Bí Mật Đằng Sau Hơi Lạnh

Bí Mật Đằng Sau Hơi Lạnh

Mẹ tôi nói rằng gió từ điều hòa là “tà phong”, gây hại cho sức khỏe, và bà tin chắc rằng đổ mồ hôi là cách thải độc hiệu quả.

Dù trời nóng đến 43 độ, bà vẫn kiên quyết không cho ai trong nhà bật điều hòa.

Bà nội sợ tốn điện, hùa theo.

Ngay cả ba tôi cũng im lặng không nói lời nào.

Thậm chí, sau khi tôi lén bật điều hòa vào buổi tối, họ còn lén tắt đi, đóng kín cửa sổ, khiến tôi bị ngạt thở vì sốc nhiệt trong căn phòng 43℃ và qua đời.

Lần nữa mở mắt ra, tôi đã quay về mùa hè năm ấy — khi bi kịch bắt đầu.

Kiếp này, tôi sẽ không van xin, cũng chẳng thỏa hiệp.

Tôi sẽ bắt họ tận mắt chứng kiến, sự ngu dốt, hèn nhát và ích kỷ của họ, có thể tàn nhẫn đến mức nào.

Điều khiển điều hòa nằm ngay đầu giường, nhưng lần này, tôi không vội nhấn nút bật.

Tôi muốn họ nhìn rõ chính mình, giữa cái nóng thiêu người và làn gió mát lạnh — ai mới thật sự đáng sợ.

Tái sinh trở lại, tôi không cần hòa giải.

Tôi chỉ muốn trả thù.

Kiếp này, hoặc là họ chết.

Hoặc là — tôi sống.

1

“Sang Khả! Dậy mau!”

Giọng mẹ vang lên từ dưới nhà:

“Bữa sáng làm xong rồi, ăn lúc còn nóng mới bổ dưỡng!”

Tôi mở choàng mắt, mồ hôi thấm ướt cả đồ ngủ.

Giọng nói quen thuộc ấy xác nhận với tôi rằng — đây không phải mơ.

Tôi thật sự đã sống lại. Trở về mùa hè khởi đầu của cơn ác mộng.

Điều khiển điều hòa vẫn nằm trên tủ đầu giường, nhưng tôi không đụng tới.

Kiếp trước, tôi đã bật điều hòa ngay sau khi tỉnh dậy, rồi cãi nhau to với mẹ.

Từ đó, mẹ càng kiểm soát sát sao hơn. Không chỉ mỗi tiếng vào kiểm tra xem tôi có tắt điều hòa chưa, mà thậm chí còn không cho tôi mặc áo ngắn tay giữa trời nắng như đổ lửa.

Cuối cùng, tôi chết vì sốc nhiệt.

Khi tôi xuống nhà, khung cảnh quen thuộc hiện lên như một bộ phim tôi đã xem quá nhiều lần.

Ba lặng lẽ húp cháo nóng, mồ hôi nhỏ giọt từng giọt trên trán.

Bà nội vừa phụ họa cho mẹ, vừa phe phẩy quạt giấy cho chính mình.

Còn mẹ tôi, đang hào hứng kể về phương pháp “dưỡng sinh tự nhiên” mới mà bà vừa nghiên cứu.

“Mùa hè là phải ra mồ hôi để thải độc. Thời xưa không có điều hòa, người ta vẫn sống tốt đấy thôi?”

Mẹ đẩy một bát nước gừng nóng bốc khói tới trước mặt tôi: “Đặc biệt là tụi con nít như mấy đứa, thổi điều hòa suốt dễ mắc bệnh, sau này già rồi mới biết khổ.”

“Nào, uống bát hạ đường này đi, ra tí mồ hôi thải độc.”

Tôi nhìn vào gương mặt mẹ — được chăm chút kỹ lưỡng.

Bà 45 tuổi, nhưng trông chỉ như ba mươi mấy, điều đó càng khiến bà tin tưởng tuyệt đối vào lý thuyết dưỡng sinh của mình.

“Mẹ nói đúng mà.”

Tôi mỉm cười cầm lấy bát nước gừng, nhấp một ngụm nhỏ trước ánh mắt bất ngờ của cả ba người.

“Mỗi người mỗi thể trạng mà mẹ. Nhưng con vẫn đang tuổi lớn, có khi cơ thể con cần khác mẹ một chút.”

“Lớn rồi mà còn tuổi lớn cái gì?”

Bà nội lập tức phụ họa: “Phương pháp này là mẹ con học từ danh y Trung y đấy, nhìn khí sắc bà ấy mà xem, tươi rói luôn.”

Tôi liếc nhìn ba — người đàn ông bị mài mòn hết mọi góc cạnh bởi cuộc hôn nhân này.

Ông cúi đầu húp cháo, giả vờ không nghe thấy gì.

Kiếp trước đến tận khi tôi chết, ông cũng không dám đứng ra phản đối mẹ.

“Bạn con, ông nội của Tiểu Mẫn, bị liệt mặt vì điều hòa đấy.”

Mẹ tôi được đà nói tiếp: “Còn cô Vương ở căn hộ bên cạnh, thổi điều hòa lâu ngày bị thấp khớp, giờ đi lại khó khăn lắm.”

Tôi gật đầu, không phản bác, cũng không liệt kê những lợi ích của điều hòa hay sự nguy hiểm của nhiệt độ cao.

Tôi biết, làm vậy chỉ càng khiến mẹ lôi ra thêm một đống ví dụ truyền miệng đầy phi lý khác.

Lần này tôi sẽ đổi cách tiếp cận.

“Con sẽ chú ý mà.” Tôi ngoan ngoãn trả lời.

“Nhưng nếu thật sự quá nóng, con có thể sẽ bật một chút thôi, đảm bảo không lâu đâu.”

Mẹ mỉm cười mãn nguyện, tưởng rằng bà đã thắng.

Điều mẹ không biết là — tôi đã bắt đầu âm thầm lên kế hoạch cho một cuộc phản kháng trong im lặng.

Kiếp trước, tôi chết vì sự cố chấp của mẹ và sự ngu dốt của bà nội.

Kiếp này, tôi nhất định phải sống — bằng mọi giá.

“Mọi người nghe đây, từ hôm nay cả nhà mình sẽ bắt đầu sống theo chế độ dưỡng sinh.”

Mẹ tôi tuyên bố, “Không bật điều hòa, không ăn đồ lạnh, mỗi ngày ngủ sớm dậy sớm. Sang Khả, hè này con ở nhà phải tuân thủ nghiêm ngặt đấy nhé.”

“Dạ, con biết rồi mẹ.” Tôi ngoan ngoãn đáp lại, đồng thời để ý thấy ba lau mồ hôi liên tục hơn trước.

Trong căn nhà này, mẹ là người có tiếng nói tuyệt đối. Còn bà nội là fan trung thành nhất của bà.

Kiếp trước, tôi đã từng đối đầu trực diện với liên minh này — và thất bại thảm hại.

Cái chết đã cho tôi một cơ hội thứ hai.

Lần này, tôi sẽ thông minh hơn.

Thận trọng hơn. Và có chiến lược hơn.

Ngoài cửa sổ, cái nóng đã bắt đầu làm không khí méo mó.

Tôi đưa tay lau mồ hôi nơi cổ, ký ức về cơn đau thắt ngực ở những giây phút cuối cùng kiếp trước chợt ùa về.

Lần này, tôi sẽ không để lịch sử lặp lại.

Giọng mẹ lại vang lên từ tầng dưới: “Sang Khả, đóng cửa sổ lại! Nóng thế này mà cứ để khí nóng ùa vào!”

Tôi mỉm cười, bước tới đóng cửa sổ. Để căn phòng thực sự biến thành một cái lò hấp.

Nhẫn nhịn chỉ là tạm thời. Tôi đang đợi thời cơ.

Khi nhiệt kế chỉ đến 43 độ, mọi người sẽ hiểu — Không phải cái gì cũng gọi là “dưỡng sinh”.

Có những sự cố chấp — chính là tội ác giết người.

Và lần này, người bị giết — sẽ phản kháng.

Tôi lên Taobao đặt ba chiếc nhiệt kế và máy đo độ ẩm cầm tay, cố tình chọn ba kiểu khác nhau.

Một cái để trong ngăn kéo bàn học.

Một cái ngụy trang thành móc chìa khóa treo ở túi xách.

Một cái giấu sau chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường.

Ngày hàng giao đến, nhiệt độ ngoài trời đã lên đến 38 độ.

Similar Posts

  • Chưa Từng Chờ Đợi Ai

    Từ nhỏ đến lớn, Bình Nam Tân luôn là niềm kiêu hãnh trong mắt tất cả mọi người.

    Chỉ có tôi từng nhìn thấy, vào năm anh mười bảy tuổi, dưới bóng cây râm mát,anh đã lén đưa tay, chạm vào cái bóng của chị gái tôi.

    Thế nhưng năm tôi hai mươi tuổi,gia tộc họ Bình lại chọn tôi – một người bình thường không có gì nổi bật – để kết hôn với Bình Nam Tân.

    Chị gái tôi buồn bã mà ra nước ngoài.

    Lần đầu tiên Bình Nam Tân phản kháng lại số mệnh, là vào ngày cưới, anh đuổi theo chị gái ra nước ngoài.

    Tôi gặp lại anh khi anh dắt theo chị gái đang mang thai trở về, đã là năm năm sau đó.

    Có lẽ vì cảm thấy áy náy, Bình Nam Tân mời tôi ăn một bữa cơm.

    Sau bữa ăn, anh lịch sự hỏi tôi mấy năm nay sống thế nào, đã có bạn trai chưa?

    Tôi khẽ lắc đầu.

    Điện thoại anh reo lên, che đi lời tôi sắp nói:

    “Không phải bạn trai nữa rồi, tôi kết hôn rồi.”

    Anh cầm điện thoại lên nghe.

    Ngoài cửa sổ sát đất, con trai ba tuổi đeo ba lô, vui vẻ vẫy tay chào tôi.

  • Lại Gặp Mùa Xuân

    Ta là gia kỹ trong phủ Đại tướng quân, khách khứa đến dự yến tiệc vô luận là ai cũng đều giẫm ta dưới chân, còn tiện tay sờ soạng mấy lượt.

    Ta vốn tưởng cả đời này, mình chỉ có thể chìm mãi trong vũng bùn ấy. Thế nhưng phu nhân tướng quân lại nói: “Ngươi vốn không nên chịu cảnh dày vò như thế này. Ngươi có muốn gả cho binh sĩ trong quân không? Ta sẽ làm chủ cho.”

    Nhờ đó mà ta được gả làm chính thê của một vị quân sĩ, rốt cuộc sống ra dáng một con người.

    Sự xuất hiện của phu nhân, đối với ta chính là cây khô gặp nước mùa xuân. Năm năm sau, phu nhân bị vu cho thông gian với gia đinh, bị nhốt vào lồng heo thả trôi sông. Đêm ấy, ta chống mái thuyền nhỏ rẽ bóng nước cứu phu nhân lên.

    “Phu nhân có nguyện… theo ta cùng đi không?”

  • Mẹ Tôi Chỉ Có Một Đứa Con

    Em dâu tôi ở cữ, mẹ tôi cho cô ta 10 vạn tệ để vào trung tâm chăm sóc sau sinh.

    Kết quả, cô ta đưa cho mẹ ruột 2 vạn, còn lại 8 vạn thì mua một cái túi hàng hiệu.

    Hết tháng ở cữ, cô ta lăn ra ăn vạ, nói mẹ tôi không chăm cô ta khi sinh xong.

    Cô ta còn tuyên bố nếu mẹ tôi không đưa thêm mỗi tháng 8 vạn và mua vàng trị giá 50 vạn cho đứa nhỏ, thì cô ta sẽ ly hôn, dắt con đi luôn, để mẹ tôi không bao giờ được gặp cháu đích tôn nữa.

    Mẹ tôi tức đến phát điên.

    “Cô sinh đâu phải con trai tôi, ai sinh thì tự lo mà nuôi!”

    Cô ta vẫn không biết điều, còn xúi giục em tôi trở mặt với mẹ, muốn đuổi chúng tôi ra khỏi nhà.

    Cuối cùng, mẹ tôi hoàn toàn thất vọng, xé nát tờ giấy chuyển nhượng cổ phần ghi tên em tôi.

    “Cút, dắt cả chồng cô đi cùng, dù sao nó cũng chẳng phải con tôi!”

  • Đoạn Tuyệt

    Trên đường lái xe đưa em gái đi học, nó đột nhiên nói.

    “Chị, thật ra chị cũng giả tạo lắm.”

    Tôi phanh gấp, em gái lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.

    “Tự lái xe đưa em đi học, thật ra chỉ để khoe cái xe mới mua thôi.”

    “Chị biết bỏ tiền mua cho em cái điện thoại một chục ngàn, nhưng lại chẳng biết mua cho em cái ốp lưng.”

    “Bố mẹ nói đúng, chị đối với tụi em không hề để tâm, chỉ biết khoe khoang mình có tiền.”

    Ngồi ghế sau, bố mẹ cũng hùa theo: “Con chỉ biết tiêu tiền cho chúng ta, nhưng chẳng bao giờ thật lòng. Con với chúng ta chẳng thân thiết gì.”

    Tôi bật cười, quay đầu xe, đưa họ thẳng tới ga tàu.

    “Để khỏi phải tiếp tục khoe khoang, mọi người đi tàu lửa nhé.”

  • Bị Bạn Trai Phản Bội, Tôi Cưới Luôn Tiểu Thúc Của Anh Ta

    Ngày đi nhận giấy kết hôn, tôi đã đợi Lục Thịnh Nam cả buổi sáng ở sảnh Cục Dân chính.

    Gọi điện cho anh ấy, anh ấy vẫn không bắt máy.

    Gần trưa, anh ấy mới nhắn lại:

    “Khả Hân sinh non, sinh cho anh một đứa con trai. Cô ấy vừa ra khỏi phòng sinh, cơ thể còn rất yếu, anh phải ở lại bệnh viện chăm sóc cô ấy.”

    “Lần em đi công tác, bọn anh cùng dự sinh nhật một người bạn, uống say đến mức mất ý thức. Sau đó cô ấy có thai nhưng luôn giấu anh, mãi đến sáng nay anh mới biết cô ấy sinh cho anh một đứa con.”

    “Anh đã bàn với Khả Hân rồi. Đứa trẻ sẽ do bọn anh nuôi, đợi cô ấy ở cữ xong sẽ trở về cuộc sống ban đầu. Từ nay, anh với cô ấy sẽ là bố mẹ hợp pháp của đứa trẻ.”

    Thấy tôi không trả lời, anh ấy lại gửi thêm một tin nhắn:

    “Em yên tâm, đợi Khả Hân ở cữ xong, anh sẽ sắp xếp lại thời gian để cùng em đi nhận giấy kết hôn.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng tin nhắn trên màn hình, chỉ biết cười chua chát.

    Sau đó, tôi mở khung trò chuyện có ghi chú là “Tiểu thúc”.

    Gửi ngay một tin nhắn:

    “Tiểu thúc, kết hôn với em, dám không?”

    Lục Cẩn Tu sau khi thấy tin nhắn, lập tức trả lời: 【Dám!】

    【Em đang ở đâu?】Anh ấy hỏi tiếp.

    Tôi lười gõ chữ, liền gửi định vị qua luôn.

  • Chiến Tranh Ký Túc Xá

    Ngày đầu tiên nhập học, cô bạn cùng phòng nhà giàu xinh đẹp đã rủ cả phòng ép tôi ký vào “Thỏa thuận chia đều chi tiêu”.

    “Loại nghèo như mày thì đừng mơ ăn ké bọn tao. Trong phòng này, từ một tờ giấy đến một số điện cũng phải tính rõ ràng!”

    Thậm chí để “công bằng”, cô ta còn mua cả cân điện tử siêu chính xác, bắt tôi mỗi ngày phải cân rác riêng từng người để chia tiền xử lý.

    “Tiện cho mày thấy bọn tao tiêu tiền thế nào, khỏi sau này ra ngoài làm mất mặt!”

    Thế nhưng đến cuối tháng, bảng kê chi tiêu vừa công bố, cả lũ đều chết sững —

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *