Bị Ép Thành Phu Thê
1
Hồng chúc lay động, lụa đỏ treo cao.
Trong ngày đại hỉ thế này, ta lại bị t r ó i tay t r ó i chân, trơ mắt nhìn bà bà tát bôm bốp vào mặt phu quân mình.
Bà vừa tát vừa lẩm bẩm: “Lạ thật, g ậ y nãy ta đ á n h có nặng lắm đâu, sao thằng con này trông cứ như sắp c h ế t thế nhỉ?”
Ta nhìn mà tim đập chân run, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Trước kia chỉ nghe đồn Lữ Phượng Vân hung hãn khác thường, nay tận mắt chứng kiến mới thấy chấn động tâm can.
Bấc nến nổ lách tách cũng chẳng át được tiếng thở dài của ta.
Lữ Phượng Vân ngờ vực quay đầu lại.
Bốn mắt nhìn nhau, ta nín thở, còn bà thì đăm chiêu suy nghĩ.
Hồi lâu sau, bà là người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Bà vỗ trán một cái, mặc kệ Thượng Quan Thập Nhị đang s ù i b ọ t mép vì bị tát, rảo bước đến bàn lấy một miếng bánh ngọt nhét vào miệng ta.
“Đói rồi phải không?”
Ta bị động nhai hai miếng, vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, cái bụng rỗng tuếch cả ngày trời cũng thức thời kêu lên ùng ục.
“Ta biết ngay mà.”
Lữ Phượng Vân đắc ý nhướng mày, cởi hết dây t r ó i trên người ta ra, lại bưng cả đĩa bánh đến trước mặt: “Dù sao thằng Thập Nhị cũng đang ngất, chẳng ai tranh với con đâu, ăn nhiều vào.”
Ta bị t r ó i quá lâu, cổ tay vừa nâng lên đã run lẩy bẩy.
Sau vài lần thử không thành, Lữ Phượng Vân mất kiên nhẫn.
Bà cầm một miếng bánh dí vào môi ta: “Đừng phí sức nữa, để nương đút cho.”
Ta có chút ngại ngùng nhưng không chịu nổi cơn đói, cứ thế nương theo tay bà mà ăn sạch đĩa bánh.
Bà đặt đĩa xuống, rút khăn tay từ ngực áo lau miệng cho ta: “No chưa?”
Ta ngượng ngùng gật đầu, lời cảm ơn chưa kịp thốt ra thì mắt đã liếc thấy cả khuôn mặt Thượng Quan Thập Nhị đang úp sâu vào chăn nệm, sợ đến mức lắp bắp.
“Hắn… hắn… thế kia… sẽ… sẽ bị ngạt… ngạt c h ế t mất…”
“C h ế t dở!”
Lữ Phượng Vân kêu lên một tiếng, luống cuống lật người Thượng Quan Thập Nhị lại.
Thấy mặt nhi tử đã tím tái vì ngạt, bà vung tay tát thêm một cái: “Thập Nhị, đừng có c h ế t!”
2
Phụ thân ta là y quan của Thái y viện, trong nhà chứa đầy điển tịch y dược.
Ta từ nhỏ mưa dầm thấm đất, biết châm cứu huyệt vị có thể khiến người hôn mê tỉnh lại, nhưng chưa từng biết tát vào mặt cũng có kỳ hiệu này.
Thế nên khi Thượng Quan Thập Nhị mở mắt, ta không kìm được mà thốt lời khen ngợi từ đáy lòng: “Đúng là diệu thủ hồi xuân!”
Lữ Phượng Vân xua tay, tỏ ý chút chuyện cỏn con không đáng nhắc tới.
Thượng Quan Thập Nhị vẫn còn choáng váng, rõ ràng chưa nắm bắt được tình hình.
Hắn chống nửa người dậy ghé sát vào ta, nhìn lên nhìn xuống tỉ mỉ hồi lâu rồi thốt ra ba chữ.
“Nàng là ai?”
Ta chỉ vào mình, ngập ngừng đáp: “Ta ư? Thẩm Thiên Kiều.”
Hắn ngẩn ra, cúi đầu nhìn hỉ phục cùng kiểu dáng trên người mình và ta, nhắm mắt day day ấn đường: “Hồ nháo.”
“Lệnh của phụ mẫu, lời của người mai mối, sao lại là hồ nháo?” Lữ Phượng Vân bất mãn xen vào.
Thượng Quan Thập Nhị liếc xéo mẫu thân, cầm sợi dây thừng vứt lộn xộn bên giường lên lắc lắc: “Nhi tử là Thiếu khanh Đại lý tự, còn mẫu thân lại hành xử như cường đạo, người trói nữ nhi nhà họ Thẩm về đây, thế này còn chưa phải hồ nháo sao?”
Lữ Phượng Vân nghẹn lời, mắt thấy bà lại sắp vung tròn cánh tay lên, ta vội vàng ôm sợi dây thừng vào lòng, gấp gáp đính chính: “Có sao nói vậy, người trói ta là phụ thân ta chứ không phải mẫu thân chàng.”
3
“Phụ thân nàng?” Thượng Quan Thập Nhị rõ ràng không tin, “Thẩm y quan xưa nay an phận thủ thường, không thể làm ra chuyện bá đạo nhường này.”
Ta cười gượng một tiếng: “Người không thể nhìn tướng mạo, phụ thân ta thực ra cũng khá là bá đạo đấy.”
Thượng Quan Thập Nhị còn muốn nói gì đó, Lữ Phượng Vân đã mất kiên nhẫn búng tay một cái.
Hai bóng người nghe lệnh lao ra từ sau bình phong, tốc độ nhanh đến mức ta chưa kịp nhìn rõ thì Thượng Quan Thập Nhị đã bị giữ chặt tay, bóp mở miệng.
Lữ Phượng Vân cười hì hì gian xảo, bóp cằm nhi tử rồi đổ ộc một chén chất lỏng không rõ tên vào.
Thượng Quan Thập Nhị giãy giụa vô ích, bị sặc đến đỏ bừng mặt, ho sù sụ.
Ta nuốt nước bọt, co rúm vào góc tường.
Đáng sợ quá, thật sự quá đáng sợ.
Thế nhưng Lữ Phượng Vân dường như chẳng định tha cho ta, bà quay người lại, cười tủm tỉm lắc lắc ngón tay với ta.
Ta ngầm hiểu ý, giật lấy cái chén trong tay nha hoàn, nhắm mắt uống cạn một hơi.
Uống xong sợ bà không tin, ta còn dốc ngược cái chén xuống, chứng minh không còn giọt nào.
“Được lắm.” Lữ Phượng Vân hài lòng vỗ tay, “Không hổ là con dâu tốt do chính tay ta chọn, được rồi, rượu hợp cẩn hai đứa cũng uống rồi, động phòng cho tốt đi.”
Dứt lời, bà vươn vai một cái, dẫn nha hoàn đi thẳng ra cửa không thèm ngoảnh lại.