống nắng” còn nói không xong.

Rõ ràng không cùng hệ.

Tôi định rút lui.

“Cậu… làm sao mà được như vậy vậy?”

“Hả?”

“Ý tôi là… sao… sao đen thế? Làm sao mà đen được như vậy?”

Anh lắp ba lắp bắp, vẻ ngập ngừng: “Ghen tị.”

Tôi nghẹn họng, phì cười vì tức.

Anh cũng cười theo.

Nắng chiều rọi vào đôi mắt màu trà nhạt của anh, ánh lên một tầng sáng dịu dàng, như trăng tháng Sáu.

Đó chính là Hứa Tấn Nam của mười năm trước.

Hứa Tấn Nam thuở niên thiếu.

Anh ấy không hề cao cao tại thượng.

Ngược lại, rất hay cười.

Thích mặc áo thun trắng, quần kaki màu nâu hạt dẻ.

Thích nghiên cứu cách làm sao cho làn da “trông khỏe mạnh” hơn.

Thích vào mỗi buổi chiều, gõ cửa phòng trọ nhỏ của tôi.

Similar Posts

  • Phượng Mệnh Cô Hàn

    Lần đầu tiên ta gặp tiểu thiếp của tướng quân, là khi nàng ôm con, chặn ta giữa phố lớn.

    “Công chúa, xin người tha cho mẹ con thần một con đường sống.”

    Toàn thân nàng đầy vết thương, quỳ dưới chân ta, run rẩy cầu khẩn.

    “Thần nguyện ôm con rời khỏi kinh thành, cầu xin người đừng gi/ết thần…”

    Tướng quân bên cạnh, khóe môi khẽ giật.

    Hắn vừa khải hoàn trở về, phong quang vô hạn, là nhân vật ai cũng kính nể.

    “Ngươi nói có người muốn s/át h/ại ngươi?”

    Ta cao giọng kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đám bá tánh đang vây quanh cùng hàng quan viên đứng dọc hai bên đường.

    Chỉ tay vào một người: “Thị lang bộ Hình kia rồi, việc này phải báo quan. Đi, bản cung sẽ đưa ngươi tới đó!”

  • Chồng Chết Để Lại Toàn Bộ Tài Sản Cho Bạch Nguyệt Quang

    Người chồng từng đầu gối tay ấp với tôi đã chết rồi.

    Anh ấy bệnh suốt năm năm, vậy mà chỉ giấu mỗi mình tôi.

    Về đến nhà, tôi mới phát hiện số vàng bạc tôi chắt chiu bao năm, cả của hồi môn, đều đã vào tay mẹ chồng và “bạch nguyệt quang” trong lòng anh – Thẩm Niệm.

    Còn Thẩm Trầm để lại cho tôi chỉ là một bức thư tuyệt mệnh.

    “Xin lỗi A Ngọc, kiếp này là anh nợ em.”

    “Nhưng một mình Niệm Niệm nuôi con vất vả quá, người anh không yên lòng nhất chính là cô ấy.”

    “Nợ em, kiếp sau anh nhất định làm trâu làm ngựa để trả.”

    Tôi bật cười khẩy, rồi xé nát bức thư.

    Muốn làm trâu ngựa trả nợ cho tôi?

    Được thôi.

    Không cần đợi kiếp sau.

    Ánh mắt tôi rơi lên con trâu già nhà mình.

  • Ngày Ly Hôn, Bnq Của Chồng Cũ Qua Đời

    Cuốn sổ đỏ của cục dân chính được thay bằng tờ giấy ly hôn màu đỏ sậm.

    Ngay khoảnh khắc con dấu thép đóng xuống, ba năm hôn nhân giữa tôi và Cố Ngôn đã khép lại.

    Bước ra khỏi cửa, không khí oi bức đến nghẹt thở.

    Anh đứng trên bậc thang, lần đầu tiên không còn che nắng cho tôi nữa.

    “Từ hôm nay, em tự do rồi, anh cũng vậy.”

    Giọng anh không mang theo chút lưu luyến, chỉ có sự nhẹ nhõm như vừa trút bỏ gánh nặng.

    Tôi gật đầu, không nói gì.

    Vì ngày hôm nay, tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm, chẳng có gì là không thể tiếp tục nhẫn nữa.

    Chúng tôi lặng lẽ đi về phía bãi đậu xe, một trước một sau, chẳng khác gì hai người xa lạ.

    Lên xe anh, anh thậm chí còn không hỏi tôi muốn đi đâu.

    Trong xe đang phát bản piano mà người con gái anh yêu nhất – Lâm Uyển Uyển – thích nghe nhất.

    Chói tai.

    Tôi đưa tay tắt đi.

    Anh liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt lạnh như băng.

    “Tô Yên, đến chút thể diện này em cũng không muốn chừa cho anh sao?”

    “Cố Ngôn, chúng ta đã ly hôn rồi.”

    Tôi nhắc anh.

    Anh không nói thêm lời nào, khởi động xe.

    Điện thoại rung lên, là một số lạ.

    Tôi trượt màn hình nhận cuộc gọi.

    “Xin hỏi cô là Tô Yên phải không? Đây là Cục Công an thành phố, khu biệt thự phía Nam vừa xảy ra một vụ án mạng, cần cô phối hợp điều tra.”

    Khu biệt thự phía Nam.

    Là nhà tôi.

    Là ngôi nhà tân hôn của tôi và Cố Ngôn.

    Trái tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực.

    “Án mạng gì cơ?”

    “Nạn nhân tên là Lâm Uyển Uyển, cô có quen biết không?”

    Giọng người ở đầu dây bên kia lạnh băng, từng chữ như một chiếc búa, nện thẳng vào thần kinh tôi.

    Lâm Uyển Uyển.

    Người con gái Cố Ngôn luôn đặt trong tim.

    Chết rồi.

    Chết ở trong nhà tôi.

    Tôi theo phản xạ quay sang nhìn Cố Ngôn.

    Anh cũng đang nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt vô cùng phức tạp, tôi không tài nào hiểu nổi.

    “Được, tôi sẽ đến ngay.”

    Tôi cúp máy, giọng khô khốc.

    “Đến khu biệt thự phía Nam.”

    Yết hầu Cố Ngôn trượt lên trượt xuống.

    “Xảy ra chuyện gì vậy?”

    “Lâm Uyển Uyển chết rồi.”

    Tôi nói.

  • Nhặt Được Chiến Thần Tương Lai

    Giữa những ngày đông giá rét cuối năm, Triệu ma ma bên cạnh mẫu thân đương gia xách một cái túi vải đen, hung hăng nhổ toẹt một bãi.

    “Đại sư nói rồi, đứa con trai trưởng do thiếp thất sinh này có bát tự thuần âm, khắc cha khắc mẹ, chỉ có vứt xuống giếng cho chết đuối mới sạch sẽ!”

    Mụ ta run lên vì lạnh, tiện tay ném cái túi vải xuống cạnh giếng rồi quay người chạy về.

    Ta chỉ là một nha hoàn quét sân, tháng sau sẽ được chuộc thân rời phủ để lấy chồng.

    Vốn dĩ ta không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng tiếng khóc yếu ớt như mèo con của đứa trẻ ấy lại khiến lòng người quặn thắt.

    Sau một thoáng chần chừ, ta bế cái bọc vải đen lên. Trước mắt đột nhiên nổ tung một mảng chữ trắng:

    【Nhặt lên là đúng rồi, đây chính là chiến thần vô địch quét ngang thiên hạ, vị trấn quốc đại tướng quân tương lai Bùi Lẫm đó!】

    【Nó đâu phải bát tự không hợp, mà là chính thất đã hạ độc bằng cây trúc đào. Chỉ cần lẻn vào nhà bếp lấy ít đậu xanh nấu nước cho nó uống, gây nôn ra là giải được độc!】

    【Tiểu tỷ tỷ à, cô nuôi nó lớn khôn, với quốc gia xã tắc đây cũng là đại công đức. Chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc bị đuổi ra ngoài rồi tùy tiện gả cho một kẻ nào đó sao.】

    Ta gật đầu. Đ/ ứa tr/ ẻ đã là đ/ ứa tr/ ẻ tốt, vậy ta nhất định phải đưa nó đi giành lấy một khoảng trời riêng!

  • Thư Ký Của Anh

    Tại tiệc ăn mừng của công ty, cô thư ký trẻ của chồng tôi bông đùa: “Có tiền thưởng rồi, em cũng có tiền đổi nội y mới rồi, hí hí~”

    Chồng tôi không chút do dự, mở ứng dụng mua sắm, chọn ngay cho cô ta 99 chiếc quần lót ren trong suốt, kích cỡ vừa vặn.

    Về đến văn phòng, tôi đưa tờ đơn ly hôn đã ký sẵn cho anh ta.

    Anh ta sững sờ.

    “Chỉ vì anh mua cho cô ta mấy cái quần lót thôi mà?”

    “Thứ đồ thân mật như vậy, anh không hỏi tôi một tiếng đã tự tiện mua, lại còn là loại ren trong suốt, anh thấy như vậy là hợp lý sao?” Tôi nghiêm túc hỏi.

    Cô thư ký đứng tựa vào cửa, vành mắt đỏ hoe.

    “Anh ơi, tuy anh khen em ngực to muốn mua quần lót cho em, nhưng chị Vãn đã giận rồi, hay là anh mau hoàn hàng đi.”

    Chồng tôi cười khẩy.

    “Cứ yên tâm mà mặc đi, tôi muốn xem cô ta dám làm gì!”

    “Vãn Văn Huệ, cô ăn của tôi, uống của tôi, còn muốn làm mình làm mẩy với tôi à?”

    “Cái thân xác rách nát đó của cô tôi nhìn chán từ lâu rồi, căn bản không bằng được một góc của Tương Tương. Muốn ly hôn cũng được, cô cút đi tay trắng cho tôi!”

    Anh ta biết tôi yêu anh ta đến tận xương tủy, bao năm qua bị sai khiến như chó cũng không oán không than.

    Tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi anh ta.

    Nhưng tình yêu mãnh liệt nào có địch lại với sự dày vò ngày này qua ngày khác.

    Lần này, tôi thật sự mệt rồi.

  • Cái Cân Trong Lòng Mẹ

    Còn tôi… 2.200 tệ.

    Tôi chấp nhận chuyện đó suốt ba mươi năm.

    Trong lòng mẹ luôn có một cái cân.

    Chị là vàng, tôi là sắt.

    Vàng thì phải nâng niu, còn sắt thì muốn dùng sao cũng được.

    Cho đến đêm trước khi mẹ trút hơi thở cuối cùng.

    Bà nắm chặt tay tôi, môi mấp máy, lặp đi lặp lại sáu con số:

    090390.

    Chị không có mặt.

    Chị đang ở Tam Á.

    Tôi nắm chặt sáu con số đó trong lòng bàn tay, ngồi suốt cả đêm.

    Tôi không biết nó là gì.

    Nhưng câu cuối cùng của mẹ…không phải gọi tên chị.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *