Chị Đại Nhà Họ Tô

Chị Đại Nhà Họ Tô

Tôi tên là Tô Nhu.

Lúc mới sinh ra, tôi không tên như vậy, mà tên là Tô Ngôn Phi.

Chỉ là sau đó tôi quá nghịch ngợm, còn quậy hơn cả con trai, lại càng khó dạy hơn tụi con trai trong xóm.

Mẹ tôi lướt TikTok thì thấy một clip nói rằng cái tên có thể ảnh hưởng đến tính cách, tương lai, thậm chí là cả đời một đứa trẻ.

Mẹ tôi tin sái cổ, liền dắt tôi ra đồn công an đổi tên ngay và luôn.

Bà hy vọng tôi sẽ trở thành một cô bé ngoan ngoãn, dịu dàng, dễ thương.

Nhưng mà…

Mọi chuyện không như mẹ tôi mong muốn.

Sau khi đổi tên thành Tô Nhu, tôi đánh bại hết lũ nhóc trong xóm, làm cả khu phố phải nể sợ, thành công lên làm “chị đại của trẻ con”.

Ba tôi thì cười ha hả: “Không hổ danh là con gái ba! Tuyệt vời!”

——————

Cuối cùng tôi cũng kết hôn, coi như giúp mẹ tôi hoàn thành cái nhiệm vụ từ trên trời rơi xuống không biết ai giao.

Tôi cũng không còn bị người ta gọi là gái ế lớn tuổi nữa.

Tôi cưới chớp nhoáng qua mai mối.

Tôi rất hài lòng với người được mai mối – anh Cố Chuẩn.

Anh Cố Chuẩn cao ráo, đẹp trai, sự nghiệp thành công.

Sau ba tháng tìm hiểu, tôi sợ anh chạy mất nên nhanh tay chốt đơn luôn.

Dù gì thì mấy người từng đi xem mắt với tôi, chỉ cần biết tôi học qua Taekwondo với Triệt Quyền Đạo…

Ai cũng sợ xanh mặt, rồi lặng lẽ biến mất.

Sau khi cưới chớp nhoáng với anh Cố Chuẩn, tôi mới phát hiện…

Anh ấy còn có một “em gái” không hề có quan hệ huyết thống.

Hừ, hừ hừ.

Tưởng tôi chết rồi chắc?

【Nữ chính Tô Nhu mạnh mẽ tỉnh táo VS nam chính Cố Chuẩn ban đầu ngạo mạn sau thành “chó săn” chính hiệu】

01

Thử hỏi, chuyện này là sao?

Tôi – Tô Nhu, vợ của Cố Chuẩn – lần đầu tiên nấu ăn, mất nguyên một buổi chiều.

Cực lắm mới chuẩn bị xong một bữa tối tử tế.

Tôi háo hức chờ chồng mình – anh Cố Chuẩn – tan làm về nhà ăn cơm.

Chồng tôi đi làm về mệt mỏi, chưa kịp ăn một miếng, đã bị điện thoại của một người phụ nữ gọi đi.

“Chuyện gì gấp vậy, ăn xong không đi được hả?”

Tôi nấu ăn cực khổ, nghiên cứu công thức trên video nửa ngày trời.

Anh Cố Chuẩn đã đứng dậy, khoác áo vào, chân mày khẽ nhíu.

“Giao Giao bị hư bóng đèn, cô ấy sống một mình, giờ sợ quá đến khóc rồi, anh qua xem một lát, sẽ về liền. Em ăn trước đi, đừng để đói.”

Anh Cố Chuẩn nói xong thì quay lưng đi luôn, không ngoái đầu lại.

Cánh cửa đóng sầm, cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn của tôi.

Nghe anh nói câu đó, tôi ngớ người luôn, thậm chí còn nghi ngờ bản thân có phải đang ảo giác không.

Khóe miệng tôi cứng ngắc kéo ra một nụ cười gượng gạo, vừa lúng túng vừa khó xử.

Cái câu thoại này, tôi chỉ thấy trong tiểu thuyết ngôn tình, ai ngờ có ngày cũng đụng trúng mình.

“Rồi sẽ về ngay” là bao lâu chứ?

Tôi lướt TikTok một lúc, rồi qua phòng nằm chờ, chán quá lại mở game “Cây Vàng” chơi một ván.

Anh Cố Chuẩn vẫn chưa về.

Mấy món ăn trên bàn, ban đầu còn bốc khói nghi ngút, giờ đã nguội lạnh hết cả rồi.

Thôi khỏi phí.

Người ta không ăn, tôi ăn.

Tôi gắp một miếng bỏ vào miệng.

Phụt — tôi cũng không nuốt nổi.

Cho thùng rác ăn vậy.

Bụng tôi réo ầm ĩ, cuối cùng phải đặt một đơn đồ ăn nhanh.

Lúc anh shipper mang đồ tới, tôi đưa ảnh một chai nước suối rồi nhờ tiện tay vứt giùm túi rác ngoài cửa.

Mẹ tôi từng nói, lấy chồng rồi là không còn sống cho riêng mình nữa.

Không thể sống tùy tiện như trước, cái gì cũng phải đặt gia đình lên trên hết.

Tôi hiểu ý mẹ — dặn tôi biết điều một chút, đừng để bị người ta “trả hàng”.

02

Tôi ngồi chờ anh Cố Chuẩn trên ghế sofa đến mức ngủ quên lúc nào không hay.

Tờ mờ sáng, tiếng mở cửa khiến tôi lơ mơ tỉnh dậy.

Trong tầm mắt mờ mịt chỉ thấy bóng dáng anh Cố Chuẩn mơ hồ bước vào.

“Sao lại ngủ ở đây? Lỡ cảm lạnh thì sao?”

Giọng anh Cố Chuẩn đầy xót xa, anh mang theo cái lạnh đầu sáng, ôm chặt lấy tôi.

Tôi rụt người lại trong vòng tay anh.

“Anh xin lỗi. Là lỗi của anh. Bắt em chờ lâu như vậy… Về sau, dù có về trễ cỡ nào, anh cũng sẽ về nhà với em.”

Similar Posts

  • Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu

    Khi chia tay với Cố Đình Chiêu, chúng tôi từng hứa sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

    Nhưng tôi vẫn không thể nào quên được anh.

    Sau đó, trong một buổi tụ họp với bạn bè, tôi uống say.

    Ôm lấy ông chủ quán bar có khuôn mặt rất giống Cố Đình Chiêu, tôi vừa khóc vừa hỏi:

    “Anh để em bao nuôi được không? Em trả anh năm ngàn một tháng.”

    Dù ai khuyên thế nào tôi cũng không chịu buông tay, cứ lặp đi lặp lại gọi anh là Cố Đình Chiêu.

    Ban đầu ông chủ quán bar trông có vẻ lúng túng, nhưng rồi dần dần lộ vẻ phấn khích.

    “Chị là bạn gái cũ từng đá anh tôi đúng không?”

  • Người Cha Vắng Mặt

    Vào ngày sinh nhật 5 tuổi của con trai, tôi phát hiện trong điện thoại của chồng – Hướng Vũ – có đoạn chat giữa anh ấy và vợ người bạn thân quá cố.

    【A Vũ, con lại nhớ ba rồi, khi nào anh qua?】

    【A Vũ, Dương Dương thích một bộ đồ đôi, em đã đặt rồi, cuối tuần mình mặc chung nhé.】

    【A Vũ, mai Dương Dương nhập học, em điền tên anh vào mục “ba”, không sao chứ?】

    Phản hồi của chồng tôi cũng đầy tình cảm:

    【Lâm Tang ngủ rồi, anh qua ngay.】

    【Size của anh là 3XL, đừng mua nhầm.】

    【Không sao, mẹ con em vốn là trách nhiệm của anh.】

    Tôi chết lặng một lúc lâu, gọi Hướng Vũ – người đang chuẩn bị cùng con trai bóc quà sinh nhật – vào phòng, đòi một lời giải thích.

    Anh không chối, ôm chặt lấy tôi, căng thẳng giải thích:

    “Thanh Hàn là vợ người anh em chí cốt của anh. Anh đã hứa với cậu ấy sẽ chăm sóc mẹ con họ chu đáo.”

    “Lần này là anh không giữ đúng giới hạn. Em tin anh đi, sẽ không có lần sau nữa.”

    Từ mối tình đầu đến khi kết hôn, chúng tôi đã bên nhau suốt 10 năm. Con trai năm nay lên 5.

    Chỉ vì vài đoạn tin nhắn mà đòi ly hôn, có vẻ hơi vội vã và vô lý.

    Nên tôi không đôi co nữa, chọn tin vào lời hứa đó, cùng anh ra ngoài tiếp tục sinh nhật với con.

    Điện thoại trên bàn rung lên – góa phụ kia lại nhắn đến:

    【A Vũ, trước khi ngủ con cứ đòi ba, em dỗ không được.】

    Chiếc ghế cọ xuống sàn tạo nên âm thanh chói tai. Hướng Vũ không chút do dự đẩy bàn ra và đi thẳng.

    Tôi nhìn đứa con trai hoảng sợ đang trố mắt nhìn theo, ánh mắt tối sầm lại.

    Lần này, có vẻ ly hôn không còn là lý do vô lý nữa.

  • Cuộc Hôn Nhân Lệch Nhịp

    Khi tôi nói muốn ly hôn, vợ tôi đang nấu cơm trong bếp.

    Tay bà ấy khẽ run lên, rồi nhẹ nhàng đáp lại:

    “Được.”

    Đây là lần thứ 10 tôi đề nghị ly hôn.

    Chín lần trước, bà ấy như phát điên, vừa khóc vừa gào, nói tôi ép bà ấy ch .t khi bắt một người sắp xuống mồ phải ly hôn.

    Tôi đã quá chán cái mùi già nua trên người bà ấy, không như tình nhân của tôi, lúc nào cũng tràn đầy sức sống.

    Không ngờ lần này bà ấy lại đồng ý.

    Đồng ý nhẹ hẫng như thể tôi chỉ hỏi “hôm nay ăn gì.”

    Tôi nhìn bóng lưng tất bật trong bếp của bà ấy, trong lòng mừng rỡ… mà cũng bất an kỳ lạ.

  • TỨ THỜI THUẬN

    Khi vị hôn phu của ta trở về, hắn ôm theo một bài vị, khẩn cầu Thiên tử ban hôn cho hắn và nữ nhi nhà tướng kia, người đã bỏ mình nơi sa trường.

    Hắn lạnh lùng nói: “Nàng ấy đã chết rồi, ngươi còn muốn tranh giành danh phận nguyên phối hão huyền ấy ư?”

    Ta đương nhiên không tranh.

    Ta lạnh lùng dõi mắt nhìn hắn mặc áo tang ngồi nơi phần mộ y quan suốt bảy ngày, nhưng lại chẳng muốn nói cho hắn hay rằng hắn chỉ là một kẻ ngốc, bị kẻ khác thao túng trong lòng bàn tay.

  • Người Tình Bí Mật Suốt Năm Năm

    Năm thứ năm bên cạnh vị thiếu gia phong lưu phóng túng ấy, tôi bị người ta chụp được ảnh nghi vấn đang mang thai.

    Ngay lập tức, giới nhà giàu rộ lên tin đồn rằng tôi định dùng đứa con để ép cung, gả vào hào môn.

    Cô nàng “bạch nguyệt quang” vì giận dỗi mà ra nước ngoài nhiều năm, vừa nghe tin đã lập tức bay về nước.

    Cứ ngỡ sẽ có một trận chiến “mưa tanh gió máu” xảy ra.

    Nhưng khi Lục Hạc Nhiên đi công tác về, anh ta chỉ nghe được tin tôi đã p h á thai và trốn biệt về quê.

    Chao ôi, những “gái ngoan” như chúng tôi, ngày thường chơi bời thế nào cũng được.

    Nhưng nếu thật sự mang thai một đứa trẻ danh không chính ngôn không thuận, chắc chắn sẽ bị bố mẹ đ á n h chếc mất.

     

  • Bộ Váy Cưới Phủ Đầy Gai Nhọn

    Ba giờ mười bảy phút sáng, tôi nhận được một tin nhắn:

    Dạ dày đau quá, thuốc đau dạ dày trong tủ thuốc nhà ở đâu?

    Gần như theo phản xạ, tôi bật dậy ngồi thẳng:

    Ngăn thứ hai bên trái, hộp thuốc trắng, uống với nước ấm, đừng uống cà phê.

    Gửi đi.

    Năm phút sau, điện thoại lại rung lên:

    Hết hạn rồi.

    Tôi nhắm mắt lại, rồi lật chăn xuống giường.

    Lần mò trong bóng tối, tôi lấy thuốc dự phòng trong ngăn tủ đầu giường của mình, chụp ảnh gửi qua.

    Thuốc này chưa hết hạn, anh uống tạm đi, mai tôi mua hộp mới.

    Không có hồi âm.

    Tôi cầm điện thoại chờ một lúc, cho đến khi màn hình tự tắt.

    Những cuộc đối thoại như thế này đã lặp lại vô số lần trong ba năm qua.

    Dạ dày của Trình Cảnh Hàn không tốt, nhưng anh vĩnh viễn không nhớ nổi thuốc để ở đâu, cũng không bao giờ phát hiện thuốc đã hết hạn.

    Còn tôi, mãi mãi chờ đợi khoảnh khắc anh cần đến mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *