Chào Anh, Bác Sĩ Lục

Chào Anh, Bác Sĩ Lục

Sáng hôm sau, sau buổi họp lớp, khi tôi còn chưa mở mắt ra thì đã sờ trúng một cái chân đầy lông.

Vì tò mò, tôi không nhịn được mà đưa tay dò dẫm vài lần…

Ngay giây tiếp theo – rầm! – cửa bật mở, một nhóm người tràn vào phòng.

Tôi hoảng hồn rụt tay lại, lập tức mở choàng mắt, ôm chặt lấy chăn.

“Bác sĩ Lục, trưởng khoa gọi anh…”

Mấy người đàn ông vừa bước vào có vẻ bị hoảng sợ, đồng loạt bật lên những tiếng thán phục kinh ngạc.

Tôi: ??? Bác sĩ Lục gì cơ?

1

Tôi theo ánh mắt họ nhìn sang – một người đàn ông đang nằm ngay bên cạnh tôi.

Hai chân anh ta dài thẳng, rắn chắc, phủ đầy lông, tràn ngập hormone nam tính. Nhìn lên trên nữa…

Tôi như mù mắt.

“Mọi người… bọn tôi không cố ý…” Một nhóm người vội nhắm tịt mắt lại, vội vàng giải thích.

Tôi không quen đám người đó, càng không quen người đang nằm cạnh mình. Đang lúc tôi lúng túng chẳng biết làm sao.

Người bên cạnh đưa tay kéo kéo chăn, khẽ hé mắt liếc nhìn tôi, giọng khàn khàn:

“Cho tôi một ít?”

Tôi mất một giây để hiểu câu đó, sau đó như bị điện giật lập tức buông tay.

Chiếc chăn vừa vặn che được phần quan trọng, anh ta lại nhắm mắt, giọng lười biếng:

“Không phải gọi cô.”

Hả…

Tôi bị dọa đến mức chuẩn bị xuống giường, thì anh lại thở dài một tiếng, bất lực nói:

“Không phải gọi cô.”

Vừa dứt lời, đám đàn ông kia cuối cùng cũng ngừng hóng chuyện, ném lại một câu:

“Trưởng khoa đang giục họp đấy, mau xuống đi.”

Rồi chen nhau chạy ra ngoài.

Thế giới bỗng chốc yên ắng.

Tôi ôm chặt một góc chăn, ngồi đó, run như cầy sấy.

2

“Cô sợ gì vậy?”

Có lẽ bị tôi run đến mất cả buồn ngủ, anh mở mắt nhìn tôi một cái, rồi không chịu được lại nhắm lại.

“Tôi… tôi hình như… hơi đau.”

Vì hoảng loạn quá mà tôi bắt đầu nói bừa, vừa dứt lời đã muốn tự tát mình một cái.

Lần này anh mở mắt ra, cuối cùng cũng không nhắm lại nữa.

Chỉ nhìn tôi vài giây, anh đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, sau đó vòng tay dài khẽ kéo tôi lại, miễn cưỡng ôm lấy eo tôi:

“Lần đầu tiên… là như vậy. Chút nữa sẽ ổn thôi.”

Chắc là anh đang an ủi tôi.

Nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy được an ủi, ngược lại còn toát hết mồ hôi lạnh.

Sau đó, tôi cúi đầu xuống – nhìn thấy một vệt máu nhỏ trên ga giường…

Tê cả da đầu.

Anh cũng nhìn thấy vết máu đó, sững người một chút, rồi đưa tay xoa đầu tôi, bật cười khẽ:

“Xin lỗi, tôi hơi mất kiểm soát rồi.”

Mất kiểm soát?!

Tôi lại bị dọa toát thêm một trận mồ hôi.

“Anh là ai?” Tôi đau khổ hỏi.

Anh bỗng bật cười, như bị tôi chọc giận mà hóa buồn cười:

“Cô còn không biết tôi là ai, mà cũng dám trèo lên giường ngủ tôi?”

“Tôi… tôi không nhớ gì cả…”

Tôi chưa từng gặp chuyện thế này bao giờ, nổi cả da gà, “Chuyện này… có khi nào có bầu không?”

Được rồi, chính tôi cũng cạn lời với mình.

Trong tình huống này, vậy mà tôi lại gạt hết mọi nghi vấn sang một bên, chỉ lo hỏi câu mấu chốt nhất.

Đúng là… không hổ là tôi.

“…” Anh lại mở mắt liếc nhìn tôi một cái, trông vô cùng mệt mỏi.

Tôi nhìn dáng vẻ rã rời của anh, có cảm giác nếu tôi chạm nhẹ một cái thôi, anh sẽ ngừng thở tại chỗ.

Rốt cuộc tối qua tôi đã điên đến mức nào mà hành hạ người ta thành ra thế này?

Tôi xấu hổ không để đâu cho hết.

“Không đâu.”

Anh đáp lại bằng một câu ngắn gọn, dứt khoát.

Tôi chẳng có kinh nghiệm, lại không nhớ nổi chuyện tối qua diễn ra thế nào, nên cũng không dám hỏi thêm.

Anh nói không có bầu thì chắc là không rồi, dù gì người ta cũng được gọi là bác sĩ.

Có khi nào anh ấy đã dùng biện pháp an toàn?

Tôi đành phải nghĩ vậy cho yên tâm.

“Vậy… tạm biệt nhé?”

Để tránh cảnh ngượng ngùng khi cả hai cùng tỉnh táo, tôi chọn cách chuồn đi sớm.

“…” Anh liếc tôi một cái, bỗng nhiên bật cười,

“Được thôi.”

3

Tôi cứ tưởng mình và anh sẽ không bao giờ gặp lại.

Thế nhưng hai tuần sau, tôi cầm que thử thai, run rẩy ngồi trước cửa phòng khám của anh.

“Chị dâu ơi!”

Một nam bác sĩ nhảy phắt đến trước mặt tôi.

Tôi giật mình đến mức suýt chút nữa bị anh ta dọa cho hồn lìa khỏi xác.

“Cô đang đợi bác sĩ Lục à?”

Anh ta nhiệt tình hỏi, như thể thân quen với tôi lắm.

Nhưng thực tế, có lẽ chúng tôi chỉ mới gặp nhau thoáng qua sáng hôm đó ở khách sạn.

Cái sáng khiến tôi muốn độn thổ ấy.

Hai tuần trước, tôi đi họp lớp thời cấp ba, uống quá chén, đi nhầm phòng.

Sau đó tôi mới biết, hôm đó bác sĩ Lục cùng nhóm bác sĩ của anh tổ chức hội nghị ngay khách sạn đó.

Xui xẻo thay, phòng của bác sĩ Lục lại nằm ngay sát phòng tôi.

Hơn nữa, anh ấy đang bị ốm, còn người chăm sóc thì khi ra ngoài lại quên đóng cửa phòng.

Và thế là… tôi xông thẳng vào.

Rồi đồng nghiệp anh sáng hôm sau tới gọi anh đi họp…Thế là có cảnh tượng bối rối kinh điển sáng hôm đó.

“À… phải.”

Tôi gật đại cho xong, mặt đỏ bừng bừng.

“Vào trong đợi đi.”

Không nói thêm lời nào, anh bác sĩ kéo tôi vào phòng nghỉ.

Lúc đi ngang qua bác sĩ Lục, anh có liếc nhìn tôi một cái, như thể không nhận ra tôi là ai.

Thật ra, tôi cũng suýt không nhận ra anh.

Dù gì tôi cũng chưa từng thấy anh ăn mặc chỉnh tề rời khỏi giường bao giờ.

Tôi ngồi chờ đầy lo lắng suốt hai tiếng, nhờ cái bảng tên trên bàn làm việc của anh, cuối cùng mới biết anh tên là Lục Niên, bác sĩ chuyên khoa tim mạch.

Tôi lén tra sơ yếu lý lịch của anh – hóa ra anh đã… 29 tuổi?!

Tôi âm thầm tính xem giữa tôi và anh có bao nhiêu khoảng cách thế hệ.

Một lát sau, Lục Niên cuối cùng cũng bước vào phòng để thay đồ.

Anh nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ:

“Cô đợi mấy tuần rồi?”

Tôi: ???

“Bác sĩ Lục, tôi đợi anh.”

Tôi đứng dậy, siết chặt túi xách, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Cô là…?”

Tôi: ???

Xuống giường là quên người luôn thật à?

“Hai tuần trước, ở khách sạn, chúng ta đã…”

Tôi cắn răng, cố gắng giải thích với anh, càng nói càng thấy không vững.

Cuối cùng dứt khoát lấy que thử thai ra, cẩn thận đưa đến trước mặt anh:

“Tôi hình như… có thai rồi…”

“Bác sĩ Lục, ăn cơm thôi.”

Đúng lúc đó, một nữ bác sĩ xông thẳng vào phòng.

Tôi giật mình định giấu que thử thai đi, ai ngờ tay run làm rơi nó xuống thùng rác bên cạnh bàn.

Tôi liếc nhìn thùng rác, sợ anh không kịp nhìn thấy, đang phân vân có nên nhặt lại không.

“…”

Lục Niên không nói gì, chỉ chăm chú nhìn tôi, ánh mắt mang theo chút trêu chọc đầy ẩn ý.

“Bệnh nhân của anh à?”

Cô bác sĩ kia không có ý định rời đi, còn quay sang nhìn tôi đầy tò mò.

Tôi ngập ngừng, không biết nên nói gì, cảm thấy vô cùng lúng túng.

“Có chút việc riêng, các cô đi ăn trước đi.”

Anh không hề giới thiệu tôi.

Tôi có cảm giác như mình là kẻ lén lút làm chuyện mờ ám.

Cô bác sĩ kia rời đi với vẻ rất không cam lòng, trước khi đi còn cố ý kéo tay áo anh như muốn khẳng định chủ quyền.

Anh có bạn gái.

Tôi như bị sét đánh ngang tai.

Similar Posts

  • Trăng Vượt Núi

    Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn bị ràng buộc bởi Chung Tư Độ.

    Tôi là bảo mẫu kiêm bạn đồng hành của anh ta.

    Đến độ tuổi đi học thì tôi bị đưa sang Doanh Thành, không được học văn hóa mà chỉ học cách phục vụ chồng.

    Năm 18 tuổi, tôi được Bà Chung đưa về Cảng Thành.

    Vì bà ta không yên tâm để Chung Tư Độ ra ngoài lăng nhăng nên bảo tôi quay về làm thứ đồ chơi cho anh ta “thoả mãn.”

    Tôi đều làm rất tốt.

    Cho đến đêm ấy, anh ta ôm tôi và gọi tên “Nam Nam”.

    Tôi cười rồi nhẹ nhàng chỉnh lại cà vạt cho anh ta:

    “Cưới cô ấy về đi, tôi không bận tâm đâu.”

    Anh ta vui mừng như điên, không hề thấy tấm vé máy bay tôi giấu trong tay áo.

    Đúng là tôi không bận tâm.

    Nhưng tôi cũng không bảo là tôi sẽ không rời đi.

  • Trở Thành Phú Bà

    Tôi là đại tiểu thư của một gia tộc hào môn, nổi tiếng là kẻ thực dụng nhất trong giới thượng lưu.

    Khi vị hôn phu nghèo khổ của tôi đến tìm, con gái của bảo mẫu liền gấp gáp xúi tôi hủy hôn.

    Tôi đang định gật đầu thì đột nhiên trước mắt lại hiện lên một loạt bình luận như xuất hiện từ không trung:

    【Cười chết mất, nữ chính đúng là có tâm cơ, gạt tiểu thư hủy hôn, trong khi bản thân thì âm thầm giúp đỡ nam chính chỉ vì biết sau này anh ấy sẽ trở thành tỷ phú số một thế giới.】

    【Nam chính là người trọng tình nghĩa, vì ghi nhớ ơn giúp đỡ nên cưới nữ chính, để cô ấy trở thành người phụ nữ quyền lực nhất thế giới.】

    【Còn tiểu thư thì phá sản, phải bán thân trả nợ, cuối cùng bị dày vò đến chết!】

    Tôi ban đầu sững sờ, sau đó liền tức giận đến cực điểm.

    Không ai được phép cướp đi cơ hội trở thành phú bà nắm trong tay cả thiên hạ của tôi!

    Thế là trong ánh mắt tức tối đến nghiến răng nghiến lợi của con gái bảo mẫu, tôi vội vàng gọi nam chính đang chuẩn bị thất vọng rời đi:

    “Anh có thể ở lại bên cạnh tôi, nhưng phải thề sẽ trung thành với tôi cả đời!”

  • Tôi Vô Tội Nhưng Không Ai Tin Tôi

    Đồn công an bất ngờ gọi điện cho tôi, hỏi tôi có phải tháng trước từng mua một ly trà sữa, rồi lỡ tay làm rơi xuống đất không.

    Tôi trả lời: “Đúng là có chuyện đó thật.”

    Cảnh sát thấy tôi thừa nhận thì nói tôi gặp rắc rối rồi, kêu tôi đến đồn một chuyến.

    Tôi nghĩ thầm: “Chỉ là làm rơi ly trà sữa thôi mà, có gì to tát đâu mà thành rắc rối?”

    Đến nơi, cảnh sát nghiêm giọng nói với tôi:

    “Cô gái, tháng trước có người không cẩn thận giẫm phải ly trà sữa cô làm rơi, trượt ngã bị thương nghiêm trọng, phải đưa vào viện cấp cứu.”

    Tôi chết đứng tại chỗ.

    Cảnh sát đưa tôi vào phòng hoà giải. Trong đó có một cô gái đang ngồi, cánh tay bó bột, phía sau đầu quấn băng trắng, mặt mũi đỏ bừng vì khóc.

    Tôi còn đang hoang mang chưa kịp định thần thì cảnh sát bật màn hình, chiếu lại đoạn camera an ninh tại hiện trường.

    Trong video, túi giấy đựng trà sữa của tôi bị rách, ly trà rơi xuống đất, tôi tỏ ra khá bực và cứ thế bỏ đi.

  • Mọi Người Nói Tôi Không Hòa Đồng

    Ba giờ sáng, lớp trưởng bất ngờ thông báo trong nhóm rằng sáng ngày kia sẽ chụp ảnh tốt nghiệp.

    Sau đó còn gửi mã thu tiền: mỗi người 300 nghìn để chụp ảnh tốt nghiệp.

    Tôi nói với lớp trưởng rằng sáng ngày kia tôi phải bảo vệ, có thể đổi thời gian được không.

    Lớp trưởng lập tức phản ứng gay gắt: “Chỉ thời gian của mày là thời gian chắc? Không đến thì cút!”

    Vì muốn hòa đồng với tập thể, tôi đành chuyển tiền, rồi vất vả lắm mới xoay được lịch.

    Thế nhưng đến ngày chụp ảnh, một bạn cùng lớp lại nói với tôi:

    “Ảnh tốt nghiệp chụp xong từ hôm qua rồi mà!”

  • Nghe Tiếng Lòng Tướng Quân Nói Dối

    Tướng quân xuất chinh trở về, mang theo một nữ tử.

    Ngoài kia lời đồn nổi lên bốn phía, đều nói nàng kia chính là Bạch Nguyệt Quang chôn giấu bấy lâu nơi đáy lòng chàng.

    Chúng nhân đều chờ xem một hồi trò hay.

    Chúng nhân đều trông mong chờ đợi trò hay sắp diễn.

    【Làm sao bây giờ, làm sao đây! Tiểu tâm can của ta hình như sắp tức giận rồi! Vi phu sai rồi! Vi phu lập tức chém ngay Phó tướng Tống – kẻ nghĩ ra cái chủ ý xúi quẩy này!】

  • Phúc Châu Chi Mệnh Nữ

    VĂN ÁN

    Khi tỷ tỷ chào đời, trời giáng dị tượng.

    Quốc sư luận rằng ấy là phúc tinh hạ thế.

    Bởi vậy, nàng được Hoàng thượng sắc phong làm Phúc Châu Quận chúa, từ thuở ấu thơ đã hưởng hết thảy sủng ái.

    Nhưng người ngoài nào biết, năm đó mẫu thân mang song thai.

    Tỷ tỷ đích thực là phúc tinh

    bởi vì ta chính là ngôi sao bạc mệnh được sinh ra để che chở, để đổi lấy con đường thuận lợi cho nàng mà đầu thai xuống trần.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *