Chờ Ta

Chờ Ta

Ta từng theo chàng, cởi giáp về quê quy ẩn.

Ba năm sau, Thái tử phi đứng trước căn nhà tranh, lệ rơi như mưa:

“Là ả hại chết con ta, vậy mà hắn lại muốn phong ả làm trắc phi… Lẫm ca ca, bây giờ ta phải làm sao đây?”

Đôi mắt nàng ngân ngấn lệ, dáng vẻ yếu đuối đến cùng cực.

Phu quân ta buông cuốc, sợ bùn đất làm bẩn tà váy nàng.

Chỉ thở dài, bất đắc dĩ mà nói: “Muội vẫn y như thuở trước… biết rõ ta không thể nhìn muội khóc.”

Chàng lấy ra bộ giáp bị bụi phủ kín năm nào, theo nàng hồi kinh.

Chỉ để lại hai chữ: “Chờ ta.”

Ta đem gà vịt trong nhà bán hết, mang đống da thú chàng săn được tặng cho hàng xóm.

Chỉ dặn một câu: “Nếu chàng có về, thì bảo… A Liên đã chết rồi.”

1.

“Miếng da hươu tốt như vậy, may thành áo ngắn cũng rất đẹp, thật sự không giữ lại sao?”

Thím Vương hỏi, trong giọng còn mang theo mấy phần tiếc thay cho ta.

Ta mỉm cười đáp: “Sách nói phương Nam nóng ẩm, ta giữ lại cũng chẳng dùng tới.”

Bà bèn nhận lấy, rồi lấy bánh hấp vừa ra lò, chất đầy một giỏ đưa cho ta.

Còn dặn: “Chỉ là mấy thứ chẳng đáng tiền, giữ lại mà ăn dọc đường.”

Ta không từ chối.

Lúc tiễn ta ra cửa, thím Vương cứ ngập ngừng như có điều muốn hỏi.

“Ta nhớ phu quân ngươi đi về hướng Bắc mà, sao giờ lại tính về phương Nam? Hay ta nhớ lầm rồi?”

Ta đáp: “Không lầm đâu.”

Thím Vương tròn mắt nhìn ta: “Hai phu thê các ngươi vốn luôn ân ái, hắn về mà không thấy ngươi, chắc lo lắng lắm.”

Liệu Triệu Lẫm có sốt ruột không?

Nếu là trước kia, ta hẳn cũng nghĩ vậy.

Nhưng giờ đây, ta không dám chắc nữa.

Nửa tháng nay, số lần chàng nổi giận còn nhiều hơn cả ba năm qua cộng lại.

Lúc thì oán ta không tiếp đãi khách tử tế, lúc thì trách ta nhỏ nhen, nhớ dai, hay để bụng.

Triệu Lẫm bảo ta đợi chàng.

Nhưng chàng đi vội vã quá, chẳng kịp nghe ta trả lời.

Ta nghĩ một hồi, mới nói với thím Vương: “Nếu chàng quay về, thì bảo… A Liên đã chết rồi.”

Ta quay về căn nhà tranh bên suối.

Chốn ấy, là ngôi nhà ta và Triệu Lẫm cùng nhau xây nên.

Ta thuần thục nhóm lửa trong bếp, rơm khô bén lửa rất nhanh, chẳng mấy chốc cả căn nhà hóa thành tro bụi.

Rồi ta khoác hòm thuốc, xách túi nhỏ, kẹp giỏ trúc ngang khuỷu tay.

Từng bước, từng bước, rảo chân về phương Nam.

2.

Hơn nửa tháng trước, có một vị quý nhân ghé đến thôn Tiểu Mang.

Vừa trông thấy Triệu Lẫm, nàng ta liền đỏ hoe mắt: “Lẫm ca ca, ba năm qua chẳng nghe chút tin tức nào của huynh,

Huynh có biết ta đã sống ra sao không…”

Triệu Lẫm đặt cuốc xuống chỗ cũ, giọng dịu dàng an ủi: “Đừng khóc nữa, bên ngoài gió lớn, vào trong hãy nói.”

Lại dặn ta: “A Liên, phiền nàng sắc một bát trà gừng.”

Ta ngồi xổm bên bếp lửa, tay phẩy quạt nan, lòng dạ hững hờ.

Tai vẫn dỏng lên nghe lời đối thoại từ phòng bên: “Là ả hại chết con ta, vậy mà hắn còn định lập ả làm trắc phi.”

Tỳ nữ phụ họa: “Từ sau khi tướng quân rời đi, nương nương đã phải chịu biết bao ấm ức.”

Giọng Triệu Lẫm lạnh lẽo: “Tống Trinh, hắn dám làm vậy sao?”

Ta bưng trà gừng nóng hổi bước vào phòng.

Tỳ nữ khẽ lau vệt nước trên vành chén, ánh mắt khinh thường: “Không rõ có sạch sẽ hay không.”

Thái tử phi đỡ lấy chén, nhẹ giọng trách móc: “Bọn hạ nhân nơi quê mùa thì biết gì, đừng khiến Lẫm ca ca khó xử.”

Ta tức đến đỏ bừng mặt, ánh mắt dừng lại trên người Triệu Lẫm.

Hắn điềm nhiên nói: “Quân Mi, đây là thê tử của ta – A Liên.”

Nàng ta kinh ngạc trợn tròn mắt, tay run nhẹ làm vương cả trà ra đất.

Tỳ nữ thất thanh: “Tướng quân lại lấy một nữ tử thế này làm thê tử ư?”

Triệu Lẫm mặt không đổi sắc, chỉ nói với ta: “A Liên, đem thêm một bát nữa.”

Ánh mắt khinh thường cùng kinh ngạc của bọn họ khiến ta chẳng thể nhấc nổi chân.

Ta nghẹn giọng: “Ta không đi.”

Giọng Triệu Lẫm nặng thêm vài phần: “A Liên!”

Ta đáp khẽ: “Ít nhất… cũng phải để họ xin lỗi.”

Tỳ nữ khẽ bật cười, đầy mỉa mai.

Thái tử phi liền cắt lời bằng giọng ngọt mềm: “Thôi mà, ta vốn đã chẳng uống nổi trà gừng, Lẫm ca ca biết mà, đừng vì ta mà khó xử.”

Giọng nói thân mật kia khiến ánh mắt Triệu Lẫm dịu xuống.

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu: “Muội đó, lúc nào cũng không biết giữ gìn thân thể.”

Ta mấp máy môi, nhưng tự biết có nói gì lúc này cũng chẳng hợp thời.

Chỉ đành giữ im lặng.

Đêm đến, Triệu Lẫm trách ta ban ngày thất lễ.

“Nàng ấy lặn lội đường xa đến đây, ngay cả bát trà nóng cũng chưa uống.”

“A Liên, Quân Mi là biểu muội của ta, từ nhỏ đã quen được cưng chiều, tính tình lại đơn thuần nên mới dễ lỡ lời.”

“Hơn nữa là do ta sơ sót, chưa kịp giới thiệu nàng với muội ấy, nên muội ấy mới hiểu lầm.”

Triệu Lẫm bình thường tuy nghiêm nghị, nhưng hiếm khi tức giận.

Vậy mà hôm nay lại ôm chăn nằm đất.

Một người nằm giường, một người nằm đất, dường như hắn mới là kẻ chịu ấm ức.

Ta bắt đầu tự hỏi liệu có phải bản thân quá nhạy cảm.

Đêm khuya, ta kéo hắn dậy, nhận sai.

Hắn thở dài, rồi ôm lấy ta, giọng trêu chọc: “A Liên lòng dạ hẹp hòi, khiến ta phải về đào cây mộc hương cho nàng.

Khiến trượng phu nàng không vui, cũng bắt hắn lăn lộn ngủ đất lạnh mới chịu dịu lòng.”

Chẳng phải thế đâu.

Hôm nay chàng ra ngoài, cũng đâu có mang về cây mộc hương như đã hứa.

Hơn nữa… là ta lo đất lạnh, chàng nhiễm phong hàn.

Vì thế mới nhận sai, dỗ dành một chút thôi.

3.

“Nương nương, nô tỳ đã tra rồi, tướng quân chưa từng viết hôn thư ở nơi này.”

Giọng tỳ nữ mang đầy khinh miệt: “Chẳng qua chỉ là một nha đầu hoang không danh không phận.”

Tay ta đang chọn thảo dược bỗng khựng lại.

Trong phòng, giọng Liễu Quân Mi trầm thấp truyền ra: “Hắn từng nói, đời này sẽ không cưới ai khác.”

Kệ thuốc đổ ầm xuống đất.

Tim ta lỡ một nhịp.

Vội vàng cúi người nhặt lên.

Chợt nhớ đêm thành thân năm đó, ta chẳng có áo cưới, chẳng có hỉ khăn.

Chỉ là thím Vương tốt bụng, mang đến cho một đôi nến đỏ.

Đêm ấy, đôi bàn tay ấm áp nắm lấy tay ta.

Triệu Lẫm trầm giọng nói: “Về sau, chúng ta cùng nhau sống những ngày yên ổn.”

Bao năm qua, chàng săn bắn, ta kê đơn bốc thuốc, cuộc sống tuy thanh đạm nhưng an yên.

Ta vẫn ngỡ, ta và chàng là một đôi phu thê bình thường như bao người khác.

Nào ngờ… chỉ là một mình ta ngây ngốc mộng tưởng.

Lòng bỗng nghẹn lại.

Sư phụ chỉ dạy ta đọc chữ, nhận thuốc,

Nhưng chưa từng dạy ta… phải làm sao khi lòng người thay đổi.

Mây đen tích tụ bao ngày rốt cuộc cũng đổ mưa lớn.

Ta toàn thân lấm lem, cúi người nhặt từng gốc dược liệu giữa bùn.

Triệu Lẫm đi săn trở về, kéo tay ta định đưa vào nhà.

“Mưa lớn thế này, đừng nhặt nữa.”

Ta hất tay chàng ra, cố chấp nhặt tiếp.

“Tướng quân, mời người mau tới, nương nương thân thể không khoẻ.”

Tỳ nữ đứng ở cửa gọi.

Triệu Lẫm buông tay ta, vội vàng bước vào phòng.

Cơn mưa ngày ấy quả thực nặng hạt.

Ta nhiễm phong hàn, đầu choáng váng, tự mình sắc thuốc xua hàn khí.

Triệu Lẫm ở trong phòng chăm sóc cho Liễu Quân Mi.

Chàng vội vã chạy ra, hỏi: “Nàng ấy phát bệnh tim, bài thuốc thường dùng lại thiếu vị ngô thù du, nàng còn không?”

Ta gắng gượng nhớ lại, lắc đầu: “Không còn nữa.”

Chàng cau mày, hơi gấp gáp.

Nhìn thấy bã thuốc còn vương ở bếp lò, ánh mắt liền khựng lại.

Lạnh giọng hỏi: “Vậy đây là gì?”

Đó chính là… ngô thù du trong bát thang thuốc ta nấu cho chính mình để xua hàn.

Triệu Lẫm dĩ nhiên nhận ra đó là vị thuốc gì.

Chàng chẳng rảnh quan tâm vì sao ta phải uống thuốc.

Chỉ lặng giọng thất vọng nói: “A Liên, ta không ngờ nàng lại là người hay để bụng đến vậy.”

Mũi nghẹt, giọng ta cũng khàn khàn: “Không phải như chàng nghĩ…”

Triệu Lẫm không nghe ta nói hết, đã xoay người rời đi.

Đội mưa lớn, chạy đi tìm thuốc cho Liễu Quân Mi.

4.

Khi ta đến thăm Liễu Quân Mi, tình cờ nghe thấy bọn họ trò chuyện bên trong.

“Tướng quân vẫn rất quan tâm đến nương nương, ngài ấy làm sao nỡ thấy người rơi lệ, càng không nỡ người chịu khổ.”

“Người chỉ cần phát bệnh, ngài ấy liền hốt hoảng, không biết phải làm gì.”

Giọng Liễu Quân Mi mang vài phần tiếc nuối: “Triệu Lẫm ca ca là người tốt.”

Tỳ nữ mỉm cười: “Năm đó vì nương nương, tướng quân đã dám từ bỏ hai mươi vạn binh quyền ngay trên Kim Loan điện, để đổi lấy thân phận Thái tử phi cho người.”

“Khắp kinh thành đều biết tướng quân chỉ một lòng với nương nương.”

Liễu Quân Mi khẽ thở dài, không nói gì thêm.

Tỳ nữ tiếp lời dỗ dành: “Chỉ cần nương nương mở miệng, ngài ấy ắt sẽ theo chúng ta hồi kinh, thay người lấy lại công bằng.”

Một cơn gió đêm thổi qua, khiến đầu óc ta vốn choáng váng cũng trở nên tỉnh táo hẳn.

Lúc ấy, Triệu Lẫm khoác áo tơi, xách chiếc đèn dầu leo lét, vội vàng trở về.

Ta đứng ở cửa, khẽ nói: “Phu quân, đầu thiếp đau, ngực cũng nhói, cả thân thể đều khó chịu…”

Similar Posts

  • Trở Về Ngày Cháy Nhà

    Kiếp trước tôi và chồng chắt chiu cả đời được 400 nghìn tệ, một trận hỏa hoạn suýt thiêu rụi tất cả.

    Chồng tôi lao vào biển lửa, moi ra chiếc hộp được bọc kỹ trong đống đổ nát, cuối cùng vẫn mất mạng.

    Dưới yêu cầu của lính cứu hỏa, tôi mở hộp kiểm tra xem có còn nguyên vẹn không.

    Sau khi bản tin được phát sóng, hôm sau con trai siêu phàm của tôi đạp cửa xông vào.

    Nó hung hăng bóp cổ tôi, mắng:

    “Con mẹ nó! Giấu nhiều tiền vậy mà không đưa cho tôi!”

    Nó bóp chết tôi, vứt xác tôi xuống hầm phân.

    Linh hồn tôi bay lên, nhìn thấy nó mang tiền mồ hôi nước mắt của chúng tôi đi tặng cho con bé bệnh thần kinh.

    Mở mắt ra, tôi quay về ngày xảy ra vụ cháy.

    Tôi liều chết ngăn không cho chồng lao vào đám cháy.

    Lúc đó, chồng tôi ghé tai thì thầm:

    “Để thằng con đi…”

  • Cú Rơi Của Một Ông Chủ Sau Khi Ly Hôn

    “Ly hôn đi. Con để em nuôi, quán rượu để anh giữ.”

    Giọng nói của Trần Mặc lạnh như dao, đâm thẳng vào tim tôi.

    Tôi đang nằm trên giường bệnh, vết mổ sinh vẫn còn âm ỉ đau. Trong tay là cô con gái mới sinh ba ngày.

    Cơn đau khi thuốc tê tan đi khiến trán tôi toát mồ hôi, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với câu nói vừa rồi của anh.

    “Gì cơ?”

    Tôi nghe thấy giọng mình run rẩy, như thể không phải phát ra từ chính mình.

    Anh đứng bên cửa sổ, dáng người cao ráo nổi bật dưới ánh sáng ngược.

    Ống tay áo sơ mi trắng được xắn lên đến khuỷu, lộ ra chiếc đồng hồ tôi tặng anh năm ngoái.

    Ánh mặt trời chiếu sau lưng anh, tạo thành một quầng sáng khiến tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt anh.

    “Anh nói là… ly hôn đi.”

    Anh bước đến gần hai bước, giọng nói bình thản như đang bàn chuyện thời tiết.

    “Hợp đồng anh đã soạn sẵn. Em dắt con đi, anh đưa năm trăm triệu tiền mặt. Quán rượu ‘Dạ Lam’ để anh giữ.”

    Tôi theo phản xạ siết chặt đứa trẻ trong lòng. Con bé vẫn ngủ ngon lành, chẳng hề biết cha mình đang chuẩn bị rũ bỏ nó.

  • Kiệu Hoa Dừng Trước Vực Sâu

    VĂN ÁN

    Ngày thành thân, đoàn đưa dâu vừa ra khỏi thành.

    Người con gái mà phu quân ta từng coi là “bạch nguyệt quang”, nay lại đang nằm chặn ngay trước kiệu hoa, bụng còn mang thai, trong tay cầm d /ao, miệng gào khóc đòi ch /e /t!

    Thật là… trò gì thế này?!

    Ta giận đến run người, lập tức nhảy xuống kiệu, mắng lớn một tiếng vang trời:

    “Tiết Hựu…. ngươi, đồ khốn nạn nhà ngươi!”

    Lời vừa dứt, ta xoay người, tung mình nhảy xuống vực sâu.

    Đi con đường mà “bạch nguyệt quang” định đi, để nàng ta chẳng còn đường nào mà đi nữa.

  • Hoa Âm Và Đêm Mưa Đó

    Trước ngày Đông Cung tuyển phi, ta bị người hạ độc, trong một con hẻm nhỏ mất thân cho hộ vệ Đoạn Minh.

    Ta tưởng rằng Đoạn Minh có ân với mình, đành nhận mệnh gả vào Đoạn gia.

    Sau khi thành hôn, dưới sự nâng đỡ của ta, Đoạn Minh từng bước công thành danh toại.

    Đến ngày hắn được phong làm đại tướng quân, lại có một đám ăn mày tìm đến tận cửa, lớn tiếng không biết xấu hổ rằng:

    “Ta chính là gian phu trước khi thành thân của tướng quân phu nhân!”

    Ta bảo Đoạn Minh đuổi bọn chúng đi, nào ngờ hắn lại nở nụ cười ác độc:

    “Năm đó trong con hẻm kia làm nhục nàng căn bản không phải ta, mà chính là ba tên ăn mày này!”

    “Ta chỉ là hôm đó tiện tay nhặt xác, nào ngờ lại được hưởng vinh hoa phú quý như vậy!”

    Ta biết được chân tướng, lửa giận công tâm, rút trâm cài tóc định gi3t’ hắn, lại bị hắn đẩy từ trên cao xuống.

    Trong cơn đau đớn, ta nhìn thấy mình bị đám ăn mày kia vây quanh, còn Đoạn Minh thì ôm lấy thanh mai của hắn, lạnh lùng đứng nhìn.

    Ta ôm hận mà ch3t, lần nữa mở mắt, lại trọng sinh trở về đêm bị hạ dược kia.

    Ta đang ở trong con hẻm nhỏ, toàn thân nóng bức khó chịu.

     

  • Sai Lầm Khi Em Tin Anh

    Năm thứ ba bạn trai bị liệt nửa người, tôi đến nhà khách làm dịch vụ sắp xếp đồ đạc, lại nhìn thấy ảnh cưới của anh ta với người khác.

    Lúc đó tôi mới biết, thì ra anh ta đã hồi phục, và sắp đính hôn.

    Anh ta giải thích với tôi:

    “Người ta đã chờ anh suốt ba năm, mà hai bên gia đình lại quen biết nhau, nể mặt nhau, anh không thể khiến cô ấy tổn thương thêm nữa.”

    “Em yên tâm, anh nhất định sẽ tìm cơ hội hủy bỏ hôn ước với cô ấy, em hãy đợi anh.”

    Tôi chạm vào nếp nhăn trên khuôn mặt mình, im lặng.

    Chúng tôi yêu nhau năm năm, tôi đã ở bên anh suốt ba năm anh nằm liệt, cũng là người chi trả toàn bộ chi phí phục hồi chức năng cho anh.

    Thêm một chút thời gian nữa cũng không phải không được.

    Nhưng một năm trôi qua, anh ta vẫn tiếp tục bảo tôi đợi.

    Tôi không muốn làm khó anh ta, liền trả lời ngay:

    “Lần này thì em không đợi nữa đâu.”

  • Bữa Ăn Của Người Đã Khuất

    Ba tôi mất vì ung thư thực quản, trước khi chết hai năm không ăn nổi một miếng, người chỉ còn lại một bộ xương.

    Năm đầu tiên sau khi ông qua đời, ông về báo mộng cho mẹ tôi.

    “Bà nó ơi, tôi đói quá, chỉ muốn nếm lại món tim heo xào của bà.”

    Mẹ tôi lập tức xào một đĩa thật lớn mang ra trước mộ ông.

    Kết quả là ngày hôm sau mẹ tôi phát bệnh tim, chết ngay tại chỗ.

    Tôi đau đớn tột cùng, cùng chồng lo liệu tang lễ cho mẹ.

    Tối hôm đó, chồng tôi cũng mơ thấy ba tôi.

    “Tiểu Tề à, ba lâu lắm rồi không được ăn gì, muốn ăn món gan heo kho với rượu trắng của con.”

    Chồng tôi tỉnh dậy, mua hai trăm tệ gan heo đem kho, mang theo chai Mao Đài chạy thẳng lên nghĩa trang.

    Nhưng khi anh ấy về thì vì xơ gan mà vào thẳng ICU, ba ngày sau lìa đời.

    Tôi đau đớn không muốn sống, nhờ bạn thân trông con gái giúp, còn mình thì một mình xử lý hậu sự.

    Nhưng con gái tôi sau giờ tan học lại mất tích.

    Tôi phát điên đi tìm, cuối cùng tìm thấy nó trên đường đến nghĩa trang.

    Con bé ôm một tô mỳ cay, bên trong nổi mấy miếng phổi heo trắng phau.

    “Mẹ ơi, con với ngoại ngày trước hay ăn mỳ cay chỗ này, con mơ thấy ngoại nói ngoại rất đói.”

    Tôi không chịu nổi nữa, hất tung cái tô rồi kéo con gái về nhà.

    Đêm đó, tôi cũng mơ thấy ba.

    “Con gái à, ba lúc sống chịu nhiều khổ sở, con thương ba với.”

    “Ngày kia là đêm giao thừa rồi, ba muốn về nhà ăn bữa tất niên, nhớ nhất định phải làm cá!”

    Tôi giật mình tỉnh dậy, ôm con gái ngồi trước ba tấm di ảnh suốt hai ngày, không uống nổi một ngụm nước.

    Đến mùng Một Tết, lúc tôi tỉnh lại thì thấy con gái đã không còn hơi thở.

    Trong tay nó vẫn nắm một gói cá cay ăn liền.

    Tôi không hiểu nổi, ôm con gái khóc đến tuyệt vọng rồi nhảy xuống từ tầng thượng.

    Mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày mẹ tôi đỏ mắt nói muốn đi mua tim heo.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *