Lương Hưu Bị Cướp

Lương Hưu Bị Cướp

Con dâu có bầu, chồng tôi liền bảo tôi nghỉ hưu sớm để chăm cháu.

Thế nhưng khi tôi đến làm thủ tục mới phát hiện, tiền lương hưu của tôi đã bị Lý Tố Hoa lĩnh suốt mấy năm nay rồi.

Tôi tức điên, định tìm lãnh đạo làm rõ thì lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa chồng và con trai:

“Ba, mấy năm nay lương hưu của ba đều đưa cho dì Tố Hoa, giờ ngay cả tiền hưu của mẹ cũng đưa cho bà ấy, mẹ mà biết thì chắc chắn sẽ làm ầm lên cho coi.”

“Thì sao chứ? Bà ấy có nhà, có chồng, có con trai, chẳng lẽ lại chết đói chắc?

Nhưng Tố Hoa thì khác, chồng bỏ, cả đời chưa từng đi làm, già rồi không có chỗ dựa, lương hưu này nhất định phải dành cho bà ấy.”

Tôi như bị sét đánh ngang tai.

Thì ra chồng tôi, con trai tôi, ngay cả khoản lương hưu của tôi cũng từ lâu đã bị coi là của Lý Tố Hoa.

Đã như vậy, cái nhà này tôi cũng chẳng cần nữa.

Nhưng tiền lương hưu của tôi, đừng hòng ai cướp đi được…

1

Tôi lập tức quay người đến thẳng nhà máy, lãnh đạo rất coi trọng sự việc, nói chắc chắn sẽ cho tôi một lời giải thích thỏa đáng.

Thế nhưng chưa được bao lâu, Vương Vệ Quốc đã hùng hổ chỉ tay vào mặt tôi, quát:

“Trần Vân, bà bị điên rồi à? Gặp chuyện sao không nói với tôi trước, lại tự tiện đi tìm lãnh đạo, bà muốn cả nhà này không yên à?”

Buồn cười hết mức, tôi hỏi ngược lại:

“Nói với ông cái gì? Vương Vệ Quốc, đừng nói với tôi là ông không biết Lý Tố Hoa đã lĩnh lương hưu của tôi mấy năm rồi nhé.”

Ông ta chẳng hề đỏ mặt, phẩy tay một cái:

“Chuyện lớn gì đâu? Chẳng phải mỗi tháng mấy ngàn tệ thôi sao? Cho bà ấy thì đã làm sao?

Bà từ khi nào lại tính toán chi ly đến vậy?”

Ông ta còn dám quay sang trách tôi tính toán?

“Tính toán? Đây là tiền hưu của tôi, là của tôi đấy!”

Tôi chỉ tay vào ngực ông ta, hét lớn:

“Đây là tiền tôi làm việc cực khổ cả đời ở nhà máy mới có được! Đây là chỗ dựa lúc tuổi già của tôi! Ông nói là chuyện nhỏ à?

Dựa vào cái gì mà để Lý Tố Hoa lấy tiền của tôi? Dựa vào cái gì?”

Mặt ông ta sầm lại, túm chặt lấy tay tôi:

“Dù sao cũng lãnh rồi, thủ tục ở nhà máy cũng làm xong hết rồi, bà có làm ầm lên cũng vô ích.

Nếu bà chịu ngoan ngoãn về nhà chăm cháu, mỗi tháng tôi sẽ đưa bà hai trăm tệ.

Còn không thì một xu bà cũng đừng mong có. Trần Vân, bà nên suy nghĩ cho kỹ.”

Suy nghĩ cái đầu ông!

Tôi có hơn ba ngàn tệ tiền hưu, cớ gì phải đi lấy hai trăm bạc bố thí của ông ta?

Tôi quay người đi thẳng đến nhà Lý Tố Hoa, tôi muốn xem thử bà ta làm sao có thể thản nhiên tiêu xài tiền của tôi như vậy.

Nhưng vừa đến cửa, tôi đã thấy con trai mình – Vương Hạo – mặt mày hớn hở đưa cho Lý Tố Hoa một túi lớn đầy trái cây:

“Mẹ, đây là trái cây nhập khẩu con phải khó khăn lắm mới mua được, đắt lắm đó. Vợ con còn không nỡ ăn, mẹ sức khỏe yếu phải ăn nhiều vào nha.”

Lý Tố Hoa cười tít mắt nhận lấy:

“Vẫn là con trai mẹ chu đáo nhất, mua mấy thứ này mẹ con không giận chứ?”

“Bà ta có tư cách gì mà giận, con xài tiền của con mà.”

“Phải rồi, con trai mẹ giỏi giang rồi, trưởng thành rồi.

Mẹ ruột con đó, bà ta xưa nay cứng đầu lại hay kiểm soát, chẳng tôn trọng con chút nào.

Mẹ nuôi biết mấy năm qua con chịu nhiều ấm ức lắm, nhưng không sao, bà ta sắp nghỉ hưu rồi mà chẳng còn đồng lương nào.

Sau này bà ta chỉ còn biết trông vào sắc mặt con mà sống thôi.

Con trai, tới lúc con ngẩng đầu làm người rồi đấy!”

Tôi tát thẳng một cái vào mặt bà ta:

“Lý Tố Hoa, từ khi nào tới lượt bà dạy dỗ con trai tôi vậy hả?”

Bị bất ngờ ăn một cái bạt tai, Lý Tố Hoa ôm mặt, trợn tròn mắt nhìn tôi.

Chỉ vài giây sau, bà ta đã bắt đầu rơm rớm nước mắt, uất ức nói:

“Chị Vân, sao chị lại đánh em?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng thì Vương Hạo đã nhào tới, đẩy tôi ra khỏi chỗ Lý Tố Hoa.

“Mẹ, mẹ làm gì vậy! Dựa vào đâu mà đánh người?”

Đúng là con trai tốt của tôi đấy.

Tôi vung tay, thêm cho nó một bạt tai nữa:

“Mẹ đánh thì sao? Muốn làm gì?”

Nó tức điên lên, tay siết thành nắm đấm, chỉ trực giơ lên đấm tôi.

Tôi ưỡn cổ nhìn thẳng vào nó:

“Đánh đi, hôm nay con mà dám động tay vào mẹ, mẹ sẽ cho cả thiên hạ biết, con trai đánh mẹ ruột.

Xem thử con còn mặt mũi nào ở lại nhà máy làm việc nữa không!”

Mắt nó như muốn phun lửa, răng nghiến ken két, nhưng cuối cùng tay vẫn không dám giơ lên.

Nhưng giây tiếp theo, Vương Vệ Quốc lại tát tôi một cái như trời giáng.

“Nó không dám đánh thì tôi đánh! Trần Vân, cái đồ đàn bà chanh chua này, bà phát điên cái gì vậy?

Mau cút về nhà cho tôi, bằng không đừng trách tôi không nể mặt!”

Tôi cắn chặt môi, móng tay bấu chặt vào thịt, đến chảy máu.

“Ông còn định không nể mặt thế nào nữa hả, Vương Vệ Quốc?

Đó là tiền lương hưu của tôi, các người không ai có quyền cướp nó đi cả!”

Lý Tố Hoa đứng phía sau chồng và con trai tôi, tôi thấy rõ khóe miệng bà ta nhếch lên, thấy ánh mắt đầy đắc ý của bà ta.

“Chị Vân, chị đừng trách anh Vệ Quốc, anh ấy chỉ là thương em không chồng, không việc làm, muốn cho em một chỗ dựa lúc về già thôi mà.”

Nực cười hết sức!

“Bà không có chồng là do bà lăng nhăng nên bị chồng bỏ.

Bà không có việc làm là do bà lười biếng, chỉ thích ăn sẵn, chẳng chịu cố gắng.

Những cái đó là lý do để bà cướp tiền hưu của tôi sao?”

Bà ta lập tức rơi nước mắt ràn rụa:

“Chị Vân, sao chị có thể nói em như vậy?

Em lúc nào lăng nhăng? Em lúc nào ăn bám lười biếng?

Rõ ràng là do sức khỏe em không tốt.

Similar Posts

  • Nữ Chính Cầm Kịch Bản Vạn Người Mê

    Sau khi thân phận giả thiên kim của tôi bị vạch trần, tôi sống trong lo lắng suốt ngày.

    Nghe nói cha ruột của tôi nghiện rượu và còn bạo hành gia đình, tôi rất sợ bị đuổi trở về đó.

    Ngay lúc tôi quyết định từ nay sẽ hết lòng lấy lòng thiên kim thật, thì trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ nổi.

    【Hehe, cuộc sống “hạnh phúc” của giả thiên kim sắp bắt đầu rồi.】

    【Nữ chính đừng lo, cô đang cầm kịch bản vạn nhân mê đấy. Ngay cả thiên kim thật cũng thích cô không kịp, sao có thể đuổi cô đi chứ.】

    Thiên kim thật… thích tôi không kịp?

    Khi tôi còn đang nghi hoặc, cha nuôi dẫn “thiên kim thật” cao 1m88 về nhà.

  • Tranh cãi quanh thẻ hưu trí

    Ngay ngày đầu tiên tôi sang nhà con trai dưỡng già, con dâu đã thu luôn thẻ hưu trí của tôi.

     Chỉ vì tôi mua cho cháu nội một hộp băng cá nhân, không còn tiền dư để mua rau.

    Nó liền chửi tôi ngay tại chỗ:

    “Mẹ đúng là chẳng ra gì cả! Hai vợ chồng con cho mẹ ăn, cho mẹ ở miễn phí, đến mười đồng tiền rau mẹ cũng tính toán sao?”

    “Nuôi mẹ dưỡng già đã đành, rõ ràng đã đưa mẹ mười đồng đi chợ, vậy mà không nấu nổi một món ăn nào. Thà thuê người giúp việc còn hơn, ít nhất họ còn chịu làm chịu sai!”

    “Người ta làm mẹ, chỉ sợ làm phiền con cái, còn mẹ thì tự nhiên kéo tới, lại còn tiêu tiền của vợ chồng con bừa bãi, mẹ còn là con người không?”

    Chửi chưa hả giận, nó còn thêm mắm dặm muối ném thẳng vào nhóm gia đình.

    Tôi nhìn điện thoại, hơn mấy chục tin nhắn thoại, mỗi cái đủ sáu mươi giây, bắn liên tục không ngừng.

    Ngay trong đêm, tôi lấy lại thẻ hưu trí, rồi đổi luôn mật khẩu.

  • Em Mãi Trong Tim Anh

    Năm tôi chia tay với Chu Kinh Chiêu, tôi rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu, không lấy của anh ta một đồng.

    Lần gặp lại, tôi vì muốn kéo đầu tư mà phải cúi lưng, gượng cười lấy lòng người khác.

    Anh ta ngồi ở vị trí cao, lạnh lùng nhìn tôi bị làm khó.

    Nhà đầu tư thấy ánh mắt mà anh ta thỉnh thoảng liếc sang tôi, liền dò hỏi:

    “Chu tổng, anh quen cô ấy à?”

    Chu Kinh Chiêu vừa nghịch ly rượu vừa lơ đãng nhìn tôi:

    “Thời nay, chó mèo nào mà tôi chẳng phải quen?”

    Nhà đầu tư hiểu ý, cười cợt, không kiêng nể gì mà giơ tay định động vào tôi.

    Đúng lúc đó, ngoài phòng bao có người xông vào, đá một cú thẳng khiến ông ta ngã lăn ra đất.

    “Mẹ nó, người của ông cũng dám động vào?”

    Kỷ Cảnh Nhiên kéo tôi ra phía sau lưng, quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy Chu Kinh Chiêu.

    Tôi thấy ánh mắt anh sáng rực lên, buột miệng gọi:

    “Anh?”

  • Truyền Nhân Tượng Bùn

    Tôi là truyền nhân của dòng nghệ nhân tượng bùn Trương gia, nghề thủ công đã thành di sản phi vật thể.

    Ngày thường tôi hay tiện tay nặn mấy món đồ chơi nhỏ để chọc bọn trẻ.

    Nhưng nghề chính của tôi là nặn “bùn nhân thế mệnh”.

    Có thể thay người chịu tai ương, một bức tượng giá khởi điểm năm con số.

    Khách bỏ tiền, tôi thắp hương, mời những vị khách âm đáng thương dùng bữa, tiện thể thay người giải hạn.

    Ngày rằm tháng bảy, âm môn đại khai, tôi đang gấp rút hoàn thành đơn hàng cả năm, thì đột nhiên có một người đàn ông tóc hồng xông vào, tay cầm thiết bị livestream, lao thẳng vào trong.

  • Tôi Là Bảo Mẫu Chuyên Nghiệp Chuyên Xử Mẹ Chồng

    Tôi đi phỏng vấn làm bảo mẫu, mức lương năm bảy trăm nghìn tệ.

    Nữ chủ nhân rất xinh đẹp, nhưng ánh mắt đầy vẻ tiều tụy.

    Cô ấy chỉ hỏi đúng một câu: “Mẹ chồng và cả nhà bà ấy hợp sức bắt nạt tôi, cô sẽ làm gì?”

    Tôi bật cười.

    Tôi chỉ đáp cô ấy đúng một câu.

    Cô ấy lập tức quyết định ngay tại chỗ, ký với tôi hợp đồng mười năm.

    Cô ấy đâu biết, thứ tôi đến ứng tuyển vốn không phải là bảo mẫu.

    Đối phó kiểu gia đình như vậy, tôi là dân chuyên nghiệp.

  • Sống Lại, Tôi Để Mẹ Chồng Ăn Hải Sản Thoải Mái

    Mẹ chồng tôi bị dị ứng hải sản, vậy mà còn trách bác sĩ không có y đức, ăn nói bậy bạ để lừa tiền bà.

    Tôi khuyên bà, triệu chứng dị ứng có rất nhiều loại, lần này may là không nghiêm trọng, nhưng lần sau thì chưa chắc.

    Tôi dặn bà nên nghe theo lời bác sĩ, đừng ăn hải sản nữa.

    Tôi tưởng bà sẽ nghe lời tôi.

    Ai ngờ, ngày hôm sau bà lại đi kể với mấy người trong xóm là tôi bất hiếu, không cho bà ăn đồ ngon, còn nguyền rủa bà chết sớm, cấu kết với bác sĩ để lừa tiền.

    Kết quả là mấy người xung quanh đều chỉ trỏ bàn tán sau lưng tôi, khiến tôi cực kỳ mệt mỏi và áp lực.

    Chưa dừng lại ở đó, bà còn nghe từ chồng tôi rằng tôi bị dị ứng với đậu phộng.

    Bà lén bỏ bơ đậu phộng vào đồ ăn.

    Khi tôi bắt đầu ngộp thở, sắp sốc phản vệ, cầu xin bà giúp đỡ, bà vẫn cười nhạo tôi:

    “Người ta ăn được, sao cô lại không ăn được? Đúng là yếu ớt. Tôi thấy cô chỉ đang giả vờ mà thôi.”

    Nếu được làm lại cuộc đời, bà đã muốn ăn hải sản, tôi tuyệt đối không ngăn cản. Cứ ăn đi, ăn thật nhiều vào, tôi còn ủng hộ nữa là khác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *