Bên Kia Cánh Cửa Ly H Ô N

Bên Kia Cánh Cửa Ly H Ô N

Giang Thần cầm bút ký vào đơn ly hôn, sau đó ném thẻ ngân hàng lên trước mặt tôi.

“Em biết mà, nếu anh muốn, em hoàn toàn có thể ra đi tay trắng.”

Anh ta là một tổng tài có tài sản hàng nghìn tỷ, vậy mà ly hôn chỉ đưa tôi 500 triệu.

Nói ra chắc thiên hạ cười vào mặt.

Nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu mà tranh chấp nữa.

Không chút do dự, tôi ký tên.

Sau đó cầm lấy thẻ.

Quay người lại, con gái tôi đang đứng ở cửa.

Nó nhìn tôi đầy khó chịu:

“Mẹ lại định làm ầm ĩ chuyện gì nữa vậy?”

1

Tôi liếc nhìn Giang Nhã Hân, không nói gì.

Giọng Giang Thần vang lên:

“Dương Trân Trân, em sớm muộn gì cũng phải trả giá vì những lần vô lý của mình. Đến lúc đó đừng quay lại van xin anh.”

Tôi bước ra khỏi thư phòng, kéo vali đang để trong phòng khách.

Trong tấm ảnh cưới treo trên tường, gương mặt anh ta…

Cao ngạo, kiêu căng.

Giang Thần lúc nào cũng tự tin như thế.

Mấy hôm trước tôi nói muốn ly hôn, anh ta bảo tôi đi khám bác sĩ tâm lý.

Thấy tôi thái độ kiên quyết, anh ta mới nhận ra tôi không nói chơi.

Anh không hề hỏi vì sao.

Chỉ lạnh lùng cảnh cáo tôi:

“Dương Trân Trân, em nghĩ kỹ đi. Rời khỏi anh, em chẳng còn là gì cả. Em chỉ là một đứa mồ côi.”

Tôi không ngờ anh ta lại thẳng tay chọc vào vết thương của tôi.

Tôi đúng là mồ côi, sau khi ông nội mất, tôi được nhà họ Giang nhận nuôi.

“Em nghĩ kỹ rồi.”

Anh ta nhìn tôi sâu sắc một cái, rồi lạnh lùng bỏ mặc tôi.

Tôi đã quen rồi, biết điều mà rời khỏi thư phòng.

Giang Thần làm việc luôn nhanh gọn, ngay hôm sau đã đưa đơn ly hôn đến trước mặt tôi.

Cũng phải thôi, anh ta hẳn đã mong chờ ngày này từ lâu rồi.

Người trong lòng anh — Hứa Tử Như, đã từ nước ngoài về nước hai năm trước.

Anh ta không chủ động ly hôn, chẳng qua là sợ lời ra tiếng vào, sợ bị chỉ trích đạo đức.

Chỉ cần những lời bàn tán từ chú bác, cô dì trong nhà cũng đủ khiến anh ta nghẹt thở.

Dù sao cũng là anh ta theo đuổi tôi, là ông nội định hôn sự này.

Giờ tôi tự mình mở lời ly hôn, anh ta đương nhiên vui mừng chẳng kịp.

Kết hôn mười năm, tôi đã sớm chấp nhận một sự thật: trái tim Giang Thần chưa từng đặt nơi tôi.

Nhưng tôi không ngờ…

Đứa con gái mà tôi mạo hiểm sinh ra, nuôi dưỡng bằng tất cả tình yêu thương…

Lại dắt tay chồng tôi và một người phụ nữ khác, nói rằng:

“Dì Hứa, dì có thể làm mẹ của con không?”

Tôi mất cha mẹ từ nhỏ.

Tôi từng mơ có một mái ấm đủ đầy.

Thế nên tôi đã cố gắng hết sức để trở thành một người mẹ tốt, một người vợ tốt.

Nhưng tôi không ngờ…

Ngôi nhà mà họ muốn, lại không cần có tôi.

2

Lần cuối cùng gặp Giang Thần là ở cục dân chính.

Tôi cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn, toàn thân nhẹ nhõm hẳn.

“Dương Trân Trân, đã ly hôn rồi thì sau này đừng xuất hiện trước mặt anh và Nhã Hân nữa.”

“Được.”

Tôi ngồi tàu giường nằm, ngắm phong cảnh ven đường. Một ngày sau, tôi đến một làng chài nhỏ.

Đây là quê của ông nội tôi.

Tôi vẫn còn nhớ lời ông từng nói…

Ông đã hơn năm mươi năm không quay lại đây.

Tôi mua một căn nhà nhỏ trong làng, sửa sang đơn giản.

Tôi đặt di ảnh của ông nội ngay ngắn vào vị trí trang trọng.

Mỉm cười nói:

“Ông ơi, con sẽ sống thật tốt!”

Tôi mở một homestay nhỏ tại đây, cuộc sống trôi qua nhẹ nhàng, thoải mái.

Mỗi ngày tiếp đón đủ kiểu khách du lịch, khuôn mặt tôi cũng vì thế mà thường xuyên rạng rỡ hơn.

Cảm giác thư thái thế này, là lần đầu tiên tôi được trải qua sau mười năm hôn nhân.

Tôi lấy Giang Thần khi mới 20 tuổi, hai năm sau thì mang thai.

Sau đó vì một tai nạn suýt nữa sảy thai.

Giang Thần và mẹ anh ấy bắt tôi ở nhà an tâm dưỡng thai.

Con sinh ra sức khỏe yếu, tôi gần như không rời nửa bước mà chăm sóc từng ly từng tí.

Đợi con lớn hơn một chút, tôi muốn ra ngoài làm việc.

Nhưng lúc ấy mới nhận ra mình đã hoàn toàn lạc nhịp với xã hội.

Tôi chỉ có thể làm những công việc tay chân đơn giản.

Giang Thần không đồng ý cho tôi đi làm.

Anh ta nói:

“Vợ tổng giám đốc mà ra ngoài làm mấy việc lương thấp thì ra thể thống gì?”

Thế là tôi đành xem việc chăm sóc Giang Thần và Nhã Hân là công việc của mình.

Suốt tám năm, như một cái máy không biết mệt.

Tôi đã bỏ ra rất nhiều, nhưng chẳng nhận lại được điều gì.

Tôi là vợ của Giang Thần.

Là mẹ của Giang Nhã Hân.

Nhưng duy chỉ không thể là chính mình.

Similar Posts

  • Cô Giáo Cũ, Hot Search Mới

    Sau khi tặng cô giáo chủ nhiệm của con gái một bó hoa nhân Ngày Nhà giáo, cô ấy @ tôi trong nhóm lớp.

    【Con nhà chị không biết đối nhân xử thế, tôi cho các bạn cô lập nó một tháng để rút kinh nghiệm.】

    Ngay sau đó, cô gửi một tấm ảnh con gái tôi mắt đỏ hoe.

    【Con chị thấp bé, không hòa đồng, vậy làm phiền con ngồi hàng cuối nhé.】

    Nói xong, cô lại @ một phụ huynh khác: 【Mẹ của Đại Tráng, EQ của Đại Tráng rất cao, tôi thưởng cho em ngồi bàn đầu.】

    Tôi còn đang sững sờ thì thư ký đưa tài liệu tới: “Chủ tịch Chu, lớp tiểu thư có 40 phụ huynh, 39 người đã tặng quà Ngày Nhà giáo từ 5 vạn trở lên, chỉ mỗi ngài là chưa tặng.”

    Tôi tức đến run.

    “Hóa ra tôi là cổ đông của trường, không chỉ phải trả lương cho cô ta, còn phải biếu quà nữa à?”

  • Chiếc Dây Buộc Tóc

    Khi đụng hàng với thanh mai trúc mã của vị hôn phu, anh ta lập tức ra lệnh cho người khác lột đồ của Tống Khê ngay tại chỗ.

    Rồi bắt cô ký vào một bản cam kết.

    Cam kết từ nay về sau không được dùng chung bất kỳ thứ gì với Hạ Doanh Doanh.

    Vô số ánh mắt đầy dã tâm đổ dồn về cơ thể trần trụi của cô.

    Trái tim Tống Khê như bị bóp nghẹt, cảm giác nhục nhã chưa từng có dâng trào nhấn chìm cô hoàn toàn.

    Cô cố sức che chắn những chỗ cần che, cắn răng ký vào tờ giấy, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Thẩm Chi Cẩn:

    “Giờ tôi có thể mặc lại quần áo chưa?”

    “Có thể.” Thẩm Chi Cẩn nhả ra một vòng khói thuốc chậm rãi, ánh mắt giễu cợt khiến người ta tan nát.

    “Nhưng phải trả giá một chút.”

    Nói xong, anh ta ra hiệu cho vệ sĩ mang đến một bộ đồ chó con.

    “Cô không thích cướp spotlight của Doanh Doanh sao? Vậy tôi cho cô cơ hội.”

    “Mặc nó vào, chuyện này coi như xong.”

    Một luồng ánh sáng trắng đột ngột rọi thẳng vào người Tống Khê, chói đến mức khiến cô nghẹt thở.

    Như muốn đóng đinh cô vĩnh viễn trên cột nhục nhã.

    Cô đã không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu Thẩm Chi Cẩn bất chấp phải trái vì Hạ Doanh Doanh.

    Năm mười tám tuổi, Hạ Doanh Doanh trượt đại học.

    Thẩm Chi Cẩn liền tráo điểm của cô cho Doanh Doanh, khiến cô mãi mãi chỉ có bằng cấp ba.

    Hai mươi tuổi, Hạ Doanh Doanh say rượu lái xe đâm người.

    Anh ta không chút do dự tống cô vào tù để gánh tội thay.

    Hai mươi ba tuổi, Hạ Doanh Doanh đạo văn bản thiết kế của cô.

    Thẩm Chi Cẩn bỏ tiền mua truyền thông, bẻ ngược tình thế, vu oan cho cô là kẻ đạo nhái.

    ……

  • Âm Thanh Cuối Cùng Em Nghe Được

    Vào đêm giao thừa, anh trai tôi và một vài người bạn thời thơ ấu đã đốt pháo hoa ở cổng làng, nhất quyết bắt tôi xem.

    Một trong những đứa trẻ ném một quả pháo đang cháy lệch hướng, và nó phát nổ ngay cạnh tai tôi.

    Sau một khoảnh khắc đau đớn tột cùng và tiếng ù tai, tôi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của thế giới nữa.

    Bác sĩ nói rằng ốc tai của tôi bị tổn thương nghiêm trọng, không thể tiến hành phẫu thuật.

    Tôi trở thành một người điếc, cũng trở thành một bệnh nhân tự kỷ.

    Anh trai nghỉ học một năm, mỗi ngày đều ở bên cạnh tôi.

    “Âm Âm, xin lỗi em, em đánh anh mắng anh thế nào cũng được, chỉ đừng mặc kệ anh.”

    Mẹ từ bỏ công việc, toàn tâm toàn ý chăm sóc sinh hoạt hàng ngày của tôi.

    “Ngoan nào, hôm nay con muốn ăn gì? Mẹ nấu cho con.”

    Bố là người nổi tiếng gần xa vì cưng chiều con gái, gần như chỉ trong một đêm đã bạc trắng đầu.

    Ông chạy khắp thế giới, tiêu hết tiền tích góp để đặt làm riêng cho tôi một chiếc máy trợ thính đắt tiền ở Đức.

    Nhưng chiếc máy trợ thính đó lúc tốt lúc xấu, âm thanh luôn đứt quãng.

    Họ cẩn thận nâng niu chăm sóc tôi, chăm sóc suốt năm năm.

    Tôi từng nghĩ tình yêu có thể chữa lành tất cả, tôi từng nghĩ rồi mình sẽ bước ra khỏi bóng tối.

    Cho đến ngày hôm đó, đối tác của bố ôm tiền bỏ trốn, ông rối bời xử lý mớ hỗn độn của công ty, khi về nhà đã là nửa đêm.

  • Vãn Vãn Không Tha Thứ

    Vị hôn phu của tôi ngủ với người giúp việc trong nhà.

    Anh ta thản nhiên nói:

    “Chỉ là nhất thời không kiềm chế được, Vãn Vãn, em sẽ không để tâm chứ?”

    Tôi mỉm cười dịu dàng, ngoan ngoãn lắc đầu:

    “Không sao đâu. Dự án ở khu thương mại chuyển cho em là được, vậy không quá đáng chứ?”

  • Năm Tấm Vé Cào Và Cú Lật Mặt

    Sinh nhật bạn trai.

    Tôi lên mạng mua năm tấm vé cào chơi khăm tặng anh.

    Mỗi tấm đều “trúng chắc” một triệu tệ.

    Lúc anh cào vé, tôi cố tình tránh đi.

    Khi quay lại, tôi còn trêu:

    “Cào trúng chưa?”

    Không ngờ anh mặt mày tối sầm.

    “Anh phát hiện ra em đúng là keo kiệt thật đấy.”

    “Sinh nhật mà tặng cái thứ đồ lừa trẻ con này à? Trúng thưởng? Trúng cái đầu ấy!”

    “Yêu cái hạng ki bo như em, đúng là mù mắt. Chia tay đi, đừng làm anh ghê tởm thêm nữa.”

    Nói xong, đập cửa bỏ đi.

    Tôi nhìn mấy mảnh giấy vụn vé cào còn sót lại trên bàn.

    Chợt hiểu ra điều gì đó.

    Bạn trai tôi chắc tưởng trúng thật năm triệu, định đá tôi một phát cho dứt luôn đây mà.

    Chỉ có điều…

    Anh không biết là tôi thực sự đã chuẩn bị sẵn năm triệu rồi.

    Chờ anh đến… đổi thưởng.

  • Tổng Tài Mua 0 Đồng

    Tôi nhờ con gái của cô bảo mẫu giúp mình lấy cái cặp, lại bị cô ta nghiêm mặt từ chối:

    “Chúng ta đều đến đây để học, cớ gì tôi phải làm người hầu cho cậu!”

    Trong lúc ngẩn ra, tôi chợt bừng tỉnh cốt truyện.

    Thì ra tôi là nữ phụ pháo hôi, còn con gái của bảo mẫu chính là nữ chính, mà tôi sẽ bị cô ta cố tình dẫn dắt để người khác nghĩ tôi là tiểu thư ngang ngược, cuối cùng thân bại danh liệt.

    Nhưng rõ ràng, là mẹ tôi đã trả tiền cho cô ta, vì tôi vừa mới phẫu thuật xong, sức khỏe chưa hồi phục, nên nhờ cô ta xách giúp ít đồ.

    Nam chính – hội trưởng hội học sinh – vừa cau mày định dạy dỗ tôi, tôi lập tức chặn họng anh ta:

    “Không sao, nếu bạn học này không muốn giúp thì làm ơn trả lại tôi năm ngàn tệ tiền công mà mẹ tôi đưa cho bạn nhé.”

    “Tôi vừa mới phẫu thuật xong, không thể xách đồ nặng, bạn nào muốn giúp thì tiền công gấp đôi nha.”

    Nhìn tôi được mọi người vây quanh, sắc mặt của nam nữ chính đều tái mét.

    ………..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *