Bùi Tổng, Anh Sai Rồi

Bùi Tổng, Anh Sai Rồi

Trong bệnh viện tư nhân uy tín nhất cả nước chuyên điều trị bệnh bạch cầu, tôi gặp lại mối tình đầu đã bảy năm không gặp — Bùi Luật.

Lúc đó, tôi đang quỳ trước mặt viện trưởng, cầu xin ông ấy gia hạn thêm hai ngày tiền viện phí cho con gái.

Viện trưởng nhíu mày từ chối:

“Đây là bệnh viện, không phải tổ chức từ thiện.”

“Không có tiền thì về nhà chờ chết đi!”

Tôi thất thần đứng dậy, vừa quay đầu đã đụng phải Bùi Luật — người giờ đây đã trở thành tân quý trong giới kinh doanh, làm mưa làm gió trên thương trường.

Viện trưởng lập tức niềm nở bước tới chào hỏi, nhưng anh lại giơ tay ngăn tôi lại, cười mỉa mai:

“Ồ, đây chẳng phải là đại tiểu thư Cố từng chê nghèo yêu giàu rồi đá tôi sao?”

“Không phải nói là đã bám được đại gia rồi à, sao giờ lại thảm hại đến mức này?”

“Thiếu tiền à? Hay là quỳ xuống cầu xin tôi đi, biết đâu tôi vui lên, sẽ trả giúp cô.”

1、

Anh khoanh tay nhìn tôi, trong mắt không hề che giấu sự chán ghét.

Tôi không để tâm, ngược lại còn giống như vớ được cọng rơm cứu mạng.

Dưới ánh mắt kinh ngạc và phức tạp của Bùi Luật, tôi quỳ xuống trước mặt anh, nước mắt lưng tròng:

“Thật sao? Người tốt cả đời bình an!”

“Tôi thật lòng cảm ơn ngài, Bùi tiên sinh!”

Sợ anh nghĩ tôi không thành tâm, nói xong tôi còn dập đầu thật mạnh hai cái.

Anh nhìn chằm chằm vào trán tôi đã đỏ lên, ngây người một lúc.

Một lát sau, anh lấy lại tinh thần, bật cười lạnh:

“Cố Uyển Đình, cô đúng là rẻ mạt!”

Thanh mai trúc mã, yêu nhau mười năm, anh là người hiểu rõ nhất lòng kiêu hãnh của tôi.

Một cô gái chỉ vì bị thầy giáo phê bình vài câu không đau không ngứa mà cũng khóc sưng cả mắt, lòng tự trọng sao có thể không cao?

Nhưng cuộc sống luôn dạy con người phải trưởng thành.

“Bùi tiên sinh,” tôi ngẩng đầu, đưa hai tay ra, miễn cưỡng nở một nụ cười, “tiền mặt hay chi phiếu?”

Sắc mặt Bùi Luật lập tức tối sầm.

Tôi nghe thấy hơi thở anh trở nên gấp gáp:

“Tiền, tiền, tiền! Cố Uyển Đình!”

“Ngoài việc đòi tiền, chuyện năm đó, cô không có gì muốn nói với tôi sao?”

Tôi lắc đầu, nâng hai tay cao hơn:

“Tôi chỉ cần tiền…”

Anh dường như nổi giận.

Không những không đưa tiền cho tôi, ngược lại còn ra lệnh cho vệ sĩ thô bạo ném tôi ra ngoài.

“Tao không muốn nhìn thấy mày nữa!”

“Mẹ kiếp, cút cho tao! Con của ai thì đi tìm người đó đi!”

Tôi bị người của anh quét ra ngoài như rác.

Cố nhịn đau bò dậy khỏi mặt đất, tôi phủi phủi chiếc quần jeans đã giặt đến bạc màu và chiếc áo sơ mi cũ bị biến dạng.

Lời của Bùi Luật thật mâu thuẫn.

Anh nói không muốn gặp tôi nữa, nhưng lại bảo tôi đi tìm anh…

Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, tôi quay về phòng bệnh của con gái.

Vì nợ viện phí, con bé đã bị bệnh viện chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.

Nhìn thấy tôi, y tá đang đi kiểm tra phòng bệnh cay nghiệt nói:

“Cố tiểu thư, lãnh đạo đã nói rồi, trước mười hai giờ đêm nay mà vẫn không đóng đủ viện phí, hai mẹ con cô phải cuốn gói rời đi!”

Giọng cô ta the thé, đánh thức con gái tôi — Nha Nha, đang co ro ngủ ở cuối giường.

Nha Nha bị căn bệnh di truyền của gia tộc hành hạ, đã gầy đến mức thay đổi cả diện mạo.

Nhưng trong đôi mày mệt mỏi kia, vẫn có thể lờ mờ thấy năm phần bóng dáng của Bùi Luật khi còn nhỏ.

Con bé mới sáu tuổi, nhưng lại vô cùng hiểu chuyện.

Thấy tôi bị y tá làm khó, Nha Nha ngẩng đầu, cố không để nước mắt rơi xuống:

“Mẹ, con không chữa nữa, chúng ta về nhà đi…”

Tôi bước nhanh tới, ôm chặt con gái vào lòng.

Nhớ lại mẹ tôi bảy năm trước cũng từng nói với tôi những lời tương tự, nước mắt tôi tuôn như mưa.

Thế giới rộng lớn như vậy, mà con bé còn nhỏ đến thế…

Chỉ cần còn một tia hy vọng, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc.

Sau khi dỗ Nha Nha ngủ lại, tôi lấy ra chiếc điện thoại có màn hình đã vỡ nát.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm cầu nguyện, tôi thử đi thử lại hàng chục lần trên màn hình vừa loạn vừa mờ.

Cuối cùng, tôi cũng thành công gọi đi dãy số đã khắc sâu trong tim mình.

Quá trình chờ kết nối thật dày vò.

Tôi thậm chí không biết, những năm qua, Bùi Luật có đổi số hay không.

May mà Bùi Luật vẫn là Bùi Luật, vừa hoài niệm vừa ghét phiền phức, bất kể là với người hay với việc.

“Alo?”

Giọng nói quen thuộc truyền qua ống nghe, trầm ổn hơn vài phần so với thời niên thiếu.

Tôi mở miệng, khó khăn thốt ra hai chữ:

“A Luật.”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng kỳ lạ.

Nhưng trong tiếng nhiễu điện rè rè, tôi nghe thấy hơi thở anh chợt trở nên hỗn loạn.

Trong lòng tôi bỗng có chút an ủi.

Hóa ra, trong bảy năm xa cách này, anh cũng chưa từng quên tôi.

Ngay khi tôi chuẩn bị mở miệng vay tiền, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ trẻ trung xa lạ.

Cô ta dịu dàng gọi cái tên mà trước kia chỉ có mình tôi gọi:

“A Luật.”

“Muộn thế này rồi, ai gọi cho anh vậy?”

2、

Tôi nghe thấy Bùi Luật cười khinh miệt.

“Ồ, không có gì, một đứa bạn cũ trước đây mắt chó coi thường người.”

“Không biết từ đâu dò ra được cách liên lạc của tôi, chắc là đến vay tiền.”

Tim tôi âm ỉ đau.

Anh không phải kiểu người giỏi mắng chửi, nhưng lại cực kỳ giỏi nói những lời mỉa mai châm chọc.

Người phụ nữ kia lập tức nắm được trọng điểm, quan tâm hỏi tiếp:

“Bạn nam hay bạn nữ?”

Thân phận của cô ta đã quá rõ ràng.

Tôi nín thở, sợ bỏ lỡ câu trả lời của Bùi Luật.

“Quên rồi.”

Anh nói nhàn nhạt:

“Em biết mà, chứng mù mặt của anh rất nặng, nhớ được tên cũng không khớp được với người.”

“Giọng người này khàn như cái bễ, nghe cũng chẳng nhận ra, em thử nghe xem.”

Tôi nhớ lại năm lớp mười hai, anh từng nhầm thầy giám thị đi bắt học sinh trốn tiết thành một bạn học trông già dặn hơn, định giẫm lên vai đối phương trèo tường ra ngoài chơi game, cuối cùng bị toàn trường thông báo phê bình.

Còn có chuyện suốt ba năm không đổi giáo viên, vậy mà anh vẫn không phân biệt được giáo viên tiếng Anh với giáo viên Ngữ văn, mỗi lần đến văn phòng hỏi bài đều “đụng nhầm cửa”, trở thành trò cười.

Nhưng mỗi lần như vậy, anh vẫn luôn có thể chính xác nhận ra tôi giữa đám đông.

Cho dù là ban ngày trong phòng viện trưởng, cách nhau bảy năm sóng gió.

Vai tôi run lên, vừa cười vừa khóc.

Âm thanh khàn khàn khiến người phụ nữ bên kia bật cười, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang lên:

“Đúng là không ra nam cũng chẳng ra nữ, giống hệt tiếng quái vật trong phim kinh dị!”

“Thôi hai người nói chuyện đi, em ngủ trước…”

Một tiếng kêu khe khẽ đầy e lệ vang lên.

Tôi nghe thấy Bùi Luật thở gấp, cố nhẫn nhịn nói:

“Anh có gì để nói với cô ta chứ?”

“Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, anh ngủ cùng em.”

Tút ——

Anh không chút do dự cúp máy.

Tôi lặng lẽ lau nước mắt, ngay cả khóc cũng không dám khóc lớn.

Cũng phải thôi, đời người chỉ có ba vạn ngày, mấy ai có được mấy lần bảy năm?

Năm đó chuyện tôi chia tay anh tuy có ẩn tình khác, nhưng cuối cùng vẫn là tôi chủ động nói ra…

Bệnh của Nha Nha là bệnh nan y, không thể chữa khỏi, thuốc nhắm trúng đích đắt đỏ chỉ có thể làm chậm tốc độ sinh mệnh của con bé trôi đi.

Cầu xin Bùi Luật giúp đỡ, ngoài việc bị anh sỉ nhục ra, tôi cũng không nhận được một đồng nào.

Nghĩ đến tâm nguyện cuối cùng của Nha Nha là được về nhà, tôi từ bỏ.

Chắp vá vay mượn khắp nơi, mua một tấm vé tàu, đi về phía tây.

Ghế cứng, gần hai mươi tiếng.

Thành phố Kinh vừa mới vào thu, nhưng cách đó ngàn dặm, Dương Quan đã rơi tuyết.

Tôi ôm chặt đứa con gái ngày càng buồn ngủ nhiều hơn trong lòng, từ tàu hỏa chuyển sang xe khách, từ xe khách chuyển sang xe buýt, cuối cùng được chiếc xe ba bánh xả khói đen phì phò chở về quê nhà.

Rời nhà sáu năm, thị trấn nhỏ này vẫn không thay đổi bao nhiêu.

Tôi tìm ra chiếc chìa khóa đã rỉ sét, mở cửa bước vào căn nhà cũ bị bụi bặm và mạng nhện chiếm cứ.

Di ảnh của mẹ lặng lẽ treo trên tường.

Tôi không kìm được mà nhớ lại khoảng thời gian khó khăn đó, và cả Bùi Luật…

Bảy năm trước, mẹ tôi đang đi trên đường thì đột nhiên ngất xỉu, được người tốt đưa vào bệnh viện, phát hiện mắc một căn bệnh máu di truyền hiếm gặp.

Khi đó, tôi và Bùi Luật vừa nhận được giấy báo trúng tuyển đại học.

Mười hai năm đèn sách, đang tràn đầy hy vọng về tương lai.

Nhưng kết luận của bác sĩ — “với điều kiện y học hiện tại không thể chữa khỏi”, đã lập tức kéo tôi trở về thực tại.

Khi tôi còn chưa kịp chấp nhận việc có thể một ngày nào đó mình cũng sẽ giống mẹ, vì căn bệnh di truyền này mà đột ngột rời khỏi thế giới, thì mẹ của Bùi Luật đã tìm đến tôi.

Bà không nói một lời, quỳ xuống trước mặt tôi và mẹ tôi, nước mắt như mưa:

“Uyển Đình, dì xin con,bây giờ tình cảm chưa sâu, con hãy sớm chia tay với Tiểu Luật đi!”

“Nó khó khăn lắm mới thi đậu đại học, có cơ hội thoát khỏi số phận chân lấm tay bùn, dì không muốn vì con mà nó bỏ lỡ một cuộc đời tốt đẹp hơn…”

“Bác sĩ đã nói rồi, không chữa khỏi được, con không thể giống như mẹ con, kéo nó xuống cùng mình!”

3、

Từ khi biết mẹ tôi mắc bệnh, Bùi Luật đã đi khắp nơi làm thêm để kiếm tiền.

Anh thậm chí còn định lấy tiền học phí của mình ra dùng, rồi đi bán máu thêm.

Năm đó xảy ra tai nạn hầm mỏ, chúng tôi đều mất cha.

Mẹ góa nuôi con côi, chẳng ai dễ dàng…

Đối diện với một người mẹ bất lực như vậy, tôi rơi nước mắt đồng ý.

Dù sao Bùi Luật vẫn khỏe mạnh, còn trên đầu tôi, lại luôn treo lơ lửng một thanh kiếm Damocles.

Trên con đường Bùi Luật thường đi qua, tôi làm theo sự sắp đặt của mẹ anh, hôn một chàng trai được đóng giả thành thiếu gia giàu có.

Bùi Luật khi còn trẻ quá bốc đồng, không nói không rằng, lao tới đánh người.

Similar Posts

  • Những Năm 80, Dẫn Bố Mẹ Đến Bắc Kinh

    Khi sống lại đúng vào khoảnh khắc từng cứu được Tiêu Trầm, tôi không do dự bỏ chạy ngay lập tức.

    Kiếp trước, vì muốn báo ân mà Tiêu Trầm cưới tôi – một cô gái nhà quê.

    Anh ta đưa tôi về khu đại viện.

    Đó cũng là khởi đầu cho những năm tháng dày vò cả đời tôi.

    Kiếp này, tôi chẳng muốn lặp lại nữa.

    Cứ để anh ta chết trên núi coi như xong.

    Nhưng bây giờ tôi lại phát hiện bố tôi thực sự đã đem anh ta về, tôi lập tức như muốn sụp đổ.

  • Vợ Cũ Của Trùm Buôn V Ũ K H Í

    Kết hôn với trùm buôn vũ khí Lục Đình Châu bảy năm.

    Đôi tay lẽ ra dùng để cầm bút vẽ của tôi, lại phải lắp ráp súng ống, tháo gỡ bom mìn, cùng anh ta vào sinh ra tử.

    Thế nhưng đến năm thứ bảy sau khi kết hôn, anh ta lại điên cuồng mê luyến một ni cô hoàn tục do người khác đưa lên giường trong giới làm ăn.

    Cô gái ấy trong sạch như tuyết, khiến Lục Đình Châu – kẻ từ nhỏ đã sống trong vũng máu – lần đầu tiên nếm trải cảm giác nghiện ngập.

    Anh ta xây một ngôi chùa cho cô ta, bảo vệ cô ta chặt chẽ đến mức gió cũng không lọt.

    Cho đến khi tôi tình cờ phát hiện cột ghi tình trạng hôn nhân lại viết là: ly hôn.

    Tôi suy sụp chất vấn, còn Lục Đình Châu thì thản nhiên lau nòng súng:

    “ Tuyết Ninh vì tôi mà hoàn tục, tôi phải cho cô ấy một danh phận.”

    “Cô muốn bồi thường gì, cứ mở miệng.”

    Mang theo hận thù, tôi đã tát Ôn Tuyết Ninh một cái ngay tại hôn lễ của họ.

    Tối hôm đó, mẹ tôi – đang bệnh nặng – bị trói lên đầu xe bọc thép.

    “Giang Từ, cô không nên động vào Tuyết Ninh. Đây là bài học dành cho cô.”

    Tôi quỳ rạp xuống đất cầu xin anh ta dừng tay, nhưng tiếng động cơ gầm rú vang lên, máu thịt của mẹ tôi bắn đầy lên mặt tôi.

    Tôi ôm bụng đau dữ dội, gào thét rồi mất đi ý thức.

    Khi mở mắt ra lần nữa.

    Tôi đã quay về đúng ngày mình phát hiện bị ly hôn.

    Lần này tôi không chất vấn nữa, lập tức mua vé máy bay trong đêm.

    Chỉ muốn đưa mẹ rời khỏi nơi mà Lục Đình Châu vĩnh viễn không tìm thấy.

  • Nhật Ký 500 Chữ

    Mẹ tôi thích lấy danh nghĩa “vì tôi tốt” để kiểm soát tôi.

    Bà nói nếu đưa tiền cho tôi, tôi sẽ ăn đồ rác, nên mỗi ngày tôi chỉ có thể đứng ở căng-tin chờ bà đưa tiền ăn trưa.

    Nếu bà quên, tôi chỉ có thể nhịn đói.

    Bởi vì ai dám cho tôi ăn một miếng, sẽ bị mẹ tôi chửi suốt nửa năm.

    Bà nói bạn xấu sẽ dẫn tôi đi sai đường, nên sẽ kiểm tra từng tin nhắn của tôi.

    Chỉ cần có điều gì khiến bà không hài lòng, bà sẽ ép tôi phải dùng cách nhục nhã nhất để cắt đứt với bạn bè.

    Khó khăn lắm tôi mới đỗ vào ngôi trường đại học mơ ước, có thể rời xa bà, nhưng bà lại lén sửa nguyện vọng của tôi…

    Tôi không chịu nổi những ngày tháng như vậy, đã nhảy từ trên cao xuống.

    Cứ nghĩ rằng cuối cùng có thể được giải thoát, nào ngờ khi tỉnh lại mới phát hiện, tôi chỉ bị thương nhẹ.

    Nhưng trải nghiệm cận kề cái chết này cũng khiến tôi bừng tỉnh.

    Ngay cả cái chết tôi còn không sợ, lẽ nào tôi lại sợ sống tiếp sao?

    Nhìn người mẹ vẫn tức giận, miệng nói mọi thứ đều vì tôi tốt, tôi cố gắng bình tĩnh lại.

    Mẹ à, mười tám năm qua mẹ đã “tốt cho con” rồi, bây giờ đến lượt con “tốt cho mẹ” rồi.

  • Ta Bị Từ Hôn, Liền Gả Cho Tiểu Thúc Của Hắn

    Trong yến tiệc mừng công, vị hôn phu Thẩm Mặc bỗng quỳ xuống trước mặt thiên tử.

    Hắn muốn lấy quân công lần này, đổi lấy vị trí bình thê của họ Tiền.

    “Họ Tiền có ân cứu mạng với thần, thần không thể phụ nàng.”

    Ánh mắt khắp đại điện sắc như tên, đồng loạt bắn về phía ta.

    Ta cũng đứng dậy.

    Cao giọng nói: “Ân cứu mạng của họ Tiền, Thẩm tướng quân nguyện lấy thân báo đáp, quả thật trọng tình trọng nghĩa.”

    “Chỉ là quân công lần này của Thẩm Mặc, có một nửa là của thần nữ.”

    “Lần xuất chinh này, thần nữ đã bỏ ra năm vạn lượng bạc, thuê ba đội tiêu sư, dược liệu, gạo lương, áo bông mà quân doanh thiếu hụt, tất cả đều do thần nữ cung cấp.”

    Cả sảnh đều kinh hãi.

    Ta nhìn người đang quỳ dưới đất.

    “Thần nữ cũng từng cứu tính mạng của cửu lão gia nhà họ Thẩm. Thần nữ nguyện dùng quân công lần này, đổi lấy việc cửu lão gia họ Thẩm lấy thân báo đáp.”

    Cửu lão gia nhà họ Thẩm, Thẩm Uyên.

    Là thúc phụ của Thẩm Mặc, cũng là chủ tướng của đại quân bình phản lần này.

  • Con Đường Của Tiểu Húc

    Sau khi bà mất, bà để lại khối tài sản trị giá hàng chục triệu.

    Cái chết của bà quá đột ngột. Ngay lúc luật sư chuẩn bị công bố bản phân chia di sản, cô tôi bất ngờ đứng lên.

    “Cha mẹ của Tiểu Húc mất sớm, mười năm nay đều là tôi chăm sóc con bé. Huống hồ nó còn chưa đủ tuổi thành niên, phần của nó cứ để tôi tạm quản lý thay đi.”

    Nhìn vẻ mặt thành khẩn của cô, tôi chỉ khẽ gật đầu với luật sư.

    Nhưng không ngờ, vừa tiễn luật sư ra khỏi cửa, thái độ của cô lập tức thay đổi.

    “Tao mới là con gái ruột của mẹ, đừng có mơ tưởng đến phần di sản đó!”

    “Đây là tờ vé số mà bà mày mua trước khi chết một ngày, trúng hay không thì còn phải xem vận của mày thôi!”

    Nói dứt lời, cô thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.

  • Sự Phản Bội Sau Bức Màn Họp Phụ Huynh

    Con trai nói với tôi, trường học chưa bao giờ tổ chức họp phụ huynh.

    Thế nhưng giáo viên chủ nhiệm lại bảo tôi:

    “Ba của Tử Dục học kỳ này đã bị thầy Toán gọi đến họp phụ huynh bốn mươi chín lần rồi, mỗi lần đều vì điểm Toán không đạt.

    Trí thông minh của con trai anh chắc chẳng giống anh đâu, hay là đi làm xét nghiệm quan hệ cha con đi?”

    Nghe xong, tối hôm đó tôi đưa thẳng cho chồng tờ đơn ly hôn.

    Ba tôi vô cùng kinh ngạc:

    “Chỉ vì không báo con đi họp phụ huynh thôi mà cũng phải ly hôn à?”

    Mẹ tôi thì tức đến mức run rẩy:

    “Tử Dục vốn dĩ là con nuôi, đừng quên là con không thể sinh được! Văn Vận vất vả kèm cặp nó học hành, nó sai ở chỗ nào chứ? Sao con có thể phụ bạc người ta như vậy!”

    Lời trách móc của họ hàng dồn dập như mưa, nhưng tôi chẳng mảy may dao động.

    Cho đến khi con trai quỳ xuống, khóc lóc cầu xin tôi cho nó thêm một cơ hội.

    Nhưng kỳ thi sau, nó vẫn chẳng có chút tiến bộ nào.

    Đêm hôm đó, sau khi bị giáo viên gọi phụ huynh về, chồng tôi dắt con trai lén lút vào phòng khách, lại thấy tôi đã gọi cả nhà ngồi chờ sẵn.

    Anh ta lập tức hoảng loạn.

    Anh khóc lóc van nài:

    “Vợ ơi, xin em đừng ly hôn! Anh thề sẽ không bao giờ giấu em để lén đi họp phụ huynh nữa!”

    Tôi nhìn thẳng vào anh, bật cười khẩy:

    “Giờ mới chịu nói, chẳng phải đã quá muộn rồi sao?

    Ngày mai đến cục dân chính, ký đơn ly hôn với tôi đi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *