Chi Tiêu Và Những Năm Tháng

Chi Tiêu Và Những Năm Tháng

1.

Con thi học kỳ được điểm cao, tôi giữ lời hứa, dẫn nó đi mua đôi giày thể thao hàng hiệu mà nó luôn ao ước.

Vừa đến cửa hàng, tôi chẳng ngần ngại mua ngay cho nó một đôi giá hơn một triệu.

Ra khỏi tiệm, đi ngang tiệm nail, thấy bảng ghi “Khuyến mãi! Mọi kiểu dáng đều 100k, chỉ hôm nay!”

Tết sắp đến, tôi nhìn đôi tay ngày càng thô ráp vì làm việc nhà, bỗng muốn tự thưởng cho bản thân một chút.

Tôi mở lại folder cũ đã lưu bao nhiêu mẫu móng trước đây, chọn một kiểu móng ngắn để không ảnh hưởng việc nhà.

“Chị ơi, kiểu này hợp với khí chất chị lắm luôn, màu đỏ này vừa sang vừa rất hợp Tết.”

Cô nhân viên làm móng vừa làm vừa trò chuyện rất thân thiện:

“Chị nhìn trẻ lắm đó, chỉ cần chăm sóc bản thân một chút là xinh đẹp ngay. Để em tặng chị vài miếng mặt nạ tay nha!”

Lúc đó tôi bỗng cảm thấy mình như được trở lại tuổi thanh xuân.

Tôi học sớm, tốt nghiệp sớm, bước vào môi trường công sở với khí thế hừng hực, là người đầu tiên trong nhóm thực tập được giữ lại chính thức.

Khi sự nghiệp đang rực rỡ, tôi bất ngờ mang thai.

Rõ ràng đã phòng tránh kỹ, sao vẫn mang bầu được chứ?

Ban đầu tôi định giấu chuyện mang thai, chờ bụng lớn hẵng xin nghỉ việc rồi tính tiếp. Ai ngờ ngày hôm sau cả công ty đều biết, tôi bị ép phải chủ động xin nghỉ.

Chồng tôi khi biết chuyện không hề ngạc nhiên, ngược lại còn nắm chặt tay tôi:

“Em yên tâm, không đi làm nữa thì có anh lo. Em cứ ở nhà dưỡng thai, sau này anh sẽ bù đắp cho em.”

“Chị ơi, làm xong rồi đó, chị xem thử đi.”

Tôi chăm chú ngắm tay mình, móng tay đẹp thật, nhưng đôi tay sần sùi vẫn khiến tôi buồn lòng.

Lúc đón con, vừa nắm tay con thì nó đã hất mạnh ra.

“Gì vậy trời, đâm ch .t con rồi!”

Nó nhìn chằm chằm vào tay tôi, tôi ngơ ngác, rồi vui vẻ giơ tay khoe:

“Đẹp không, mẹ mới làm đó.”

Nhưng nó chẳng vui tí nào, mặt ngày càng lạnh lùng:

“Mẹ không phải con gái nữa rồi, tay làm vậy sao làm việc nhà? Mẹ lớn tuổi rồi, đừng làm mấy trò trẻ con nữa.”

Nghe con nói vậy, tim tôi như bị bóp nghẹt.

Nhưng tôi lại nghĩ, con trai mà, không hiểu chuyện. Nếu là con gái chắc sẽ thông cảm hơn.

Nó quay đi không đợi tôi, cứ thế đi càng lúc càng nhanh.

Tôi tay xách nách mang, phải vội vàng lắm mới đuổi kịp.

Về nhà, tôi kể lại với chồng, mong anh ấy dạy dỗ con một chút.

Kết quả là anh ôm con trai, hôn lấy hôn để:

“Không hổ danh là con trai bố, hiểu chuyện thật.”

“Tôi thấy con nói đúng đấy. Móng tay vậy thì làm việc nhà kiểu gì? Còn tốn tiền nữa.”

Con trai đứng bên cạnh gật đầu hưởng ứng:

“Đúng rồi! Mẹ đâu có đi làm, toàn tiêu tiền của ba thôi!”

Tôi tức nghẹn:

“Tôi không đi làm là vì ai? Nếu không vì sinh con thì tôi đâu bị buộc thôi việc. Còn anh, chẳng phải nói sau khi có cháu thì mẹ anh sẽ phụ trông con à? Giờ con lớn rồi lại quay sang trách tôi không đi làm?”

Tôi chỉ vào đôi giày mới của con:

“Tôi làm móng hết hơn trăm ngàn, giày của con hơn một triệu, ai mới là người hoang phí?”

Con trai vẫn không hề thấy sai:

“Con mua giày vì con học giỏi! Còn mẹ làm mấy thứ như yêu tinh vậy là vung tiền vô ích!”

Tôi cười lạnh:

“Nếu không có mẹ mỗi tối kèm cặp, con có được điểm như bây giờ không? Mẹ chẳng có công lao gì à?”

Chẳng ngờ chồng tôi lại lườm tôi một cái, tiếp tục cắm đầu xem clip trên điện thoại.

“Con học giỏi vì con thông minh, liên quan gì mẹ? Mẹ thì tay như vỏ cây già còn bày đặt làm móng! Chỉ giỏi xài tiền ba con kiếm được! Có bản lĩnh thì mẹ tự đi kiếm tiền đi!”

Ánh mắt khinh khỉnh của con trai như đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi khoá cửa phòng lại, chồng ở bên ngoài gào lên:

“Lại nổi điên gì nữa đấy! Không nấu cơm à?”

2.

Cả tối tôi không ăn uống gì, nằm lịm trong phòng.

“Rầm!” Tiếng đóng cửa làm tôi giật mình tỉnh dậy.

Ngoài phòng vang lên tiếng hai cha con cười nói vui vẻ:

“Ba, KFC ngon quá trời! Ngon hơn mẹ nấu nhiều, sau này mình đi ăn hoài được không ba?”

“Đương nhiên rồi con! Mẹ con không thương con thì còn có ba nè, ba không để con đói đâu!”

Câu đó cố tình nói to như muốn chọc tức tôi.

Tôi cũng chẳng thèm nhịn nữa. Được thôi, các người không cần tôi thì đừng trách tôi lạnh lùng.

Tôi lập tức đặt một tô lẩu cay siêu to trên app.

Từ lúc mang bầu tôi đã không dám ăn cay. Sau này con lớn, mẹ chồng không cho ăn đồ linh tinh, tôi cũng phải làm gương theo.

Giờ thì nhìn xem, làm gương ra cái gì?

Tôi ngồi trên tấm thảm trước ghế sofa, mở lon coca, ăn lẩu cay, xem show giải trí.

Con trai thấy tôi ăn, nhăn mặt:

“Con cũng muốn ăn!”

“Không phải các người vừa ăn rồi à? Với lại ba con nói lẩu cay là đồ ăn rác, con không được ăn.”

Tôi không thèm liếc con một cái, vừa ăn vừa cười xem chương trình.

Nó nhào tới định giật, tôi vung tay tát cho hai cái bạt tai.

Dạy con phải dạy từ nhỏ, không thì lớn lên sợ đánh không lại nó nữa.

Con trai bị tôi đánh ngã lăn ra đất, khóc ầm lên đòi tìm ba.

Tôi nổi điên, đứng bật dậy gào lớn về phía chồng:

“Muốn tìm ba con hả? Kể cả tìm ông trời cũng vô ích! Nói tôi tiêu tiền của ba con hả? Vậy bảo ba con có gan thì trả lại tiền của tôi đi!”

Tiếng khóc im bặt. Chồng tôi cũng không dám ló mặt ra.

Mấy ngày sau con trai đều do chồng tôi đưa đón, tôi cũng đỡ phải lo.

Tôi trang điểm thật đẹp, đi ăn lẩu một mình, món mà tôi luôn tiếc không dám ăn.

Đang tận hưởng thì điện thoại reo.

Là giáo viên chủ nhiệm của con trai:

“Chị là mẹ của Dương Dương đúng không ạ? Chị quên đón cháu rồi.”

Tôi bật loa ngoài:

“Thầy gọi cho ba nó đi, giờ cháu do ba nó đón.”

“Với lại, chị ơi, dạo gần đây thành tích của Dương Dương tụt dốc lắm, bài tập về nhà làm qua loa, sai sót tùm lum…”

“Xin lỗi thầy, mấy chuyện này thầy trao đổi với ba cháu nhé. Tôi đang bận ăn lẩu, chào thầy.”

Nói xong, tôi cảm thấy nhẹ lòng, nhưng trong lòng vẫn có chút xót xa.

Nói thật, con trai là đứa tôi mang nặng đẻ đau, dứt ruột sinh ra, bảo không đau lòng là nói dối.

Nhưng hành động sau đó của nó mới khiến tôi thật sự nhận ra, dạy dỗ tử tế đến mấy, cũng chẳng thắng nổi dòng máu nó thừa hưởng từ cha.

3

Về đến nhà, vừa thấy trước cửa có thêm hai đôi giày, tôi biết ngay sắp có một trận chiến lớn.

Quả nhiên, mẹ chồng và em chồng đang ngồi chễm chệ trên sofa, bắt chéo chân, như thể sẵn sàng mở một buổi họp kiểm điểm tôi.

Vừa bước vào, em chồng đã thò đầu ra nhìn mấy túi đồ tôi xách trên tay:

“Mua túi mới nữa hả chị dâu? Cho em coi với, chắc mắc lắm nhỉ?”

Tôi giật tay giấu túi ra sau.

Chưa kịp để mẹ chồng mở miệng, thì thằng con trai tôi – đang ngồi trong lòng bà – đã nhanh nhảu lên tiếng:

“Dù có tốn bao nhiêu tiền cũng là tiền ba con thôi!”

“Nội ơi, mẹ lười lắm, ba tan làm về là mẹ bắt ba phơi đồ, làm việc nhà, lấy nước.”

Mẹ chồng nghe xong thì vuốt đầu cháu đầy yêu thương:

“Vẫn là cháu trai bà hiểu chuyện. Có người lớn tướng rồi mà không bằng thằng nhỏ.”

Được bà nội cổ vũ, thằng bé càng hăng máu, quay sang tôi xỉa xói:

“Tiền mẹ tiêu đều là của ba con hết! Mẹ may mắn lấy được người giỏi kiếm tiền như ba, chứ không thì làm sao sống nổi? Bụng còn có cái sẹo to tướng, nhìn gớm chết. Mẹ cả ngày chỉ biết rảnh rang, chẳng làm được cái gì.”

Nghe đến cái sẹo bụng, tôi không chịu nổi nữa.

Hồi đó tôi cũng là cô gái thích làm đẹp, cố gắng tập luyện để sinh thường, không để lại sẹo.

Vậy mà mẹ chồng cứ khăng khăng nói sinh mổ thì con mới thông minh, ép tôi phải mổ.

Còn đe dọa nếu không mổ thì khỏi tiêm thuốc tê.

Thế là bụng tôi mang vết mổ vừa dài, vừa xấu xí, lại còn cong vẹo. Mỗi khi trời mưa lại ngứa ngáy.

Nhưng càng về sau, tôi càng xem nó là một huân chương, một dấu ấn của người mẹ.

Tôi chỉ tay vào họ rồi gào lên:

“Mấy người còn dám nhắc đến cái sẹo đó à? Nếu không vì sinh ra cái giống súc sinh này thì tôi đâu có cái sẹo đó! Biết trước nó lớn lên thành cái thứ này, tôi đã bóp chết từ trong trứng rồi!”

Mẹ chồng nghe tôi phát điên thì ôm chặt lấy cháu cưng của bà.

Có người chống lưng, thằng con không hề sợ hãi, cứ trợn mắt nhìn tôi, thái độ khinh khỉnh.

Chẳng bao lâu sau, nhân vật “mất tích” – ba của nó – cũng mò về.

Mẹ chồng bắt đầu tru tréo:

“Chưa từng nghe cái kiểu gì lạ đời, con đi học về mà mẹ nó không ra đón, để thằng nhỏ đứng chờ giữa trời tối lạnh cóng. Đúng là lòng dạ sắt đá!”

Tôi mang đống đồ vào phòng ngủ, thong thả ngồi xuống sofa bóc cam ăn.

Tôi hỏi:

“Anh đi đâu?”

Chồng tôi lúng túng thấy rõ, rồi lấy lại bình tĩnh, định đổ vạ:

“Em còn hỏi anh đi đâu à? Anh đi làm kiếm tiền nuôi cái nhà này đấy! Còn em, cả ngày chẳng làm gì, đến đón con cũng không, em định làm gì nữa đây hả?”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta:

“Anh nghe rõ đây, ngày nào tôi cũng chạy xe nửa tiếng, mưa gió cũng không bỏ, để đón con tan học. Xe anh mua đó, tôi được ngồi thử lần nào chưa? Anh từng đón con một buổi nào chưa? Mặt dày cũng vừa phải thôi.

Anh không từng bảo nhà này thiếu ai cũng được à? Giờ thì cứ mà tự xoay xở đi!”

Tôi quay sang con trai:

“Còn con nữa, tối hôm qua thầy gọi nói điểm của con tụt thê thảm. Con từng bảo học hành không liên quan đến mẹ, đúng không? Vậy thì từ giờ, tất cả giấy tờ, điểm danh, ký tên – tìm ba con.

Số điện thoại của thầy cô, tôi xóa sạch. Các group lớp tôi cũng rời hết rồi!”

Thằng bé đứng sững, quay sang nhìn ba nó, cả hai lặng thinh.

Tôi ăn xong múi cam cuối cùng, rồi vào phòng.

Ngoài kia, con trai tôi đập cửa rầm rầm:

“Sao mẹ không nấu cơm cho tụi con ăn! Con đói rồi! Mẹ ra nấu cơm mau lên!”

Tôi mở cửa, nhìn nó:

“Nhà này đông người thế, sao cứ phải tôi nấu?”

Thằng bé trừng mắt:

“Chẳng lẽ mẹ không ăn sao?”

Tôi cất giọng thật to, cố tình để ai ở phòng khách cũng nghe rõ:

“Tôi ăn lẩu ngoài đường rồi! Không những không đói, mà còn no căng cả bụng!”

Nói xong, tôi đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài, chồng tôi nhỏ giọng nói với mẹ anh ta:

“Con cũng ăn rồi, hay để con gọi đồ ăn ngoài cho mẹ với em ăn nhé?”

Vừa nghe đến tốn tiền, mẹ chồng liền xót ruột:

“Thôi, mẹ ra bếp nấu mì cho xong, đồ ngoài không sạch sẽ.”

Bà không hề biết rằng, số tiền bà cố tiết kiệm đó còn không bằng giá một ly trà sữa mà con trai bà đã mời đồng nghiệp nữ ngoài tiệm.

Tôi biết chuyện đó nhờ… thầy giáo chủ nhiệm.

Similar Posts

  • Đạo Môn Thiên Kim

    Tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi, được sư phụ nhặt về dưới chân núi.

    Hai mươi năm sau, tôi học hết mọi bản lĩnh của sư phụ, trở thành người trẻ nhất trong đạo môn khoác áo tím.

    Người mẹ ruột nhà hào môn khóc lóc tìm đến, sống chết muốn đón tôi về nhà.

    Sư phụ bấm đốt ngón tay tính toán: “Đồ nhi, con trần duyên chưa dứt.”

    Tôi nói: “Năm ngày nữa có mối làm ăn mười tỷ, con không rảnh!”

    Sư phụ lại bấm tay tính: “Không lỡ việc đâu, bốn ngày nữa con là có thể dứt trần duyên rồi.”

    Tôi thở dài: “Được rồi, con theo bà ấy về.”

    Đỡ trán, ai bảo tôi không xem được số mạng mình cơ chứ!

    Vậy mà chưa đến hai ngày, tôi đã bị sắp đặt vị hôn phu tiêu chuẩn nhà giàu!

    Tôi rút điện thoại ra: “A lô, tôi muốn báo cảnh sát.”

  • Cứu Anh Lần Cuối

    Là bác sĩ phẫu thuật hàng đầu, nửa đêm tôi bị gọi khẩn cấp vào phòng phẫu thuật VIP để mổ cho cậu con trai của nhà tài phiệt giàu nhất thành phố.

    Ngoài hành lang cấp cứu, một cô gái gần như sụp đổ, nắm chặt lấy tay tôi:

    “Bác sĩ, xin chị hãy cứu bạn trai em, anh ấy là thiếu gia nhà họ Phó, bao nhiêu tiền cũng được. Anh ấy vì bảo vệ em mới bị xe đâm.”

    Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng liên tục an ủi:

    “Ngữ Vi, con dù không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho đứa bé trong bụng chứ.”

    Y tá vội vàng kéo cô gái giọng khàn gần như khóc đến mất tiếng ra, ngay cả tôi cũng thoáng dấy lên một chút thương cảm.

    Nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, chuẩn bị vào ca mổ, nhưng khi nhìn thấy bệnh nhân được đẩy vào, tôi chết lặng.

    Trên giường cấp cứu, người nằm đó chính là chồng tôi – người trước khi ra cửa còn thề thốt sẽ bớt uống rượu trong chuyến công tác lần này.

    Hóa ra, người đàn ông mà tôi dành dụm từng đồng suốt mười năm để cùng anh gánh vác nợ nần, thực chất lại là một cậu ấm nhà giàu ở thủ đô.

    Anh ta thậm chí còn vì bảo vệ người phụ nữ khác mà tự đưa mình vào phòng ICU.

    Trên bàn mổ, tay tôi vững như máy, từng nhát dao đều chuẩn xác tuyệt đối.

    Chúng tôi đã kết hôn tám năm, từng ngoài ý muốn có một đứa con, nhưng khi ấy anh nói điều kiện kinh tế không phù hợp, khuyên tôi bỏ đứa bé.

    Vậy mà bây giờ, có người mang thai con anh, lại được cả nhà họ Phó nâng niu trong tay.

  • Bạn Trai Một Mét Bảy Chín

    Tôi thiếu tiền, thiếu đến mức gần như không sống nổi nữa.

    Bạn trai của hoa khôi khoa là người hào phóng nhất mà tôi từng gặp.

    Lạc Tư Dao thường than phiền rằng anh ta chỉ biết dùng tiền ném vào người, chẳng có chút lãng mạn nào.

    Tôi nghe mà ghen tị đến phát điên.

    Một kiểu bạn trai hoàn hảo như thế – chỉ biết dùng tiền dỗ người, lại chưa bao giờ nổi giận – làm ơn cho tôi một tá đi!

    Vì vậy khi Lạc Tư Dao chỉ vì anh ta không cao tới một mét tám mà đòi chia tay, tôi đã khóc.

    Tất nhiên, là giả vờ.

    Tôi biết Cố Hoài Cảnh mềm lòng, vốn chẳng chịu nổi cảnh con gái rơi nước mắt.

  • Khoản Nợ Khiến Tôi Không Thể Đầu Thai

    VĂN ÁN

    Tôi đã phiêu bạt trong địa phủ suốt mười năm.

    Những linh hồn cùng đến đây với tôi, người thì đã đi đầu thai chuyển kiếp.

    Thậm chí có cô gái vận xui, mười năm đầu thai hai lần.

    Chỉ có tôi.

    Chỉ có mình tôi.

    Mãi mãi là một cô hồn dã quỷ lang thang nơi địa phủ.

    Năm nào tôi cũng chứng kiến đám hồn ma mới đến rồi lại rời đi, lần lượt được đi đầu thai.

    Còn tôi, dù chờ mãi vẫn chẳng tới lượt.

    Từ lúc ban đầu không hiểu, đến dần dần chai lì, cuối cùng là giận dữ.

    Và rồi, tôi nổi đóa thật sự.

    Tôi đi tìm Ngưu Đầu Mã Diện hỏi cho ra lẽ:

    “Tại sao những hồn ma khác đều được đầu thai, còn tôi thì không?”

    Ngưu Đầu Mã Diện nói tôi có món nợ chưa trả, chưa trả hết thì không thể đầu thai.

    “Không thể nào.”

    Tôi trừng mắt nhìn họ, vẻ mặt như thể vừa thấy quỷ:

    “Các người vu oan trắng trợn như vậy sao? Tôi nợ ai chứ?”

    Tôi là cái loại nhặt được năm hào cũng phải mang giao cho chú công an, sao có thể mắc nợ ai được?

    Ngưu Đầu liếc tôi một cái, đánh giá từ đầu đến chân, rồi lắc đầu.

    “Chúng tôi không cần biết cô nợ ai. Chỉ biết cô mắc nợ, chưa trả xong thì không thể đầu thai.”

    “Đúng vậy.” Mã Diện gật đầu phụ họa: “Cô cứ yên phận ở đây đi.”

    Tôi không phục.

    “Tôi nợ ai? Nói rõ ra đi! Nếu cần trả, tôi trả là được mà?”

    Ngưu Đầu Mã Diện nhìn nhau, rồi cùng lúc lắc đầu:

    “Tự cô suy nghĩ đi. Dù sao thì… cô làm gì, tự cô biết rõ.”

    “Đúng đó, nghiệp do mình tạo, thì phải tự gánh. Từ từ mà nhớ lại đi.”

  • Thế thân

    Sau khi Đức phi – người mà Hoàng đế sủng ái nhất – qua đời, tính tình của người trở nên bất ổn, sáng nắng chiều mưa.

    Ta vào cung thỉnh an, liền bị ánh mắt của người ghim chặt, dứt khoát ép ta vào tẩm điện.

    Ta không muốn phụ bạc phu quân, liền dùng kim trâm rạch nát khuôn mặt mới miễn cưỡng giữ được sự trong sạch.

    Phu quân Lưu Tiến ôm lấy gương mặt máu thịt chằng chịt của ta mà rơi lệ than rằng: “Phu nhân đoan chính như thế, ta quyết không phụ nàng.”

    Hắn lấy cớ không muốn quấy rầy ta tịnh dưỡng, chuyển sang chính viện ở, từ đó không còn cùng ta chung phòng.

    Ta chủ động đi tìm hắn, lại vô tình nghe thấy hắn cùng mẹ trách than: “Đã từng bước vào tẩm điện của Hoàng đế, làm gì còn trong sạch nữa.”

    “Chỉ nghĩ đến việc nàng ta từng ở dưới thân kẻ khác mà hưởng lạc, ta đã buồn nôn muốn ói.”

    “Ta đã hạ chậm độc trong cơm canh của nàng, lặng lẽ xử trí là xong.”

    Thì ra hắn chưa bao giờ tin ta.

    Sự thanh bạch mà ta liều mạng giữ lấy chẳng qua chỉ là một trò cười.

    Một lần nữa tỉnh lại, trước mắt ta chính là ánh nhìn nóng rực của Hoàng đế.

    Ta vươn tay vòng qua cổ người, chủ động dâng lên nụ hôn.

  • Thế Thân Chín Năm

    Lần đầu tiên tôi gặp Phó Vãn Hà, anh cởi chiếc áo sơ mi đắt tiền, tùy tiện vò lại rồi đưa cho tôi khi ấy đang ngồi bệt dưới đất.

    “Lót lên mà ngồi, dưới đất lạnh.”

    Lần thứ hai gặp anh là ở một thành phố xa lạ giữa cơn bão lớn, máy bay bị hoãn, tàu hỏa cũng chậm chuyến không chạy.

    Nhân viên khách sạn lịch sự nói với tôi:

    “Xin lỗi, chúng tôi đã hết phòng.”

    Phó Vãn Hà tựa người ở một bên, thản nhiên hỏi tôi:

    “Tôi ở phòng tổng thống trên tầng thượng, đến không?”

    Có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba… Cho đến khi Ảnh hậu Bạch Ngọc công khai tin đính hôn với anh.

    Tôi chỉ sau một đêm trở thành trò cười của thiên hạ, mọi tài nguyên đều mất sạch.

    Những bài báo m/ ắng chử/ i tôi bay đầy trời.

    Công ty cũng gửi thư thông báo hủy hợp đồng.

    Nhưng lần này, Phó Vãn Hà không hề can thiệp. Tôi biết, mình đến lúc phải đi rồi.

    Đêm đến, Phó Vãn Hà vẫn ghé qua như thường lệ.

    Anh liếc nhìn chiếc vali, nhíu mày hỏi:

    “Lại chuẩn bị đi đóng phim à? Sao không báo cáo gì với tôi?”

    Tôi cúi đầu, quỳ dưới đất thay giày cho anh.

    “Sợ Phó phu nhân không vui.”

    Anh khựng lại, rồi cười lạnh.

    “Lấy đâu ra cái giọng oán hận đó vậy?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *