Biển Đổi, Lòng Người Vẫn Vẹn Nguyên

Biển Đổi, Lòng Người Vẫn Vẹn Nguyên

Năm tôi hai mươi tuổi, chỉ vì một tiếng “giết người rồi” của đứa em gái nuôi, cuộc đời tôi hoàn toàn rẽ sang một hướng khác.

Từ cô tiểu thư được cưng chiều trong đại viện, tôi trở thành hung thủ giết mẹ.

Từ thành phố Cảng đến vùng biên giới, tôi ngồi trên chuyến tàu lửa xanh lắc lư suốt ba ngày ba đêm.

Cách xa năm ngàn cây số, bốn mươi năm khiến tôi trở thành một bà lão còng lưng, già nua khốn khổ.

Cho đến khi tranh giành chai nhựa với đám người vô gia cư, tôi nhìn thấy tin tức trên màn hình lớn.

Tôi phát hiện cặp song sinh tôi từng sinh ra năm đó… vẫn còn sống.

Tôi nhe răng cười, để lộ nửa khuôn mặt bị axit ăn mòn, tay chân huơ loạn:

“Chai nhựa để cậu đấy. Tôi phải đi gặp con trai con gái mình.”

Tôi đã toại nguyện. Khi đang ăn dở cái bánh bao mốc cuối cùng, tôi gặp được họ.

Khu nhà cũ năm xưa giờ đã là cao ốc chọc trời.

Tôi lại hoảng loạn bỏ chạy khi nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy.

1

Tôi như bị sét đánh trúng, ôm đầu, rúc vào một góc.

Giọng người đàn ông chững lại, có vẻ vừa để ý tới tôi:

“Cô ơi, cô không sao chứ?”

Máu trong người như đông cứng lại.

Phải rồi, anh ấy không thể nào nhận ra tôi được nữa.

Quả nhiên, ánh mắt của Cố Ứng Khâm rơi vào người phía sau.

“Vãn Vãn, chẳng phải hôm nay em bận lắm sao?”

Giọng điệu nũng nịu của Cố Vãn càng lúc càng gần:

“Ba à, có chuyện gì quan trọng hơn ba chứ? Con đã hứa sẽ cùng ba đi khám rồi mà.”

Cô ta liếc tôi một cái đầy chán ghét, rồi kéo Cố Ứng Khâm ra xa tôi.

Cố Dục cũng tiến lại gần, cau mày nhìn tôi:

“Sao vậy? Ba không bị đụng trúng chứ?”

Cố Ứng Khâm lắc đầu:

“Đừng dữ thế, mẹ các con lúc nào cũng thương người nghèo khổ…”

Nhắc đến vợ, giọng anh ấy bỗng trở nên dịu dàng.

Cố Vãn lẩm bẩm ngắt lời:

“Ba, mấy người ăn vạ trong bệnh viện bây giờ nhiều lắm.”

Cố Ứng Khâm chỉ cười lắc đầu, đưa tay ra:

“Cô ơi, có cần tôi mua gì cho cô ăn không?”

Tôi vội kéo chiếc túi rách lại, che cái bánh bao mốc đi, điên cuồng lắc đầu.

Anh ấy chỉ nghĩ tôi bị dọa sợ, bàn tay to lớn dịu dàng đỡ lấy cánh tay đầy bùn đất của tôi, nhẹ nhàng kéo tôi đứng dậy.

Tôi sững người, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay anh–mắt đỏ hoe.

Bốn mươi năm trôi qua, vết răng tôi cắn ngày ấy vẫn còn.

Ký ức bất ngờ như thiêu đốt tâm can tôi.

Đêm ép buộc Cố Ứng Khâm phải hứa hẹn trọn đời bên tôi, tôi đã cắn đến chảy máu cổ tay anh.

“Anh làm em chảy máu, thì em cũng phải làm anh chảy máu. Vậy mới gọi là kết minh bằng máu.”

“Từ giờ anh chỉ được là người của Lâm Vãn em thôi, nghe chưa?!”

Tôi hoảng loạn giằng khỏi tay anh, nhưng lại loạng choạng ngã nhào.

Cố Vãn kéo tay cha, giọng khó chịu:

“Ba đừng quan tâm bà ta nữa, im lặng như vậy là không biết điều.”

Cố Dục “à” một tiếng, chỉ vào cái cổ đầy sẹo của tôi:

“Bà ấy từng bị thương nặng ở cổ, chắc không nói được.”

Tôi cố nuốt nước bọt, cúi đầu che giấu.

Chỗ đó năm xưa bị thanh sắt nung đỏ đâm vào mấy chục lần, tôi từng tưởng mình sẽ chết vì đau.

Giờ thì cũng tạm phát ra vài âm được, dù rất khó khăn.

Trong mắt Cố Ứng Khâm thoáng qua một tia thương hại, anh bảo Cố Vãn cho tôi chút tiền rồi quay lưng nghe điện thoại.

Bàn tay trắng trẻo, được chăm sóc kỹ lưỡng của con gái anh đưa đến trước mặt tôi — trùng khớp với bàn tay nhỏ bé, đẫm máu năm nào tôi từng sinh ra.

Lông mi tôi run lên dữ dội, tim cũng run theo.

Cuối cùng không nhịn được, tôi khẽ chạm vào tay cô ấy.

“Con mụ ăn mày chết tiệt, bà làm gì đấy?!”

Cô ấy hét toáng lên, Cố Dục lập tức đẩy tôi ra.

Tôi ngã dúi dụi xuống đất.

Cố Ứng Khâm quay lại, lông mày nhíu chặt:

“Chuyện gì vậy?”

Hai người kia vội chắn trước mặt anh:

“Không có gì đâu, bà ấy chỉ cúi đầu cảm ơn thôi.”

“Hôm nay mẹ tự tay nấu ăn đấy ba, mau về đi ạ.”

Tôi ôm lấy ngực đau nhói, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Cố Ứng Khâm khẽ gật.

Đợi họ khuất bóng nơi cuối hành lang, tôi mới run rẩy nhặt từng tờ tiền rơi dưới đất, ôm chặt vào lòng.

Xem như là món quà đầu tiên con tôi tặng cho tôi vậy.

Vừa ra khỏi cổng bệnh viện, một bóng đen lao tới giật phắt số tiền trong tay tôi.

Tôi loạng choạng đuổi theo, cố phát ra tiếng kêu cứu khản đặc: “A… ư…”

Đột nhiên, tiếng phanh xe chói tai vang lên.

Tôi bị tông văng ra xa ba mét.

Tài xế nhảy xuống, trừng mắt quát:

“Bà lao ra bất thình lình, không có mắt à?!”

Bảo vệ bệnh viện chạy tới, vừa lôi vừa kéo tôi:

“Con mụ ăn mày này bám bệnh viện cả tháng nay rồi, quả nhiên là ăn vạ!”

Cú đấm cú đá giáng xuống người tôi như mưa.

Giọng chói tai của Cố Vãn vang lên:

“Lại là mụ già này! Ba nhìn đi, đúng là bám lấy tụi mình để ăn vạ!”

Là xe của nhà họ Cố.

Cố Dục giận dữ:

“Tôi gọi cảnh sát ngay bây giờ!”

Tôi không ngừng lắc đầu trong tiếng nức nở, theo phản xạ kéo tay áo che mặt, co người lại.

Nhưng đòn đánh không rơi xuống như dự đoán.

Cố Ứng Khâm gạt mọi người ra, lao đến túm lấy tay áo tôi:

“Bà là ai? Sao trên áo lại có ký hiệu này?!”

Đồng tử tôi co rút dữ dội.

Chữ “Vãn” viết bằng thảo tự trên tay áo — chính là tôi tự khâu năm xưa.

Cố Ứng Khâm bất ngờ vươn tay định vén mớ tóc bẩn thỉu, rối bù của tôi.

Dây thần kinh tôi căng như dây đàn, lập tức cúi đầu cắn mạnh lên mu bàn tay anh.

Anh không kịp phản ứng, đau quá đành buông ra.

“Con mụ điên này muốn chết à!” — Cố Dục hét lớn, đá một phát vào eo tôi.

Tôi như bao rách bị đá bay đi, đập mạnh vào chân một người trong đám đông.

Người đó thấy khuôn mặt gớm ghiếc của tôi, hét lên thất thanh:

“Ma! Có ma!”

Tôi nhân lúc hỗn loạn chen ra khỏi đám người, liều mạng lao đi.

Similar Posts

  • Chủ Đề Tình Yêu

    Tôi thật sự không giỏi bắt chuyện.

    Vì muốn nói chuyện với crush, Ngày nào tôi cũng phải vắt óc nghĩ chủ đề.

    Cuối cùng, một ngày nọ, crush đăng một dòng trạng thái: “Không biết nói chuyện, mệt ghê.”

    Tôi thả tim bài viết và nhắn: “Không phải đang nói em đấy chứ?”

    Ngay sau đó, crush nhắn riêng cho tôi: “Không phải đâu, đừng suy nghĩ nhiều.”

    Tôi gật đầu lia lịa: “Ừ ừ, em hiểu rồi.”

    Crush: “……”

    Crush: “Ít ra em cũng nên hỏi một câu là anh đăng để ai xem chứ?”

  • Vòng Lặp Nghiệt Ngã

    Khi mẹ chồng 57 tuổi, bà mang thai lần hai.

    Bà bị tiểu đường, cao huyết áp. Nghĩ cho sức khỏe của bà, tôi đã khuyên bỏ đứa bé.

    Nhưng tôi không ngờ, sau này chồng tôi bị tai nạn xe và mất, còn bố mẹ chồng thử đủ cách nhưng không thể mang thai lại.

    Họ nói chính tôi đã khiến nhà họ tuyệt tự. Rồi họ bỏ thuốc diệt cỏ Paraquat vào cốc nước của tôi.

    Tôi chết rất đau đớn. Nội tạng suy kiệt, phổi xơ hóa, cuối cùng bị ngạt mà chết sống dở chết dở.

    Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày mẹ chồng nói mình mang thai.

    Tôi mỉm cười: “Mẹ, đợi mẹ sinh xong, con sẽ ở cữ chăm mẹ.”

  • Năm Nay Mẹ Ăn Tết, Không Phục Vụ

    Suốt năm năm liên tiếp, bữa cơm đoàn viên của hơn ba mươi con người trong nhà đều do một tay mẹ tôi lo liệu.

    Mua đồ, rửa rau, nấu nướng, rửa chén… từ sáng sớm đến tối mịt, chẳng ai chịu giúp một tay.

    Bác cả bảo: “Mẹ mày nấu ngon, đổi người khác bọn tao ăn không quen.”

    Thím hai thì nói: “Bọn tôi có góp tiền rồi, còn muốn gì nữa?”

    Năm nay, vào ngày 28 tháng Chạp, mẹ tôi lại bắt đầu lên thực đơn.

    Tôi giật phắt tờ giấy trong tay bà, đặt luôn hai vé máy bay bay thẳng đến Maldives.

    Đêm Giao thừa, nhóm chat gia đình nhảy tin điên cuồng: “Mấy giờ ăn cơm?” “Năm nay có tôm hùm không?”

    Tôi đang ở bãi biển, chụp một bức ảnh hoàng hôn rồi đăng lên kèm dòng chữ: Năm nay mẹ tôi nghỉ phép, bữa tiệc của các người thì tự lo đi.

    Nhóm chat nổ tung ngay tức khắc.

    Bác cả gửi tin nhắn thoại: “Ý cháu là sao? Hơn ba mươi người ăn tất niên thì tính sao đây?”

    Tôi cười, trả lời đúng bốn chữ: Liên quan gì tôi.

  • Bí Mật Đứa Trẻ Năm Tuổi

    Sau khi ba tôi phá sản, tôi lấy lý do chán ngán để đá bay Cố Thanh Phong, nam thần trường y đã bao nuôi tôi suốt ba năm.

    Đêm hôm đó, anh quỳ dưới mưa, đôi mắt đỏ ngầu, cầu xin tôi suốt tám tiếng liền.

    Mà đúng lúc ấy, tôi lại phát hiện mình đã mang thai bốn tháng.

    Năm năm sau, chàng trai nghèo năm nào đã trở thành tỷ phú nghìn tỷ.

    Ngày anh được vinh danh trên bảng xếp hạng tài phú, phóng viên hỏi:

    “Cố tổng, anh chỉ mất năm năm từ một sinh viên nghèo vươn lên thành tỷ phú nghìn tỷ, bí quyết của anh là gì?”

    Khóe môi anh hơi nhếch, đôi mắt phượng hẹp dài đầy châm biếm.

    “Tìm một cô bạn gái hám hư vinh, rồi bị cô ấy đá một cú thật đau.”

    Cả khán phòng ồ lên.

    Chiều hôm đó, tin tức tỷ phú nghìn tỷ bị bạn gái phản bội leo thẳng lên hot search.

    Còn tôi, vừa kết thúc công việc thứ tám trong ngày, kiệt sức ngất xỉu trên đường đi đón con gái về nhà.

    Lúc tỉnh lại, tôi đã lơ lửng giữa không trung.

    Tuyệt vọng bao trùm, nhưng rồi tôi chợt nhìn thấy–

    Người đàn ông từng thề sẽ khiến tôi hối hận cả đời, Cố Thanh Phong.

    Anh xuất hiện ở trường mẫu giáo nơi con gái tôi theo học.

  • Cầu Tự Do

    Đêm đầu tiên xuyên thư, phản diện bò lên giường của ta.

    Rồi hắn lại cùng nam chính và nam phụ trên giường ta bốn mắt nhìn nhau.

    Hắn trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng: “Nhích qua một chút, để ta có chỗ.”

    Nam chính chau mày: “Không chen nổi nữa, thật sự không chen nổi.”

    Ta nhìn ba gương mặt, ai nấy đều mang phong tư riêng biệt.

    Khẽ cười nói: “Ta cảm thấy… vẫn còn có thể chen thêm.”

  • Linh Yêu Xuất Hiện

    Quý phi có dung nhan tuyệt sắc nhưng lại mắc bệnh tim, cần dùng cao mỹ nhân để chữa trị.

    Hoàng đế thương xót quý phi, sai người lùng sục khắp nhân gian, tuyển chọn hàng chục mỹ nhân tiến cung.

    Mà ta chính là một trong số đó. Ngày bị đưa vào hậu cung, ta được diện kiến vị quý phi nức tiếng thiên hạ kia.

    Nàng ta ôm lấy ngực, làm nũng trong lòng hoàng đế: “Hoàng thượng, nếu người nếm qua tư vị của các nàng, có phải sẽ không nỡ dùng các nàng để chữa bệnh cho thần thiếp không?”

    Hoàng đế cười cợt: “Cho dù các nàng có xinh đẹp đến đâu, cũng chẳng thể sánh bằng vẻ đẹp phong tình vạn chủng của quý phi.”

    Sau lớp mạng che, ta khẽ để lộ đôi răng nanh sắc bén. Bọn họ không biết, ngày chết  của bọn họ đã điểm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *