Chú Rể Bị Cướp, Tôi Lại Thành Cô Dâu Của Tình Địch

Chú Rể Bị Cướp, Tôi Lại Thành Cô Dâu Của Tình Địch

Lễ cưới đang diễn ra được nửa chừng, chú rể thì bị bạch nguyệt quang cướp mất.

Tôi gọi điện cho kẻ thù không đội trời chung của anh ta:

“Anh rảnh không? Kết hôn với tôi một cái, tôi đang gấp cần chú rể mới.”

Đầu dây bên kia khựng lại, hình như cố nhẫn nhịn lắm:

“Cô gọi nhầm rồi thì phải, tôi không có hứng thú với cô.”

“Tôi thì lại thấy mình hơi có hứng thú với anh đấy.”

Tôi mím môi cười khẽ, “Kỳ Nan Tầm, nghe nói trong album ảnh của anh toàn là hình tôi, có thật không?”

1

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, giọng hơi lạnh:

“Em đang nói linh tinh gì đấy!”

Tôi bật cười:

“Ồ, vậy chắc là tôi nhớ nhầm rồi. Vậy người đã lén hôn tôi trên du thuyền là ai? Anh có thể giúp tôi tìm người đó không? Tôi muốn kết hôn với anh ta. Đã chiếm tiện nghi của tôi thì cũng đến lúc phải chịu trách nhiệm rồi.”

“Em chắc chứ?”

Lần này giọng anh khàn hẳn đi, vốn đã trầm, nay lại như bị lửa khói hun qua, ngân lên hòa cùng nhịp tim rối loạn.

“Ở chỗ tôi không có khái niệm ‘ly hôn’, chỉ có ‘góa bụa’ thôi.”

“Anh là đàn ông đấy, đừng do dự nữa. Tôi cho anh ba phút. Không tới thì tôi kiếm người khác.”

“Đừng đùa nữa, Giang Giang.”

Tôi cúp máy, cong môi nở nụ cười.

Kỳ Nan Tầm nhất định sẽ đến.

Chắc chắn sẽ đến.

2

Kỳ Nan Tầm và Phí Vũ là kẻ thù không đội trời chung từ bé.

Gia tộc hai người cạnh tranh trực tiếp trong kinh doanh, từ khi biết nhận thức đã không ưa nhau, tranh giành đủ thứ, đánh nhau là chuyện cơm bữa.

Giờ đây, Kỳ Nan Tầm đã trở thành người không dễ với tới, tự mình gây dựng sự nghiệp, mở rộng sản nghiệp gia đình lên tầm cao mới.

Tôi chỉ không ngờ, đến cả vị hôn thê của người khác mà anh ta cũng để mắt tới.

Từng nghe nói có người thấy ảnh tôi trong điện thoại anh ta, tôi không tin.

Cho đến tuần trước, tôi cùng Phí Vũ tham dự một buổi tiệc trên du thuyền.

Tôi uống hơi nhiều, tìm một góc yên tĩnh giải rượu, không ngờ lại ngủ quên.

Mơ hồ cảm thấy có ai đó khẽ chạm môi tôi.

Lúc mở mắt chỉ thấy một bóng lưng mờ mịt, không nhìn rõ mặt.

Nhưng tôi nhớ rõ mùi hương ấy.

Đó là mùi hương đặc trưng của Kỳ Nan Tầm — mùi gỗ cháy, thuốc lá và chút hoang dã pha trộn với cấm kỵ tối màu.

Chưa đến một phút, Kỳ Nan Tầm đã sải bước bước vào.

Hôm nay anh mặc một bộ vest đen, tóc chải gọn gàng, gọng kính viền vàng thanh mảnh.

Đường cằm sắc nét, khí chất quý phái, lạnh lùng, như tách biệt khỏi thế tục.

Cấm dục nhưng vẫn mang nét cuốn hút khó cưỡng.

Khi anh đến gần, tôi không kìm được khẽ đùa:

“Kỳ ca ca, hôm nay ăn mặc bảnh bao như vậy, chẳng lẽ là đến cướp hôn sao?”

“Em gọi tôi là gì cơ?”

Ánh mắt ẩn sau tròng kính đột nhiên tối lại, như bão tố sắp kéo đến.

“Không thích à? Vậy gọi là chồng nhé?”

“Cũng không thích? Vậy để tối nay nói sau, giờ cưới trước đã.”

“Được.”

Kỳ Nan Tầm bất ngờ đáp lời, tôi suýt chút nữa không kịp phản ứng.

Không chỉ tôi, cả khách mời và bố mẹ tôi cũng không kịp trở tay.

Cứ thế, tôi đường hoàng đổi chú rể — thành kẻ thù không đội trời chung của chồng cũ.

Mãi đến lúc MC nhắc trao nhẫn cưới, mọi người mới đồng loạt ồ lên.

Tôi quay sang nhắc hai vị phụ huynh vẫn chưa hết sốc:

“Ba mẹ, đưa nhẫn cưới của hai người cho con đi.”

Nhẫn cưới đặt làm cho Phí Vũ giờ đã vô nghĩa. Đổi chồng rồi thì nhẫn cũng nên đổi.

“Giang Giang, chuyện này có hơi bất ngờ quá không?”

Ba mẹ vừa tháo nhẫn vừa nói, nhưng ánh mắt thì không giấu nổi vẻ hài lòng.

Đẹp trai, giỏi giang, ăn đứt Phí Vũ mấy vạn lần.

Tôi bất lực thở dài:

“Ba mẹ lau nước miếng dùm con với ạ?”

Tôi và Phí Vũ là hôn ước từ bé.

Lớn lên thì tự nhiên thành yêu đương.

Sau này tôi đi du học, còn anh ta thì trong thời gian đó lại có bạn gái — một cô ca sĩ phòng trà.

Nghe nói yêu đến mức sống chết có nhau, cho đến gần ngày tôi về nước thì họ mới chia tay.

Tình cảm giữa tôi và Phí Vũ vốn cũng nhạt nhẽo, yêu đương như đi lướt qua nhau.

Giữa hai nhà có quan hệ làm ăn sâu sắc, tôi cũng chẳng muốn làm ầm lên.

Chỉ cần anh ta không đưa đám “hoa thơm bướm lượn” tới trước mặt tôi, tôi có thể giả mù sa mưa.

Anh ta bỏ trốn trong lễ cưới — thật ra lại đúng ý tôi.

Ba mẹ tôi cũng chẳng muốn tôi gả cho tên tra nam đó.

Hôm nay, coi như được toại nguyện.

Tôi không ngờ là, sau khi nhận lấy nhẫn cưới, Kỳ Nan Tầm lại nghiêm túc tuyên bố:

“Ba mẹ, sau này con nhất định sẽ đối tốt với Giang Giang. Chúng con sẽ bên nhau đến bạc đầu như hai người vậy.”

Ba tôi nhướng mày:

“Khá lắm, mà cơ thể cậu chịu nổi không?”

Nghe đến đây, suýt nữa tôi bật cười.

Bên ngoài đồn ầm rằng Kỳ Nan Tầm 27 tuổi vẫn chưa có bạn gái là vì… yếu sinh lý.

Nghe mãi cũng thành tin.

3

Lễ cưới kết thúc hoàn hảo.

Tôi mang đôi giày cao gót “cao muốn chạm trời” đứng cả ngày, vừa bước xuống xe suýt nữa ngã quỵ.

Kỳ Nan Tầm bế bổng tôi bằng một tay, tay kia gỡ giày cao gót ra, ném thẳng vào thùng rác theo một đường cong hoàn mỹ.

“Giày không vừa thì nên vứt sớm.”

Câu nói như vô tình, nhưng vẻ mặt lại hết sức nghiêm túc, tựa như mang theo triết lý sống gì đó.

Tôi bật cười ngọt ngào, giọng nũng nịu:

“Chồng ơi, anh đang bóng gió chuyện gì đấy?”

Anh không đáp, chỉ khẽ cong môi, khóe miệng nhịn không được mà nhếch lên.

Góc nghiêng lạnh lùng dưới ánh trăng càng thêm rạng rỡ mê người.

Lúc đi ngang qua bồn hoa, tôi phát hiện xung quanh nở đầy hoa tulip rực rỡ muôn màu.

“Wow, nhà anh trồng nhiều tulip quá vậy? Toàn là loại em thích nữa, chẳng lẽ trồng riêng cho em?”

Lời vừa dứt, cánh tay ôm ngang hông tôi siết chặt hơn, bước chân anh cũng chậm lại.

Tôi lại cố ý chọc:

“Sao đi chậm thế? Không lẽ… anh thật sự yếu như người ta đồn?”

“Yếu hay không… lát nữa em sẽ biết.”

Kỳ Nan Tầm bỗng sải bước, một hơi bế tôi lên lầu hai, thả xuống chiếc giường cưới đỏ rực, thân người đè xuống ngay sau đó.

Anh không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm.

Ánh mắt ấy nóng rực, sâu hun hút, dục vọng hiện rõ không chút che giấu.

Tôi căng thẳng đến mức chẳng biết tay nên đặt vào đâu.

Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn hơi lúng túng không quen.

Vừa lúc đó, tay tôi nắm phải thứ gì đó tròn tròn.

Tôi bóp nhẹ, phát ra tiếng “rắc” giòn tan.

Kỳ Nan Tầm sầm mặt, giật phăng chăn ra.

Trên tấm ga giường đỏ như lửa, là một đống táo đỏ, đậu phộng, nhãn, sen…

Tôi cúi đầu bật cười:

“Chuẩn bị kỹ quá ha!”

“Bà Vương chuẩn bị đấy.”

Kỳ Nan Tầm tỏ vẻ thản nhiên.

Nếu không tính đến phần vành tai đã đỏ ửng.

Tôi đưa tay ôm nhẹ quanh cổ anh, giọng trêu ghẹo:

“Em hôm nay… không tiện lắm.”

Môi kề sát má anh, hơi thở lướt qua tai:

“Xem ra phải phụ lòng tâm huyết của bà Vương rồi.”

Cánh tay đang ôm eo tôi khựng lại, lỏng ra đôi chút.

Kỳ Nan Tầm nhìn tôi chằm chằm, đuôi mắt hơi ửng đỏ.

“Em thấy vui không?”

Anh khẽ nhúc nhích môi, cười khẽ tự giễu, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo chút bất lực và đắng cay.

“Vui chứ.”

Tôi gật đầu, còn giơ một ngón cái.

Hôm nay là lần đầu tiên trong 25 năm tôi làm chuyện “liều lĩnh” như vậy.

Từ nhỏ tôi được bà nội nuôi lớn.

Bà nổi tiếng là kiểu đại tiểu thư gia giáo.

Ngay cả ba tôi đứng trước bà còn không dám lớn tiếng.

Tôi lại càng không dám vượt giới hạn.

Từ nhỏ đã bị rèn như khuôn mẫu, trước mặt bà không dám làm càn, sau lưng cũng chẳng dám nghịch ngợm.

Sợ bị bắt được thì phải chép gia quy, quỳ từ đường.

Nhưng tôi biết bà yêu tôi.

Bà ngày nào cũng hát ru cho tôi ngủ, nửa đêm dậy canh tôi có đá chăn không.

Thấy tôi bị thương là nước mắt bà rơi như mưa.

Kỳ Nan Tầm im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng, giọng khàn:

“Ngủ sớm đi, mai anh đưa em về.”

Tôi nhìn anh, ánh mắt nửa châm chọc nửa dịu dàng:

“Anh định… mưu sát vợ trẻ à?”

4

Tôi nói không khỏe là thật.

Đau dạ dày.

“Kỳ Nan Tầm, cháo anh nấu ngon thật đấy. Vị rất giống với tiệm tôi hay ăn hồi còn ở nước ngoài.”

“Vậy à?”

Tôi gật đầu, tiếp tục cúi xuống ăn từng muỗng nhỏ.

Hết một bát, cả người thấy dễ chịu hơn nhiều.

Mấy năm ở nước ngoài, tôi ăn không quen đồ Tây, lại căng thẳng học hành, dần dần thành thói quen bỏ bữa sáng.

Lâu ngày dạ dày không chịu nổi, sinh bệnh.

Lần nặng nhất là ngất luôn trong lớp vì đau.

Sau này gần khu tôi ở có một tiệm cơm Trung mới mở, từ đó ba bữa của tôi mới dần ổn định lại.

Hôm nay cả ngày tôi không ăn gì, bệnh lại tái phát.

Nhưng càng ăn càng thấy hương vị rất giống tiệm cơm kia, đặc biệt là mấy sợi gừng thái mỏng dùng để dậy vị — đúng gu của tôi.

Bà nội tôi xưa nay không bao giờ cho phép những thứ nặng mùi như gừng xuất hiện trên bàn ăn.

Dù sao cũng là tiểu thư khuê các mà.

Hành, gừng, tỏi — những thứ mùi nồng đều bị cấm tiệt.

Similar Posts

  • Bị Cha Mẹ Bỏ Rơi Sau Khi Họ Sống Lại

    Ba mẹ tôi sau khi sống lại trở về những năm đầu thiên niên kỷ, việc đầu tiên họ làm là vay mượn khắp họ hàng để lên Kinh Châu mua liền ba căn nhà.

    Việc thứ hai, là bế tôi vừa tròn tháng đặt trước cổng trại trẻ mồ côi, rồi nhận nuôi thần đồng đã từng bắt nạt tôi ở kiếp trước.

    Nhìn bóng họ rời đi, tôi không rơi một giọt nước mắt nào, chỉ dùng tiếng cười non nớt thu hút cô bảo mẫu trong viện.

    “Nhìn xem, đứa bé đáng yêu quá, cha mẹ sao nỡ bỏ, chắc là nhà có khó khăn.”

    Không ai biết, ba mẹ vốn nợ nần chồng chất kia sắp trở thành thế hệ giàu đầu tiên.

    Kiếp trước, ba mẹ luôn trói chặt tôi bên mình.

    Nguyện vọng vào trường danh tiếng mà tôi mơ ước bị hủy, cơ hội ra nước ngoài mà tôi giành được bị phá, người tôi yêu muốn cưới cũng bị chia cắt.

    Nhưng cuối cùng, cuộc sống gia đình tôi lại càng lúc càng tệ, ba mẹ cho rằng tất cả đều vì tôi vô dụng kéo họ tụt xuống.

    “Vì sao con không giống con nhà người ta, có bản lĩnh một chút?”

    “Nếu không phải vì nuôi con, chúng ta đã sống tốt từ lâu rồi!”

    Trong oán hận, họ bóp chết tôi, rồi vì sợ tội mà tự sát.

    Kiếp này, họ dứt khoát vứt bỏ tôi, muốn có một đứa trẻ ưu tú xứng với họ.

    Nhưng về sau, ba mẹ đạt được điều mong muốn lại khóc lóc cầu xin tôi nhìn họ thêm một lần.

  • Sáng Sớm Gặp Lại Nhau

    Vừa tỉnh dậy, chồng tôi đột nhiên biến thành dáng vẻ khi mới mười bảy tuổi.

    Anh không tin mình đã kết hôn, mặt đỏ bừng, nghiến răng nói:

    “Dù có chết, tôi cũng sẽ không cưới loại phụ nữ… thô tục như cô.”

    Nhưng anh còn chưa nói hết câu, người đàn ông có gương mặt y chang anh liền sầm mặt bước vào từ ngoài cửa.

    Tôi dịu dàng mở miệng:

    “Chồng ơi, ôm em một cái.”

  • Diệp Nguyệt Minh, Ánh Chiêu Hòa

    Quý phi nương nương thấy ta chướng mắt.

    Ban cho ta một phần bánh ngọt trộn thạch tín.

    Ta cơ trí khéo léo, lén đánh tráo đi.

    Nào ngờ đổi về, lại là một phần dược hổ lang liều cao.

    Nửa đêm độc phát.

    Ta đành tùy tiện tìm một thị vệ để cứu nguy.

    Ấy đừng nói, phục vụ còn khá tốt!.

    Sau này, ta đến cầu Hoàng huynh.

    Muốn trực tiếp xin người ban cho thị vệ ấy.

    Hoàng huynh lại nhỏ nhen keo kiệt.

    Sống chết không chịu cho.

    Cho đến đêm đó.

    Trăng tối gió cao.

    Lại có người tới, bò lên tiểu sạp của ta.

    Khẽ khều mấy lọn tóc bên thái dương.

    “Không phải nói, muốn chịu trách nhiệm sao?”

    “Chiêu Hòa, ngoài Ta, nàng không được muốn ai khác.”

  • Yêu Lặng Lẽ

    Lần đầu tiên tôi gặp Bùi Chấp, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi đã bạc màu do giặt nhiều lần, trên tay đang cầm khoản trợ cấp dành cho sinh viên khó khăn.

    Và gương mặt ấy, đẹp đến mức khiến người ta phẫn nộ.

    Thế là tôi giả vờ làm một nữ sinh nghèo đầy nghị lực để tiếp cận Bùi Chấp, tôi rủ anh ấy ra quán ven đường giữa cơn gió lạnh cắt da để ăn một bát bánh cuốn giá năm tệ. Anh ấy chở tôi trên chiếc xe điện nhỏ rồi dạo quanh hồ Vị Danh ở Bắc Đại.

    Cho đến khi tôi để mắt đến viên kim cương đỏ Winston trị giá hàng chục triệu, nhưng lại bị người khác mua trước một bước.

    Và rồi Bùi Chấp rút ra viên kim cương đỏ có màu sắc hoàn mỹ, nâng mặt tôi lên hôn một cái:

    “Tiện tay mua thôi, đừng chê nhé.”

  • Gia Đình Là Cơn Ác Mộng Của Tôi

    VĂN ÁN

    Hai giờ sáng, mẹ tôi đột nhiên gọi đến.

    “Thẩm Dư, chị con chỉ ăn cơm với bạn thôi mà chồng nó lại đòi ly hôn, con phải giúp chị con ngay!”

    Tôi mở mắt, cố nhấc mí nặng trĩu, trong lòng đã hiểu.

    Đọc full tại page một ngày làm cổ thần

    “Mẹ, chị ăn ‘cơm’ trên giường với bạn thì có.

    Đã ly hôn chín lần, lần nào cũng vì ngoại tình.

    Có người đàn ông nào chịu nổi đội nón xanh mãi?

    Con không giúp nổi.”

    Chưa đến năm phút sau, mẹ lại gọi đến.

    “Chị con đồng ý ly hôn rồi. Nó bị tổn thương tinh thần, con là em phải chuyển cho nó mười vạn an ủi đi.”

    Cơn buồn ngủ khiến đầu tôi ong ong, tôi ậm ừ cho qua rồi cúp máy.

    Không ngờ chưa đầy nửa tiếng sau, điện thoại lại reo.

    “Thẩm Dư, chị con để ý chồng con rồi. Mai con ly hôn đi, nó muốn cưới Trình Vũ Trạch.”

    Tôi lập tức tỉnh táo hẳn, tức đến bật cười:

    “Mẹ, mẹ đừng quá đáng như vậy. Vũ Trạch là chồng con đã ba năm nay, tình cảm vợ chồng rất ổn định, hơn nữa con vừa mới mang thai.

    Ly hôn à? Đừng mơ!”

    Tôi tưởng chuyện đến đây là chấm dứt.

    Không ngờ sáng hôm sau vừa mở máy, hơn một trăm cuộc gọi nháy lên liên tục.

  • Mô Hình Bản Giới Hạn Và Mẹ Chồng Tự Nhận

    Sinh nhật tôi, tôi lấy một phần nhỏ tiền tiêu vặt ra làm bộ nail trị giá mười lăm ngàn.

    Nhưng khi Lưu Thúy Lan, đồng nghiệp lớn tuổi luôn tự nhận mình là “người từng trải”, biết chuyện, mặt chị ta lập tức tối sầm lại.

    “Mười lăm ngàn?! Chỉ để làm mấy cái móng tay rách nát à? Mày tiêu tiền kiểu này không sợ hao phúc giảm thọ hả?”

    Chị Lan tức đến mức chỉ tay vào mặt tôi, nước bọt suýt nữa bắn vào mặt tôi.

    “Làm mấy cái trò loè loẹt này ăn được không? Cơm nấu giặt đồ còn chẳng làm nổi!”

    “Tiền con trai tao đâu phải từ trên trời rơi xuống! Mày cứ tiêu kiểu này, sau này không chừng phá nát cả nhà họ Lưu nhà tao!”

    Tôi gỡ tay chị ta ra khỏi cổ tay mình, chỗ đó bị bấu đến phát đau.

    “Chị bị điên à? Đây là tiền bố mẹ tôi cho, liên quan gì đến con trai chị hay cái nhà họ Lưu của chị?”

    Lưu Thúy Lan tức đến mức run người, còn tôi thì chẳng buồn đôi co, nộp đơn xin nghỉ phép rồi đi chơi luôn.

    Khi tôi quay lại công ty, đống mô hình bản giới hạn trên bàn làm việc, tổng giá trị cả trăm triệu, đã biến mất không còn dấu vết.

    Còn Lưu Thúy Lan thì vẫn đắm chìm trong vai “mẹ chồng độc ác” mà chị ta tự tưởng tượng ra.

    “Đừng tìm nữa. Lớn tướng rồi còn chơi mấy thứ ba lăng nhăng, vừa tốn tiền lại chiếm chỗ, tao vứt hết rồi.”

    “Tiền lương của mày cũng sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản của tao. Muốn cưới con tao thì sau này không được tiêu xài lung tung nữa.”

    Tôi tức đến bật cười, liền gọi điện báo cảnh sát.

    Đã thích làm chủ mọi thứ như thế, vậy thì để chị ta vào tù mà làm chủ cho thoả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *