Biểu Tiểu Thư

Biểu Tiểu Thư

Khi vào phủ Xương Vương, ta còn chưa tới t/u//ổ/i c//ậ/p k/ê.

Cả phủ đều gọi ta là “biểu tiểu thư”.

Nhưng thật ra ta chỉ là nha hoàn thông phòng mà mẹ kế b/á/n cho Vương gia.

Trong Vương phủ, mỗi năm “biểu tiểu thư” bị n/é/m ra bãi t/h/a m/a có đến hơn mười người.

Người tiếp theo chắc là ta rồi.

1

Khi ta vào vương phủ, đi cửa bên nhỏ hẹp.

Mẹ kế nở nụ cười nịnh nọt, từ tay quản gia nhận lấy túi bạc.

Bà ta dùng tay cân lên thử, sắc mặt lập tức biến đổi.

“Không phải đã nói là năm lượng bạc sao?”

Quản gia sa mặt: “Ngươi đưa đến một đứa gầy gò thế này, hai lượng bạc vụn đã là nhiều.”

Mẹ kế lại cười nịnh: “Nó chỉ do mấy ngày đi đường nên hao mòn chút thịt.

Ăn vài bữa ắt sẽ hồi phục.

Ngươi nhìn vòng eo kia, khuôn mặt kia, nhất định sẽ được người kia để mắt.

Huống hồ, đứa nhỏ này ta nuôi trong nhà, tóc còn chưa để nam nhân chạm tới, cực kỳ sạch sẽ.

Ngươi thương tình cho thêm một lượng nữa đi.”

Ta run rẩy đứng đó, không dám hé lời.

Bà ta véo ta một cái đau điếng.

“ưỡn ngực lên cho ta!”

Ta đỏ mắt, cố gắng ưỡn ngực lên.

Có lẽ thấy ta tội nghiệp, quản gia lại ném thêm một lượng bạc cho mẹ kế.

Mẹ kế hớn hở nhận lấy.

Quay người đi được mấy bước, lại ngoái đầu nhìn lại: “Đào Nhi, ngươi và đệ đệ đều đã có đường sống.

Đừng hận A nương.”

Ta khẽ gật đầu: “Vâng.”

2

Ta thật sự không thể hận bà.

Khi cha qua đời, ta chín tuổi, đệ đệ mới năm tuổi.

Bà vẫn nuôi chúng ta thêm năm năm.

Ban đầu ta nghĩ, cứ thế sống đến lúc ta đến tuổi cập kê, rồi lấy chồng cũng không tệ.

Nào ngờ một trận đói mùa xuân, nhìn nhà cửa cạn lương.

Bà nói, hoặc là bà đi bán thân, hoặc là ta đi.

May thay, bà có người thân xa làm việc trong phủ Xương Vương Tiêu Cảnh, nói vương gia cần một người sạch sẽ.

Thế là ta đến.

Lúc ta đi, A đệ vẫn không biết ta sẽ không thể trở về nữa.

Ta chỉ nói với nó là ta lên núi hái thuốc.

Nó chạy theo ta rất xa, lén đưa cho ta nửa chiếc bánh rau dại trộn đất sét Quan Âm.

“A tỷ, cái này sáng nay đệ nhịn đói để dành.

Lúc tỷ lên núi nhớ ăn một chút để có sức.

Tỷ mau về nhé, đệ chờ tỷ.”

A đệ thân hình nhỏ bé, đói đến mức đầu còn to hơn bụng.

Sống được, thực sự quan trọng hơn tất cả.

3

Quản gia thấy mẹ kế đi rồi, lại đưa mắt đánh giá ta từ trên xuống dưới, như thể đang ngắm một món đồ.

Hồi lâu, hắn nói: “Trông cũng là đứa biết điều.

Ngoan ngoãn nghe lời, vương phủ sẽ không bạc đãi ngươi.”

Ta liền ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Kỳ thực, ta biết hắn đang gạt ta vào phủ.

Tiêu Cảnh hiếu sắc, chẳng phải bí mật gì.

Tiêu Cảnh tàn bạo, cũng chẳng phải điều gì bí mật.

Trước kia hắn lấy niềm vui nơi thân thể đám thứ nữ trong kinh thành.

Về sau gây chút rắc rối, mới phát hiện rằng, ngay cả thứ nữ cũng không sạch sẽ bằng hạng không gốc gác.

Tất cả những ai tiến phủ, đều gọi là biểu tiểu thư.

Dù có chết, cũng chỉ là một kẻ thân thích nghèo khổ của vương phủ chết đi mà thôi.

Ngự sử muốn tìm cớ để tấu tội, cũng phải phí công đôi ba lượt.

Nghe nói những biểu tiểu thư như ta, mỗi năm bị kéo ra bãi tha ma vứt bỏ, không mười thì cũng tám người.

Nhưng thế cũng chẳng có gì đáng sợ.

Nếu ở ngoài, ta chẳng phải cũng sẽ chết đó sao?

Dù sao cũng là cái chết, chết nơi đâu chẳng phải là chết?

Chết trong phủ, mẹ kế còn lấy được bạc.

A đệ chí ít còn có thể sống tiếp.

Ta nên lấy đó làm mãn nguyện rồi.

4

Ta cúi đầu mà vào phủ.

Tới hoa sảnh, liền thấy một nam tử đứng đó, tay chắp sau lưng.

Quản gia kéo ta quỳ xuống.

“Vương gia, biểu tiểu thư đã đến.”

Một đôi giày đế dày bằng vải đen dần tiến lại gần.

Ta không dám ngẩng đầu.

Đôi giày ấy dừng ngay trước mặt ta.

Mũi giày nhọn nhô lên, suýt nữa chạm vào mặt ta.

Chân kia quả thật lớn lắm.

Ta ngầm đoán trong bụng, hẳn phải lớn gấp đôi chân ta.

Thế nhưng bước đi lại nhẹ như mèo, chẳng phát ra chút tiếng động.

“Ngẩng đầu!”

Similar Posts

  • Hành Trình Hồi Sinh Trên Đất Lành

    Hàng xóm xả thẳng phân lợn từ trại nuôi vào ruộng lúa nhà tôi.

    Dòng nước đen hôi thối nhấn chìm cả bông lúa cao đến nửa người, mùa màng cả năm coi như mất trắng.

    Bố tôi tức đến mức định vác cuốc đi liều mạng, mẹ tôi khóc lóc cầu xin tôi đi tìm trưởng thôn.

    Tôi ngăn họ lại, không nói một lời.

    Hôm sau, tôi lặng lẽ bơm hết nước trong ruộng ra, trồng thay vào đó hơn trăm cây liễu.

    Cả làng cười tôi ngu dại, tên hàng xóm thì đắc ý, tưởng tôi cam chịu rồi.

    Ba năm sau, xe của cơ quan môi trường dừng ngay trước cửa nhà hắn.

  • Thưởng Cuối Năm Không Có Tên Tôi

    Mọi người đều nhận được tiền thưởng, chỉ riêng tôi bị loại ra ngoài.

    Tôi không chất vấn, cũng không đòi lời giải thích, chỉ lặng lẽ rời khỏi công ty.

    Về đến nhà, tôi tắt điện thoại, cắt đứt hết mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.

    Thế giới không còn liên quan đến tôi, tôi chìm vào giấc ngủ nặng nề.

    Ngày hôm sau, màn hình điện thoại sáng lên, hiện 20 cuộc gọi nhỡ, tất cả đều đến từ sếp.

    Tôi nhìn chằm chằm vào con số ấy, trong lòng không gợn sóng.

    Giờ thì, đến lượt ông ta phải sốt ruột rồi.

  • Sau Ly Hôn, Công Lý Thuộc Về Tôi

    “Anh và vợ mình kết hôn đã sáu năm, mà đến giờ vẫn chưa nói cho cô ấy biết anh là Tổng giám đốc của tập đoàn An Thị sao?”

    Tôi đứng lặng ngoài cửa phòng khám, cánh cửa chỉ khép hờ. Bên trong, bác sĩ Trần – người vừa khám cho tôi nửa tiếng trước – đang nói chuyện điện thoại.

    Chưa kịp hoàn hồn, một giọng nói quen thuộc đến rợn người vang lên từ loa ngoài.

    “Không cần thiết phải nói. Cô ta đã lấy được danh phận vợ tôi, tôi tuyệt đối không cho phép cô ta được hưởng sự giàu sang từ nhà họ An.”

    Là chồng tôi – An Diễn Bạch.

  • Chồng Giả Chết, Tôi Thẳng Tay Tiễn Hẳn Hắn Vào Lò Thiêu

    Kiếp trước, chồng tôi đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim.

    Tôi dù bụng bầu vượt mặt vẫn cố chạy đến bệnh viện, nhưng hắn đã không qua khỏi.

    Vì không chịu nổi cú sốc ấy, tôi sinh non rồi băng huyết.

    Sau vài ngày hôn mê, bạn thân tôi đến báo tin:

    Đứa bé không giữ được nên đã được hỏa táng cùng chồng tôi.

    Chưa kịp đau buồn thì một nhóm chủ nợ mặt mũi dữ tợn đã kéo đến giường bệnh quậy phá.

    Lúc đó tôi mới biết, chồng mình đang nợ hơn 10 triệu tệ, mà người cùng gánh khoản nợ là tôi.

    Mười năm sau, tôi nén cơn đau bệnh tật, lang thang nhặt rác ngoài khu biệt thự cao cấp.

    Không ngờ lại nhìn thấy người chồng đáng lẽ đã chết từ lâu đang ôm bạn thân tôi và một bé trai bước xuống từ chiếc xe sang.

    Đứa bé ấy trông giống tôi đến lạ, nhưng lại gọi cô ta là mẹ.

    Tôi lao tới nhận người nhưng chồng cũ chỉ ném cho tôi tờ 100 tệ và cười nhạo:

    “Lâm Diệu, cảm ơn cô đã sinh con cho tôi, còn giúp tôi trả nợ nữa.”

    Tôi tức đến chết ngay tại chỗ.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng cái ngày hắn lên cơn nhồi máu cơ tim.

  • Những Vì Sao Không Đến Đúng Giờ

    Mười năm yêu nhau, cuối cùng Dụ Tử Thâm cũng quyết định đặt dấu chấm hết.

    Ngay trong ngày anh ta chuẩn bị tổ chức một “đám cưới thế kỷ”, tôi nhận được tin nhắn từ một cô gái lạ kèm vài tấm ảnh — ảnh chụp Dụ Tử Thâm và cô ta đứng sát vai, cười rạng rỡ.

    “Cô ép anh ấy cưới thì có gì hay? Anh ấy đã sớm không còn yêu cô nữa rồi.”

    Tôi không lựa chọn tiếp tục chịu đựng giày vò nội tâm. Tôi đưa điện thoại cho Dụ Tử Thâm, yêu cầu một lời giải thích.

    Anh ta ngồi cả đêm hút thuốc trong phòng khách. Đến sáng, mới bước vào phòng ngủ, giọng khàn khàn nói với tôi:

    “Cô ấy là sinh viên của anh. Đúng là anh từng có chút cảm tình, chỉ vậy thôi.”

    Mười năm tình cảm, giờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bảo tôi từ bỏ, tôi không cam tâm. Tôi vẫn mặc váy cưới, để hôn lễ diễn ra như kế hoạch.

    Nhưng ngay giữa buổi lễ, trợ lý Tiểu Lý đột ngột lao đến, sắc mặt tái mét:

    “Thầy Dụ! Bạn học Lâm vừa biết tin thầy kết hôn… đã xảy ra chuyện rồi!”

    Chiếc nhẫn cưới còn chưa kịp đeo, rơi “keng” xuống đất.

    Dụ Tử Thâm lập tức quay người, lao nhanh ra khỏi hội trường như bị sét đánh.

    Tôi đỏ hoe mắt, đứng giữa lễ đường hét lớn sau lưng anh ta:

    “Nếu hôm nay anh bước ra khỏi cánh cửa này, thì giữa chúng ta… thật sự chấm dứt!”

    Anh ta chỉ khựng lại nửa giây, rồi không hề quay đầu, dứt khoát bỏ đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *