Chỉ Vì Lo Lắng Cho Tiền Đồ Của Trúc Mã Mà Hại Cả Nhà Thê Thảm

Chỉ Vì Lo Lắng Cho Tiền Đồ Của Trúc Mã Mà Hại Cả Nhà Thê Thảm

Từ nhỏ, anh thanh mai trúc mã được gửi nuôi trong nhà tôi.

Năm nay, anh ấy được nhà máy chọn đi du học.

Nhưng mối tình đầu của anh lại muốn dùng rượu đã bỏ thuốc để chuốc ngã anh, khiến anh bỏ lỡ cơ hội đi nước ngoài, buộc phải ở lại.

Tôi không đành lòng nhìn kỳ vọng của mọi người đổ sông đổ biển, nên đã kể lại sự thật với bố mẹ.

Bố mẹ tôi tức giận vô cùng, lập tức báo công an.

Cô tình đầu bị bắt, không chịu nổi lời đàm tiếu nên đã treo cổ tự tử.

Sau này, khi thành công danh rạng rỡ, anh trúc mã lại đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi, trả thù khiến cả nhà tôi chết thảm.

Sống lại một đời, tôi khoanh tay đứng nhìn anh ta sa sút, cũng nhìn đối thủ của anh ấy nổi bật giữa làn sóng thời đại, tiền đồ rạng rỡ.

Trước cổng nhà máy, Lý Chương Phượng đeo hoa đỏ tuyên dương, hớn hở đi qua.

“Lý Chương Phượng đẹp trai ghê! Cậu lớn lên với anh ấy từ nhỏ đúng là có phúc đấy nha!”

Vương Lệ nháy mắt cười nói với tôi.

Kiếp trước, tôi cũng từng ngây thơ nghĩ rằng mình và Lý Chương Phượng là định mệnh của đời nhau.

Hôm sinh nhật mười tám tuổi, tôi lấy hết can đảm nhờ anh ấy chụp cho một tấm ảnh làm kỷ niệm, anh lại cau có từ chối.

Bố mẹ tôi cũng trách tôi không biết điều, làm lỡ mất thời gian chuẩn bị phỏng vấn du học của anh.

Nhưng đêm đó, tôi bất chợt nổi hứng muốn mang chút đồ ăn đêm cho anh, lại tình cờ thấy anh đang nắm tay Trần Lan trong ký túc xá nhà máy, cùng nhau viết lời thề ngọt ngào lên một tấm ảnh giấy nhập khẩu…

“… Đợi Lý Chương Phượng đi nước ngoài về, Thanh Hà cậu sẽ trở thành phu nhân nhà giàu!”

Lời đùa của Vương Lệ kéo tôi trở lại hiện thực.

Phu nhân nhà giàu ư?

Là con gái của viện trưởng thư viện huyện, từ nhỏ tôi chẳng thiếu thốn gì, chưa từng quan tâm đến hư vinh phù phiếm.

Nhưng tôi không muốn Lý Chương Phượng phải uổng phí mười năm đèn sách.

Vì vậy, một người không tin vào số mệnh như tôi cũng đã đến chùa cầu bình an.

Sáng hôm phỏng vấn, để lấy may, trời còn chưa sáng tôi đã ra ngoài mua chiếc bánh kem mừng lớn.

Tôi vui vẻ mang bánh về nhà, lại trông thấy Trần Lan — người lẽ ra không nên có mặt ở đây — đang thì thầm với một người đàn ông bên cạnh nhà xe.

“Thuốc này thật sự có hiệu quả chứ?”

“Em gái cứ yên tâm, quê anh ai cũng dùng loại thuốc này.

Ý chí có mạnh đến đâu, uống vào rồi cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời…”

Tôi đỏ mặt tim đập, đứng nghe một lúc lâu, cứ tưởng là Trần Lan muốn dùng thuốc này cho mấy con vật nuôi trong nhà.

Nào ngờ, sau khi nhận thuốc, cô ta lại nói:

“Tôi không quan tâm anh ta có nghe lời hay không, chỉ cần anh ta lỡ mất cơ hội đi du học ngày mai là được.”

“Cô nói hay đấy, đàn ông một khi đã ra nước ngoài, còn nhớ gì đến người nhà nữa đâu?”

Gã đàn ông liếc mắt về hướng nhà tôi, ánh mắt tham lam hiện rõ trên gương mặt:

“Chỉ cần cô gả được vào nhà họ Lâm, anh đây cũng được hưởng phúc lây rồi!”

“Cái nhà lầu đó đáng giá bao nhiêu tiền chứ? Em gái à, đợi em cưới được Lý Chương Phượng, nhà mình cũng được dọn vào ở phải không?”

Trần Lan cười đắc ý:

“Tất nhiên rồi, anh cứ chờ tin vui của em đi!”

Thì ra hai anh em bọn họ định hại Lý Chương Phượng!

Tôi không đành lòng để anh bị Trần Lan làm lỡ tương lai, nên sau khi về nhà đã kể toàn bộ âm mưu của Trần Lan và anh trai cô ta cho anh biết, hy vọng anh có thể tỉnh táo, đừng sa vào bẫy của Trần Lan.

Nhưng Lý Chương Phượng lại nói tôi ghen tị với Trần Lan nên mới dùng thủ đoạn bẩn thỉu để bôi nhọ cô ta.

Không còn cách nào khác, tôi đành cầu cứu bố mẹ.

Bố mẹ tôi tức giận vô cùng, lập tức gọi công an. Cảnh sát đến nhà, tìm thấy thuốc trong tay Trần Lan và bắt cô ta đi ngay tại chỗ.

Lý Chương Phượng lúc đó không nói một lời, hôm sau vẫn đúng hẹn tham gia kỳ kiểm tra du học và đã đậu.

Ba năm sau, anh du học thành công trở về, thành lập công ty liên doanh đầu tiên trong huyện, trở thành người giàu nhất và trẻ nhất vùng.

Bố mẹ tôi rất tự hào, không ngừng khen rằng công sức bao năm của họ cuối cùng cũng được đền đáp.

Nhưng ngay trong năm đó, Lý Chương Phượng cấu kết với đám lưu manh, lấy cớ “chống độc quyền” mà đập phá thư viện của bố tôi, khiến cả nhà tôi rơi vào cảnh màn trời chiếu đất!

Trước lúc chết, hắn cười gằn, bóp chặt cổ tôi:

“Lâm Thanh Hà, tất cả là do con tiện nhân cô hại Trần Lan phải treo cổ tự tử!”

“Cô và cả nhà cô đều phải trả giá vì cô ấy! Chết đói ngoài đường là đáng đời!”

Trong nhà máy bỏ hoang đêm mưa hôm đó, sau khi hành hạ tôi, hắn vẫn chưa hả giận, còn sai người mang đến một cây sắt, đánh gãy hết tay chân tôi.

Bây giờ, khi đã được sống lại một lần nữa, tôi sẽ không bao giờ can thiệp vào số phận của kẻ vong ân phụ nghĩa ấy nữa.

Cha mẹ Lý Chương Phượng bỏ rơi anh ta rồi chẳng bao giờ quay lại.

Anh sống một mình ở nông thôn, thiếu thốn đủ đường.

Nhưng lại vô cùng thông minh, mới năm tuổi đã có thể đọc thuộc cả cuốn từ điển Tân Hoa.

Sau này đi học, bố tôi vì có chút quen biết với gia đình anh, lo rằng anh ở quê nghèo sẽ uổng phí tài năng, nên đã sắp xếp người đón anh lên huyện.

Bố thương anh như con ruột, cho anh học lớp phụ đạo tốt nhất huyện, mọi thứ từ ăn mặc đến sinh hoạt đều chọn lựa kỹ càng.

Anh liên tiếp giành giải nhất các cuộc thi cấp huyện và tỉnh, chỉ còn thiếu cơ hội đi du học là có thể thay đổi vận mệnh hoàn toàn.

Nhưng tôi thì đã quyết rồi — cứ để Lý Chương Phượng tự đi con đường của mình, tôi sẽ không chen vào nữa, dù chỉ là nửa bước.

Hôm phỏng vấn, từ sáng sớm, bố đã bảo tài xế lau xe bóng loáng, vui vẻ chờ sẵn trong sân.

Chẳng bao lâu sau, mẹ hốt hoảng chạy tới:

“Quốc Cường, không xong rồi, Chương Phượng… nó biến mất rồi!”

Bố tôi ngỡ mình nghe nhầm:

“Gì cơ, mất tích là sao?”

“Tôi tìm khắp nhà rồi, cả nhà vệ sinh lẫn sân thượng đều lục tung mà không thấy bóng dáng nó đâu cả!”

Mặt bố tái mét, lảo đảo suýt ngã, tôi vội chạy đến đỡ:

“Bố đừng lo, biết đâu anh ấy đã đến nhà máy chờ trước rồi.”

Bố tôi vỗ vỗ tay tôi:

“Thanh Hà nói đúng lắm.”

“Vậy đi, lão Trương, anh dẫn mấy người tìm quanh khu vực gần nhà thật kỹ giúp tôi!”

“Tiểu Lý, cậu lấy xe máy, đi tìm hết mấy chỗ Chương Phượng hay lui tới, cả nhà bạn bè nữa, nhanh lên!”

Tìm mãi, đến khi đoàn khách nước ngoài đến phỏng vấn đã rời đi, bác tài mới lặng lẽ tiến đến bên tai bố tôi, nói vài câu nhỏ…

“Cái gì cơ? Cậu tận mắt nhìn thấy?”

Tài xế nhíu mày, gật đầu:

“Hoàn toàn là sự thật, Viện trưởng Lâm.”

Sắc mặt bố tôi sầm lại, lập tức dẫn người chạy tới nơi.

Vừa thấy Trần Lan đang được Lý Chương Phượng ôm trong lòng, bố liền giơ tay tát cho một cái thật mạnh vì tức giận!

Similar Posts

  • Nhặt Được Chồng Say Rượu, Ba Năm Sau Anh Đòi Ly Hôn

    Bẩm sinh tôi đã có cái nết “chuếnh choáng”, đầu óc lúc nào cũng mơ mơ màng màng.

    Ba năm trước, tôi lơ ngơ nhặt được một anh chàng đẹp trai say khướt mang về nhà.

    Lúc tỉnh dậy, anh ấy chằm chằm nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên nói: “Chúng ta kết hôn đi.”

    Tôi cũng lười suy nghĩ, thế là gật đầu.

    Cứ thế, tôi mơ mơ hồ hồ làm phu nhân hào môn suốt ba năm, thẻ quẹt thả ga, biệt thự ở thoải mái.

    Cho đến khi vừa phát hiện mình có thai, còn chưa kịp báo cho anh ấy biết, thì anh đã đưa ra một tờ đơn ly hôn:

    “Anh phá sản rồi. Đây là khoản tiền cuối cùng, em cầm lấy rồi rời đi đi.”

    Đúng lúc này, trước mắt tôi đột nhiên lướt qua mấy dòng bình luận :

    【Á đù! Bạch nguyệt quang của nam chính về nước rồi!】

    【Nam chính này chắc là giả vờ phá sản, mục đích là để đá nữ phụ rồi chạy đi theo đuổi lại bạch nguyệt quang đây mà!】

    【Hồi đó nam chính mượn rượu giải sầu cũng là vì bạch nguyệt quang ra nước ngoài, nữ phụ chỉ là thế thân thôi!】

    Hả?

    Hóa ra tôi là thế thân sao?

    Tôi chậm rãi gật đầu: “Ồ, vậy ly hôn đi.”

    Ánh sáng trong mắt anh vụt tắt.

    Tôi nhìn anh, cứ có cảm giác hình như mình quên chưa nói chuyện gì đó.

    Thôi bỏ đi, lúc nào nhớ ra thì nói sau vậy.

  • Vô Tình Nhặt Được Phu Quân

    Đích trưởng tử nhà họ Thôi – Thôi Lan Chương – là người thanh tâm quả dục, đã 25 tuổi rồi mà vẫn chưa có ý định lấy vợ.

    Thôi phu nhân thì thật sự không thể đợi thêm nữa.

    Khóc lóc, làm loạn, thậm chí còn dọa thắt cổ, ép Thôi Lan Chương phải chọn vợ.

    Thôi Lan Chương bất đắc dĩ, tiện tay chỉ vào ta.

    Thế là, ta bỗng dưng bám được một khối “bánh mật” như vậy.

    Về sau ta hỏi Thôi Lan Chương:

    “Tại sao chàng lại chọn ta?”

    Thôi Lan Chương nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Hôm đó nàng gặp ta, mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, ta nghĩ chắc là nàng thích ta.”

    Tối đó ta trằn trọc cả đêm, phân vân không biết có nên nói cho chàng biết hay không.

    Mặt đỏ là vì đánh phấn hơi đậm; ánh mắt mơ màng là do đêm trước thức khuya đọc thoại bản, hôm sau buồn ngủ quá thôi.

  • Nến Đỏ Của Yêu Ma

    Hà Tử Dạ âm khí quá nặng, rất dễ chiêu mời tà ma quỷ quái.

    Tôi mỗi tối đều cắt cổ tay lấy máu, làm thành nến đỏ, chỉ để bảo vệ anh ấy bình an vô sự.

    Em gái nuôi của anh ta nhìn thấy, liền nói nến đỏ có mùi rất đặc biệt, có thể giảm đau đầu.

    Cô ta cứ bám riết lấy tôi, đòi tôi làm cho cô ta một cây hương thơm y chang.

    Tôi từ chối, rồi kiên nhẫn phân tích rõ lợi và hại.

    “Nến đỏ là máu tim tôi làm thành, số lượng có hạn. Anh nhất định phải được nến đỏ bảo hộ thì mới tránh được tà ma xâm hại.”

    “Lâm Tri Tri đâu có thể chất đặc biệt gì, ép dùng chỉ có hại, chẳng được lợi gì. Không bằng ra chợ mua vài loại tinh dầu phổ thông còn hơn.”

    Lâm Tri Tri nghe xong, tỏ vẻ nhận lỗi, lấy trà thay rượu kính tôi, nói là xin lỗi.

    Tôi không phòng bị, một hơi uống cạn.

    Tỉnh lại thì thấy mình bị trói chặt trên bàn mổ lạnh toát.

    Lâm Tri Tri mặt mày đắc ý, tựa vào ngực chồng tôi.

    Hà Tử Dạ lạnh lùng nhìn tôi:

    “Tri Tri chịu dùng máu cô là phúc phận của cô đấy!”

    “Cái gì mà nến đỏ bảo bình an, cô nghĩ tôi sẽ tin lời ma quỷ của cô à?

    Tôi thấy cô chính là độc ác, cố tình làm khó Tri Tri!”

    Anh ta chỉ vào thùng chứa cao ngang người cạnh đó, ra lệnh:

    “Tự mình rót đầy máu vào đó, tự tay làm hương cho Tri Tri, tôi sẽ tha cho cô lần này.”

    Tôi bình tĩnh nhìn ra phía sau lưng anh ta:

    “Thả tôi ra… nếu không, anh sẽ không có kết cục tốt đâu.”

  • Yếu Đuối Chỉ Là Vỏ Bọc

    Bởi vì kiếp trước, công ty chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là vượt qua thẩm định để lên sàn thành công. Vậy mà trợ lý nhỏ của chồng tôi cứ khăng khăng muốn dẫn các vị lãnh đạo đi “trải nghiệm niềm vui của giới trẻ”.

    Tôi lập tức bác bỏ đề nghị đó, còn cẩn thận giải thích rằng các lãnh đạo vô cùng nghiêm khắc, ghét nhất mấy nơi giải trí thấp kém kiểu này. Chỉ cần khiến họ không hài lòng, không vượt qua được thẩm định, công ty niêm yết thất bại thì sẽ lập tức phá sản.

    Thế nhưng cô trợ lý lại khóc lóc nói tôi chèn ép, nhắm vào cô ta. Trong cơn kích động, cô ta nhảy từ trên lầu công ty xuống, trở thành người sống thực vật.

    Tôi cứ nghĩ chồng mình sẽ quay sang chất vấn tôi. Nào ngờ anh ta lại bình thản tiếp đón lãnh đạo, còn thuận lợi vượt qua thẩm định.

    Sau đó công ty thành công lên sàn, chồng tôi nói sẽ đưa tôi đi du thuyền hạng sang để ăn mừng.

    Nhưng đổi lại, anh ta chặt đứt tay chân tôi, trói tôi sau đuôi du thuyền, kéo lê hàng trăm hải lý giữa biển khơi.

    Khoảnh khắc bị cá mập xé xác, tôi vừa khóc vừa hỏi anh ta vì sao lại đối xử với tôi như vậy.

    Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt ngập tràn thù hận, lạnh lùng nói:

    “Cô ấy muốn chơi thì cứ chơi, tôi có thừa năng lực đứng ra gánh cho cô ấy.”

    “Nếu không phải cô cố tình làm khó Nhược Nhược, cô ấy sao có thể nhảy lầu thành người thực vật?”

    Sau khi tôi chết, chồng tôi lấy toàn bộ tài sản của tôi để chữa khỏi cho cô trợ lý. Hai người họ hạnh phúc nắm tay nhau đi hết một đời.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh.

  • Sương Mờ Gấp Ánh Trăng

    Văn Án

    Sau Một Đêm Say Tình, Tôi Phát Hiện Mình Đã Mang Thai  

    Ba của đứa bé là ông trùm hắc đạo – Phó Tân Từ.  

    Bị ép kết hôn chớp nhoáng với anh ta, nhưng hóa ra chuyện mang thai chỉ là hiểu lầm.  

    Phó Tân Từ ghét nhất là bị người khác lừa dối. Nhớ lại thủ đoạn tàn nhẫn của anh ta, tôi không khỏi run sợ.  

    Vội vã thu dọn hành lý chuẩn bị bỏ trốn, vậy mà anh ta lại dẫn người bao vây sân bay giữa đêm.  

    Ánh mắt anh ta đầy đáng thương, giọng nói mang theo chút uất ức:  

    “Vợ ơi, em và bé cưng không cần anh nữa sao?”  

    Tôi không nỡ tiếp tục lừa gạt anh ấy nên đành phải nói sự thật với anh.

    “Thật ra, tôi không có th//ai.”

    Người đàn ông kia như muốn bùng nổ, anh đỏ mắt hoe nói: “Không sao, anh có th//ai, chúng ta vẫn là một nhà ba người hạnh phúc.”

    Tôi: ?

    (…)

  • Từ Biên Ải Trở Lạichương 7 Từ Biên Ải Trở Lại

    VĂN ÁN

    Sau mười năm lập công ngoài biên ải, tôi gửi tấm huân chương danh dự cho đứa con gái mười năm chưa từng gặp, coi như quà mừng nhập học.

    Nhưng đến khi tân sinh tự giới thiệu, huân chương lại lấp lánh trên cổ con gái nuôi.

    Cô ta ngẩng cao đầu, kiêu hãnh tuyên bố với mọi người: “Tôi là con gái của vệ sĩ hộ quốc.”

    Còn con gái ruột của tôi, lại bị gán là con của kẻ buôn ma túy, trở thành cái gai ai cũng muốn chà đạp.

    đọc full tại page thu điếu ngư

    Người ta ép đầu con bé xuống đất, bắt nó bò như chó, còn lấy bút dạ viết đầy mặt: “Con gái kẻ buôn ma túy”, “Sinh ra đã là đồ xấu xa.”

    Ngay cả hai thiếu niên vệ sĩ mà tôi đặc biệt sắp xếp để bảo vệ con bé, cũng làm ngơ trước cảnh bắt nạt, ngược lại còn đứng chắn trước con gái nuôi, khăng khăng nói cô ta mới là con ruột của tôi.

    “Phu nhân, chắc bà nhầm rồi. Con gái mười tám tuổi thay đổi nhiều, nhận nhầm cũng phải.”

    “Đúng thế, Chu Sở Sở xinh đẹp, lại giống bà như đúc, khác hẳn Cố Thanh Hà, gian trá khó ưa. Chi bằng đưa nó về trại mồ côi đi.”

    Tôi bật cười vì quá tức giận.

    Rõ ràng bọn họ biết Chu Sở Sở mới chính là con gái kẻ buôn ma túy.

    Năm đó tôi thương tình nhận nuôi, nào ngờ cuối cùng họ lại cùng nhau chèn ép, giẫm lên đầu con gái tôi mà sống.

    Tôi lạnh lùng hừ một tiếng, tung chân đá văng mấy kẻ đang bắt nạt con bé, ánh mắt quét ngang đám đông.

    “Là ai dám nói nó là con gái kẻ buôn ma túy? Mau đứng ra cho tôi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *