Vợ Cũ Của Trùm Buôn V Ũ K H Í

Vợ Cũ Của Trùm Buôn V Ũ K H Í

Kết hôn với trùm buôn vũ khí Lục Đình Châu bảy năm.

Đôi tay lẽ ra dùng để cầm bút vẽ của tôi, lại phải lắp ráp súng ống, tháo gỡ bom mìn, cùng anh ta vào sinh ra tử.

Thế nhưng đến năm thứ bảy sau khi kết hôn, anh ta lại điên cuồng mê luyến một ni cô hoàn tục do người khác đưa lên giường trong giới làm ăn.

Cô gái ấy trong sạch như tuyết, khiến Lục Đình Châu – kẻ từ nhỏ đã sống trong vũng máu – lần đầu tiên nếm trải cảm giác nghiện ngập.

Anh ta xây một ngôi chùa cho cô ta, bảo vệ cô ta chặt chẽ đến mức gió cũng không lọt.

Cho đến khi tôi tình cờ phát hiện cột ghi tình trạng hôn nhân lại viết là: ly hôn.

Tôi suy sụp chất vấn, còn Lục Đình Châu thì thản nhiên lau nòng súng:

“ Tuyết Ninh vì tôi mà hoàn tục, tôi phải cho cô ấy một danh phận.”

“Cô muốn bồi thường gì, cứ mở miệng.”

Mang theo hận thù, tôi đã tát Ôn Tuyết Ninh một cái ngay tại hôn lễ của họ.

Tối hôm đó, mẹ tôi – đang bệnh nặng – bị trói lên đầu xe bọc thép.

“Giang Từ, cô không nên động vào Tuyết Ninh. Đây là bài học dành cho cô.”

Tôi quỳ rạp xuống đất cầu xin anh ta dừng tay, nhưng tiếng động cơ gầm rú vang lên, máu thịt của mẹ tôi bắn đầy lên mặt tôi.

Tôi ôm bụng đau dữ dội, gào thét rồi mất đi ý thức.

Khi mở mắt ra lần nữa.

Tôi đã quay về đúng ngày mình phát hiện bị ly hôn.

Lần này tôi không chất vấn nữa, lập tức mua vé máy bay trong đêm.

Chỉ muốn đưa mẹ rời khỏi nơi mà Lục Đình Châu vĩnh viễn không tìm thấy.

“Cô Giang, hệ thống cho thấy tình trạng hôn nhân hiện tại của cô là ly hôn.”

Giọng điệu công thức của nhân viên Cục Dân chính kéo tôi về hiện thực.

Tôi tràn ngập sợ hãi, trong mũi dường như vẫn còn mùi máu tanh của thịt mẹ.

Tôi khàn giọng hỏi: “Làm thủ tục vào lúc nào?”

“Ngày 29 tháng 8.”

Tim tôi như bị vật nặng đập mạnh, ngày 29 tháng 8 chính là lễ Thất Tịch, cũng là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của chúng tôi.

Hôm đó tôi mua hoa tươi, thắp nến, chuẩn bị bữa ăn thật chu đáo.

Thế nhưng đến khi nến tàn, hoa héo, Lục Đình Châu vẫn không xuất hiện.

Thì ra lúc đó anh ta đang bận rũ bỏ hôn nhân với tôi.

Tôi siết chặt sổ hộ khẩu trong tay, vừa xoay người rời đi thì thấy chiếc Bentley màu đen quen thuộc đậu trước cửa.

Kiếp trước, tôi bất chấp tất cả lao lên chất vấn.

Lục Đình Châu sợ Ôn Tuyết Ninh phát hiện quan hệ giữa chúng tôi, liền dùng báng súng đập nát cằm tôi.

Nghĩ tới đây, tôi lập tức trốn vào góc tối.

Chốc lát sau, cửa xe mở ra.

Lục Đình Châu – người luôn cao cao tại thượng – vậy mà lại như một tài xế, đích thân mở cửa cho ghế phụ.

Sau đó còn cởi áo khoác ngoài choàng lên vai cô gái, động tác dịu dàng đến mức khó tin.

Ôn Tuyết Ninh mặc váy trắng tinh khôi, dung nhan thanh khiết, đứng trong ánh nắng sớm như một pho Quan Âm bằng ngọc không vướng bụi trần.

Lục Đình Châu nắm tay cô dịu dàng bước vào trong.

Ôn Tuyết Ninh mím môi, ngập ngừng bất an: “Lục tiên sinh, ngài thật sự muốn cưới tôi sao?”

“Tất nhiên, tôi mơ cũng mong đến ngày này. Hơn nữa, tôi khiến em phá giới hoàn tục, phải chịu trách nhiệm.”

Ngón tay mảnh mai của Ôn Tuyết Ninh khẽ vuốt ve bụng đã hơi nhô lên:

“Nhưng trước đây tôi chỉ là một ni cô bình thường, không xứng với người cao quý như ngài, càng không xứng mang thai đứa con của ngài, hay là…”

Câu nói còn chưa dứt, đã bị một nụ hôn bá đạo cắt ngang.

Không biết qua bao lâu, nụ hôn ấy mới chấm dứt.

Lục Đình Châu nâng khuôn mặt cô lên, trong mắt cưng chiều như muốn tràn ra ngoài:

“Tuyết Ninh, trên đời này không ai xứng với anh hơn em, chỉ có em mới xứng đáng sinh con cho anh.”

Bụng dưới tôi đột nhiên đau nhói, tôi ôm chặt lấy bụng, nước mắt mờ đi tầm nhìn.

Cho đến khi tận mắt thấy họ bước vào sảnh đăng ký kết hôn, tôi mới lảo đảo rời đi, đưa ra một quyết định dứt khoát.

Tôi bắt taxi đến bệnh viện, hẹn lịch làm thủ thuật phá thai.

Khi nằm trên giường bệnh để kiểm tra, bác sĩ cầm bảng siêu âm thở dài:

“Cô Giang, thành tử cung của cô bẩm sinh đã mỏng hơn người thường, đây có thể là đứa con duy nhất trong đời cô.”

Tôi nhìn trần nhà, giọng nói bình tĩnh như mặt nước chết: “Tôi đã ly hôn rồi, đứa trẻ này không nên đến với thế giới.”

Chất lỏng lạnh lẽo truyền vào cơ thể, ý thức dần dần mơ hồ.

Mơ màng, tôi thấy Lục Đình Châu từng nằm sấp trên bụng tôi nghe tiếng thai máy, cười nói muốn dạy con lắp súng cải tiến.

Thấy anh lật từng trang từ điển, nói muốn đặt cho con một cái tên cát tường.

Thấy anh ôm tôi, hứa rằng sau này sẽ bớt dính máu tanh, cùng tôi sống an ổn, làm một người cha tốt…

Nhưng tất cả hình ảnh cuối cùng đều dừng lại ở câu nói của anh với Ôn Tuyết Ninh:

“Chỉ có em mới xứng đáng sinh con cho anh.”

Hai tiếng sau, tôi mặt mày tái nhợt bước vào phòng bệnh của mẹ.

Bà vẫn đang hôn mê, cắm máy thở, nhưng ít nhất vẫn còn sống.

Similar Posts

  • Bảy Năm, Một Đoạn Đau

    Vào ngày tôi chia tay với Tiêu Tầm, cả người anh ấy đầy m/áu, quỳ xuống cầu xin tôi đừng chia tay.

     Bảy năm sau trong buổi tiệc rượu, hoa khôi lớp được anh ấy ôm trong vòng tay.  Mọi người đều ồn ào nói rằng, những người yêu nhau cuối cùng cũng trở thành vợ chồng.

     Hoa khôi lớp cũng cảm ơn tôi, cô ta nói rằng năm đó nếu không phải do tôi kiên quyết chia tay thì người mà Tổng giám đốc Tiêu Tầm yêu bây giờ cũng sẽ không phải là cô ta.

  • Em Gái Mưa Của Anh Ta

    Ngày tôi mang thai, cô bạn thân bất ngờ gửi cho tôi một bài đăng trên mạng.

    Tiêu đề là: [Năm nay học cao học năm ba, đã đính hôn với bạn gái quen nhiều năm, nhưng cũng phát sinh quan hệ với học muội cùng trường.]

    Tôi mở ra xem, phát hiện bên trong ghi chép toàn bộ quá trình chồng tôi ngoại tình.

  • Tết Này Không Có Mao Đài

    Sắp đến Tết, tôi vẫn như mọi năm, bỏ hai chai Mao Đài vào hộp quà.

    Trần Húc vắt chân ngồi lướt điện thoại, mí mắt còn chẳng buồn nhấc lên: “Lại bày vẽ mấy thứ hình thức đó à? Năm nay mua đại một thùng trái cây là được rồi.”

    Động tác trong tay tôi khựng lại: “Bên Tổng Lý, năm nào cũng tặng cái này.”

    Anh ta khịt mũi cười, liếc tôi một cái đầy khinh khỉnh.

    “Tôi ngồi được vị trí trưởng phòng là nhờ thực lực thật sự, chứ không phải mấy trò đường ngang ngõ tắt đó.”

    “Rượu này không rẻ đâu nhỉ? Hứa Giai Giai, hai năm nay tiền cô gửi cho em trai, có phải đều rút từ đây ra không?”

    Mẹ chồng bưng đĩa trái cây vừa hay nghe thấy, lập tức chen vào.

    “Đúng đó! Em trai cô chẳng qua chỉ là một công chức quèn, có bao nhiêu mặt mũi chứ? Tôi đã nói rồi, chuyện tặng quà quan trọng nhất là thiết thực!”

    “Năm nay cô khỏi lo, để tôi sắp xếp, đảm bảo vừa thể diện vừa tiết kiệm!”

    Tôi nhìn hai mẹ con họ kẻ tung người hứng đầy đắc ý, cười nhẹ tênh.

    “Mẹ vất vả rồi.”

    Tôi muốn xem thử, thùng trái cây “thể diện” của mẹ có thể đưa anh ta đi xa đến đâu.

  • Qr Trước Cửa Phòng Tân Nương

    Ngày cưới của tôi, theo phong tục bên chúng tôi, phía nhà gái sẽ sắp xếp họ hàng bạn bè chặn cửa đòi lì xì.

    Vì thế tôi đã chuẩn bị không ít phong bao.

    Vốn dĩ chỉ để cho vui, mỗi bao nhiều nhất cũng chỉ một trăm.

    Rắc rối cũng bắt đầu từ đây.

    Sau khi liên tục nhét mấy chục phong bao, họ hàng bên nhà gái bắt đầu không hài lòng.

    Chê phong bao ít, nhất quyết không chịu mở cửa.

    Họ nhét qua khe cửa hàng chục mã QR.

    “Quét mỗi người một nghìn lẻ một, không thì đừng hòng bước vào.”

    Tôi đếm thử, tổng cộng ba mươi hai mã.

    Người bên tôi nói hết lời phải trái, phía họ chỉ một câu: không đưa tiền thì không mở cửa.

    Đón dâu có giờ lành, sợ lỡ giờ tôi đành chuyển tiền.

    Lúc đó trong lòng tôi đã rất khó chịu.

    Không ngờ phía sau còn cay hơn — khi tôi vừa gặp cô dâu, định bế cô ấy đi, thì dì cả của cô ấy lên tiếng.

    “Theo phong tục, tiền lên kiệu là một triệu.”

    Sắc mặt tôi có chút khó coi. “Dì ơi, chuyện này không nói trước, cháu không thể xoay ra ngay được.”

    “Không xoay được thì đừng hòng cưới Mộng Mộng đi.”

  • Em Chồng Mang Thai Với Huấn Luyện Viên Quân Sự

    Em chồng vừa mới vào đại học thì mang thai với huấn luyện viên quân sự của trường.

    Tôi khuyên con bé nên tập trung vào việc học, rồi dẫn nó đi phá thai.

    Sau khi tôi đóng tiền viện phí xong, vừa ra khỏi quầy thì thấy con bé ôm bạn trai khóc lóc, nước mắt lưng tròng, miệng không ngừng oán trách tôi đã ép nó giết con.

    Mẹ chồng nghe được, lập tức chạy tới chửi tôi té tát.

    Chồng tôi đi sau bà, im lặng không nói một lời.

    Bà ta tức giận quá mức, đẩy tôi rơi từ tầng sáu xuống.

    Lúc tỉnh lại, tôi quay về đúng ngày hôm đó – ngày mà em chồng ôm que thử thai hai vạch đến tìm tôi, vừa khóc vừa kể lể.

    “Ngoan, chị đừng nói vậy về anh Minh, anh ấy không phải lừa em đâu.”

    “Anh ấy yêu em từ cái nhìn đầu tiên, thật lòng lắm, chỉ là bây giờ chưa chuẩn bị tâm lý làm bố thôi.”

    “Nhưng em sẵn sàng cho anh ấy thời gian.”

    Tôi mỉm cười nhẹ: “Phí Phí, chúc mừng em nhé, sắp làm mẹ rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *