Chồng Tôi Là Một Con Quái Vật Kỳ Lạ

Chồng Tôi Là Một Con Quái Vật Kỳ Lạ

Chồng tôi vì “bạch nguyệt quang” mà cãi nhau với tôi.

Anh ta đập cửa bỏ đi, rồi mất tích nửa tháng.

Cho đến một đêm mưa lớn lạnh lẽo và rợn người… anh ta trở về.

Nhưng người đàn ông ấy đã khác.

Không còn lạnh nhạt, vô tình như trước.

Ánh mắt anh nhìn tôi chan chứa yêu thương, luôn quấn quýt, làm nũng, chiếm hữu đến cực điểm, nụ hôn của anh dày đặc như muốn nuốt lấy tôi, dịu dàng đến đáng sợ.

Thế nhưng, tôi dần nhận ra một sự thật kinh hoàng…

Người trở về… thật sự là chồng tôi sao?

1.

Thẩm Tri Cẩn mất tích rồi.

Hai tháng trước, tôi bị cảm, sốt cao phải nhập viện.

Anh lại chọn đi chăm người cũng đang bệnh – người phụ nữ từng là “ánh trăng trắng” trong lòng anh, đang nằm điều trị ở bệnh viện khác vì giận dỗi chồng.

Dù tôi có hiền lành, yêu anh đến đâu đi nữa, sau khi khỏi bệnh về nhà, tôi cũng không thể tiếp tục giữ bộ mặt dịu dàng, hiểu chuyện ấy thêm được nữa.

Tôi và anh cãi nhau một trận kịch liệt.

Tôi chỉ tay vào ngực anh, từng chữ rõ ràng: “Thẩm Tri Cẩn, tôi thật sự không hiểu nổi anh nữa. Người ta là vợ chồng giận nhau thì liên quan gì đến anh chứ? Thế nào? Bỏ mặc vợ đang ốm, chạy đi dỗ cái người xem anh như con chó mà đùa giỡn, định nhân cơ hội chen vào phá nhà người ta, nối lại tình cũ, làm tiểu tam sao?!”

Thẩm Tri Cẩn lùi lại một bước, bực bội kéo lỏng cà vạt, chau mày nhìn tôi, giọng lạnh như băng: “Mắng đủ chưa?”

“Chưa!”

Thần sắc anh hờ hững, ánh mắt khinh miệt.

Như thể người vô lý trong câu chuyện này là tôi.

Tôi tức đến run người, cố nén nước mắt, cuối cùng vẫn bật khóc mà gào lên: “Tôi là vợ hợp pháp của anh, có tên trên giấy kết hôn! Anh như vậy là ngoại tình về tinh thần!”

“Đủ rồi, Ôn Lam!”

Thẩm Tri Cẩn quát lớn, cắt ngang lời tôi: “Tôi căn bản không yêu cô! Cô còn chưa hiểu sao?!”

“Bốp!”

Âm thanh cái tát vang lên rõ ràng, nặng nề.

Anh nghiêng đầu, dấu tay đỏ hằn trên má.

Lòng bàn tay tôi bỏng rát.

Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.

Cho đến khi tiếng sấm ầm ầm vang lên xé tan tầng mây đen trên đầu.

Tôi mới chợt bừng tỉnh, nhận ra mình vừa làm gì, ngón tay khẽ run, định đưa lên xem vết thương trên mặt anh.

Anh gạt mạnh tay tôi ra, đầu lưỡi khẽ chống lên má bị đánh, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

Thẩm Tri Cẩn không nhìn tôi nữa, sải bước đi thẳng, nặng nề đẩy cửa rời khỏi nhà, biến mất trong màn mưa đêm.

Ngoài cửa sấm chớp cuồn cuộn, mưa càng lúc càng to.

Cuộc cãi vã này khiến tôi kiệt sức.

Tôi ngồi phịch xuống cạnh ghế sofa, toàn thân mất hết sức lực.

Điện thoại báo tin cảnh báo mưa bão cấp đỏ.

Trên màn hình khóa, tấm hình cưới tôi đặt làm hình nền – gương mặt anh lạnh như băng, xa cách.

Tôi bỗng thấy cuộc hôn nhân này chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.

Tôi mệt rồi.

2.

Từ hôm đó, tôi dọn ra khỏi biệt thự.

Không còn liên lạc với Thẩm Tri Cẩn.

Chọn một khu chung cư yên tĩnh, sống một mình.

Cho đến khi cảnh sát gọi điện cho tôi.

Họ nói Thẩm Tri Cẩn mất tích.

Anh đã lâu không đến công ty.

Trợ lý Tiểu Giang không liên hệ được, đành báo án.

3.

Trong phòng làm việc của cảnh sát.

Tôi kể lại toàn bộ chuyện ngày hôm đó.

Cảnh sát đối diện, sắc mặt nghiêm nghị: “Cô xác nhận là, từ ngày 2 tháng 10 đến nay… Chưa từng gặp lại chồng mình?”

Tôi đan hai tay đặt trước người, chắc nịch: “Vâng, thưa cảnh sát. Tôi chắc chắn, tôi chưa từng gặp lại anh ấy.”

Tôi và Thẩm Tri Cẩn cùng lớn lên trong trại trẻ mồ côi.

Là người bạn đời của anh.

Tôi đương nhiên trở thành nghi phạm đầu tiên khi anh mất tích.

4.

Lúc kết thúc buổi thẩm vấn, trời đã khuya.

Mây đen dày đặc phủ kín thành phố, vài giọt mưa bắt đầu rơi.

Khi tôi bước ra khỏi đồn, nghe thấy một viên cảnh sát trực đêm nhỏ giọng dặn người nhà qua điện thoại: “Nghe lời anh, dạo này đừng ra ngoài nhiều, đây đã là vụ mất tích thứ sáu trong tháng rồi…”

Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay.

Những lời phía sau nghe không rõ, chỉ khiến tôi càng thêm bất an.

Trong đầu bắt đầu dấy lên nghi ngờ… liệu có phải là một vụ giết người hàng loạt?

Dù Thẩm Tri Cẩn có tệ đến đâu, tôi cũng chưa từng mong anh chết.

Tôi chỉ định nhờ luật sư soạn đơn ly hôn, để cả hai chia tay trong yên ổn.

5.

Về đến nhà, tôi mệt rã rời.

Ngã xuống sofa, ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ ấy không hề dễ chịu.

Mơ màng, tôi thấy mình lạc vào màn sương trắng quái dị, đi mãi đi mãi cho đến khi tới bờ một con sông dữ dội.

Bên cạnh là chiếc xe của Thẩm Tri Cẩn.

Tôi gõ mạnh vào cửa xe.

Kính cửa từ từ hạ xuống, nhưng ghế lái trống không.

Trời dần tối, từng con sóng đập dữ dội vào bờ.

Tôi đứng một mình giữa con đường hoang vắng.

Ngay khi màn đêm đặc quánh sắp nuốt chửng tôi…

“Cốc cốc cốc!”

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, rõ ràng, dồn dập.

Tôi choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi túa ra khắp người.

Nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ sáng.

Khát khô cổ họng, tôi rót nước uống.

“Cốc cốc…”

Tiếng gõ cửa lại vang lên.

Lần này thật sự có người ngoài cửa, không phải trong mơ.

Tiếng gõ đều đặn, không nhanh không chậm, như thể người kia vô cùng kiên nhẫn.

Ngoài cửa, sấm chớp lóe sáng, mưa lớn đập vào khung kính “lộp bộp” vang vọng.

Giờ này còn ai đến?

Tim tôi thắt lại, hơi thở khựng lại nơi cổ họng.

Sợ là kẻ xấu.

Màn hình điện thoại dừng ở mục “110”, tôi siết chặt trong tay, rón rén bước đến cửa, khom người nhìn qua mắt mèo.

À, hóa ra là người quen đã mất tích.

6.

Sự sợ hãi nhanh chóng bị cơn giận thay thế.

Tôi không nói hai lời, mở phắt cửa, quát thẳng: “Đồ thần kinh, Thẩm Tri Cẩn! Anh bị điên à? Nửa đêm không ngủ còn đến đây làm trò gì thế? Đây là nhà tôi, anh biết không hả?! Anh…”

Chưa kịp nói hết câu, tôi đã bị anh ôm chặt lấy.

Anh siết eo tôi, sức mạnh đến đáng sợ.

Tôi còn chưa kịp mắng xem anh phát điên gì nữa, thì cằm anh đã đặt lên vai tôi, giọng nói trầm thấp mang theo chút ấm áp: “Xin lỗi.”

Giọng anh vẫn lạnh như xưa, nhưng lại có gì đó mềm mại, lưu luyến.

Tôi ngẩn người, sững lại trước sự thay đổi đột ngột ấy.

Tôi định đẩy anh ra, nhưng anh không nhúc nhích.

Tôi lạnh giọng: “Buông ra.”

“Được.”

Anh nghe lời buông tay.

Trước mắt tôi xuất hiện một bó hoa hồng lớn, nở rộ, đỏ thắm, kiêu sa.

“Hoa.”

Anh mỉm cười, đặt bó hoa vào tay tôi.

“Tặng em.”

Tôi đứng chết lặng, đầu óc trống rỗng.

Hoa đỏ đến chói mắt.

Tôi ngẩng lên nhìn anh.

Người đàn ông trước mặt khoác trên mình bộ vest chỉnh tề, tóc ngắn đen nhánh, khuôn mặt tuấn tú quen thuộc, sống mũi cao, môi mỏng, nơi khóe môi còn có một nốt ruồi nhỏ.

Đúng là Thẩm Tri Cẩn không sai.

Nhưng có một điều khác biệt – đôi mắt ấy.

Con ngươi đen láy, không còn chút lạnh lùng nào, thay vào đó là thứ tình cảm mãnh liệt đến nghẹt thở.

Tình yêu sao?

Không thể nào.

Thế nhưng lúc này, anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng chưa từng có.

Tôi thoáng ngây ra, rồi bật cười chua chát.

Cứ như đang xem một vở kịch tệ hại.

“Làm sao thế?”

Anh nghiêng đầu, ánh mắt ngờ vực, đưa tay định nắm tay tôi.

Tôi khẽ tránh, rồi nghiêng người, mời anh vào nhà.

“Vào đi.”

Tôi đặt bó hoa lên bàn, chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Thẩm Tri Cẩn ngoan ngoãn ngồi xuống, dáng vẻ điềm nhiên, nhưng hai vành tai đỏ hồng, ánh mắt dịu dàng dán chặt lên người tôi.

Ánh nhìn đó dính chặt, lạnh lẽo, ẩm ướt, như có con rắn đang lặng lẽ trườn qua từng tấc da thịt.

Một cảm giác quái dị dâng trào trong lòng.

Nhưng người trước mặt vẫn là anh.

Tôi bỏ qua cơn khó chịu, mỉa mai: “Nửa đêm không ngủ, ôm tôi rồi tặng hoa, anh lại phát bệnh à?”

Anh nghiêng đầu, vẻ ngây ngốc: “Em không thích sao?”

“Từ khi nào anh quan tâm tôi thích hay không?”

Tôi bật cười, giọng đầy châm chọc: “Thế nào? Chán trò mất tích rồi nên quay về? Nửa tháng nay ở bên ‘ánh trăng trắng’ của anh vui chứ? Thấy hổ thẹn nên đến cầu hòa? Anh còn biết xấu hổ à, Thẩm Tri Cẩn?”

Tôi dồn liên tiếp mấy câu hỏi.

Anh cúi đầu, im lặng vài giây, như đang lựa lời nói, rồi khẽ đáp: “Anh quan tâm em có thích hay không.”

Tôi khựng lại giữa chừng khi đang cầm cốc nước.

Anh nghiêm túc nhìn tôi, từng câu trả lời rành rọt: “Anh không cố tình mất tích. Anh không ở bên ai khác. Anh không thấy hổ thẹn. Và có, anh là Thẩm Tri Cẩn.”

Giọng anh khô khốc, cứng nhắc đến lạ.

Tôi chỉ thấy sững người, chưa kịp nghĩ sâu, cũng chẳng nhận ra hành động của anh kỳ quái đến thế nào.

“Đừng phát điên nữa, Thẩm Tri Cẩn.”

Tôi lạnh lùng nhìn anh: “Anh không yêu tôi, tôi biết. Tôi cũng không định ép buộc nữa. Những ngày qua tôi đã nghĩ thông rồi.”

Anh sững lại, hai tay đặt trên đùi, cúi đầu như đang cố hiểu ý tôi, cố giấu sự hoảng loạn sau vẻ bình tĩnh.

Thấy anh im lặng, tôi lấy tờ đơn ly hôn từ ngăn tủ, ném lên bàn: “Hôm kia tôi vừa bàn với luật sư xong. Yên tâm, tài sản chia đôi, anh không thiệt đâu. Anh xem đi, nếu có gì không hài lòng thì nói luôn.”

Ánh mắt anh dời từ mặt tôi xuống tờ giấy.

“Đây là gì?”

Tôi bật cười: “Còn là gì nữa? Ly hôn chứ gì.”

“Ly… hôn?”

Anh lặp lại từ đó, giọng như lạc đi.

Thấy anh không động đậy, tôi cầm tờ giấy đưa tới trước mặt anh.

“Xem đi, nếu được thì ký vào… á!”

Bàn tay anh không đón lấy tờ giấy mà nắm chặt cổ tay tôi, siết dần lại.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt đen sâu nhìn chằm chằm, trong đó ẩn chứa thứ gì đó u ám, lạnh lẽo, không giống người.

Ánh nhìn giao nhau.

Tôi chợt nhận ra, da anh trắng nhợt đến mức bất thường.

Bàn tay cũng lạnh ngắt.

Cái lạnh đó như ngấm thẳng vào xương.

Similar Posts

  • Nhân Danh Tình Yêu Sai Lầm

    Tôi bỏ ra hai vạn đồng mời chuyên gia dinh dưỡng giỏi nhất để điều chỉnh đường huyết cho bố, vậy mà ông vẫn luôn than cơm canh vô vị.

    “Thật ra con chỉ keo kiệt thôi, lần trước mấy món điểm tâm em gái con mua, con lén vứt đi, tưởng bố không biết sao?”

    Tôi sững người, ngỡ ông đang nói đùa, ngượng ngập cười cười rồi hỏi ông sao lại nghĩ như vậy.

    Ông trừng mắt lườm tôi một cái, lập tức đổi sang chuyện khác:

    “Cơm canh nhạt nhẽo như nước lã, ăn còn chẳng bằng không ăn.”

    Tôi nhìn kỹ mới phát hiện ông đã lén bỏ hẳn hai thìa đường to vào thức ăn.

    Tôi vừa cất lọ đường đi vừa khuyên ông rằng bệnh tiểu đường tuyệt đối không được đụng vào.

    Kết quả, ông hất tôi ra, khăng khăng đòi lấy lại.

    “Em gái con nói rồi, sống thì phải vui vẻ, ăn không vui thì sống lâu để làm gì?”

    Ông càng nói càng kích động, bất ngờ ném mạnh đôi đũa xuống bàn:

    “Chỉ biết phung phí tiền! Có phải con chịu khổ đâu, tất nhiên con không thấy xót, không như em gái con, nó biết bố thích ăn gì.”

    Ngực tôi chợt trầm xuống, lập tức gọi điện cho chuyên gia dinh dưỡng thanh toán hết khoản phí, rồi kéo bố ra khỏi tất cả nhóm người thân, đồng thời gửi tin nhắn chung: Bố tôi bệnh nặng, tuyệt đối cấm ngọt, ai dám cho thì tự chịu hậu quả.

  • Người cũ ngồi ghế phụ, người mới ngồi ghế sau

    Khi đang chạy xe công nghệ để tiết kiệm tiền mua quà sinh nhật cho bạn trai, tôi vô tình đón trúng chính anh ấy.

    Anh còn trêu tôi:

    “Anh tài xế này, tiện đường đón giùm luôn thằng bạn cùng phòng tôi nhé?”

    Tôi đạp ga, lái đến địa chỉ mới.

    Một nam sinh mở cửa xe với vẻ cáu bẳn:

    “Mày đúng là trúng số độc đắc rồi đấy! Con nhỏ người yêu cũ thẳng tưng của tao chưa từng làm chuyện gì lãng mạn kiểu này!”

    Giây tiếp theo, anh ta và “người yêu cũ thẳng tưng” ấy — bỗng chạm mắt nhau.

    Bạn trai hiện tại ngồi ghế sau, bạn trai cũ ngồi ghế phụ.

    Tôi siết chặt vô lăng, không nhịn được buột miệng.

    “M nó!”*

  • Bài Toán Bị Đánh Cắp

    VĂN ÁN

    312 điểm.

    Tôi dán mắt vào màn hình điện thoại, lướt xuống một cái rồi lại kéo ngược lên.

    Ngữ văn 87, Toán 52, Tiếng Anh 73, Khoa học tự nhiên tổng hợp 100.

    Tôi làm đề “ba năm mô phỏng” suốt ba năm, điểm Toán chưa từng xuống dưới 138.

    Tôi cứ ngỡ là mạng lag.

    Làm mới.

    Làm mới lần nữa.

    Vẫn là 312.

    Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, nghe ngoài sân ba đang gọi điện: “…đúng đúng, Tiểu Diệp tra chưa? Được bao nhiêu điểm?”

    Tôi chạy vụt ra khỏi cửa sau.

    Đêm đó, cả thị trấn đều đi tìm tôi.

    Đêm cuối tháng Sáu không có lấy một cơn gió.

    Tôi men theo quốc lộ, đi gần bốn mươi cây số. Ba giờ sáng đến huyện thành, trời vẫn chưa sáng.

    Cổng Sở Giáo dục khóa kín.

    Tôi ngồi xuống bậc thềm.

  • Chồng Tôi Có Vợ Mới

    VĂN ÁN

    Chồng tôi lén đưa mẹ con đồng nghiệp nữ vào hộ khẩu nhà tôi, mà người đứng tên chủ hộ lại là tôi.

    Hôm đó, tôi đến ủy ban để làm giấy khai sinh cho con trai vừa đầy tháng.

    Ai ngờ, đồng nghiệp nữ kia lại cầm hộ khẩu và sổ đỏ của nhà tôi đi đăng ký nhập học cho con gái cô ta, chiếm luôn suất học của nhà tôi.

    Một người bạn làm ở trường phát hiện chuyện này, liền chụp ảnh gửi cho tôi.

    Tôi lập tức nhắn tin cho Lăng Hạc Kim:

    Đ.ọc fuI/. tại, page một ngày làm cổ thần để. ủ.ng h,ộ tác giả !

    “Chúc mừng nhé bác sĩ Lăng! Anh kết hôn lần hai từ bao giờ vậy? Đón cả người mới với con gái người ta về nhà rồi mà không thèm báo cho tôi một câu à?”

    Anh ta vội vàng gửi lại một đoạn ghi âm:

    “Vợ à, suất học kia sau này con trai mình cũng không dùng tới, để đó chỉ phí hoài thôi. Cho Kỳ Kỳ đi học coi như làm việc tốt đi. Anh còn phải vào phòng mổ, lát nữa nói tiếp nhé.”

    Tôi lạnh mặt nhắn lại:

    “Cho cô ta mười phút, mang hộ khẩu về đây ngay!”

    Lăng Hạc Kim xem rồi không trả lời.

    Năm phút sau, tôi báo công an là nhà bị mất trộm và tiến hành báo mất hộ khẩu.

    Đã vậy thì, nếu anh ta muốn làm bố dượng cho con người ta, con tôi cũng chẳng cần mang họ Lăng nữa làm gì.

  • Trọng sinh thành bà nội đổi mệnh

    Tôi bị người cha ham cờ bạc xô xuống lầu, vừa vặn đè chết bà nội đang xách giỏ đi chợ về.

     Mở mắt ra, tôi đã nằm trong bệnh viện làm kiểm tra thai sản.

    Bên cạnh, cô cả và cô hai còn nhỏ tuổi đứng ngóng trông, gọi tôi một tiếng: “Mẹ!”

     Hồn tôi xuyên vào chính bà nội!

     Vậy thì đứa bé trong bụng tôi là… cha tôi sao?!

    Bác sĩ cầm kết quả siêu âm, mỉm cười đầy vui vẻ:

     “Đứa trẻ rất khỏe mạnh, đã được bốn tháng rồi.”

    Tôi thở phào một hơi, may mà còn kịp.

     “Bác sĩ, bỏ nó đi.”

  • Về Bên Anh

    Con trai tôi lái chiếc xe đồ chơi chạy loạn khắp nơi, không may làm trầy xước một chiếc Maybach.

    Từ trên xe bước xuống một người – không ngờ lại là bạn trai cũ của tôi.

    “Cái thói hễ có chuyện là lái xe xả giận này, y hệt em hồi trước.”

    “Anh còn dám nói em à? Lái xe tệ như vậy, rõ ràng là cùng khuôn đúc với anh!”

    Vừa dứt lời, nét mặt lạnh lùng của anh lập tức biến mất.

    Còn tôi thì chết sững tại chỗ.

    Giờ mà rút lại lời, liệu có kịp không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *