Vòng Tay Đồng Xu

Vòng Tay Đồng Xu

Bạn trai tôi không biết từ khi nào bắt đầu đeo một chiếc vòng tay làm từ đồng xu 1 tệ.

Cho đến ngày tổ chức hôn lễ, một cậu bé nhỏ bất ngờ lao vào phòng trang điểm ôm chặt lấy chân tôi, vừa khóc vừa nức nở: “Cô ơi, xin cô đừng giành ba với mẹ con được không?”

Lúc ấy tôi mới biết, thì ra đồng xu đó là tiền mua thân mà người phụ nữ từng qua đêm với anh ta để lại.

Anh ta nói, lúc đó chỉ cảm thấy bị sỉ nhục nên mới đeo nó lên tay để nhắc nhở bản thân phải luôn giữ đầu óc tỉnh táo.

Thế nhưng, bà nội của anh lại chắn trước mặt đứa trẻ, nhìn tôi mà buông lời cảnh cáo: “Nếu cô không thể chấp nhận cháu tôi thì đừng mong làm dâu nhà họ Vệ.”

Tôi nhìn bạn trai mình vẫn đang im lặng, bèn đứng dậy tháo khăn voan, ném nhẫn cưới xuống, trước mặt mọi người tuyên bố hủy hôn: “Làm dâu nhà họ Vệ? Ai thích thì tự đi mà làm!”

1

Chuyên viên trang điểm vừa búi xong tóc cho tôi, tôi đứng dậy định ngắm lại tổng thể thì một cậu bé bất ngờ lao vào phòng trang điểm.

Nó ôm chặt lấy đùi tôi, khuôn mặt đầy nước mắt và nước mũi: “Cô ơi, xin cô đừng giành ba với mẹ con, được không?”

Tôi có cảm giác như sét đánh ngang tai.

Vệ Lâm từ khi nào lại ngoại tình?

Hơn nữa còn có một đứa trẻ lớn thế này?

Hay đây chỉ là trò đùa ác ý của ai đó? Nếu vậy thì cũng quá đáng thật rồi.

Bạn thân tôi – Kỳ Kỳ vội vàng đưa tay đỡ lấy tôi vì tôi đang mang thai, lại đi giày cao gót, cậu bé lại lao đến quá bất ngờ, suýt nữa khiến tôi va vào góc bàn bên cạnh.

Ngay khi chúng tôi vẫn còn đang hoảng loạn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Vệ Lâm vội vàng chạy đến.

Anh ta lập tức kéo cậu bé ra ngoài cửa: “Mạn Mạn, con nít bạn anh nghịch ngợm thôi, đừng để tâm, anh sẽ đưa nó đi ngay.”

Anh ta giải thích rất bình thản, nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi bất an rõ rệt.

Tay anh ta bịt chặt miệng đứa nhỏ, định mở cửa rời đi.

Nào ngờ cậu bé bất ngờ há miệng cắn mạnh vào mu bàn tay anh ta, bật khóc: “Ba xấu! Ba xấu! Con là con của người khác, vậy chiếc vòng tay đồng xu 1 tệ trên tay ba là gì hả?”

Mọi người đều chết lặng tại chỗ, không khí trong phòng như đông cứng lại.

Cậu bé tiếp tục khóc nấc: “Mẹ chỉ dùng 1 tệ để mua ba, bây giờ ba không cần bọn con nữa sao? Con sinh ra đã không có ba, giờ ba còn muốn cưới người khác.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay đồng xu chẳng biết từ khi nào đã nằm trên tay Vệ Lâm, ánh mắt giao nhau.

Tôi đợi anh ta cho tôi một lời giải thích.

Vệ Lâm ngồi xuống quát đứa bé: “Im ngay!”

Đứa nhỏ lập tức nín bặt, đưa tay lau nước mắt rồi cẩn thận kéo tay áo của anh ta: “Ba, con không khóc nữa thì ba sẽ không bỏ rơi con, đúng không?”

Vệ Lâm không trả lời.

Anh ta chỉ kéo đứa nhỏ ra phía sau mình, nới lỏng cà vạt, cằm siết chặt, ánh mắt nặng nề nhìn tôi: “Mạn Mạn, xin lỗi em. Anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Nhưng anh thật sự không cố ý, 5 năm trước anh uống say, không nghĩ rằng cô ta sẽ sinh đứa bé.”

Tôi cảm thấy tim mình rơi thẳng xuống vực sâu.

Một luồng khí lạnh từ bàn chân lan dần lên sống lưng.

Tay tôi siết chặt lấy tà váy cưới, bối rối đến mức không biết phải làm sao.

2

Ngày cưới, tôi mới phát hiện chồng mình có một đứa con vài tuổi.

Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể ngây người nhìn quanh căn phòng.

Anh ta đưa tay định đặt lên vai tôi, cố gắng an ủi.

Tôi phản xạ như bị điện giật, lập tức tránh đi.

“Mạn Mạn, chúng ta đã bên nhau bao nhiêu năm như vậy, em không thể cho anh một cơ hội để giải thích sao? Giữa anh và cô ta thật sự không có tình cảm, chỉ là hôm đó anh uống say thôi. Anh xin em đừng từ bỏ hiện tại mà chúng ta đã phải khó khăn lắm mới có được.”

Giọng anh ta lần đầu lộ rõ sự hoang mang.

Nhưng tôi chỉ thấy nực cười.

Không có tình cảm?

Uống say?

Thật là một lời biện hộ vụng về đến đáng thương!

Nếu thật sự say đến mức bất tỉnh thì còn làm được chuyện đó sao?

“Tên Vệ Lâm, cái vòng tay rách rưới kia anh đeo bao lâu rồi, anh còn nhớ không?”

“Mạn Mạn, không, không phải vậy…”

Anh ta tiếp tục lục tìm trong đầu một cái cớ nào đó để trấn an tôi.

Nhưng tôi không cho anh ta cơ hội.

Tôi cay đắng nói: “Tôi cũng không nhớ rõ nữa. Hình như đột nhiên một ngày, anh bắt đầu đeo nó đúng không? Mấy năm nay rồi, anh chưa từng tháo ra.”

“Lúc đó anh nói gì với tôi?

Anh bảo nhặt được ở chùa, thấy nó có vẻ mang lại tài lộc nên đeo để cầu may.

Vệ Lâm, chúng ta bên nhau 8 năm, anh lại lừa tôi một cách thuần thục như thế sao?”

“Không phải vậy, không phải vậy, Mạn Mạn. Con người không thể cả đời không mắc sai lầm mà! Anh không dám nói với em vì sợ em rời bỏ anh. Mạn Mạn, lúc đó đầu óc anh không tỉnh táo. Anh đeo cái vòng tay rách nát này là để nhắc nhở bản thân không bao giờ được phạm phải sai lầm ngu ngốc như vậy nữa. Anh… anh…”

Mắt anh ta đỏ hoe, giọng nói đầy cầu xin.

Vừa nói vừa luống cuống kéo chiếc vòng trên tay xuống.

Một câu “con người không thể cả đời không mắc sai lầm”, nói ra lại đầy vẻ hợp lý đến trơ trẽn.

Tôi không nhịn nổi nữa, vung tay tát cho anh ta một cái.

Anh ta không tránh né, chỉ nói: “Chỉ cần em thấy nguôi giận, em muốn làm gì cũng được.”

Đến nước này, anh ta vẫn cho rằng chuyện này chỉ như những mâu thuẫn vụn vặt trong quá khứ, chỉ cần tôi nguôi giận là xong.

Anh ta có con, nhưng không nói với tôi.

Kéo dài đến tận hôm nay, đến khi tôi mang thai được 5 tháng, đến khi chúng tôi đã đăng ký kết hôn, đến tận ngày tổ chức hôn lễ, giấy cũng không thể gói nổi lửa nữa.

Thế này thì khác gì lừa hôn?

Tôi loạng choạng vịn vào tường, hít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự sụp đổ: “Vệ Lâm, chúng ta ly hôn đi!”

“Không… không, anh không đồng ý. Giang Mạn, em không thể tùy tiện xóa bỏ từng ấy năm tình cảm của chúng ta như vậy được!”

Anh ta đưa tay định ôm tôi.

Cảm xúc bị kìm nén bấy lâu trong tôi bỗng vỡ òa như con đê bị vỡ, tôi gần như phát điên, túm lấy ly nước bên cạnh ném thẳng vào người anh ta: “Tôi tùy tiện? Nếu không phải hôm nay đứa bé kia lao vào, anh còn định giấu tôi đến bao giờ?!”

Trán anh ta bị tôi ném trúng, máu tuôn ra không ngừng.

Nhưng anh ta dường như không hề cảm thấy đau, chỉ nhìn tôi với ánh mắt van nài: “Mạn Mạn, chúng ta đã đi được đến bước này rồi. Cho dù không phải vì anh thì cũng vì đứa bé trong bụng em, hãy cho anh một cơ hội nữa, được không?”

Tôi bỗng bật cười, cười mà nước mắt cứ thế rơi xuống không ngừng: “Ha… anh còn nhớ là tôi đang mang thai à? Vì đứa bé trong bụng tôi, thế còn đứa bé đang đứng sau lưng anh thì sao?”

Đúng lúc này, bà nội Vệ Lâm bất ngờ xông vào.

Bà ta trước tiên là đau lòng nhìn vết thương trên trán cháu trai rồi trách móc: “Chuyện đến nước này rồi, cô còn muốn thế nào nữa? Muốn Vệ Lâm chết để chuộc lỗi cho cô sao?”

Người phụ nữ lớn tuổi này từ trước đến nay chưa từng hài lòng về tôi.

Bà cho rằng tôi không chịu gật đầu cưới sớm, không chịu sinh con sớm là tôi đang níu kéo và làm lỡ dở đời cháu bà.

Cho dù chính miệng Vệ Lâm từng giải thích vô số lần rằng anh ta không muốn làm cha quá sớm, không muốn sớm gánh vác trách nhiệm, bà ta vẫn luôn đổ lỗi cho tôi, luôn chỉ trích tôi trong từng lời nói.

Similar Posts

  • Tôi Xuyên 70 Với Chỉ Số Đi Ên Full Max

    Tôi mắc chứng rối loạn lưỡng cực nặng, cảm xúc cực kỳ bất ổn, lúc phát điên thì đến con chó đi ngang cũng phải ăn hai cái tát.

    Mấy bà tám đầu làng bịa chuyện nói xấu tôi, tôi đào luôn mả tổ nhà bà ta, hốt tro cốt rải vào chuồng heo.

    Lão chủ bóc lột trừ lương của tôi, tôi đốt sạch văn phòng của hắn, tiện tay báo luôn cho cục thuế.

    Cuối cùng tức đến đột tử, xuyên vào một quyển văn khổ tình thời bảy mươi.

    Vừa mở mắt đã thấy chị dâu Triệu Xuân Hoa đang cưỡi trên người ông bố liệt giường của tôi, tát chan chát từng cái.

    “Lão già! Giấu chút tiền hưu ấy tính mang xuống quan tài à? Không lấy ra mua nhà cho Bảo Nhi, hôm nay tôi đập chết ông!”

    Nguyên chủ Lâm Tiểu Thảo quỳ dưới đất ôm chân anh cả mà khóc:

    “Anh cả, đó là tiền thuốc của cha mà, em xin anh, đừng để chị dâu đánh nữa…”

    “Đó là ông ta tự chuốc lấy.”

    Anh cả Lâm Đại Cường nhai hạt dưa rốp rốp, mặt đầy khó chịu.

    “Tiểu Thảo, mày cũng đừng rảnh rỗi.”

    “Vương Nhị Ma Tử ở thôn bên ra năm trăm tiền sính lễ, mày gả qua đó đổi tiền, vừa khéo góp đủ tiền đặt cọc cho Bảo Nhi mua nhà.”

    Góp cái đầu nhà mày!

    Tôi vớ lấy cây đòn gánh sau cửa, quật thẳng một gậy lên thiên linh cái của Lâm Đại Cường, não suýt nữa bắn tung tóe.

    “Xin lỗi nhé, tôi mắc rối loạn lưỡng cực, chuyên trị các loại không phục, nhất là cái nhà súc sinh này.”

  • Ngày Bố Phả N Bội, Bạn Trai Tôi Cũng Kết Hôn

    Ngày ba tôi và tình cũ cùng dự tiệc rồi lên hot search, mọi người đều chế giễu mẹ tôi, bà từ bỏ sự nghiệp rực rỡ để chen chân vào hào môn, vậy mà suốt ba mươi năm không danh không phận, đến cả dũng khí đường hoàng trách mắng tiểu tam cũng không có.

    Mẹ vừa khóc xong một trận, mệt mỏi nhìn tôi,

    “Là ông ta phụ mẹ trước, vậy thì mẹ cũng không cần ông ta nữa.”

    “Nhiễm Nhiễm, con muốn đi với mẹ không?”

    Đúng lúc đó, điện thoại vang lên là tin nhắn từ bạn trai bảy năm của tôi.

    【Tô Nhiễm, chỉ là đi đăng ký kết hôn thôi, em vẫn là bạn gái anh chẳng tốt hơn sao?】

    Tôi im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu.

    Thế là ngay trong ngày họ tổ chức hôn lễ, tôi cùng mẹ biến mất trong vụ cháy lớn tại biệt thự.

    ……

  • Xuân Trở Về Y Thành

    Tết năm nay, chú Tống và mẹ đưa em gái tôi đến Hải Thành tránh đông, xem như phần thưởng vì nó đậu vào trường quân đội.

    Trước khi lên xe, mẹ nói với tôi:

    “Xuân Xuân à, con ở nhà chăm chỉ ôn tập nhé, cố gắng năm sau cũng đậu vào quân đội!”

    Tôi lạnh lùng nhìn gương mặt giả tạo của bà, không đáp một lời.

    Người đậu vào quân đội năm nay, rõ ràng là tôi.

    Xe càng lúc càng xa. Qua cửa kính, em gái còn cố tình nở một nụ cười đắc ý với tôi.

    Tôi không nhìn họ nữa, quay vào nhà, đập vỡ con heo đất, gom hết tiền tiết kiệm, mua một vé tàu đi phương Bắc.

    Ngôi nhà tôi đã ở suốt ba năm nay — tôi không cần nữa.

  • Chuyện Của Ba Người

    Khi dọn dẹp quần áo, tôi tình cờ phát hiện một tờ “Thông báo phụ huynh” được gấp gọn trong túi áo vest của chồng.

    Nhưng tờ giấy này… không phải từ trường con gái tôi đang học.

    Tò mò mở ra xem, ở mục “Học sinh” ghi rõ: Lâm An Lạc.

    Phần “Phụ huynh”: Lâm Cảnh Minh.

    Tên chồng tôi chính là Lâm Cảnh Minh.

    Không chút do dự, tôi đến thẳng ngôi trường ấy, tự xưng là “phụ huynh của Lâm An Lạc” để hỏi chuyện.

    Cô giáo tự nhiên đáp: “Ba mẹ An Lạc vừa mới đến đón bé, chắc vẫn chưa đi xa đâu.”

    Tôi lặng lẽ đi theo… và bắt gặp chồng tôi đang nắm tay một bé trai, tay kia ôm eo một người phụ nữ lạ, cả ba cười nói rất thân mật.

    Tôi siết chặt điện thoại, gọi cho anh ta, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng:

    “Bao giờ anh về?”

    Anh ngập ngừng vài giây mới bắt máy:

    “Chắc phải công tác vài hôm, khoảng ba bốn ngày gì đó.”

    Tôi cúp máy.

    Rồi giơ điện thoại lên, chụp lại hình ảnh ba người họ – rõ nét.

    “Lâm Cảnh Minh, món quà bất ngờ này, em nhận rồi.”

  • Lời Hứa Trong Bóng Tối

    Năm sáu tuổi, khi tôi bị mù, tôi nhặt được một cậu bé sắp bị chết cóng — Thẩm Trạch An.

    Tôi nói dối mẹ rằng mình muốn có một “bạn dẫn đường”, cầu xin bà cứu cậu ấy.

    Tôi lén thì thầm bên tai cậu:

    “Tôi không muốn cậu làm chó dẫn đường cho tôi, cậu chỉ cần cố gắng sống thật tốt, muốn đi đâu thì cứ đi.”

    Thế nhưng Thẩm Trạch An lại ở lại.

    Sau khi mẹ tái hôn, cậu trở thành chỗ dựa duy nhất của tôi.

    Cậu ở bên tôi lớn lên, làm cây gậy dẫn đường cho tôi suốt năm này qua năm khác.

    Thậm chí, vì đôi mắt của tôi, cậu từ bỏ tài năng hội họa xuất chúng để học y.

    Thế nhưng, dù cậu trở thành “thánh thủ” ngành nhãn khoa, tôi vẫn không thể nhìn thấy ánh sáng.

    Mãi cho đến năm tôi hai mươi lăm tuổi, người tri kỷ từng chung chí hướng với Thẩm Trạch An giành được giải thưởng mỹ thuật lớn.

    Cậu khóa mình trong thư phòng, tiếng giấy sột soạt vang lên khe khẽ.

    Cậu nén cảm xúc, nói rằng đang viết lời chúc sinh nhật cho tôi.

    Khi tôi vui vẻ định bước tới hôn cậu một cái, màn đêm trước mắt bỗng hiện ra một hàng chữ cuộn trôi.

    “Con nhỏ mù kia tỉnh lại đi, hắn đã xé nát hết tranh của mày rồi, mặt sau đều viết ‘Hạ Du An chết đi’ đấy.”

    “Đừng bước lên nữa, hắn đặt một đoạn dây điện hở ở phía trước rồi, giẫm lên là toi mạng!”

    Tôi sững người, nhưng lại nở một nụ cười, tiếp tục bước thẳng về phía trước.

    “A Trạch, lời chúc của cậu… chắc chắn sẽ thành hiện thực.”

  • Thang Cuốn Đi Ngược Chiều

    Sau một lần nữa cãi nhau với chồng vì cô học trò có xuất thân gia đình phức tạp của anh.

    Chúng tôi lại ngủ riêng phòng.

    Tôi bước ra từ phòng tắm, thấy anh chưa sấy tóc đã nằm ngủ quên trên sofa.

    Sự xót xa lấn át cả cái bướng bỉnh của lý trí.

    Tôi lặng lẽ lấy máy sấy, sấy khô tóc cho anh.

    Nhưng vẫn giữ thói quen ai cũng không chịu mở lời trước.

    Cho đến trưa thứ Bảy, cả khu chung cư mất điện, không nấu ăn được.

    Tôi bước ra khỏi phòng, chủ động phá vỡ bầu không khí, muốn rủ anh đi ăn quán Tứ Xuyên mà anh thích.

    Nhưng lại thấy anh cầm túi đồ ăn ngoài đi từ cửa vào bàn ăn.

    Anh chỉ liếc tôi một cái, mặt không cảm xúc, mở hộp mì cay một suất.

    Vừa gọi video với cô học trò để than phiền món cô ấy giới thiệu không ngon, vừa ăn rất ngon lành, không chừa lại chút nào.

    Ngửi mùi thức ăn lan khắp nhà.

    Tôi chợt nhận ra đoạn tình yêu từ thời sinh viên đến hôn nhân này đã sớm mục ruỗng.

    Tôi siết chặt chiếc áo khoác trong tay, dường như vẫn còn ôm chút kỳ vọng.

    “Anh tự gọi à?”

    Cố Hoài Cảnh không ngẩng đầu.

    “Ừ, anh cũng không biết em thích ăn gì, nên gọi đại một suất. Em muốn ăn gì thì tự gọi, không cần để ý anh.”

    Trước đây anh thuộc làu khẩu vị của tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *