Cái Bóng Trong Hôn Nhân

Cái Bóng Trong Hôn Nhân

Sau lần sảy thai, tôi bắt đầu cố tình tạo khoảng cách với người chồng mang quân hàm Thiếu tướng của mình.

Cuộc diễn tập quân sự của anh kết thúc vào ngày mồng 7, tôi liền đăng ký ca trực ngay ngày mồng 8.

Anh tham dự tiệc tối của quân khu, tôi lấy lý do phẫu thuật bận rộn để từ chối đi cùng.

Hiếm hoi lắm anh mới được nghỉ phép ở nhà, tôi lập tức nhận nhiệm vụ đi công tác, biền biệt suốt một tuần không trở về.

Ngay cả khi bị người ta vu oan, phải vào phòng biệt giam và cần người nhà đến bảo lãnh mới được thả, tôi cũng chỉ bình thản nói rằng mình không có thân nhân, chấp nhận bị tạm giam ba ngày.

Sự lạnh nhạt kéo dài của tôi cuối cùng đã châm ngòi cho cơn giận trong anh.

Anh nắm chặt cổ tay tôi, hốc mắt đỏ hoe, giọng nói kìm nén:

“Tống Âm, em xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao không báo cho anh?”

“Trong lòng em rốt cuộc có còn người chồng này không?”

Tôi nhìn anh, chỉ mỉm cười.

Nhưng Phó Vân Thâm à, rõ ràng từ đầu đến cuối, anh có bao giờ thật sự xem tôi là vợ đâu.

——

01.

Ngày được thả ra khỏi phòng biệt giam, Bắc Kinh đón trận tuyết đầu mùa.

Tôi vừa bước xuống bậc thềm, một chiếc xe Jeep quân dụng đột ngột phanh gấp trước mặt. Cửa xe bật mở, Phó Vân Thâm sải bước đến chỗ tôi, chân mày nhíu chặt:

“Tống Âm, em bị nhốt tại sao không liên lạc với anh?”

Tôi khẽ cười:

“Liên lạc với anh? Những cuộc gọi tôi gọi đi, anh có bao giờ bắt máy đâu.”

Ngày bị đưa đến Ban kỷ luật quân đội, tôi đã gọi hai mươi bảy cuộc điện thoại. Đáp lại tôi chỉ là những tiếng tút dài vô vọng.

Sắc mặt anh thoáng khựng lại.

“Đêm đó Tô Lạc bị viêm dạ dày cấp tính, anh phải đưa cô ấy đến bệnh viện quân y,” anh giải thích. “Cô ấy cần yên tĩnh nghỉ ngơi nên anh đã tắt thiết bị liên lạc.”

“Không sao,” tôi đáp, giọng hờ hững. “Tôi vốn dĩ cũng không định làm phiền anh. Anh cứ bận việc của mình đi.”

Phó Vân Thâm đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi lần nữa:

“Tại sao em không nổi giận?”

Anh nhìn chằm chằm tôi, trong mắt dâng lên một sự nôn nóng lạ lẫm.

“Tại sao tôi phải tức giận?” Tôi rút tay về. “Tôi mệt rồi, chỉ muốn về nhà.”

Nói xong, tôi quay người bước về phía ghế sau của chiếc Jeep.

Suốt quãng đường đi rất yên tĩnh.

Một lúc lâu sau anh mới lên tiếng:

“Em vẫn còn oán hận anh vì chuyện trước kia sao?”

“Phó Thiếu tướng,” tôi ngắt lời anh, “Anh muốn tôi phải thế nào? Giống như trước đây ngày ngày bám lấy anh? Hay là giống như bây giờ, không ồn không náo, cho anh đủ sự tự do?”

Anh nghẹn lời, không đáp lại được.

“Anh chỉ cảm thấy… em đã thay đổi,” cuối cùng anh thấp giọng nói.

Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi yêu và khi không còn yêu một người, vốn dĩ là hai dáng vẻ hoàn toàn khác nhau.

Bên trong xe lại rơi vào im lặng. Anh dường như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng điện thoại chợt vang lên.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu của Tô Lạc:

“Anh Vân Thâm, em đang mua sắm trong thành phố, nhiều đồ quá không mang về được. Anh đến đón em đi.”

Phó Vân Thâm nhìn sang tôi.

Tôi vẫn dửng dưng nhìn ra ngoài, như thể không nghe thấy gì.

Anh đột nhiên tỏ ra bực bội:

“Tô Lạc, lính cảnh vệ bên cạnh cô để làm cảnh à?”

“Nhưng trước đây toàn là anh đến mà,” giọng cô ấy ngọt xớt, “Nếu anh không tới, em sẽ nhờ phó đại đội trưởng tiểu đoàn 3 giúp vậy. Hôm qua anh ấy còn nói muốn theo đuổi em đấy.”

Đầu ngón tay Phó Vân Thâm siết chặt đến trắng bệch:

“Đứng yên đấy.”

Cuộc gọi bị ngắt.

Anh quay sang tôi:

“Tống Âm, anh…”

“Tôi tự bắt xe chở nhu yếu phẩm về là được.” Tôi đã đẩy cửa xe ra. “Anh đi đón cô ấy đi. Cháu gái của Thủ trưởng thì không thể chậm trễ.”

“Tống Âm!”

Anh đuổi theo nắm lấy cánh tay tôi.

“Anh và cô ấy giờ chỉ là người quen cũ, nhưng quan hệ hai nhà vẫn còn đó. Anh không thể làm khác được…”

“Tôi hiểu,” tôi đáp, rồi giơ tay vẫy một chiếc xe tải vận tải đi ngang qua, xoay người ngồi lên ghế phụ.

Qua gương chiếu hậu, anh đứng trong lớp bụi đất mù mịt, dáng hình dần nhòa đi, cuối cùng chỉ còn là một chấm đen xa xăm.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên.

Là thông báo từ tổ biệt phái của Bộ quân sự:

“Bác sĩ Tống, đơn xét duyệt tham gia đội y tế biên giới của cô đã được thông qua. Có điều… bên chỗ Thiếu tướng Phó có cần điều phối không? Lần cử đi này thời hạn không xác định.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng rất nhẹ:

“Không cần.”

“Đơn ly hôn và đơn xin đi biên giới tôi đã nộp cùng một ngày. Đợi thủ tục hoàn tất, tôi sẽ xuất phát ngay.”

Đối phương im lặng hai giây.

“Năm đó cô vì muốn ở lại trú điểm của cậu ấy mà ngay cả đợt tuyển chọn đội y tế gìn giữ hòa bình cũng từ bỏ. Tại sao bây giờ lại…”

Tôi mỉm cười:

“Bởi vì bây giờ, tôi không còn yêu anh ấy nữa.”

Cúp điện thoại, tôi tựa đầu vào cửa kính, nhắm mắt lại.

Những năm qua, gần như tất cả mọi người đều biết tôi thích Phó Vân Thâm.

Nhưng tôi thật sự đã mệt mỏi rồi.

Yêu một người mà trong lòng họ luôn chứa đựng hình bóng kẻ khác, cảm giác ấy quá đỗi kiệt quệ.

Lần đầu gặp anh là ở trại huấn luyện tân binh. Khi ấy anh đứng trên bục phát biểu, quân hàm sắc lạnh, lông mày sắc sảo như lưỡi kiếm.

Gần như mọi nữ sinh dưới khán đài đều đỏ mặt.

Tôi cũng là một trong số đó.

Nhưng không ai dám lại gần anh.

Bởi vì cả quân khu đều biết, trong lòng Phó Vân Thâm chỉ có cô cháu gái Tô Lạc của Thủ trưởng.

Tô Lạc kiêu kỳ, tùy hứng, nhưng lại tự do ra vào doanh trại.

Anh bảo vệ cô ấy, nuông chiều cô ấy.

Mọi người đều nói vị Thiếu tướng mặt lạnh này đã dành tất cả hơi ấm hiếm hoi của mình cho riêng người con gái ấy.

Anh âm thầm che chở Tô Lạc bao nhiêu năm, thì tôi cũng lặng lẽ ngước nhìn anh bấy nhiêu năm.

Cho đến khi cô ấy lần lượt xé bỏ chín bản báo cáo kết hôn.

Lần thứ nhất, cô ấy nói không muốn bị hôn nhân quân đội gò bó.

Lần thứ hai, nói sợ làm vợ lính.

Lần thứ ba, nói trong lòng Phó Vân Thâm chỉ có nhiệm vụ.

Lần thứ chín, ngay ngày nộp đơn xin kết hôn, cô ấy bay ra nước ngoài, chỉ để lại một câu:

“Anh Vân Thâm, em nghĩ kỹ rồi, em vẫn yêu tự do hơn. Anh cứ bảo vệ tổ quốc trước đi nhé!”

Lần đó, Phó Vân Thâm không đuổi theo ra biên giới.

Anh im lặng suốt ba tháng, sau đó bắt đầu chấp nhận những đối tượng kết hôn do tổ chức giới thiệu.

Gặp người nào, hỏng người đó.

Khi nghe tin, tôi vừa căng thẳng vừa thấp thỏm.

Phải thông qua nhiều tầng đơn từ, tôi mới có được cơ hội gặp mặt anh.

Ngày hôm đó, như bị ma xui quỷ khiến, tôi mặc một chiếc váy trắng giống hệt phong cách của Tô Lạc.

Quả nhiên, khi nhìn thấy tôi, ánh mắt anh thoáng chút thẫn thờ.

Anh nhìn tôi rất lâu, rồi chỉ nói:

“Viết báo cáo kết hôn đi.”

Trái tim đang đập rộn ràng của tôi, ngay khoảnh khắc ấy, đột ngột rơi xuống hầm băng lạnh lẽo.

Tôi biết, anh đang nhìn một cái bóng khác thông qua tôi.

Nhưng tôi vẫn gật đầu.

Vì quá thích anh, thích đến mức dù anh không hề có tình cảm, tôi cũng muốn được ở bên cạnh anh.

Sau khi kết hôn, chúng tôi tương kính như tân.

Anh cho tôi tất cả sự chăm sóc trong phạm vi kỷ luật cho phép, đãi ngộ nên có không thiếu một phân.

Nhưng tôi hiểu rõ, điều đó không hề liên quan đến tình yêu.

Anh không bao giờ vượt quá giới hạn. Chỉ khi tôi mặc những chiếc váy tương tự Tô Lạc, anh mới thất thần ôm lấy tôi, gọi tôi là “Lạc Lạc”.

Mỗi lần như vậy, tôi đều giả vờ như không nghe thấy.

Cứ thế trôi qua năm năm.

Tôi cứ ngỡ có thể tiếp tục như vậy mãi, cho đến ngày Tô Lạc về nước.

Khi ấy tôi đang mang thai ba tháng, đột nhiên bụng đau dữ dội.

Tôi ôm bụng định gọi điện thoại, thì Tô Lạc xông thẳng vào khu nhà ở của gia quyến quân đội.

“Cô là Tống Âm?”

Cô ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt khinh miệt:

“Nghe nói cô nhân lúc tôi không có ở đây mà cướp mất vị trí của tôi?”

Tôi đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chỉ muốn lách qua cô ấy để gọi điện, nhưng lại bị chặn đường.

Trong lúc giằng co, tôi theo bản năng giơ tay ra.

Tô Lạc loạng choạng lùi lại, thái dương đập trúng khung cửa sắt, máu lập tức chảy xuống.

Tối hôm đó, chính Phó Vân Thâm đã hạ lệnh nhốt tôi vào phòng biệt giam.

Tôi đập mạnh vào cánh cửa sắt, giọng khản đặc:

“Phó Vân Thâm… đưa tôi đi bệnh viện… con… cứu lấy con của chúng ta…”

Nhưng không một ai đến.

Tôi co quắp trên nền xi măng lạnh lẽo, dòng máu ấm nóng thấm ướt chiếc quần huấn luyện.

Trước khi mất đi ý thức, tôi chỉ thấy đôi bàn tay mình nhuộm một màu đỏ thẫm.

Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện quân y.

Con không còn nữa.

Phó Vân Thâm đứng trước giường bệnh nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ áy náy:

“Là anh không tốt. Đợi em xuất viện, anh sẽ đền cho em một đứa con khác.”

“Nếu em không đẩy cô ấy, anh đã không nhốt em.

Tô Lạc bị chứng rối loạn đông máu, cú va chạm đó có thể gây tử mạng. Anh vì quá sốt sắng nên mới… Sau này anh nhất định sẽ bù đắp cho em.”

Khoảnh khắc đó, tôi đã cười.

Cười đến mức nước mắt trào ra.

“Phó Vân Thâm,” tôi nhìn anh, giọng lạnh lẽo, “Anh cảm thấy còn có sự bù đắp nào có thể đền nổi một mạng người?”

Đó là lần cuối cùng tôi rơi lệ trước mặt anh.

Từ ngày hôm ấy, tôi hoàn toàn thay đổi.

Similar Posts

  • Ba Ngày Không Cho Báo Tin

    “Báo cáo thủ trưởng, không hay rồi, con gái ngài bị bọn côn đồ đánh ngã đến chết tại chỗ.”

    Người đàn ông vừa rời khỏi phòng của vợ liệt sĩ đồng đội, đồng tử chợt co rút lại, một chưởng đập mạnh xuống bàn.

    “Sao không báo sớm?!”

    Người cần vụ lau mồ hôi, dè dặt nói:

    “Ba ngày trước, chính ngài cho rằng phu nhân lại đang giận dỗi, muốn điều chuyển Tham mưu Lâm đi, nên đã hạ lệnh không cho bất kỳ ai làm phiền ngài.”

    Sắc mặt Thẩm Hoài Tự tái nhợt, máu trong người như bị đông cứng lại.

    “Phu nhân bây giờ thế nào rồi?”

    “Phu nhân đau buồn quá độ, đã ngất đi, trong miệng còn lẩm bẩm muốn về nhà…”

    Về nhà?

    Thẩm Hoài Tự chợt nhớ tới việc vợ anh luôn nhắc đến “thất tinh liên châu”, nói rằng phải quay về thế giới hiện thực, nơi đó mới là nhà của cô…

    Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hoảng loạn khổng lồ, anh đạp mạnh chân ga, lao thẳng về khu nhà gia đình quân đội.

    Chỉ thấy cô vợ nhỏ của anh tựa đầu vào thành giường, đôi mắt vô hồn nhìn cây ngô đồng ngoài cửa sổ đang rụng lá.

  • Trở Lại 20 Ngày Trước Khi Chếc

    Ngày 6 tháng 6 năm 1980, tôi chết rồi.

    Chết trong chính căn bếp nhà mình, vì ngạt khí ga.

    Lúc hàng xóm phát hiện ra tôi, tôi đã nằm đó ba ngày.

    Chồng tôi – Lâm Kiến Quốc – bảo là đi công tác lên tỉnh họp, thật ra là bỏ trốn cùng em họ tôi – Vương Tú Phương.

    Cô ta dùng tên tôi để thi đại học, đậu vào trường sư phạm.

    Còn tôi – một học sinh giỏi lẽ ra đã có tên trên bảng vàng – lại chết thối rữa trong căn bếp.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về ngày 15 tháng 5 năm 1980.

    Còn hai mươi ngày nữa là đến kỳ thi đại học.

    Còn hai mươi hai ngày nữa là đến ngày tôi chết.

  • Vật Ngã Thế Tử Gia

    Thế tử gia nổi danh khắp kinh thành, sau khi bị rơi xuống nước thì trở thành một kẻ ngốc.

    Lão phu nhân thấy ta có eo thon mông tròn, liền chỉ định ta làm nha đầu thông phòng của thế tử.

    “Sinh được con nối dõi, thưởng ba trăm lượng vàng.”

    Đêm đó, ta chỉ mặc một chiếc yếm đỏ rực, bị đưa vào phòng của hắn. Nhưng hắn lại chỉ chăm chăm ăn bánh vân phiến.

    Ta đoạt lấy miếng bánh cuối cùng, giấu vào trong yếm, tiến lại gần hắn, đôi mắt lả lơi: “Thế tử gia muốn ăn sao?… Nô tỳ đút cho ngài nhé.”

  • Đêm Giao Thừa, Tôi Bị Bạn Trai Dâng Cho Cậu Ruột

    Trước thềm Tết Nguyên Đán, bạn trai yêu nhau ba năm hẹn tôi cùng anh ta về quê ăn Tết.

    Kết quả là cơm còn chưa kịp ăn, tôi đã bị hắn đánh thuốc mê đến nửa tỉnh nửa mê.

    “Vãn Trừng, nếu không trả nổi tiền thì bọn họ sẽ chặt tay anh, anh thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể đưa em cho họ.”

    “Đừng trách anh, trách thì trách em số khổ, lại mang khuôn mặt y hệt người phụ nữ mà anh Thâm thích.”

    “Đến lúc anh trả hết nợ cờ bạc rồi, em nói không chừng còn có thể sống đời vợ giàu, đây là đôi bên cùng có lợi!”

    Giữa lúc đầu óc lơ mơ, cả nhà hắn đã đưa tôi đến một nơi vô cùng quen thuộc.

    Thứ nhất, nơi này rất có thể chính là nhà cậu tôi.

    Thứ hai, cậu tôi – một kẻ si mê chị gái – chưa từng yêu bất kỳ người phụ nữ nào ngoài mẹ tôi.

    Thứ ba, năm đó chỉ vì ba tôi lườm mẹ tôi một cái mà đã bị cậu tôi tống sang châu Phi đào mỏ.

    Vậy nên, đưa tôi đến tay cậu rốt cuộc là ai số khổ đây? Khó đoán thật đấy~

  • Chiếc Vòng Vàng Và Heo Đất Vỡ Nát

    VĂN ÁN

    Tan học về nhà, tôi thấy trên cổ tay mẹ xuất hiện thêm một chiếc vòng vàng chói lóa.

    Bà đang cầm điện thoại chụp lia lịa.

    “Mẹ ơi, sao tự nhiên mua vòng vàng vậy?”

    Tôi đặt cặp xuống, hơi ngạc nhiên.

    “Tin tức bảo dạo này giá vàng đang cao lắm mà?”

    Mẹ không rời mắt khỏi màn hình, cười tít mắt:

    “Ừ, mẹ đâu có tiền mà mua. Cái vòng này á, là do ‘heo vàng nhỏ’ của con biến thành đó.”

    Tôi sững người, quay đầu chạy vội về phòng.

    Quả nhiên, con heo đất để đầu giường đã vỡ tan thành từng mảnh.

    “Mẹ… mẹ dùng tiền của con mua cái này à?”

    Tôi gần như không thể tin nổi.

    Mẹ vừa giơ điện thoại vừa thong thả đi vào, mặt tỉnh bơ:

    “Tiền gì mà tiền, không phải đều là tiền trong nhà mình à? Với lại mẹ chỉ lấy có ba mươi ngàn thôi mà, vẫn còn chừa lại cho con một ngàn đó chứ.”

    Tôi nhìn những mảnh vụn rơi vãi đầy sàn, cổ họng như bị thứ gì đó chẹn cứng lại, nghẹn đến mức không nói thành lời.

    Mẹ cúi người lại gần mặt tôi, chiếc vòng vàng trên cổ tay lắc qua lắc lại theo động tác của bà.

    “Con làm gì vậy? Không nỡ à?”

    Giọng bà nghe nhẹ tênh, nhưng lại như mũi kim đâm thẳng vào tai tôi.

    “Tại sao mẹ lại dùng tiền của con?” Giọng tôi run run, ngón tay vô thức siết chặt lấy vạt áo. “Đó là tiền con tích cóp bao lâu rồi… đến con còn không nỡ xài…”

    “Tiền đó để cũng chẳng sinh lời được đồng nào.” Mẹ đứng thẳng dậy, xoay cổ tay khoe chiếc vòng, ánh mắt lấp lánh vì ánh vàng phản chiếu dưới đèn. “Giờ giá vàng mỗi ngày một tăng, đầu tư vào đây là khôn ngoan. Vừa đẹp lại vừa có giá trị. Cứ coi như con hiếu thảo với mẹ sớm chút, có phải tốt không?”

    Vừa nói, bà vừa cười hí hửng giơ điện thoại lên chĩa thẳng vào mặt tôi.

    “Nào, để mọi người xem chút, đây chính là con bé keo kiệt nhà tôi. Tôi dùng tiền của nó mua cái vòng vàng, xem nó bĩu môi kìa, chắc đủ để treo được cả bình dầu!”

  • Ly Hôn Vợ Vì Sinh Con Gái

    Vợ tôi sinh đứa thứ ba, lại là con gái.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô ấy đã mở miệng đòi ly hôn.

    Tôi cười lạnh: “Cô nghĩ kỹ chưa? Nếu ly hôn, ba đứa con gái tốn tiền này cô phải mang đi hết, tôi một đứa cũng không nuôi.”

    Cô ấy gật đầu, rút ngay một tờ đơn ly hôn ra.

    Tôi liếc qua.

    Hừ!

    Cô ta dám mở miệng đòi bảy phần tài sản của tôi.

    Nhưng tôi cũng không phản đối.

    Coi như cô ta biết điều, biết mình không sinh được con trai thì chủ động rút lui.

    Dù sao cô ta đi rồi mới có chỗ cho con trai tôi với người phụ nữ bên ngoài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *