Bố Tôi Là Một Lang Băm

Bố Tôi Là Một Lang Băm

Bố tôi là y tá trưởng nổi tiếng khắp vùng.

Của một bệnh viện “ba không” – không giấy phép, không chuyên môn, không kiểm soát.

Người dân trong làng, ai từng được ông chữa qua, đều vỗ tay khen ngợi, hết lời ca tụng.

Nhưng tôi thì biết rất rõ, ông hoàn toàn không có chứng chỉ hành nghề y tá, nói gì đến quy trình vô trùng hay kỹ thuật y tế.

Vì vậy, tôi giữ chặt cây kim tiêm mà ông vừa dùng cho thím Vương, không cho ông tiếp tục truyền dịch cho ông nội.

Không ngờ, ông nội tức giận đá tôi một cú, rồi lớn tiếng mắng nhiếc: “Đừng tưởng mày học y ngoài kia mười năm là ngon lành lắm. Con ranh con, cút ra chỗ khác, đừng cản tao chữa bệnh!”

Tôi buông tay, để cây kim đâm vào da ông, rồi mỉm cười nhìn ông: “Thật à? Vậy thì chính miệng ông nói đấy nhé.”

Thím Vương bị AIDS. Tôi muốn xem ông sẽ chữa kiểu gì.

1

Khi còn trẻ, bố tôi từng lên trạm y tế thị trấn ở lại ba ngày. Về làng xong, ông tự nhận mình là y tá trưởng nổi danh.

“Ở trạm y tế Quang Minh, tôi đã học hết toàn bộ y thuật. Từ nay, ai bệnh tật gì cứ tìm tôi!”

Câu nói ấy còn được khắc hẳn lên tường nhà, thu hút hàng xóm kéo đến khám bệnh.

Từ cảm cúm nhẹ đến ung thư, ông đều khẳng định mình có thể giải quyết “trong một nốt nhạc”,

thậm chí được người dân gọi là “Hoa Đà tái thế”.

Tôi lớn lên trong sự ảnh hưởng của ông, quyết tâm thi vào đại học y, học cho ra ngô ra khoai.

Nhưng điều tôi không ngờ là, càng học sâu, tôi càng phát hiện:

bố tôi không phải thầy thuốc cứu người, mà là một kẻ lừa đảo chính hiệu!

Ông tự nhận rằng ba ngày là đủ để học hết mọi kiến thức y học, ai cũng hiểu được — chuyện đó rõ ràng là vô lý!

Ông tự phong mình là y tá trưởng, chỉ vì không phân biệt nổi bác sĩ với y tá, nghĩ rằng “y tá trưởng” là chức lớn nhất trong bệnh viện.

Tôi từng cố gắng thay đổi suy nghĩ của ông, nhưng hoàn toàn bất lực. Ông đã quá mê muội, không còn nghe ai nói gì nữa.

Tất cả bệnh lớn bệnh nhỏ trong làng đều do ông “chẩn trị”. Thậm chí, đến kỳ kinh nguyệt đầu tiên của tôi cũng bị ông ép phải “khám”.

Ông nói: “Đây là khối u bị vỡ, đang chảy máu. Phải cắt bỏ khối u rồi niêm phong lại mới được.”

Rồi ông rút ra một cái kẹp sắt đỏ rực, nhét thẳng vào người tôi. Dù tôi có gào khóc van xin, ông vẫn thản nhiên không mảy may do dự.

Thậm chí ông còn hớn hở khoe khoang: “Trong khối u có tà ma. Tao đã khống chế được nó rồi. Tiếng hét đó là tiếng tà ma đấy! Không xử lý ngay, nó sẽ nhập vào người con bé!”

Mẹ tôi chặn bố lại, nói:

“Đây là kinh nguyệt! Kỳ kinh! Là hiện tượng hoàn toàn bình thường, bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ trải qua. Anh mau thả con bé ra.”

Nhưng ông nội lại nhanh chóng tìm ra “vấn đề”:

“Mỗi người phụ nữ đều trải qua? Vậy bà cũng có? Con trai, mau lại đây, chữa cho bà ta luôn, chắc chắn cũng bị tà ma nhập rồi!”

Bố tôi đúng là “cao tay”, đã chữa khỏi kinh nguyệt cho cả tôi và mẹ, khiến chúng tôi suốt đời không phải lo đến nữa.

Ha… đừng nói đến kinh nguyệt, ngay cả khả năng sinh sản của tôi cũng bị bố “chữa khỏi” luôn rồi.

Từ sau khi tôi nắm được những kiến thức cơ bản về y học, tôi đã rất nhiều lần cố thuyết phục bố và ông đừng tự cho mình là đúng. Y học là một lĩnh vực sâu rộng, hoàn toàn không phải mấy thứ thần quỷ trong đầu họ.

Nhưng lần nào tôi cũng bị em trai – fan cuồng của bố – cắt ngang:

“Chị à, đừng tưởng học y mấy năm ở thành phố là ghê gớm. Chị học mấy năm còn chưa hiểu gì nhiều, bố chỉ mất ba ngày ở phòng khám là học hết cả rồi đấy.”

Tôi tức đến mức không nói nên lời:

“Mấy người quá cố chấp rồi! Y học không phải như mấy người nghĩ! Bố làm sai quá nhiều thứ, cả về thao tác lẫn tư duy!”

Ông nội giáng một cái tát vào mặt tôi:

“Con nha đầu này biết cái quái gì! Bố mày làm y tá trưởng mấy chục năm rồi đấy!”

Mẹ đứng ra che chở cho tôi, nhưng kết quả là cả hai mẹ con đều bị ba người đàn ông trong nhà đuổi ra chuồng heo ngủ.

Chuồng heo bẩn thỉu, bốc mùi, vừa lạnh vừa khó chịu.

Đêm đó, tôi buông xuôi hoàn toàn ý định thay đổi họ.

Tôn trọng số phận người khác. Buông bỏ ảo tưởng “cứu người”. Nếu bố tôi thích làm y tá trưởng đến thế, thì cứ để ông làm cho trọn đời đi!

Sau khi học xong tiến sĩ, để rèn luyện kinh nghiệm thực tế, tôi tự xin với viện trưởng về vùng quê làm bác sĩ tuyến cơ sở một năm.

Trớ trêu thay, phòng khám tôi mở lại nằm ngay cạnh nhà “Hoa Đà tái thế”.

2

“Xì, tưởng mày giỏi lắm, cuối cùng cũng quay về làng thôi mà.” Bố tôi hất cằm, mắt đầy khinh bỉ.

Ông nội thì chỉ tay vào chiếc áo blouse trắng của tôi, chỉ trỏ:

“Ồ, học bao nhiêu năm mà cũng chỉ là bác sĩ tuyến cơ sở à? Chả phải là tầng đáy xã hội sao? Quả nhiên là con gái vô dụng.”

Tôi gạt tay ông nội ra:

“Ông ơi, tay ông bẩn, áo blouse trắng dễ nhiễm vi khuẩn lắm.”

Ông càng giận hơn, đá tôi ngã nhào:

“Dám lừa ông à? Cái áo trắng tinh thế này mà bảo bẩn? Còn nói vi khuẩn cái gì chứ?”

Em trai tôi cười cợt vỗ vai ông nội:

“Ông ơi đừng giận, chị con ngốc lắm. Bố con là y tá trưởng đấy, sao chị con so được?”

“Xì, đúng vậy!”

Cả ba người đàn ông trong nhà ngẩng cao đầu, đầy kiêu ngạo bỏ đi. Trước khi đi còn nhổ một bãi nước bọt ngay trước cửa phòng khám của tôi.

Phòng khám của bố đông nghịt người xếp hàng. Phía tôi thì vắng như chùa Bà Đanh. Tôi chỉ biết cười khổ.

Cuối cùng cũng có một bệnh nhân đến, tôi mừng rỡ. Nhưng khi nhìn thấy hạch bạch huyết của bà ấy sưng to, người đầy vết ban đỏ — dấu hiệu giống AIDS — tôi lập tức cảnh giác.

Tôi đeo găng tay, kính bảo hộ, làm đầy đủ các bước phòng hộ.

Bệnh nhân là thím Vương ở sát vách. Bà ấy bảo vừa đi khám tổng quát ở bệnh viện lớn trong thành phố nhưng không hiểu kết quả, nên nhờ tôi xem giúp và điều trị.

Tôi cầm tờ giấy xét nghiệm lên xem — quả nhiên là AIDS.

“Thím Vương, thím bị AIDS rồi.”

“Trời ơi may quá! Bố cháu còn lừa thím là bị ung thư, chắc định moi tiền thím. Giờ biết là bệnh ‘tình yêu’ thì dễ trị hơn nhiều, mau kê thuốc cho thím, chồng thím đang đợi ở nhà.”

Tôi lắc đầu, cười gượng:

“Đây không phải bệnh dễ trị đâu ạ… Cháu cũng không thể kê thuốc bừa được. Bệnh này mỗi năm ít nhất phải tốn hơn 110 triệu mới kiểm soát được…”

“Cái gì?!”

Thím Vương trợn tròn mắt, gào lên giận dữ:

“Cha con tụi bay đúng là một lũ khốn! Biết tao hiền lành nên định lừa tiền tao hả?”

Bố tôi bất ngờ xông vào phòng khám, nắm lấy tay thím Vương:

“Em gái à, anh chẩn đoán nhầm rồi. Em chỉ bị cảm nhẹ thôi. Để anh tiêm cho em một mũi là khỏi ngay!”

Thím Vương nghe xong, liền bưng cốc nước trên bàn hắt thẳng vào mặt tôi:

“Đồ không biết xấu hổ!”

Tôi đứng dậy, hứng thú đi theo họ. Tôi thật muốn xem, vị “y tá trưởng siêu cấp” này sẽ trị AIDS bằng cách… tiêm một mũi như thế nào.

Bố tôi rút ra một ống glucose rồi tiêm vào cánh tay của thím Vương, mới tiêm được nửa chừng thì rút ra.

“Em gái à, xong rồi đấy. Loại thuốc này mạnh lắm, tiêm nửa ống là đủ.”

“Trời ơi, tốt quá! Bao nhiêu tiền vậy?”

“Mười tệ.”

Thím Vương hí hửng trả tiền rồi rời đi:

“Đúng là thần y! Rẻ mà hiệu quả!”

Tôi đứng một bên cười đến mức không thẳng nổi lưng, nhưng lại thấy bố tôi cầm nửa ống glucose còn lại chuẩn bị tiêm cho ông nội.

“Bố à, thuốc này tốt lắm, không nên lãng phí, nửa ống còn lại con tiêm cho bố bồi bổ luôn.”

“Hay quá con ơi, đúng là đứa con hiếu thảo, y tá trưởng của bố mà!”

Tôi bước đến, giữ tay bố lại:

“Bố, thím Vương bị AIDS đấy. Bố định tiêm máu nhiễm virus vào người ông nội sao?”

Chưa kịp để bố tôi trả lời, ông nội đã nhảy dựng lên:

“Virus? Truyền gì cơ? Giống như gieo hạt à? Gieo một hạt gặt cả ruộng, thế thì tốt quá còn gì! Nhanh, nhanh lên, cái gì tốt đều đưa cho ông hết!”

“Ông nội, ông…”

“Cút sang một bên, đừng cản ông trị bệnh. Con nha đầu chết tiệt, biết gì mà xen vào!”

Ông nội tung chân đá mạnh vào chân tôi, đau thấu tim gan.

Mọi chuyện đến nước này, tôi đã làm hết trách nhiệm của một người thân và một người bác sĩ.

Nếu họ cố chấp không tỉnh ngộ, tôi cũng không cần tốn công nữa.

Tôi nhẹ nhàng buông tay, nhìn bố tiêm phần còn lại của ống glucose vào ông nội.

Ngay lập tức, ông nội hớn hở tỉnh táo:

“Đúng là đồ tốt! Tiêm xong tỉnh cả người!”

3

Để ăn mừng bố tôi hôm nay “mát tay cứu người”, ông nội đặc biệt nấu mười mấy món ăn mừng.

Mỗi món đều có… đậu phộng.

Tôi tức quá mà bật cười:

“Ông nội, mẹ cháu dị ứng với đậu phộng, ông quên rồi sao?”

“Dân tộc? Đậu phộng là món quốc dân, ai mà chả ăn được.”

Nhìn bộ mặt vừa giả ngơ vừa điếc thật ấy mà tôi phát bực, quay sang hỏi bố:

“Bố là y tá trưởng mà lại không biết mẹ bị dị ứng đậu phộng sao?”

Bố tôi đập đũa xuống bàn, quát lên:

“Dị ứng! Tao thấy là làm màu thì có! Ở thành phố lâu nên tưởng mình sang chảnh hơn người à?”

Em trai tôi cũng hùa theo:

“Đúng đấy! Dị ứng cái gì mà dị ứng, rõ là bày chuyện.”

“Chắc do ăn ít thôi, ăn nhiều là quen! Cái đĩa này để bà ấy ăn hết đi, tôi muốn xem dị ứng kiểu gì.”

Nói rồi, bố tôi đẩy cái đĩa chất đầy đậu phộng đến trước mặt mẹ.

Mẹ tôi mặt mày khó xử, do dự mãi cũng không động đũa. Bố tôi sốt ruột quát lên:

“Ăn đi! Không ăn à? Bà tưởng mình là vàng là ngọc chắc?”

Nhìn ba người đàn ông đồng lòng ép mẹ tôi như vậy, tôi không nhịn được nữa,

đập mạnh lật tung cả bàn ăn:

“Mẹ tôi không ăn được, thì đừng ai ăn hết!”

“Ô hô, giờ mày giỏi lắm rồi đấy hả? Mẹ mày sao mà không ăn được? Tao – y tá trưởng – đã nói là không có chuyện dị ứng.”

Similar Posts

  • Vũ Lạc Sương Lâm

    Lúc ta bị xử trảm, trong bụng đang mang hài tử của hắn.

    Hắn đến giám trảm, hỏi ta còn trăn trối điều gì không.

    Ta nhìn vầng dương chói lọi, ngọ đã đến giờ.

    Ta cất giọng vô hồn, “Đừng nhiều lời nữa, mau cho ta được giải thoát.”

    Lưỡi đao vung lên, đầu ta rơi xuống đất.

    Ngày thứ hai sau khi ta chết, hắn từ trên tường thành nhảy xuống.

  • Mẹ Và Lời Nguyền Tương Khắc

    Mẹ tôi từng tìm thầy bói tính mệnh, nói rằng mệnh mẹ con tôi tương khắc: một người lụn bại, thì người kia tất sẽ phú quý.

    Bà không do dự, chọn ngay vế sau.

    Thế nên từ nhỏ, cơm tôi ăn là cơm thiu. Quần áo tôi mặc là đồ nhặt lại.

    Bởi thầy nói, tôi càng khổ thật bao nhiêu, phú quý của bà mới càng vững chắc bấy nhiêu.

    Bà đeo vòng ngọc giá hàng trăm vạn, bình thản nhìn tôi ngất đi vì suy dinh dưỡng.

    Bà dự tiệc thượng lưu, rồi quay về nhốt tôi trong tầng hầm không có sưởi.

    Tôi hận, nhưng tôi nhịn.

    Cho đến ngày tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Đại, bà đã đốt lá thư báo trúng tuyển của tôi trước mặt tất cả họ hàng.

    “Bởi vì phúc của con chỉ có ngần ấy thôi. Thêm nữa là sẽ khắc mẹ.”

    Ánh lửa hắt lên gương mặt đắc ý của bà, cũng đồng thời thiêu rụi mối hận tôi đã nuốt suốt mười tám năm.

    Tôi nhìn bà, bật cười.

    “Mẹ à, mẹ có từng nghĩ tới chưa. Nếu con chết rồi, phú quý của mẹ… liệu có còn tiếp tục được không.”

  • Không Ai Đứng Chờ Mãi Một Người

    Tết đầu tiên sau khi trở mặt, thanh mai trúc mã đến nhà tôi chơi.

    Mẹ anh ấy bảo anh giới thiệu bạn trai cho tôi.

    Anh cười khẩy:

    “Không thành vấn đề, có yêu cầu gì thì cứ nói.”

    “Chỉ là, có tôi ở đây, em còn để mắt đến ai được nữa?”

    Không khí thoáng chốc trở nên ngượng ngập.

    Ai cũng biết tôi đã thích anh suốt năm năm, nhưng anh chưa từng thực sự hồi đáp.

    Đối diện với ánh mắt đắc ý của anh, tôi chỉ khẽ mỉm cười:

    “Không cần đâu, tôi đã có bạn trai rồi.”

    Dù sao thì, chẳng ai mãi mãi đứng chờ một người.

  • Xin Lỗi, Em Không Còn Yêu Anh Nữa

    Sau khi mang thai, tôi thấy thèm ăn món bạch tuộc viên trước cổng trường đại học nên bảo chồng lái xe đưa tôi đi mua.

    Xếp hàng hơn mười phút, phần cuối cùng lại bị một cô gái chen ngang mua mất.

    Tôi không vui, kéo cô gái lại chất vấn tại sao lại chen hàng.

    Cô lập tức lau nước mắt, khóc sụt sịt: “Chị ơi! Chị đừng làm khó em, em phải vội đi học.”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng tiếp thì chồng tôi – người vừa quay lại sau khi đỗ xe lại chen ra khỏi đám đông đang vây xem rồi kéo tôi đi: “Buổi sáng sớm không yên, đòi đi ăn mấy viên bạch tuộc này làm gì!”

    “Giờ còn gây khó dễ cho một nữ sinh! Em không thấy mất mặt à? Em càng lúc càng vô lý rồi!”

    Trong khoảnh khắc đó, tôi lạnh cả sống lưng, cảm thấy người đàn ông trước mắt bỗng trở nên xa lạ.

  • Vị Hôn Phu Của Tôi Bị Bắt Cóc

    Vị hôn phu của tôi, Chu Toàn, bị bắt cóc.

    Tin nhắn đòi chuộc ba mươi triệu vừa sáng lên màn hình điện thoại, tôi sờ lên cái bụng vừa phá thai, cười lạnh.

    Mẹ Chu Toàn hét lên, nước bọt bắn tung: “Cô phải lấy sính lễ ra mới đúng!”

    “Tôi thấy con trai bà cũng biết giữ nhà đấy chứ, sính lễ tiêu sạch, tiền đặt cọc khách sạn để ngoại tình còn phải vay nặng lãi.”

    Tôi đưa biên bản công an ra, rồi xoay người bỏ đi.

    Vay tiền để tìm vui, lấy sính lễ đi đầu tư, còn để lại cửa hàng sang trọng cho hai ông bà.

    Trên đời này còn ai biết ‘tính toán gia đình’ hơn Chu Toàn nữa không?

  • Hào Môn Toàn Pháo Hôi, C Ứu M Ạng Tôi Đi

    Tôi là con gái thất lạc nhiều năm của nhà tài phiệt số một đất nước.

    Ngày đầu tiên trở về nhà, tôi nhận được mười tỷ.

    Nhưng ngay trong đêm đó, tôi phát hiện cả nhà chúng tôi đều là những nhân vật pháo hôi chết không toàn thây.

    Cha là lão tổng tài bị nam chính đánh bại đến phá sản.

    Mẹ là mụ mẹ chồng độc ác luôn gây khó dễ cho nữ chính.

    Anh trai là nam phụ si tình, tự nguyện đội nón xanh.

    Chị gái nuôi là bạch nguyệt quang nữ phụ có kết cục bi thảm.

    Tôi: “6”

    Khi tôi đang đứng giữa đường mắng chửi ông sếp ngu ngốc, bỗng có một người phụ nữ đi giày cao gót cao đến trời lao ra.

    Cô ta ôm chặt lấy tôi, vừa khóc vừa xì mũi thành bong bóng:

    “Con yêu của mẹ ơi, con sống khổ quá…”

    Tôi ngơ ngác nhìn cô ta, còn chưa kịp phản ứng thì đã có hai nam một nữ chạy đến.

    Giữa tiếng ồn ào như hai ngàn con vịt cùng kêu, tôi chắt lọc được thông tin then chốt:

    Nghe nói tôi là con gái và em gái thất lạc nhiều năm của họ.

    Tôi giơ tay làm động tác tạm dừng, lập tức cả đám im bặt, ánh mắt tha thiết nhìn tôi.

    “Các người muốn nhận tôi về nhà sao?”

    “Đúng vậy, bảo bối à, về nhà với mẹ nhé.”

    Người phụ nữ tự xưng là mẹ ruột tôi kéo lấy tay áo tôi.

    Tôi nhìn cô ta với ánh mắt dò xét.

    Thời buổi bây giờ, lừa đảo và buôn người hoành hành, con gái ra ngoài phải đề cao cảnh giác.

    “Thầy bói nói quả nhiên không sai, sau khi xây xong tòa nhà Tầm Nguyệt là chúng ta tìm được con rồi.”

    “Chuyển tòa nhà đó sang tên con là con sẽ không gặp chuyện nữa.”

    Tòa nhà Tầm Nguyệt, chính là tòa cao ốc mới xây ở trung tâm thành phố, định giá ít nhất mười tỷ?

    Nhìn kỹ lại, bốn người trước mặt chẳng phải là gia đình nhà giàu nhất Thâm Thành sao?!

    “Vừa nãy bà nói gì?”

    “Thầy bói nói…”

    “Câu trước đó.”

    “Về nhà với mẹ nhé.”

    “Đi thôi!”

    Tôi nắm chặt tay bà ấy.

    Không còn cách nào khác, họ cho quá nhiều rồi.

    ……

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *