Càng Khổ Càng Kiêu Hãnh

Càng Khổ Càng Kiêu Hãnh

Một lần nữa, mẹ chồng lại dùng dao kề cổ, ép buộc Lục Lệ Thành phải chọn bà ta.

Tôi im lặng không nói gì.

Kiếp trước, Lục Lệ Thành đã chọn cùng tôi lên tỉnh lập nghiệp.

Kết quả, mẹ chồng uống thuốc tự tử, may mắn không chết nhưng lại bị mù cả hai mắt.

Tôi buộc phải từ chức, ở nhà chăm sóc bà ta, trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ.

Còn Lục Lệ Thành thì thăng chức tăng lương, sau lưng tôi lại ngoại tình.

Vậy nên kiếp này, tôi dứt khoát buông tay, để họ trọn vẹn mối tình mẫu tử đầy cảm động ấy!

1

“Lục Lệ Thành, nếu con mà theo con tiện nhân này lên tỉnh, tin không, hôm nay mẹ chết cho con xem!”

Mẹ chồng ánh mắt dữ tợn, kề dao lên cổ uy hiếp anh.

Nếu là trước kia, chắc chắn tôi sẽ đứng ra tranh luận với bà đến cùng.

Nhưng lần này, tôi chỉ cúi đầu, không nói lời nào.

Kiếp trước, bà ta cũng từng giở trò này.

Khi đó tôi còn trẻ, bốc đồng và đầy tự trọng, quyết phải phân rõ cao thấp với mẹ chồng.

Tôi dùng mọi lý lẽ thuyết phục:

“Giờ là năm 2011 rồi, kinh tế phát triển mạnh. So với việc ở lại huyện lĩnh đồng lương chết đói, chi bằng nắm bắt cơ hội, lên tỉnh làm lại từ đầu!”

Tôi còn đưa ra ví dụ bạn bè đồng hương.

Năm đó, rất nhiều người bỏ huyện lên tỉnh làm việc.

Tôi cũng có vài người bạn thân đang sống ở tỉnh, ít nhiều gì cũng giúp được.

Lục Lệ Thành bị tôi thuyết phục.

Tối hôm đó, chúng tôi liền mua vé xe lên tỉnh.

Kết quả, vừa mới ổn định chỗ ở thì nhận được tin mẹ chồng tự tử.

Bà ta mạng lớn, mua trúng thuốc giả nên không chết.

Nhưng lại bất ngờ bị mù.

Thuê không biết bao nhiêu bảo mẫu, y tá, cuối cùng đều bị bà đuổi hết.

“Tôi có tay có chân, không cần con tôi phí tiền thuê người ngoài hầu hạ!”

Không thuê người ngoài không có nghĩa là không cần người chăm sóc.

Sau khi bà bị phỏng vì nước sôi một lần nữa, tôi và Lục Lệ Thành trở về thăm.

Tại bệnh viện, mẹ chồng gào lên chửi mắng:

“Con tiện nhân kia, mày cố tình không cho mẹ con tao gặp nhau! Có phải mày chỉ muốn nhìn tao chết trước mặt mày mới vừa lòng đúng không?!”

Lục Lệ Thành quỳ trước giường bệnh của mẹ, nước mắt lưng tròng:

“Mẹ, tất cả là lỗi của con, không liên quan đến Thanh Vi! Là con bất hiếu, không nên vì muốn phát triển sự nghiệp mà để mẹ ở nhà một mình chịu khổ. Con sẽ lập tức xin nghỉ việc!”

Sau khi dỗ dành mẹ xong, anh lại xin lỗi tôi:

“Thanh Vi, em đừng để tâm lời mẹ. Bà ấy bây giờ đã mù, mình phải biết cảm thông. Nếu không phải vì chúng ta lên tỉnh, mẹ cũng không xảy ra chuyện…”

Hồi đó tôi còn trẻ, không nhận ra đây là chiêu lùi một bước để tiến ba bước của Lục Lệ Thành.

Thế là tôi và anh thay phiên nhau chăm sóc mẹ chồng.

Nói là thay phiên, nhưng mẹ chồng thương anh, tất cả việc nặng nhọc đều do tôi làm.

Lúc đầu, tôi còn chịu đựng được.

Nhưng không chịu nổi mẹ chồng mỗi ngày lại bày ra một kiểu hành tôi.

Uống nước — nước nóng thì chê nóng, nước ấm lại bảo nguội.

Ăn cơm — cơm khô thì chê cứng, cháo loãng lại bảo tôi ngược đãi bà.

Mỗi lần như vậy, Lục Lệ Thành đều đứng ra bênh tôi, lên tiếng đòi lại công bằng cho tôi.

Anh ta chẳng giúp được gì, ngược lại còn khiến mẹ chồng ngày càng quá đáng, liên tục làm khó tôi hơn.

Tôi không nhìn ra dã tâm của Lục Lệ Thành, còn ngây thơ tưởng rằng anh ấy hiểu nỗi khổ của tôi.

Hết lần này đến lần khác, tôi mệt mỏi rã rời.

Lục Lệ Thành nhân cơ hội đề nghị tôi nghỉ việc.

Tôi thật sự đã kiệt sức.

Sau khi phát hiện mình mang thai, tôi cũng chủ động đề xuất nghỉ việc.

Biết tôi có thai, mẹ chồng bắt đầu nghiên cứu mấy bài thuốc dân gian để sinh con trai.

Nhất định bắt tôi phải đẻ được con trai.

Cả thai kỳ, tôi sống như trong địa ngục.

Kết quả, không giữ được đứa bé.

Sau khi tôi sảy thai, mẹ chồng như tìm được cái cớ trút giận, mở miệng là mắng, giơ tay là đánh:

“Tao biết ngay mày gả vào nhà này không có ý tốt, mày cố tình muốn tuyệt đường hương khói nhà họ Lục! Ông trời đúng là mù mắt, nhà tao ba đời độc đinh mà lại gặp phải thứ sao chổi như mày!”

“Vô dụng, đến con cũng giữ không nổi, không biết Lệ Thành nhìn trúng mày ở điểm nào!”

Những năm đó, tôi sống không bằng chết, rơi vào trầm cảm.

Còn Lục Lệ Thành thì sao? Thăng chức, tăng lương, sự nghiệp phất lên như diều gặp gió.

Bị giày vò suốt năm sáu năm.

Cho đến một ngày, tôi dùng tiền làm thêm mua cho mình cốc trà sữa thì bị mẹ chồng mắng té tát:

“Mày không có việc làm, không có con, sống nhờ con tao nuôi, giờ còn dám hoang phí tiền của nó à?!”

Hôm đó, tôi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Tôi từng là nhân viên xuất sắc của công ty bảo hiểm, thu nhập hàng chục triệu mỗi tháng.

Cuộc đời tôi đâu nên tàn tạ như vậy!

Tôi chỉnh đốn lại tinh thần, quyết định quay lại làm việc.

Vì đã rời khỏi môi trường công sở quá lâu, tôi đành bắt đầu lại từ một công ty nhỏ, kiên trì từng bước.

Nhưng còn chưa kịp ổn định thì tôi bắt gặp cảnh Lục Lệ Thành lén lút với người khác.

Người đó không ai xa lạ, chính là sư muội tôi từng giúp đỡ.

Cô ta từng không có tiền đóng học phí, tôi là người giúp cô ấy.

Cô ta từng yêu nhầm kẻ tồi, tôi cũng đứng ra dạy dỗ gã kia vì cô ấy.

Lưng tôi lạnh toát.

Tại sao người ngoại tình với Lục Lệ Thành lại chính là cô ta?!

Tôi tức giận, giáng cho cô ta một cái tát:

“Tô Ánh Nguyệt, mày khiến tao buồn nôn!”

Similar Posts

  • Nhãn Mác

    Sau khi bị sơn tặc bắt cóc, ta liền trở thành kẻ trong miệng người đời gọi là “đoá hoa tàn úa”.

    Bùi Hiên không nói một lời, chỉ cùng phụ thân ta lui hôn ước, rồi đưa đến một dải lụa trắng.

    Đêm ta t ự//v ẫ.n, thiếu niên tướng quân lặng lẽ lẻn vào viện của ta, lau đi nước mắt trên mặt ta.

    “Uyển Nhi, nếu hắn không lấy nàng, ta sẽ lấy. Ta thầm mến nàng đã lâu rồi. Nàng bằng lòng gả cho ta chứ?”

    Năm thứ 2 sau khi thành thân, ta đứng bên ngoài thư phòng nghe thấy Bùi Hiên cười nhạo Hạ Khiêm.

    “Nàng ta đã bị ch/ơi nát như vậy mà ngươi còn cưới, không thấy bẩn à?”

    Hạ Khiêm nhướng mày, chậm rãi nói: “Khi ấy ta đã căn dặn họ đừng để làm bẩn thân thể của Vu Uyển, bằng không đến lúc đó ta cũng chẳng nuốt nổi.”

    “Ngươi trông chừng nàng cho kỹ, trước khi ta và Vu Mạt thành thân đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

    “Yên tâm, đợi ngươi và Vu Mạt thành thân xong, ta sẽ đưa nàng ta ra biên ải.”

    Đêm nay, vốn dĩ ta định nói với Hạ Khiêm rằng ta đã mang thai cốt nhục của hắn.

    Nhưng giờ, không cần thiết nữa rồi.

  • Ước Hẹn Mười Nămchương 8 Ước Hẹn Mười Năm

    VĂN ÁN

    Thái tử gia của giới kinh thành vừa tốt nghiệp cấp ba liền đi thám hiểm, vô tình lạc vào trại người Miêu, ăn phải tình cổ của tôi.

    Từ đó, anh ta buộc phải ở lại làm chồng áp trại của tôi.

    Nhưng anh ta nói còn chuyện quan trọng hơn cần giải quyết trước, rồi hứa hẹn với tôi một lời ước mười năm sau quay lại cưới tôi.

    Tôi mềm lòng, lén tiễn anh ra khỏi trại. Mười năm sau, một tiểu hoa đang nổi miệng gọi anh là “ông xã”, cả mạng điên cuồng đẩy thuyền couple.

    Tôi vào kinh thành, vượt ngàn dặm tìm chồng, lại vô tình bị cuốn vào chương trình tuyển chọn ngôi sao, đụng trúng nữ minh tinh mặt trắng như hoa.

    Đọc full tại page thu điếu ngư

    Đây chính là vợ anh ta sao? Tôi vừa khẩu chiến vừa hạ cổ.

    Thái tử gia thân mang hào quang bất ngờ xuất hiện tại hiện trường show.

    Sao thế? Muốn đến giúp vợ yêu của anh lập uy à!

  • Em Gái Xui Xẻo

    Lúc ba mẹ nam chính đến cô nhi viện chọn người, tôi đang lén lấy hàm răng giả của viện trưởng nhét vào miệng con chó.

    Bình luận trên màn hình nhao nhao:

    【Bé ơi! Nam chính bị mất tiếng, cậu phải cứu rỗi anh ấy, sau này anh ấy sẽ là chú cún trung thành của cậu!】

    【Mặc dù anh ấy đã có vị hôn thê, nhưng người anh ấy yêu thật sự là cậu, hai người mới là định mệnh!】

    【Thôi bỏ đi! Bé ơi, mau thả chó ra rồi chui vào tủ trốn đi, viện trưởng còn mười giây nữa sẽ tới hiện trường!】

    Tôi vội vàng chui vào trong tủ, lại phát hiện bên trong đã có một đứa bé khác.

    Không còn cách nào, tôi đành giơ chân đá nó ra ngoài!

    Bình luận:

    【Xong rồi! Ba mẹ phản diện cũng tới chọn người luôn rồi!】

    Đứa trẻ ngồi ngoài xoa mông, chỉ vào cái tủ:

    “Mẹ, con muốn cô bé này!”

  • Độc Sủng Tiểu Thanh Mai

    Ngày bạch nguyệt quang của Tạ Thừa Chu thành thân.

    Ta cùng hắn đi uống rượu mừng.

    Giữa tiệc rượu linh đình, hắn còn lấy khăn tay của ta để lau nước mắt.

    Đến lúc hồi phủ, hắn ngẩng đầu nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ, trong mắt lấp lánh ánh lệ u sầu.

    Hắn than thở: “Buồn quá, chúng ta không thể quay về được nữa rồi.”

    Hôm nay nàng ấy đại hôn, trong lòng hắn hẳn là khó chịu lắm.

    Ta nhất thời chẳng biết nên an ủi làm sao.

    Trầm ngâm hồi lâu, ta mới chậm rãi mở lời:

    “Ta biết, huynh vẫn chưa quên được nàng ấy.”

    Tạ Thừa Chu nhếch mép, gắt lên:

  • Khi Sự Thật R Ơi Xuống Đầ U Tôi

    Tan làm về nhà, tôi thấy mẹ đang nhăn mặt nhìn một đoạn video ghi lại cảnh một chàng trai ngọt ngào chăm sóc bạn gái thường ngày.

    “Cái con nhỏ này vừa nhìn đã biết là dùng thủ đoạn, thật buồn nôn.”

    Tôi không nhịn được lên tiếng phản bác.

    “Mẹ, tình cảm là từ hai phía mà, chắc chắn cô ấy có điểm gì đó khiến anh ấy sẵn lòng đối xử tốt.”

    Bà liếc tôi một cái.

    “Con biết cái gì? Mấy đứa con gái nhỏ nhỏ kiểu này giỏi giả vờ lắm.”

    “Giống như hồi con học đại học, cái cậu Cố Vân Châu ấy, đẹp trai học giỏi cái gì cũng tốt, chắc chắn là do con giở trò mới dụ dỗ được người ta.”

    “Cũng may lúc đó mẹ ra tay phá được hai đứa, nếu không với cái kiểu không biết phấn đấu của con, đã làm lỡ tương lai người ta rồi.”

    Tay tôi đang bóc quýt bỗng khựng lại.

    “Nghe nói bây giờ thằng bé vào Viện nghiên cứu quốc gia rồi, tiền đồ sáng lạn vô cùng, đúng là nhờ có mẹ…”

    Bà mặt mày đầy vẻ kiêu hãnh.

    “Chắc giờ nó cũng lấy vợ rồi. Còn con, vô dụng, ba mươi tuổi đầu rồi mà ngay cả một người yêu cũng không có…”

    Bà cứ lải nhải không ngừng.

    Còn tôi thì rơi vào một khoảng lặng vô tận.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *