Chồng Lén Đổi Trứng Của Tôi Thành Của Bạch Nguyệt Quang

Chồng Lén Đổi Trứng Của Tôi Thành Của Bạch Nguyệt Quang

Chồng bị tinh trùng yếu, chúng tôi quyết định làm thụ tinh ống nghiệm.

Trước khi hợp thành phôi thai, tôi bắt gặp chồng mình lén đánh tráo trứng của tôi bằng trứng của “bạch nguyệt quang” – người anh ta yêu thầm bao năm.

Tôi không nói gì, lặng lẽ đổi lại trứng. Nhân tiện, tôi cũng đổi luôn tinh trùng của chồng thành của bạn trai cũ.

Hai mươi lăm năm sau, “bạch nguyệt quang” chạy đến nhà nhận con gái tôi, nước mắt giàn giụa như hoa lê dưới mưa: “Con ngoan à, mẹ mới là mẹ ruột của con đây!”

1

Tôi cùng con gái – Tư Tư – vừa từ chuyến công tác nước ngoài khảo sát dự án y tế trở về nhà thì lập tức sững người.

Một đám đông chen chúc trong phòng khách, những người họ hàng xa mà bình thường chẳng bao giờ ló mặt, hôm nay lại tụ họp đông đủ.

Cảnh tượng này mà không biết, chắc tưởng nhà họ Giang đang mở hội họp gia tộc.

Nổi bật nhất chính là Bạch Nhã Tư đang ngồi chính giữa salon, khóc lóc thảm thiết.

Giang Quy Gia – người chồng lâu nay chẳng buồn về nhà của tôi – đang ôm chặt lấy cô ta, gương mặt đầy đau lòng, dịu dàng an ủi.

Tôi nhướng mày, đặt vali sang bên rồi nhìn anh ta: “Hôm nay có gì vui mà náo nhiệt thế?”

Tư Tư đi sau tôi, lạnh lùng khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy ghét bỏ dán chặt vào Bạch Nhã Tư. Nó đã mơ hồ đoán ra thân phận của người đàn bà này.

Mẹ chồng tôi ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt khó coi, muốn nói lại thôi.

Chưa đợi Giang Quy Gia mở miệng, Bạch Nhã Tư đã nước mắt nước mũi tèm lem, lao về phía Tư Tư: “Con gái ngoan của mẹ, mẹ mới là mẹ ruột của con đây!”

Tư Tư nhanh nhẹn tránh sang một bên, nhíu mày đầy chán ghét, cứ như vừa bị thứ gì đó bẩn thỉu dính vào.

Nó lùi lại một bước, lạnh lùng nói: “Mẹ tôi tên là Hàn Vũ Đồng.”

Đúng là con gái ruột của tôi, hiểu chuyện như chiếc áo bông ấm áp giữa mùa đông.

Tôi nắm lấy tay Tư Tư, nhìn con đầy an ủi rồi vung tay, tát cho Bạch Nhã Tư một cái vang dội.

Tiếng bạt tai rõ mồn một vang lên trong phòng khách.

“Đừng nhận bừa họ hàng.” Tôi lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao.

Giang Quy Gia lập tức bật dậy, đau lòng đỡ lấy Bạch Nhã Tư, giận dữ chỉ tay vào tôi hét lớn: “Hàn Vũ Đồng, cô điên rồi à? Dám đánh Nhã Tư?!”

Anh ta còn giơ tay định đánh tôi.

Nhưng Tư Tư nhanh tay hơn, bước lên phía trước, cũng tát lại anh ta một cái rõ ràng.

“Ông dám đánh mẹ tôi?” Giọng Tư Tư không lớn nhưng đầy uy nghi khiến người ta không thể kháng lại.

Giang Quy Gia đứng khựng lại, giận đến đỏ mặt, giơ tay định đánh con bé.

Nhưng Bạch Nhã Tư vội vàng kéo anh ta lại, vừa khóc vừa làm ra vẻ yếu đuối: “Quy Gia, đừng đánh, đó là con gái của chúng ta mà…”

Cái dáng vẻ mẹ hiền dịu dàng của cô ta khiến tôi chỉ muốn nôn.

Giang Quy Gia hạ tay xuống, trừng mắt nhìn Tư Tư: “Nể mặt mẹ ruột của con, hôm nay tao tha cho mày!”

Tư Tư cười nhạt: “Hừ, tôi cũng muốn xem, ông có bản lĩnh gì mà dạy dỗ tôi?”

Ánh mắt sắc lạnh của nó lúc này, y hệt tôi hồi trẻ.

Tôi cười thầm trong lòng – không hổ danh là con gái tôi dạy dỗ!

2

Một bậc trưởng bối trong họ hắng giọng, cố gắng dẹp yên tình hình hỗn loạn.

“Yên lặng hết đi!” Giọng ông trầm và đanh, mang theo khí thế không thể kháng cự.

Mọi người dần im lặng, ánh mắt đều đổ dồn về phía ông.

Ông nhìn sang Giang Quy Gia: “Quy Gia, cậu gọi mọi người đến đây rốt cuộc là có chuyện gì?”

Giang Quy Gia hít sâu một hơi, như đang cố lấy hết dũng khí…

Anh ta vòng tay ôm lấy vai Bạch Nhã Tư, dáng vẻ đầy sâu nặng tình cảm.

“Thật ra, hôm nay tôi có một tin quan trọng muốn tuyên bố.”

Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua tất cả mọi người, cuối cùng dừng lại ở tôi và Tư Tư.

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, chờ xem anh định diễn thêm trò khỉ gì nữa.

“Tư Tư… con bé không phải là con ruột của Vũ Đồng.” Giọng Giang Quy Gia không lớn, nhưng như quả bom nổ tung giữa phòng khách.

Tư Tư quay phắt đầu lại nhìn tôi, trong mắt đầy kinh ngạc.

Tôi ra hiệu cho con giữ bình tĩnh.

Xung quanh, họ hàng bắt đầu rì rầm bàn tán, như đàn cá mập đánh hơi thấy mùi máu, háo hức và náo động.

“Năm đó, lúc làm thụ tinh ống nghiệm…” Giang Quy Gia cố làm ra vẻ khó nói, “Bác sĩ bảo chất lượng trứng của Vũ Đồng không tốt… Tôi không muốn làm cô ấy tổn thương, nên đã lặng lẽ đổi sang trứng của Nhã Tư…”

Cái tên khốn này, làm chuyện khuất tất còn định lật mặt đổ hết tội lên đầu tôi!

Ánh mắt đầy ác ý của Giang Quy Gia quét tới tôi, như đang mong tôi nổi điên mất kiểm soát.

Nhưng tôi vẫn bình thản như thường, khiến hắn chỉ còn cách tiếp tục diễn.

“Hôm nay tôi gọi mọi người đến đây, chính là để tất cả cùng chứng kiến…”

Hắn nhìn Bạch Nhã Tư đầy thâm tình, “Tư Tư nhận lại mẹ ruột của mình.”

Cả đám họ hàng lập tức xôn xao ầm ĩ.

“Tư Tư không phải con của Hàn Vũ Đồng, tất nhiên phải nhận mẹ ruột rồi!”

“Đúng đó, con gà không biết đẻ trứng còn chiếm vị trí vợ cả nhà họ Giang bao nhiêu năm, giờ cũng nên nhường chỗ rồi!”

“Hàn Vũ Đồng bám víu vào sản nghiệp nhà họ Giang bao lâu nay, giờ sự thật phơi bày, cũng đến lúc phải rút khỏi Giang thị thôi!”

Nghe những lời đó, tôi chỉ bật cười lạnh trong lòng.

Đám họ hàng đầy toan tính này, mấy năm nay bị tôi dọn sạch khỏi ban quản trị công ty, chỉ còn biết trông chờ chia cổ tức cuối năm, trong lòng vốn đã đầy bất mãn.

Giờ thấy Giang Quy Gia trở mặt với tôi, chúng hả hê ăn dưa hóng chuyện, chỉ mong có cơ hội quay lại công ty chia phần.

Tư Tư siết chặt lấy tay tôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người đang lộ rõ lòng tham kia.

Tôi mở miệng, giọng nói không lớn nhưng chắc nịch: “Tư Tư là do tôi sinh ra, nó chỉ có thể là con tôi.”

Bạch Nhã Tư làm ra vẻ bất lực, nghẹn ngào: “Chị à, chị còn muốn tự lừa mình đến bao giờ nữa?”

3

Tôi không hề tự lừa mình. Tư Tư thật sự là con gái tôi.

Giang Quy Gia và Bạch Nhã Tư thật sự tưởng họ qua mặt được tôi sao?

Năm đó, khi Giang Quy Gia phát hiện bị tinh trùng yếu, chúng tôi quyết định làm thụ tinh ống nghiệm.

Ngay trước khi hợp phôi, tôi vô tình phát hiện hắn và một y tá đang len lén lục lọi ngăn chứa trứng của tôi, còn nghe rõ hắn hí hửng gọi cho Bạch Nhã Tư báo tin: “Trứng của em đã được thay vào rồi!”

Tôi không làm ầm lên, lặng lẽ xoay người, đưa cho bác sĩ một triệu, bảo ông ta thay lại bằng trứng dư thừa tôi đã lưu trữ từ trước.

Tôi còn “tốt bụng” dặn thêm:

Nhớ thay luôn tinh trùng của Giang Quy Gia bằng của bạn trai cũ của tôi.

Hôm hợp phôi, tôi và Giang Quy Gia cùng chứng kiến “kỳ tích” ra đời.

Hắn vui như phát cuồng, chắc tưởng đó là kết tinh tình yêu giữa hắn và Bạch Nhã Tư.

Tôi nhìn hắn như thằng hề nhảy nhót trước mặt, trong lòng cười đến phát run.

Mấy chục năm qua, nhìn hắn ngày ngày thương yêu chăm sóc Tư Tư, tôi chỉ thấy buồn cười không chịu nổi.

Muốn gài tôi à?

Không ngờ lại khiến bản thân thành “người bố hờ” suốt hai mươi mấy năm!

Giang Quy Gia ngắt mạch hồi tưởng của tôi bằng câu châm chọc: “Cô cứ cứng miệng đi! Tư Tư tuy là từ cái bụng cô chui ra, nhưng trứng lại không phải của cô! Mẹ ruột của nó là Bạch Nhã Tư!”

Tôi nhếch mép, giọng bình thản xen lẫn khinh thường: “Anh mơ giữa ban ngày đấy à?”

“Nếu cô không tin, chúng ta đi xét nghiệm ADN!” Giang Quy Gia lớn tiếng, “Tôi còn muốn ly hôn! Cô ép tôi cưới, hành tôi suốt hai mươi lăm năm, tôi đã nhẫn nhịn đủ rồi!”

Nói đến ly hôn, mặt hắn lộ rõ vẻ vui mừng.

Xem ra đã mong điều này từ lâu.

Ha, hắn mà cũng dám nói “đối xử với tôi hết lòng hết dạ”? Tôi lấy hắn hai mươi lăm năm, là từng ấy năm… sống như góa phụ.

Khi tôi một mình nuôi con, anh ta thì đang phong hoa tuyết nguyệt với Bạch Nhã Tư.

Khi tôi xông pha thương trường, gồng gánh danh tiếng nhà họ Giang, anh ta lại đang chìm trong rượu chè, sa đọa ở các tụ điểm ăn chơi.

Chỉ có điều, có một chuyện anh ta nói sai hoàn toàn — Tôi không cưới anh ta vì yêu, càng không phải loại đàn bà chạy theo nịnh nọt đàn ông.

Tôi lấy anh ta đơn giản chỉ vì danh phận thiếu phu nhân nhà họ Giang và quyền kiểm soát Giang thị mà thôi.

Và hiện tại, Giang thị đã hoàn toàn nằm trong tay tôi. Thế nên, Giang Quy Gia… cũng chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào nữa.

“Ly hôn thì được thôi.” Tôi nhún vai, mặt mày thản nhiên, “Nhưng xét nghiệm ADN thì khỏi, tôi chắc chắn Tư Tư là con gái tôi.”

Tư Tư nhìn tôi, ánh mắt đầy tin tưởng: “Mẹ à, con tin mẹ.”

Giang Quy Gia và Bạch Nhã Tư lập tức cuống lên.

“Tư Tư, chẳng lẽ con không tin ba sao?”

Tư Tư chẳng thèm quan tâm, chỉ càng đứng sát cạnh tôi hơn.

Đúng lúc này, một cậu trai trẻ trông như sinh viên đại học đột nhiên xông vào.

Cậu ta đi thẳng tới trước mặt Tư Tư, hớn hở gọi: “Chị ơi!”

Toàn bộ người trong phòng chết lặng. Một bà mẹ từ trên trời rơi xuống còn chưa tiêu hóa nổi, giờ lại thêm một đứa em trai nữa?

Similar Posts

  • Q Uỷ Kiến Sầu Trở Lại

    “Hạ Y Y, lúc đầu chuyển thế có phải cô quên mang theo não không hả?”

    Diêm Vương đập bàn trước mặt phát ra những tiếng “bốp bốp”.

    “Tôi hỏi cô, dù sao cô cũng là người có mặt mũi ở âm phủ… chết một cách oan uổng thế kia, cô không thấy mất mặt à?”

    Nhìn người đàn ông đang tức giận trước mặt, không hiểu sao tôi lại thấy buồn cười.

    “Bây giờ em là ma rồi, mất mặt cái gì chứ…”

    “Còn dám cãi lại hử…”

    Diêm Vương tức đến mức đứng phát dậy, một cước đá bay cái bàn trước mặt.

    “cô có tin… ông đây sẽ ném cô xuống tầng thứ mười tám của địa ngục không…”

    Tôi đương nhiên không tin.

    Tới âm phủ rồi tôi mới biết, ở nơi này, tôi chính là một nhân vật có thể đi ngang ngưỡng cửa được.

    Lý do không có gì khác…

    Tôi chính là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Diêm Vương.

    “Hạ Y Y… bây giờ… ngay lập tức… cô quay lại nhân gian báo thù cho ông đây.”

    Trên gương mặt anh tuấn của Diêm Vương không che giấu nổi sát khí.

    “Diêm Vương ca ca, em cũng rất muốn báo thù mà.”

    Thấy Diêm Vương vì chuyện của tôi mà tức đến mức mất kiểm soát.

  • Ngày Cá Tháng Tư, Tôi Dẫn Về Một Đứa Con Gái Riêng

    Ngày Cá tháng Tư, chồng tôi mang về một đứa con riêng.

    Đáng tiếc là anh ta không biết.

    Đứa trẻ đó, ngay từ khi sinh ra, đã là một mầm họa.

    Khi nó 18 tuổi, chính tay nó phóng hỏa, thiêu chết tôi và cả chồng.

    Mở mắt ra lần nữa.

    Tôi trở về đúng ngày chồng dẫn con riêng về nhà.

    Lần này, tôi dắt theo một bé gái, xuất hiện trước mặt họ:

    “Xin giới thiệu, đây là con riêng của tôi.”

  • Lãnh Tình Thái Phó

    VĂN ÁN

    Công chúa đem lòng yêu vị Thái phó lạnh nhạt tới tận xương tủy ấy, một người thanh lãnh đến cực điểm, nhưng tiếc thay, chàng lại chẳng hề yêu nàng.

    Dẫu bị chối từ, công chúa vẫn không cam lòng, dùng mưu kế ép gả cho chàng, song

    chàng vẫn lãnh đạm như xưa, suốt ba năm thành thân chưa từng viên phòng.

    Khi nàng ngỡ rằng chàng hẳn là không ưa nữ sắc, thì lại bất ngờ hay tin, chàng có nuôi một

    nữ tử làm ngoại thất ở bên ngoài.

  • Vương Phi Ngốc Nghếch Của Nhiếp Chính Vương

    Hôm nay Hầu phủ thật náo nhiệt, lụa là gấm vóc đỏ thắm giăng đầy khắp sân viện.

    Ta tựa vào khung cửa sổ nhỏ của phòng chất củi, vui vẻ ngắm nhìn cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài, Lại Phúc cũng phấn khích vẫy đuôi lia lịa.

    Nhưng ngay khoảnh khắc sau, ta đã bị bà vú kéo mạnh vào phòng của đích tỷ.

    Lại Phúc kêu “gâu gâu gâu” liên hồi cũng vô ích.

    Ta rụt rè sợ hãi, phụ thân lại ôn tồn hòa nhã nói:

    “A Lam tuy ngu ngốc nhưng rất xinh đẹp, Nhiếp Chính Vương chắc chắn sẽ thích con.”

    Đích tỷ mỉm cười nhìn ta, nói:

    “Muội muội từ nay sẽ là Vương phi của Nhiếp Chính Vương rồi,  muội phải giữ lấy cho chặt phú quý trời ban này đấy.”

    Sau khi bộ hỉ phục đỏ thẫm được khoác lên người ta bị nhét vào kiệu hoa.

    Chờ đến khi ngồi yên ổn, ta mới bàng hoàng nhận ra hôm nay là ngày ta thành thân.

    Sao phụ thân không nói sớm một chút chứ? Ta còn muốn mang cả Lại Phúc theo cơ mà.

  • Món Nợ Hai Mươi Năm

    Tôi nằm trên giường bệnh, dầu cạn đèn tắt.

    Con trai Trần Hạo cầm tờ giấy chuyển nhượng tài sản, ép tay tôi ký điểm chỉ.

    “Mẹ, mẹ ký đi, cũng là để chữa bệnh cho mẹ.”

    “Nói thật ra, nhà mình nợ nhà Lệ Lệ, cả đời này cũng trả không hết. Mẹ coi như lần cuối cùng báo đáp dì Lý đi.”

    Trong tầm mắt mờ đục của tôi, con dâu Trương Lệ đang khoác tay mẹ nó – Lý Quyên.

    Cả hai đang nhìn chiếc BMW mới mua bằng tiền bán căn nhà của tôi.

    Nguyên nhân khiến tôi mắc bệnh, chính là từ bọn họ.

    Hai mươi năm nay, họ dùng cái gọi là “ân tình hai vạn tệ cứu mạng” để bắt tôi làm trâu ngựa, vắt kiệt từng chút giá trị.

    Giờ đây, đến đồng lương hưu cuối cùng của tôi, họ cũng không tha.

  • Lời Nguyền Của Giải Nhất

    Cháu gái tôi tham gia cuộc thi hát và giành giải nhất.

    Chị gái và anh rể hăng hái nói thế nào cũng phải đào tạo con bé thành ca sĩ nổi tiếng.

    Nhưng với tư cách là giáo viên âm nhạc, tôi hiểu rất rõ, giọng hát và âm chuẩn của cháu không hề xuất sắc. Cháu có được giải nhất, chỉ vì cuộc thi đó do anh rể tôi tổ chức, ban giám khảo đều nể mặt.

    Nghe lời khuyên của tôi, chị và anh rể quyết định để cháu chuyên tâm học hành, chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

    Thế nhưng khi kết quả thi đại học công bố, thành tích của cháu lại chẳng ra sao, trái lại thí sinh đạt giải nhì hôm ấy lại được một học viện nghệ thuật danh tiếng tuyển thẳng, tương lai rực rỡ.

    Cháu gái tôi hận tôi đến tận xương tủy. Một tối khi tôi đi làm về, nó dùng dây siết cổ tôi, giọng đầy căm hận:

    “Chính vì dì mà con đường trở thành minh tinh của tôi bị chặn lại. Dì đáng chết!”

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày cháu gái giành giải nhất trong cuộc thi ấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *