Cả Một Đời Bị Đánh Đổi

Cả Một Đời Bị Đánh Đổi

Ngày thứ ba mươi tám tôi rủ anh trai chơi game, chị dâu nổi đóa, đập tan luôn cái máy tính.

Chị ấy quát:

“Cô là con gái mà chẳng biết xấu hổ à? Lớn tướng rồi không lo lấy chồng, suốt ngày bám riết anh trai mình! Không biết giữ ý giữ tứ, đúng là thứ trơ trẽn!”

Nhưng chị đâu biết, anh tôi nghiện cờ bạc nặng, bác đã khóc lóc cầu xin tôi kéo anh ra khỏi vũng lầy đó. Thế nên tôi mới nghĩ cách dụ anh chơi game để bớt nướng tiền vào mấy chiếu bạc.

Vì muốn cứu vớt anh và gia đình nhỏ của ảnh, tôi nhịn nhục, âm thầm đặt mua một bộ máy tính mới.

Vậy mà chị dâu còn giở trò bẩn, giả mạo tin nhắn “mờ ám” giữa tôi và anh, rồi tung hết vào nhóm chat của cả đại gia đình, chửi hai anh em tôi loạn luân.

Cay đắng hơn, mẹ ruột tôi lại đứng về phía chị dâu, còn nói thẳng:

“Con bé này đúng là quái thai, để con dạy dỗ lại nó đi!”

Tôi níu lấy bác, mong bác đứng ra nói một lời công bằng. Nhưng bác chỉ thở dài, nhẹ giọng bảo tôi:

“Thôi nhịn đi con. Anh con mà ly hôn rồi… chắc chẳng còn ai chịu lấy nó nữa đâu.”

________________

Tôi tuyệt vọng buông tay, không xen vào chuyện của anh trai nữa.

Vậy mà cuối cùng, tất cả bọn họ lại quay sang hối hận!

________________

1

Hôm đó tôi đang chơi game cùng anh trai, thì chị dâu đột ngột xông vào, hất tung tay cầm game của tôi xuống đất!

Chị ta chỉ thẳng vào mặt tôi, vẻ mặt đầy ghê tởm:

“Mày đúng là đồ loạn luân bệnh hoạn! Suốt ngày dính lấy anh trai chơi game, chẳng lẽ muốn leo lên giường nó hả? Mấy cái thể loại nghiện anh kiểu mày, đúng là thối nát từ trong xương!”

Chị ta đâu có biết, tôi ép anh trai nghiện game là vì bác đã quỳ xuống cầu xin tôi giúp.

Anh tôi nghiện cờ bạc đến mức bán sạch tài sản, cả nhà sắp tiêu tán.

Chính tôi đã kiên trì ba tháng liền, chơi game cùng anh để giúp anh cắt cơn nghiện.

Ít nhất thì cũng còn hơn là nướng tiền ngoài chiếu bạc…

Tôi đã cố giải thích, nhưng chị dâu nào có tin.

Chị ta còn lấy mấy bức ảnh chụp lén, toàn góc nghiêng hiểm hóc lúc hai anh em tôi ngồi cạnh nhau, ném vào mặt tôi rồi gằn giọng:

“Chứng cứ rành rành mà còn chối hả? Nhìn ánh mắt mày nhìn anh mày xem! Muốn dính lấy người ta tới mức nào nữa? Buồn nôn!”

Anh trai tôi cố gắng khuyên chị dâu đừng nói bừa.

Nhưng chị ta lại gào khóc mắng anh:

“Anh định bao che cho con tiện nhân ghê tởm đó à?!”

Chị ta ép anh phải chọn một trong hai: tôi hoặc chị ta.

Cuối cùng, anh chỉ im lặng, nói tôi về phòng trước.

Tôi vừa tức vừa buồn cười, đành nuốt giận mà nín lặng.

Thế nhưng chỉ một giây sau, chị ta đã tung đống “bằng chứng” đó lên nhóm chat gia đình!

Cố tình bóp méo sự thật, chửi tôi và anh trai loạn luân!

Còn cố ý gắn thẻ mẹ tôi vào để gây chuyện.

Tôi giận quá, nhắn tin giải thích với mẹ. Nhưng mẹ chẳng tin.

Bà hất tay tôi ra, rồi tát thẳng vào mặt tôi một cái trời giáng:

“Không ngờ mày lại là thứ bệnh hoạn thích chính anh ruột mình! Nhà này không chứa nổi đứa con như mày!”

Rồi bà quay sang túm tay tôi, lôi thẳng đến trước mặt chị dâu, nói:

“Giao nó cho con dạy lại, sao cũng được!”

Chị dâu thì mặt mày hớn hở, ra sức nói xấu tôi trước mặt hàng xóm:

“Nhà này nuôi phải đồ biến thái, thật đáng sợ!”

Sau đó, họ bắt anh trai tôi mang luôn máy chơi game của tôi vứt ra ngoài hành lang.

Bắt tôi giữa trời đông giá rét, chỉ mặc độc một chiếc sơ mi mỏng, quỳ trước cửa nhà.

Họ nói bao giờ tôi học được cách ngoan ngoãn thì mới cho vào nhà lại.

Hàng xóm tin hết lời chị dâu, còn thay nhau đứng canh ở cầu thang, không cho tôi lén bỏ đi.

Tôi run lẩy bẩy, gõ cửa nhà bên cạnh, cố gọi:

“Mẹ, cho con vào trước đi… con sẽ giải thích rõ ràng, được không ạ?”

Nhưng mẹ chỉ đứng lặng bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn xuống mà chẳng hề động đậy.

________________

Không còn cách nào khác, tôi đành gọi điện cho bác.

Bác chỉ thở dài bất lực:

“Nếu chị dâu con biết sự thật, chắc chắn sẽ đòi ly hôn. Mà anh con mà mất vợ, nó sống không nổi đâu!”

“Tuế Tuế, con là đứa hiểu chuyện nhất mà… chịu đựng chút rồi sẽ qua thôi!”

“Đừng làm to chuyện nữa, nghe bác…”

Nỗi đau bị người thân hiểu lầm và không tin tưởng, phút chốc ập đến, bóp nghẹt tim tôi.

Giữa gió lạnh căm căm, tôi run rẩy quỳ sụp xuống đất.

Ngón tay tôi lưỡng lự mãi dưới tên anh trai trong danh bạ, nhưng cuối cùng vẫn không thể ấn nút gọi.

Bức tường mà tôi dựng lên từ những trận game, có lẽ đến đây là sụp đổ rồi.

Tôi bị lạnh đến mức cứng đờ cả người, gần như chỉ còn một hơi thở cuối cùng, thì được anh hàng xóm — vừa thi xong cao học — phát hiện và đưa vào bệnh viện.

Anh trai tôi rón rén đến thăm một lần, mang theo hai cái bánh bao nguội ngắt cứng như đá.

“Ăn tạm đi… lót dạ trước đã…”

Rồi anh lén lút quan sát tôi, như thể muốn hỏi điều gì:

“Cái đó… ừm…”

Tôi không đợi anh nói hết, yếu ớt ngắt lời:

“Em sẽ không nói đâu.”

Tôi biết anh muốn hỏi gì.

Tôi có thể “quản” được anh là vì năm đó, khi tôi lao vào sòng bạc bắt anh về, tình cờ cứu được một người phụ nữ.

Người đó chính là mẹ ruột của Phó Diễn Chi — ông trùm khét tiếng cả thành phố Hải Thành, kẻ mà không ai dám động đến.

Sau này, tôi nhờ vào ơn cứu mạng đó để cầu xin bà giúp đỡ.

Đe dọa anh trai tôi: nếu còn dám dính đến cờ bạc, thì sẽ bị phế tay phế chân.

Chỉ khi đó, anh mới ngoan ngoãn để tôi kiểm soát.

Dù sao thì… mấy tờ giấy nợ cờ bạc của anh, vẫn còn nằm trong tay tôi.

Nhưng tôi biết, anh sớm đã không còn muốn nghe lời tôi nữa rồi.

Vậy thì, cứ theo ý anh thôi.

“Sau này anh muốn sao thì tuỳ. Không còn liên quan gì đến em nữa.”

Đôi mắt anh lập tức sáng rỡ, rồi cầm theo thẻ ngân hàng đựng tiền sính lễ chị dâu đưa, vừa huýt sáo vừa bước vào sòng bạc.

________________

Tôi xuất viện xong không về nhà, cũng chẳng quay lại lấy hành lý.

Tôi mượn anh hàng xóm một khoản tiền, rồi dọn đến một căn phòng trọ dột nát ở khu ven đô.

Similar Posts

  • Kỷ Nhiên

    Cá tháng Tư.

    Thằng bạn thân rủ tôi đi giao “ô siêu mỏng”.

    Nhưng khi tới thư viện, chỉ thấy hoa khôi lớp đứng chờ trước cửa: “Là A Trình nhờ cậu mang ô đến cho tớ à? Cảm ơn cậu nhé.”

    Giữa cơn mưa như trút, tôi đứng lặng người trước mặt cô ấy, chẳng biết nói gì. Trong lòng bàn tay, chiếc 0.01 bị tôi siết chặt đến ướt đẫm mồ hôi…

  • CHẤP THỦ

    Văn án:

    Trúc mã là con trai độc nhất của Trưởng công chúa, hắn không tranh, không đoạt, con người thanh đạm như cúc.

    Có kẻ tung tin đồn nhảm, nói hắn có tình cảm với nam nhân, làm bại hoại danh tiếng của hắn.

    Hắn chỉ nhàn nhạt đáp: “Trăm miệng không thể biện bạch.”

    Đêm khuya vắng lặng, hắn đến tìm ta, mắt ngấn lệ, vẻ mặt đáng thương đến cực điểm: “Hiện giờ danh tiếng của ta đã hỏng bét rồi, phải làm sao đây?”

    Nhìn dung nhan mỹ lệ tựa ánh trăng của hắn, ta thở dài một hơi: “Nhà ta đã sa sút, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta. Chúng ta thành đôi, cùng nhau sống qua ngày đi.”

    Việc yêu mến nam nhân chẳng thể cản trở đường quan lộ.

    Hắn trở thành Đại Lý Tự Khanh trẻ tuổi nhất Đại Thương, đại thần phụ chính được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi thân vương, thậm chí là Nhiếp Chính Vương.

    Nhiều năm sau, ta nhìn hắn dạy nữ nhi đạo s/á/t phạt, dạy nhi tử cách gảy đàn giải trí, tay ta khẽ vuốt bụng đã nhô cao lần thứ ba, hàm răng nghiến chặt.

    Thanh đạm như cúc? Không tranh không đoạt?

    Rõ ràng là một mỹ nam điên cuồng, kẻ âm hiểm tàn nhẫn!

    (…)

  • Đấu Tranh Giành Bình Yên

    Tôi tranh thủ lúc giá nhà đang thấp, bỏ ra 40 ngàn mua một căn ba phòng một phòng khách ở khu tập thể cũ của xí nghiệp.

    Ngày đầu tiên dọn tới, bà Lý đối diện liền cầm 4 ngàn, nhất quyết bắt tôi bán lại nhà cho bà ta.

    Còn nói rất hùng hồn.

    “Trên mạng các chuyên gia nói rồi, nhà ở khu này giờ giảm xuống còn 4 ngàn một căn. Tôi đưa cô 4 ngàn, cô bán đi, để tôi dọn vào ở.”

    Cái gì vậy?

    Thời buổi này lợi dụng tuổi tác còn nâng cấp thành cướp trắng ban ngày rồi sao?

    Tôi chẳng buồn để ý.

    Trực tiếp gõ cửa nhà bà ta:

    “Có con cháu không? Ra đây quản lý người nhà mình đi!”

  • Nên Từ Hôn Sớm Một Chút

    Tôi đã cùng Tạ Trầm đi từ hai bàn tay trắng đến khi giàu nứt đố đổ vách, thế mà bạn gái cũ của Tạ Trầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành Tạ Trầm về từ tay chị.”

    Ủa, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu à?

    Loại lời như súc sinh vậy mà cô ta cũng nói ra miệng được.

    Kết quả hay ghê, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ thiếu sót một mình cô ta, ai ngờ còn có thêm một đứa nữa.

  • Vết Sẹo Tình Yêu

    Tôi và Lâm Cô Bắc sắp kết hôn, ngay đêm trước ngày cưới, anh ấy chặn thẳng bạn thân nhất của mình.

    Tôi còn tưởng bọn họ xảy ra mâu thuẫn.

    Mãi đến khi tôi phát hiện trong ổ đĩa mạng của anh có 8G video riêng tư.

    Toàn bộ đều là tôi.

    Ba năm yêu nhau, từng chi tiết của chúng tôi, anh đều chia sẻ trong đoạn chat với bạn thân.

    “Trời ơi, chân trắng quá, dáng chuẩn ghê, Cô Bắc cậu đúng là huynh đệ.”

    “Đồ tốt thì phải cùng nhau chia sẻ.”

    Thì ra, hôn lễ mà tôi mong chờ bấy lâu, chẳng qua chỉ là sự nhượng bộ của Lâm Cô Bắc khi chưa tìm được người tốt hơn.

    Tôi không nói gì.

    Ném nhẫn cưới, hủy hôn lễ, mua một tấm vé máy bay rời khỏi Kinh thành.

  • Kiếp Này Tôi Không Làm Kẻ Thế Thân Nữa

    Bạch nguyệt quang của chồng tôi gọi điện đến, nói rằng anh ấy bị suy thận, cần ghép thận gấp.

    Tôi liên hệ với bệnh viện, thẳng thừng từ chối điều trị.

    Cô ta cuống lên:

    “Đó là chồng cô mà!”

    Tôi mặt không cảm xúc, bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho anh ta.

    Cô ta không biết… tôi đã trọng sinh.

    Ở kiếp trước, tôi chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức ký giấy hiến thận.

    Kết quả là thận của tôi lại hiến cho chính cô bạch nguyệt quang kia.

    Sau khi hồi phục, cô ta cấu kết với chồng tôi, dàn dựng một vụ tai nạn giao thông, giết chết tôi.

    Lần nữa mở mắt, vừa vặn là lúc cô ta gọi đến.

    Tôi thẳng tay chuyển cuộc gọi sang trung tâm dịch vụ mai táng.

    Hiện giờ bạch nguyệt quang nguy kịch, chồng tôi bắt đầu hoảng loạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *