Chân Tình Không Vị Đắng

Chân Tình Không Vị Đắng

Ta có một loại năng lực kỳ lạ, là có thể phân biệt được thiện ác của con người.

Người tốt thì thơm. Kẻ xấu thì thối.

Duy chỉ có vị đế vương tàn bạo không có tình người trong lời đồn kia — lại mang vị đắng.

Thừa lúc không ai để ý, ta lén nhét thật nhiều bánh đường vào tay người.

Người ôm bánh đường, lạnh lùng nhìn ta nói: “Người cuối cùng cho trẫm ăn đồ ngọt, là muốn trẫm chết. Còn ngươi thì sao?”

Ta đáp: “Ta muốn ngài luôn ngọt ngào hạnh phúc, sống lâu trăm tuổi.”

1

Ta là con gái độc nhất của Thượng thư Lễ bộ. Từ nhỏ đã có năng lực phân biệt thiện ác.

Cái mũi của ta khác với người thường, có thể ngửi ra mùi trên người kẻ khác.

Người tốt thì thơm. Kẻ xấu thì thối.

Phụ thân nói, nếu để người khác biết ta có khả năng đó, ắt sẽ chuốc lấy tai họa. Vì vậy ta rất ít khi ra ngoài, cũng chẳng nói chuyện với ai nhiều.

Mãi đến năm ta đến tuổi cập kê, phụ mẫu mới phát hiện không chỉ cái mũi của ta khác thường, mà đầu óc cũng chẳng giống người ta.

Thầy thuốc nói ta là do “tâm trí chưa khai mở”.

Ta không hiểu rõ, chắc là bảo ta hơi ngốc.

Từ đó phụ mẫu không nhốt ta trong phủ nữa, không chỉ mời tiên sinh về dạy chữ, còn hay đưa ta ra ngoài du ngoạn.

Đương nhiên là ta mừng rỡ không thôi.

“Vân nhi nhớ kỹ, nếu ngửi thấy ai có mùi thối, không được nói với người khác, phải đợi về nhà rồi mới kể lại cho phụ mẫu nhé.” Mỗi lần ra ngoài, phụ thân đều căn dặn đi căn dặn lại.

Hôm nay cũng vậy.

Nhưng hôm nay lại cũng khác.

Mẫu thân bảo hôm nay là vạn thọ khánh tiết của Hoàng đế, quan lại từ tứ phẩm trở lên đều có thể dẫn theo gia quyến vào cung chúc thọ.

Ta biết Hoàng đế là ai.

2

Trước đó mấy ngày, ta theo mẫu thân vào hí lâu nghe hát, vô tình nghe được người ta bàn tán. Họ nói rất nhiều, ta cũng không nhớ hết, chỉ nhớ Hoàng đế là kẻ cực kỳ, cực kỳ tàn ác.

Vậy thì hắn hẳn là cực kỳ, cực kỳ thối.

Để kiểm chứng điều đó, trong khi mọi người đang quỳ rạp, cúi đầu nghênh đón Thánh thượng, ta cố ý ngẩng đầu lên hít một hơi.

Có lẽ là vì không có ai ngẩng đầu.

Tầm mắt của ta rất dễ dàng bắt gặp ánh mắt của hắn xuyên qua đám đông.

Khác với tưởng tượng của ta. Hắn không thối. Lại còn rất tuấn tú.

Tuấn tú như… như tiên nhân bước ra từ trong tranh vậy.

Chưa kịp nghĩ nhiều, phụ thân đã vội kéo ta cúi đầu xuống, sợ hãi quỳ rạp trên đất.

Ta biết, ta lại làm sai rồi.

Trước khi ra cửa, phụ thân đã dặn không được nhìn thẳng vào Hoàng đế.

Dù ta không hiểu vì sao.

Ta nghĩ, người đẹp thì nên nhìn nhiều một chút. Giống như hoa trong vườn nhà ta, ta rất thích ngắm.

Hoàng đế không trách phạt ta, cũng không trách phụ thân.

Những điều người ta nói đều không phải là sự thật. Ngài không phải người xấu. Nhưng cũng không phải người tốt.

Ta không ngửi thấy mùi thối, cũng chẳng thấy thơm.

Rất kỳ lạ.

Nhưng phụ thân không cho ta ngửi tiếp, còn nhét một đống bánh đường vào lòng ta, rồi bảo mẫu thân đưa ta đi dạo ngự hoa viên.

Vườn trong hoàng cung rộng hơn nhà ta rất nhiều. Không chỉ có vô số loài hoa ta chưa từng thấy, còn có rất nhiều núi giả.

Rất hợp để chơi trốn tìm.

3

Lúc mẫu thân đang trò chuyện với các phu nhân khác, ta ôm bánh đường chui tọt vào trong núi giả.

Không biết là vì ta trốn quá giỏi, hay do mẫu thân quá ngốc, mà mãi không tìm thấy ta.

Ngược lại, ta còn gặp Hoàng đế.

Ngài đứng sau một tảng núi giả, ánh trăng lạnh rọi xuống thân hình người. Khiến người trông càng thêm xuất trần.

Ta nghĩ nếu tiên nhân trong sách truyện là nam tử, hẳn là trông giống người này.

Khi ấy trước mặt người còn có một nữ tử yểu điệu đang đứng, nàng ta run giọng, nói: “Điều bệ hạ muốn, dân nữ đều nguyện ý dâng lên.”

“Ồ? Vậy trẫm muốn gì?” Hoàng đế bật cười khẽ.

Nữ tử đáp: “Nếu bệ hạ nguyện nạp dân nữ làm hậu, Lý gia chúng thần nhất định lấy người làm đầu, luôn đáp ứng mọi điều.”

Họ nói rất nhiều điều, ta cũng nghe không rõ. Cũng chẳng hiểu lắm.

Đợi đến khi nữ tử kia xoay người rời đi, Hoàng đế đột nhiên quay lại nhìn ta.

Ngài thông minh hơn mẫu thân, lập tức phát hiện ra ta.

“Bệ hạ, sao người biết ta trốn ở đây?” Ta nhảy ra từ sau núi giả, nghiêng đầu, tươi cười hỏi.

Hàng lông mày đẹp đẽ của người khẽ nhíu lại, bước chầm chậm về phía ta. Đợi đến khi người tới gần, ta mới ngửi thấy mùi trên người ngài.

Không phải mùi thối. Cũng chẳng phải mùi thơm.

Là một mùi đắng nhè nhẹ. Giống hệt thang thuốc đắng nhất mà đại phu kê cho ta trong lần ta bị bệnh trước kia.

Hoàng đế đi đến trước mặt ta, cẩn thận đánh giá một hồi.

Cuối cùng mới nhàn nhạt hỏi: “Ngươi chính là con gái của Thượng thư Thẩm gia, tên là Thẩm Vân?”

Ta gật đầu, vẫn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào người.

Sao người lại có vị đắng như vậy?

Chưa đợi người mở miệng lần nữa, ta đã không nhịn được hỏi: “Bệ hạ, người từng ăn kẹo bao giờ chưa?”

Người có vẻ không ngờ ta sẽ hỏi một câu như thế, khẽ sững lại.

Thấy người không trả lời, ta chớp mắt vài cái.

“Ngươi hỏi việc này để làm gì?” Một lúc sau, người mới lên tiếng.

Vì người có mùi rất đắng, giống như chưa từng nếm qua vị ngọt vậy.

Nhưng phụ thân đã dặn, chuyện ta có thể ngửi thấy mùi của người khác, tuyệt đối không được để lộ. Thế là ta lấy nửa chiếc bánh đường từ trong lòng ra, đau lòng chia cho người một nửa.

“Ta mời người ăn bánh đường. Ta vừa ăn rồi, bánh này rất ngọt, nhất định cho rất nhiều đường.” Hy vọng người ăn rồi sẽ không còn đắng nữa.

Người cúi đầu nhìn bánh đường trong tay ta, bật cười một tiếng.

“Thẩm Vân, gan ngươi cũng lớn thật.”

Ta cười ngọt ngào: “Tạ ơn bệ hạ khen ngợi.”

Người lại khẽ sững một lần nữa.

4

Lúc này, ta nghe thấy tiếng mẫu thân ở phía xa đang lo lắng gọi tên ta. Chắc là không tìm được ta, tưởng ta đi lạc rồi.

Ta đâu có ngốc đến vậy.

Ta vội nhét bánh đường vào ngực người, lại nghe người lạnh giọng nói: “Từng có người cho trẫm bánh đường. Nhưng nàng ta là muốn trẫm chết.”

“Hả?” Ta lập tức ngẩng đầu, đụng phải ánh mắt lạnh băng như phủ sương mù của người.

“Còn ngươi?” Người hỏi ta.

Không hiểu sao, ta thấy người lúc này vừa lạnh vừa đắng. Thậm chí còn đáng thương hơn cả con chó nhỏ hôm nọ bị dầm mưa ở ngoài sân.

Ta nhón chân muốn xoa đầu người, nhưng người cao quá, cuối cùng chỉ khẽ ôm người một cái.

“Ta muốn bệ hạ luôn ngọt ngào hạnh phúc, sống lâu trăm tuổi.”

“Vân nhi!” Giọng mẫu thân càng lúc càng gần.

Ta lè lưỡi, vội vàng buông người ra, nhấc váy xoay người chạy về phía sau.

Chạy được vài bước, ta sực nhớ ra còn chuyện chưa nói, lại quay đầu nhìn người vẫn còn đứng yên tại chỗ, thì thầm: “Vị tỷ tỷ khi nãy lừa người đấy, đừng tin lời nàng ta.”

Vì nàng ta có mùi thối. Mỗi lần làm chuyện xấu, mùi thối sẽ càng nồng.

Nói xong, ta cắm đầu chạy đi, như vậy người sẽ không hỏi làm sao ta biết nữa.

“Ngươi làm sao biết được?”

Hoàng đế ngồi trên chiếc ghế cao, một tay chống cằm, nghiêng người nhìn ta.

Ngay khi phụ mẫu chuẩn bị dẫn ta rời cung, đã có người ngăn lại. Sau đó ta bị dẫn đến chốn lộng lẫy hoa lệ này.

Trong điện, chỉ còn lại ta và người.

Mùi đắng trên người của ngài ấy vẫn chưa tan, ta không đáp mà hỏi ngược lại: “Bệ hạ, người không ăn bánh đường sao?”

Ánh mắt người động một chút, rồi đứng lên. Người càng tới gần, vị đắng càng nồng.

“Trẫm nghe nói ngươi khác với người thường.” Người đứng trước mặt ta, cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt hiện lên điều gì đó ta không hiểu nổi.

Ta tưởng người đã biết chuyện ta có thể ngửi mùi, liền căng thẳng nuốt nước bọt.

Chỉ nghe người nói tiếp: “Cập kê rồi mà tâm trí chưa khai mở.”

Thì ra là chuyện đó. Ta thở phào nhẹ nhõm.

Rồi lập tức trợn mắt biện bạch: “Phu tử nói ta sắp mở rồi! Hôm qua ta còn thuộc thơ kia mà!”

Hoàng đế nghe xong khẽ cười một tiếng.

Lúc này, công công dẫn ta vào từ nãy vội vã chạy vào, quỳ xuống ở khoảng cách không xa, khẽ nói: “Bệ hạ, Thẩm đại nhân đang quỳ ngoài điện cầu kiến.”

“Là phụ thân ta?” Ta quay đầu hỏi công công.

Công công cúi đầu, không nói.

Ta lại nhìn Hoàng đế.

Người không để ý đến công công, chỉ nhìn ta, khóe môi nhếch nhẹ: “Phụ thân ngươi quả là yêu thương ngươi.”

Ta gật đầu thật mạnh, ánh mắt sáng rỡ: “Tất nhiên rồi, phụ thân ta là người tốt nhất trần đời.”

“Vân nhi…” Người cúi đầu, dùng giọng rất khẽ gọi tên ta, “thật là hạnh phúc. Trẫm thì không có phụ thân.”

Đắng thật. Khi người nói câu đó, cả người toát ra một mùi đắng mãnh liệt.

“Vậy để phụ thân của ta làm phụ thân người nhé?” Ta thuận miệng dỗ dành người.

Người khẽ sững lại, ánh mắt như nhỏ một giọt mực, đen thẳm sâu hút như muốn nuốt lấy ta.

Rất lâu sau, người mới hỏi lại: “Có thể sao?”

Ta gật đầu: “Có thể chứ.”

Người mỉm cười, ngẩng đầu nói với công công ở phía xa: “Truyền Thẩm Phong vào.”

Similar Posts

  • Yêu Trong Sự Dối Trá

    Kết hôn với Cố Đình Hàn ba năm, ngoài chuyện anh ấy có nhu cầu sinh lý cao đến mức đáng sợ, thì những mặt khác chúng tôi sống chẳng khác gì người xa lạ.

    Vào ngày kỷ niệm kết hôn, “bạch nguyệt quang” của anh ấy trở về.

    Người đàn ông chưa từng cho tôi để lại dấu vết nào trên người, hôm nay lại có vết hickey đỏ rực trên cổ.

    Tôi thu lại tờ phiếu khám thai, để luật sư gửi đơn ly hôn cho anh ta. Thế mà anh ta như phát điên, túm lấy cổ áo tôi, nghiến răng hỏi:

    “Đào Lộ, em không có trái tim sao?”

    Tôi lạnh lùng nhìn anh, nếu tôi không thể khóc cho tình yêu của anh và người anh yêu, thì cứ để anh rơi nước mắt vì tôi cũng được.

  • Hai Đứa Nhóc Gọi Trẫm Là Cha

    Tỷ tỷ ta làm hoàng hậu mới tròn một năm thì mất vì khó sinh. Khi ấy, ta chỉ mới tám tuổi, đã bị cha mẹ ép khoác lên mình tấm hỷ phục đỏ rực, đưa vào hoàng cung.

    Ở cái tuổi vẫn cần người chăm sóc, ta lại trở thành hoàng hậu mới, làm mẫu hậu của tiểu hoàng tử.

    Trong Phượng Nghi Cung, tiếng khóc của ta còn bi ai hơn cả tiếng khóc của hoàng tử nhỏ bé.

    Hoàng thượng vò đầu bứt tai, kêu to:
    “Thái y! Mau làm cho lỗ tai trẫm điếc quách đi thôi!”

  • Ly Hôn Đêm Giao Thừa

    Đêm giao thừa, Thẩm Kinh Mặc dẫn con trai đi ăn Tết cùng bạch nguyệt quang của anh ta.

    Ba người ngồi ăn cơm tất niên với nhau, còn chụp ảnh pháo hoa đăng lên vòng bạn bè.

    Bạn bè thi nhau thả tim, bình luận, có người hỏi:

    “Lạ ghê, sao không thấy Triệu Vi có động tĩnh gì vậy? Bình thường mà thấy cảnh này, cô ấy đã gọi điện nổ máy rồi.”

    Thẩm Kinh Mặc không để tâm: “Đợi chút nữa là cô ấy gọi ngay thôi.”

    Nhưng đến nửa đêm, Thẩm Kinh Mặc vẫn không nhận được cuộc gọi nào từ tôi.

    Anh ta không nhịn được mà hỏi: “Triệu Vi, sao em không gọi điện giục anh về nhà?”

    Anh ta đâu biết, lúc đó tôi đã ngồi trên chuyến tàu rời đi.

    Từ nay về sau, sẽ không còn ai giục anh ta về nhà nữa.

  • Tôi Không Còn Là Dư Sa Sa Năm Ấy

    Mẹ chồng bị gãy chân, chồng tôi định thuê hộ lý chăm sóc.

    Tôi chủ động đề nghị mình sẽ chăm, chồng cảm động không thôi, khen tôi hiểu chuyện, hiền thục.

    Chị chồng vì trút được trách nhiệm nên cũng khen tôi là người con dâu hiếu thảo.

    Hàng xóm láng giềng ai cũng nói mẹ chồng tôi thật có phúc, có được cô con dâu tốt như thế.

    Chỉ có mẹ chồng là mặt mày tái mét, vì bà biết, những gì bà từng làm với tôi hồi tôi ở cữ…

    Giờ đến lúc ứng nghiệm rồi.

  • Hà Niệm

    Khi màn hình điện thoại sáng lên, tôi đang xịt chất tẩy lên vết cà phê dính trên tay áo vest của Thẩm Dịch.

    Tiêu đề tin giải trí được đẩy lên hiện rõ bằng phông chữ to đậm.

    “Thiên kim nhà họ Lâm – Lâm Vi Vi trở về nước hôm nay, Tổng tài Thẩm Dịch đích thân ra sân bay đón, nghi vấn tình cũ quay lại.”

    Ảnh đi kèm chụp ở sân bay.

    Thẩm Dịch mặc bộ vest tôi tự tay là phẳng sáng nay, đang nhận lấy vali trong tay Lâm Vi Vi.

    Anh nghiêng đầu nhìn cô ấy, khóe môi cong lên theo cách mà tôi chưa từng thấy.

    Tôi tắt điện thoại, tiếp tục xịt chất tẩy.

    Bọt trắng lách tách nổi lên, phủ kín vết bẩn.

    Giống như suốt những năm qua, tôi cố gắng xóa sạch mọi dấu vết từng chứng minh sự tồn tại của người phụ nữ khác.

    Tối đó, Thẩm Dịch về rất muộn.

    Trên người anh có mùi nước hoa thoang thoảng, không phải hương tuyết tùng anh hay dùng, mà là mùi hoa ngọt gắt – mùi hương Lâm Vi Vi thích nhất.

    Anh giật cà vạt ném lên sofa, động tác có vẻ cáu kỉnh.

    “Bữa tiệc từ thiện tối mai, em đi cùng anh.”

    Anh rất ít khi chủ động đưa tôi ra mặt ở các sự kiện công khai. Trừ khi cần có bạn gái bên cạnh, và khi Lâm Vi Vi không có mặt.

    Tôi treo áo khoác cho anh, giọng điềm tĩnh.

    “Em cần chuẩn bị gì không?”

    “Không cần. Ăn mặc chỉnh tề là được.” Anh dừng một chút, rồi bổ sung: “Vi Vi cũng sẽ đến.”

    Tôi hiểu rồi.

    Chính thất đã quay về, kẻ đóng thế như tôi phải xuất hiện giữ thể diện – nhưng tuyệt đối không được lấn át ánh hào quang của cô ta.

    “Vâng.”

    Anh liếc nhìn tôi, có vẻ hơi bất ngờ trước sự bình tĩnh của tôi.

    “Em không muốn hỏi gì sao?”

    “Hỏi gì cơ?” Tôi vẫn tiếp tục sắp xếp tủ cà vạt của anh. “Hỏi anh hôm nay đi đón cô ấy có vui không? Hay hỏi hai người đã nói chuyện bao lâu?”

    Anh im lặng.

    Một lúc sau, anh đi tới, vòng tay ôm tôi từ phía sau.

    “Hà Niệm.” Anh rất hiếm khi gọi cả họ tên tôi. “Chỉ là xã giao công việc thôi. Gia đình cô ấy đang hợp tác với chúng ta.”

    Hơi thở anh phả lên sau tai tôi, hơi ngứa.

    Nếu là trước đây, tôi đã xoay người ôm lại anh, chút khó chịu trong lòng cũng theo đó mà tan biến.

  • Người Vợ Điên

    Tôi đã được sống lại.

    Trở về cái phòng khám nhỏ năm 1985.

    Trong không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng.

    Bác sĩ đang đưa cho tôi tờ giấy đồng ý phá thai.

    Bên cạnh tôi là chồng tôi – Vương Kiến Quân.

    Ánh mắt mong chờ của anh ta quá đỗi quen thuộc.

    Giống hệt kiếp trước.

    Anh ta mong tôi ký tên, giết chết đứa con này.

    Để anh ta nhẹ gánh mà đi học đại học.

    Nhưng lần này, tôi sẽ không làm theo.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *