Bí mật của cô thư ký có bầu

Bí mật của cô thư ký có bầu

Tôi đi khám thai cùng cô bạn thân.

Ai ngờ lại phát hiện… mình có thai.

Bạn thân hóng hớt chuyện tình cảm, tôi nói bóng gió rằng đối phương là một tên cặn bã.

Cô nàng tức giận gọi thẳng cho cấp trên của tôi – cũng chính là nhị thúc của cô ấy:

“Nhị thúc, nhất định phải tìm cho ra tên đàn ông cặn bã đó!”

Nhị thúc nhìn sắc mặt tôi rồi bỗng tươi cười:

“Anh sắp được làm ba rồi à?”

“…”

1

Chồng bạn thân đi công tác.

Hôm nay lại đúng lúc cô ấy khám thai, đứa bạn xui xẻo như tôi đành phải xin nghỉ để đi cùng.

Ai ngờ cô ấy không nói đạo lý, còn xúi tôi khám luôn một thể.

“Đến rồi thì khám luôn đi, có phải không?”

Cô ấy lấy chiêu dụ dỗ kinh điển ra, còn vỗ ngực hào sảng:

“Hôm nay chị đây có tiền, cho bà một gói khám toàn thân luôn!”

Cảm ơn cô!

Sếp tôi thì như Diêm Vương mặt lạnh, tôi xin nghỉ giờ này là ông ta tra xét đủ điều.

Giờ mà còn dám khám toàn thân, chắc ông ấy phải moi ra cả kiếp trước của tôi để hỏi cho bằng được.

“Nhanh lên, đến lượt bà rồi đó!”

Rõ ràng tôi là người khám phụ khoa, mà bạn tôi lại háo hức hơn cả tôi:

“Dạo này kinh nguyệt của bà không đều đúng không? Tiện hỏi luôn!”

Câu đó khiến tôi cảm động muốn rơi nước mắt.

Đúng là chị em chí cốt.

Tôi từng lỡ lời than thở với cô ấy về chuyện kinh nguyệt không đều, không ngờ cô ấy vẫn nhớ.

Nhưng khi kết quả khám đưa ra, cả hai chúng tôi đều im lặng.

Bạn tôi nhìn tờ giấy một hồi lâu mới thốt lên câu hỏi run rẩy:

“Vậy nghĩa là… bà có chó ở bên ngoài sau lưng tôi hả?”

Tôi cũng đâu ngờ mọi chuyện lại thành thế này.

Tôi đi khám thai cùng bạn, kết quả lại phát hiện bản thân mình có bầu?!

Biên kịch phim cẩu huyết cũng chẳng dám viết vậy!

“Ờ thì… bà cũng biết đó, tôi đâu có hay qua lại với ai, cho nên… nên…”

Tôi gấp đến toát mồ hôi mà vẫn không nghĩ ra được lý do hợp lý.

Làm sao lại có thai được chứ?

Đúng là nghiệp quật mà!

“Bà nói mau! Là thằng cẩu nào làm?”

Bạn tôi không biết nghĩ đến đâu, vừa xắn tay áo vừa hầm hầm:

“Bà đừng sợ, tôi sẽ đòi lại công bằng cho bà!”

“Khoan khoan, bà đang mang thai, không nên xúc động!”

Tôi vội trấn an, rồi u ám nói:

“Hắn… chắc không muốn có đứa bé này đâu… chuyện này chỉ cần bà biết, tôi biết, trời biết là đủ.”

“Cái gì? Hắn còn là một thằng cặn bã?!”

Bạn tôi như phát nổ, ấn tôi xuống ghế:

“Giờ bà cũng là bà bầu rồi, tụi mình không tiện ra tay, nhưng cái thằng cặn bã dám bắt nạt chị em tốt của tôi, tôi nhất định phải kiếm người dạy dỗ hắn!”

Tôi ôm mặt, chẳng biết nói gì.

Tôi chỉ định nói cho bà ấy giữ bí mật, ai dè câu chuyện lại chuyển thành “bị tên cặn bã phụ tình”.

Nhưng nghĩ lại thì… hắn ta cũng chẳng tốt lành gì, mắng vậy cũng đúng!

“Nhị thúc, lần này nhất định phải giúp cháu làm chủ!”

Bạn tôi bật cuộc gọi video.

Vừa thấy người trong màn hình, tôi giật thót – trời ơi, sao lại gọi cho cái tên sếp khốn của tôi?

Gương mặt lạnh lùng của Phó tổng giám đốc Phó Trạch Viêm xuất hiện:

“Hết tiền tiêu vặt nữa rồi?”

“Không! Là chị em cháu bị tên cặn bã lừa gạt!”

Tôi còn chưa kịp bịt miệng cô ấy thì lời đã ào ào như thác:

“Có bầu rồi mà còn không chịu nhận con, nhị thúc, cháu biết nhị thúc rất giỏi, làm ơn giúp chị em cháu đòi lại công bằng, trừ gian diệt bạo!”

Nói xong còn đưa camera dí thẳng vào mặt tôi.

Tôi: “…”

Thật sự muốn bốc hơi tại chỗ.

Tôi gượng cười, vẫy tay chào:

“Chào… chào tổng Phó, trùng hợp quá.”

Hy vọng sau vụ này tôi vẫn còn mạng để quay lại công ty.

Phó Trạch Viêm rõ ràng khựng lại vài giây.

Chưa đến hai giây sau, mặt anh ta – kẻ vốn nổi tiếng lạnh lùng – bỗng như tuyết tan gặp nắng, nở nụ cười rạng rỡ:

“Lời Yên Yên nói là thật sao?”

Tôi á khẩu, chỉ biết cụp mắt tắt luôn cuộc gọi.

2

Bạn thân tôi giận đến đỏ mặt, giật điện thoại:

“Chuyện còn chưa nói xong, sao bà tắt video rồi?!”

Ờm, tôi có thể nói là tôi định chối quanh được không?

Tôi cười gượng:

“Ơ… trượt tay, trượt tay thôi.”

Nếu cứ để cô ấy nói tiếp, chắc tôi về tới công ty sẽ bị Phó Trạch Viêm lột da.

“Lần này nhớ giữ chắc tay đấy.”

Bạn tôi còn định gọi lại, tôi vội đè tay cô ấy xuống:

“Yên Yên, thật sự không cần phiền đến anh ấy đâu.”

“Ôi dào, nhị thúc tôi chẳng phải cũng là nhị thúc bà sao? Giữa tụi mình cần gì khách sáo?”

Cô ấy cố gỡ tay tôi ra, tôi lại cố gắng đè xuống:

“Chuyện riêng tư, tôi không muốn ai khác biết.”

Bạn tôi nhíu mày.

“Sao tôi thấy bà lạ lạ?”

Cô ấy nheo mắt nhìn tôi đầy nghi ngờ.

Tôi cố gắng cười thật chân thành:

“Chắc tại tôi bị tin có bầu làm cho choáng thôi.”

“Cũng có thể.”

Bạn tôi lo lắng:

“Nhưng bà nói cho tôi biết là ai đi, tụi mình cùng đi tìm hắn, không thể để đứa nhỏ không cha!”

“Thì… đành chịu vậy.”

Chuyện đến quá bất ngờ, tôi vẫn chưa quyết định có giữ đứa bé hay không.

Bạn tôi trợn mắt, sau đó lại bấm gọi video tiếp – nhưng bên kia đang bận.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông.

Là Phó Trạch Viêm:

“Em đang ở bệnh viện nào? Anh đến đón.”

“À à… vậy tôi về công ty ngay đây.”

Tôi cố ý trả lời lạc đề rồi nhanh chóng cúp máy.

Tôi quay sang nói với bạn:

“Sếp tôi giục quá, tôi về công ty trước nha.”

“Nhưng còn chuyện có bầu thì…”

“Yên tâm, tôi sẽ nói chuyện rõ ràng với anh ấy, bà khỏi lo.”

Tôi vẫy tay chào tạm biệt rồi vội vã chuồn mất.

Ai ngờ vừa đặt chân đến công ty đã bị gọi thẳng lên phòng tổng giám đốc.

Tôi còn chưa kịp thở, đã bị Phó Trạch Viêm quay người ép sát vào cánh cửa.

Anh ta mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp:

“Hạ Lam, em thấy thế nào rồi?”

Rất không ổn.

Tôi cau mày định mở lời thì môi đã bị anh ta chặn lại.

Phải khó khăn lắm mới thoát được, anh ta đã lên tiếng:

“Có mệt không? Có buồn nôn không?”

“Trên đường về anh đã xem mấy bài viết về thai kỳ, ai cũng nói ba tháng đầu rất mệt.”

“Hay là em nghỉ làm một thời gian đi, lúc nào thấy khỏe thì quay lại.”

“Còn nữa, giờ em mang thai, chuyện dinh dưỡng là ưu tiên hàng đầu.”

“Em muốn thuê chuyên gia dinh dưỡng hay người giúp việc…?”

“Dừng! Dừng đã!”

Đầu tôi như muốn nổ tung.

Mặc dù anh ấy quan tâm như thế khiến tôi rất cảm động, nhưng đây không phải điều tôi muốn.

Anh ta nhìn tôi đầy khó hiểu.

Tôi siết chặt tay, lấy hết can đảm nói:

“Tôi… vẫn chưa quyết định có giữ đứa bé này hay không.”

“Tại sao?”

Người đàn ông vừa mới vui mừng giờ đã đen mặt lại, khí thế sắc bén làm tim tôi đập loạn.

Tôi… tôi chỉ là chưa chắc chắn thôi, đâu cần lý do gì to tát?

“Hạ Lam, em phải cho anh một lời giải thích hợp lý.”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn nuốt chửng tôi.

Tôi hoảng hốt.

Muốn tìm một lý do khiến anh ấy hài lòng, nhưng nghĩ mãi chỉ thốt ra được một câu khô khốc:

“Tôi… tôi chưa sẵn sàng.”

Anh ta cười khẩy, ánh mắt càng thêm sắc lạnh.

Tôi không chịu nổi nữa, tay run lên siết chặt, bầu không khí ngột ngạt tới mức muốn nghẹt thở.

Đúng lúc đó, thư ký gõ cửa bước vào:

“Phó tổng, hợp đồng này cần anh ký.”

Không khí nặng nề trong phòng tổng giám đốc tan biến ngay lập tức.

Tôi chớp lấy thời cơ, chạy trốn như bay.

Tôi và Phó Trạch Viêm là tình nhân bí mật, nhưng xuất thân quá khác biệt – đây là lý do tôi luôn không dám công khai.

Bây giờ mà sinh con cho anh ấy…

Chẳng phải phải đối mặt với cả gia đình anh ấy sao?

Tôi đâu có tự tin tới vậy.

Similar Posts

  • NGỌC NƯƠNG

    Sau khi chinh phục được vị Hoàng đế bạc tình, ta đã quyết định ở lại vì hắn.

    Vậy mà hắn lại bị thương mất trí nhớ, quên bẵng ta.

    Hắn đem lòng yêu một cô nương khác, rước nàng về với phượng quan hà sí, hai người nên duyên phu thê.

    Còn ta chỉ là một Quý phi bên cạnh Hoàng thượng, còn chẳng hề được sủng ái.

    Chỉ vì làm bẩn giày của người trong lòng Hoàng thượng, ta liền bị phế đi đôi tay và đày vào lãnh cung.

    Đôi tay này từng nắm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử.

    Cũng đã từng đan mười ngón cùng hắn, trọn đêm chẳng nỡ rời.

    Cuối cùng thì ta cũng quyết định buông bỏ.

    Hệ thống vẫn cố gắng khuyên ngăn: “Hãy chờ thêm mấy ngày, bệnh của hắn sắp khỏi rồi.”

    Nhưng ta mệt mỏi rồi, ta không muốn chờ nữa.

  • Ba Trăm Vạn Mua Một Tờ Ly Hôn

    “Ba trăm vạn tiền đã vào tài khoản rồi。”

    Anh ta gửi tin nhắn WeChat.

    “Vậy khi nào chúng ta tái hôn?” tôi trả lời.

    Năm phút sau, anh ta gọi điện.

    “Lâm Vũ, chúng ta không tái hôn nữa.”

    “Gì cơ?”

    “Hôm nay tôi và Tư Vũ đã đi đăng ký kết hôn rồi.”

    Tay tôi cầm điện thoại run lên.

    “Anh nói gì?”

    “Ly hôn là do cô đồng ý, tái hôn là tự do của tôi.”

    Anh ta cúp máy.

    Tôi mở trang web của Cục Dân Chính, nhập số chứng minh thư của anh ta.

    Ngày 15 tháng 11 năm 2024, Triệu Minh và Trần Tư Vũ đăng ký kết hôn.

    Trần Tư Vũ.

    Bạn cùng phòng đại học của tôi.

  • Cập Kê Ngày Ấy, Ta Từ Hôn Tra Nam

    Trong tiệc cập kê của ta, vị hôn phu lại nắm tay một nữ nhân khác thong dong đến muộn.

    Hắn nói nàng ta đã mang trong mình cốt nhục của hắn, hắn muốn nạp nàng làm thiếp.

    Dù vậy, hắn vẫn quả quyết người hắn yêu nhất trong lòng là ta.

    Thế nhưng, trước mắt ta lại hiện lên từng dòng từng dòng bình luận.

    [Thấy bộ dạng thâm tình này của nam chính, chắc nữ chính hận không thể trao cả mạng cho hắn quá…]

    [Nữ chính đúng là một kẻ lụy tình, cả trái tim đều đặt trên người nam chính, chắc chắn sẽ mềm lòng thôi.]

    [Hễ nghĩ đến cuộc sống ngột ngạt sau hôn nhân của nữ chính đều bắt đầu từ hôm nay, lại thấy hận rèn sắt không thành thép!]

    Ta quay đầu. Mạnh Thời Cẩn thần sắc lạnh lùng, che chở kỹ lưỡng nữ nhân trong lòng. Ánh mắt hắn giấu đi một tia đau lòng khó có thể nhận ra.

    Không một chút do dự, ta dứt khoát từ hôn.

    Rồi quay người định sẵn hôn ước với Lục Vi Chu, tiểu công tử của phủ Tướng quân.

  • Hoa Chi Chi Nở

    Xuống lầu mua băng vệ sinh, điện thoại lại hết pin.

    Người đàn ông đứng trước tôi hào phóng vung tay:

    “Cùng tính luôn đi.”

    Tôi cảm động muốn khóc, vừa định nói cảm ơn, anh ta đã đặt băng vệ sinh vào tay tôi, chậm rãi nói:

    “Nghe nói, em đi khắp nơi bảo anh chết rồi?”

    Ồ…

    Bạn trai cũ của tôi hóa ra… đội mồ sống dậy.

  • Hai Triệu Tệ Đổi Lấy Một Tờ Giấy Trắng

    Khi con trai bước ra khỏi phòng thi, trên mặt nó thoáng một nụ cười.

    Rất nhẹ, giống như vừa trút được gánh nặng.

    Nó đi đến trước mặt tôi, đứng định thần, nhìn tôi một giây.

    “Mẹ, con nộp giấy trắng rồi.”

    Nó nói câu đó thản nhiên như thể đang nói “Mẹ, con thi xong rồi”.

    Tôi đứng dưới gốc cây bên cổng trường, xung quanh là những phụ huynh tay cầm bình giữ nhiệt đã túc trực suốt ba tiếng đồng hồ.

    Có người đang khóc, là kiểu khóc vì vui mừng.

    Có người đang hỏi điểm, dù kết quả còn chưa có.

    Có người đã bắt đầu tính xem nên đăng ký vào trường đại học nào.

    Tôi đứng ch /ết trân tại chỗ, não bộ trống rỗng mất một giây.

    Sau đó, một ý nghĩ hiện lên rõ mồn một:

    Hai triệu tệ.

    Tôi đã dùng mười tám năm, tiêu tốn hai triệu tệ.

    Chỉ để mua về tờ giấy trắng này.

    Nó nhìn tôi, thần sắc có chút thấp thỏm, một chút luống cuống.

    Không giống như áy náy.

    Mà giống như đang đợi tôi hỏi tại sao.

    Tôi không hỏi.

    Tôi nói: “Về nhà thôi.”

  • Kẻ Xâm Nhập Giấc Mộng

    Ta vẫn còn ở cái tuổi trăng tròn vừa chớm, vậy mà đêm nào cũng mơ những giấc mộng xuân khiến lòng rối như tơ vò.

    Thậm chí… trong mơ, ta còn phải lòng một nam nhân xa lạ.

    Người ấy ôm ta thật chặt, môi hôn rơi xuống da thịt ta hết lần này đến lần khác, như thể chẳng bao giờ biết đủ.

    Mỗi lần tỉnh lại, lưng áo ta đã ướt đẫm mồ hôi, tim đập loạn cả lên, hơi thở cũng gấp gáp như vừa chạy một quãng dài.

    Vì biết đó chỉ là mộng, nên ta lại càng dễ buông thả.

    Cứ như thể trong thế giới ấy, ta không cần giữ lễ, không cần đoan trang, cũng chẳng cần e dè điều gì nữa.

    Cho đến một ngày nọ, ta cùng mẫu thân đi chùa thắp hương cầu bình an.

    Và rồi… nam nhân trong mơ ấy, lại thật sự xuất hiện.

    Hắn vô tình đụng phải ta.

    Chỉ một cái chạm khẽ thôi, mà mặt ta đã nóng bừng, trong đầu lập tức dâng lên ý nghĩ duy nhất: chạy.

    Chạy thật nhanh, trốn thật xa, như thể chỉ cần chậm một bước thôi, hắn sẽ nhìn thấu tất cả những bí mật xấu hổ trong lòng ta.

    Nhưng người nam nhân lạnh lùng ấy lại bất ngờ đưa tay kéo ta vào lòng.

    Giọng hắn trầm thấp, như có lửa âm ỉ cháy:

    “Dung Dung ăn sạch sẽ rồi lại muốn quỵt nợ sao?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *