Cô Gái Khiến Trung Đoàn Trưởng Đỏ Mặt

Cô Gái Khiến Trung Đoàn Trưởng Đỏ Mặt

Tôi tên là Trần Tuyết Như, sinh vào thập niên 70, lớn lên dưới lá cờ đỏ.

Người ta thì “dáng nhẹ như én”, còn tôi thì “trước ngực đầy đặn”. Trong cái thời mà “giản dị” mới được coi là đẹp, vóc dáng của tôi lại trở thành “không đứng đắn” nhất cả vùng.

Bà mối đến nhà, bảo sẽ giới thiệu cho tôi một anh sĩ quan “gốc gác đỏ” tên là Lục Chấn Quốc.

Mẹ tôi dặn đi dặn lại, bắt tôi mặc đồ rộng thùng thình, thu vai cúi lưng, nhất định phải toát ra vẻ “gái nhà lành”.

Không ngờ, ngay lần đầu gặp mặt, ánh mắt anh ta như tia X-quang, quét từ đầu tới chân tôi. Cuối cùng, dừng lại ở ngực tôi, yết hầu khẽ chuyển động, buông hai chữ:

“Vớ vẩn!”

01

“Vớ vẩn!”

Giọng Lục Chấn Quốc không lớn, nhưng như tiếng sét ngang tai, khiến sắc mặt mẹ tôi tái hẳn, còn lòng tự trọng của tôi thì nát vụn.

Chiếc sơ mi “tơ nhân tạo” màu xám tôi mặc hôm nay đã là kiểu kín đáo nhất trong tủ.

Vì buổi xem mắt này, mẹ còn kỳ cọ nó đến bạc màu, rồi dùng hai tấm ván ép qua đêm cho phẳng như tờ giấy, mong che bớt phần “không quy củ” của tôi.

Nhưng rõ ràng, hiệu quả chẳng đáng bao nhiêu.

Trong phòng im phăng phắc, chỉ nghe tiếng “tích tắc” của chiếc đồng hồ treo tường, như đang đếm ngược giây phút bối rối của tôi.

“Chấn Quốc, con nói gì vậy!” – bà mai vội cười xòa, nhưng nụ cười giống như bông cúc bị sương đánh úa rũ.

“Tuyết Như nhà chúng tôi là hoa khôi cả vùng đấy, người đẹp, nết na… chỉ là… ăn uống tốt, nên hơi… đẫy một chút.”

Đẫy? Từ này thật “nghệ thuật”!

Tôi cúi gằm, ngón tay mân mê gấu áo, chỉ mong có cái lỗ để chui xuống.

Khóe mắt vẫn thấy Lục Chấn Quốc ngồi thẳng lưng như cây tùng, mặc bộ quân phục bạc màu, vai rộng eo thon, cả người toát ra vẻ lạnh lùng “người lạ chớ lại gần”.

Anh ta chẳng thèm nhìn tôi hay bà mối, chỉ chăm chú vào chiếc cốc tráng men sứt miệng trước mặt, như thể bên trong chứa bí mật quân sự quốc gia.

“Trung đoàn trưởng Lục…” – mẹ tôi run run, cố lấy lòng – “Tuyết Như chỉ là khung xương lớn thôi, chứ hiền lành, chịu khó lắm. Việc nhà đều một tay nó lo…”

“Bác gái,” – Lục Chấn Quốc cuối cùng cũng ngẩng lên, cắt lời mẹ tôi.

Anh nâng cốc uống một ngụm lớn, yết hầu chuyển động mạnh, mang theo khí chất đầy uy lực – “Tôi ở đơn vị quanh năm, không lo được việc nhà.

Tôi cần một người vợ đảm đang, hiền lành, để tôi yên tâm công tác.”

Câu này nghe qua chẳng có gì, nhưng ghép với chữ “vớ vẩn” ban nãy thì ý nghĩa đã khác hẳn.

Ngầm bảo rằng: Con gái bác trông thế này, chắc chắn không an phận, lấy về thì nguy cơ tôi bị cắm sừng rất cao.

Ngọn lửa trong tôi bùng lên. Đầy đặn thì sao? Có ăn bớt gạo nhà anh đâu!

Huống hồ, cha tôi là liệt sĩ, tôi cũng là con cháu cách mạng gốc gác đàng hoàng, cớ gì để anh khinh thường?

Tôi ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Ánh mắt anh sâu thẳm như giếng cổ, mang sự sắc bén của người lính. Khi tầm nhìn chạm nhau, tôi thấy rõ bóng mình trong mắt anh, ngực ưỡn cao, như đang lặng lẽ tuyên bố điều gì.

Hình như anh khựng lại một giây.

“Trung đoàn trưởng Lục thấy, thế nào mới gọi là hiền lành?” – tôi hỏi, giọng không lớn nhưng rõ ràng – “Là phải phẳng như cái bàn giặt, hay nói năng nhẹ như gió thoảng, đi đứng thì bám tường?”

Câu này coi như tôi đập vỡ cái bầu không khí giả tạo.

Mẹ tôi hít mạnh một hơi lạnh, muốn kéo tay tôi lại đã muộn.

Nụ cười của bà mối thì hoàn toàn đông cứng.

Lông mày Lục Chấn Quốc chau lại, gương mặt nghiêm nghị kỷ luật cuối cùng cũng có thêm biểu cảm khác.

Anh nhìn tôi lần nữa, ánh mắt không chỉ còn là soi xét, mà còn pha chút dò hỏi, thậm chí… bực bội vì bị thách thức.

“Miệng lưỡi sắc sảo.” – anh nghiến răng nhả ra bốn chữ, coi như đánh giá tôi.

“Còn hơn khúc gỗ.” – tôi đáp không hề nhượng bộ.

Đã bị ghét ngay từ đầu thì tôi chẳng cần đóng vai con chiên ngoan hiền nữa.

Hôm nay, tôi sẽ cho anh biết thế nào là “hoa có gai”… không, phải là “bông gòn có gai” mới đúng!

“Cô!” – Lục Chấn Quốc bị tôi làm nghẹn, hơi tức dồn lên ngực, mặt cũng hơi đỏ lên.

“Có gì mà không được?” – tôi thẳng lưng, ngực theo đó càng “hùng vĩ” hơn. Tôi cố tình nghiêng người về phía trước, hạ giọng chỉ đủ cho hai người chúng tôi nghe:

“Trung đoàn trưởng Lục, đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Cha tôi là anh hùng chiến đấu, không phải kẻ cơ hội đầu cơ tích trữ. Tôi – Trần Tuyết Như – đường đường chính chính, không đến lượt anh định nghĩa.”

Nói xong, tôi thấy vành tai anh ta khẽ đỏ lên.

Một người đàn ông ba mươi tuổi… mà còn biết đỏ mặt ư?

Phát hiện này khiến tôi thấy… khoái chí một cách khó hiểu.

“Thôi thôi, cả hai bớt lời đi!” – bà mai thấy tình hình căng thẳng, vội đứng lên hòa giải – “Người trẻ mà, nóng tính. Chấn Quốc à, cậu vừa từ đơn vị về, chưa hiểu tình hình. Tuyết Như tuyệt đối là cô gái tốt, không tin cậu cứ ra ngoài hỏi thử!”

Lục Chấn Quốc không nói, chỉ đứng dậy. Thân hình cao lớn lập tức phủ bóng lên tôi.

“Bác gái, bà mai, tôi còn việc, xin phép đi trước.”

Anh ta buông câu đó, không thèm liếc tôi lấy một cái, sải bước ra ngoài.

“Ơ, Chấn Quốc! Cái này…” – mẹ tôi cuống quýt đứng dậy.

“Để anh ta đi!” – tôi kéo tay mẹ, giọng không lớn nhưng đầy cứng cỏi.

Bước chân Lục Chấn Quốc khựng lại một chút ở cửa. Anh không quay đầu, chỉ hơi nghiêng mặt, để lộ đường nét quai hàm kiên nghị. Trên xương chân mày trái có một vết sẹo mờ, nếu không nhìn kỹ sẽ khó phát hiện, nhưng dưới ánh chiều tà, vết sẹo ấy như sống lại, khiến gương mặt lạnh lùng của anh thêm phần từng trải.

“Đồng chí Trần,” – giọng anh lạnh như băng vụn – “Vợ của quân nhân chính là bộ mặt của quân nhân. Mong cô tự biết giữ mình.”

Nói xong, anh sải bước rời đi, để lại cả căn phòng đầy ngượng ngập và một mớ hỗn độn.

Similar Posts

  • Muộn Nhưng Không Muộn

    Vì cứu Thẩm Nghiễn Từ, tôi mất một chân.

    Anh ta hứa sẽ cưới tôi.

    Trong một buổi tiệc tụ họp, bạn bè anh ta hùa nhau trêu chọc:

    “Thẩm Nghiễn Từ à, cậu thật định bụng cưới một con què về nhà đấy à?”

    “Phải tôi thì chịu không nổi. Lâm Vãn Tang mặt cũng dày ghê, ôm lấy cái ơn cứu mạng mà đòi lấy thân báo đáp.”

    “Béo như cô ta thế kia, các cậu không thấy mỗi lần cô ta bước đi, mặt đất cũng rung lên một nhịp à!!!”

    Lời còn chưa dứt, cả phòng đã vang lên tiếng cười sằng sặc.

    Chỉ có Thẩm Nghiễn Từ là bực bội rít điếu thuốc, làn khói lượn lờ che đi đôi mắt lạnh lùng của anh ta:

    “Mấy người thì biết cái gì?”

    “Coi như cưới về một bà vú già, không tốn tiền mà còn hiếu thuận được với bố mẹ, không tốt sao?”

    Khoảnh khắc đó, tôi đứng ngoài cửa phòng, cảm giác như cả người rơi thẳng xuống hầm băng.

  • Bi Kịch Và Sự Thức Tỉnh Của Người Bệnh

    Cha tôi mắc suy thận giai đoạn cuối, tôi đã vất vả lắm mới tìm được nguồn thận phù hợp, chuẩn bị tiến hành phẫu thuật.

    Vậy mà y tá Trương Tĩnh lại đỏ hoe mắt ngăn tôi lại:

    “Bố cô cũng hơn sáu mươi rồi, còn cậu bé kia mới chỉ mười tuổi! Cô nhường cơ hội này cho thằng bé chẳng phải ý nghĩa hơn sao?”

    Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:

    “Mạng của bố tôi cũng là mạng người.”

    Kết quả, cô ta lợi dụng chức vụ, lén lút sửa thông tin trong hệ thống, âm thầm chuyển nguồn thận sang cho cậu bé kia.

    Cô ta đắc ý nói:

    “Tôi đang cứu lấy một tương lai, cô và bố cô nên biết ơn quyết định vĩ đại này của tôi!”

    Tôi lập tức phản tố:

    “Xin chào, tôi muốn tố cáo một y tá đã sửa đổi thông tin bệnh nhân, cố tình tráo đổi nội tạng cứu mạng — chuyện này có được xem là mưu sát không thành không?”

  • Chính Thất Danh Chính Ngôn Thuận

    Công ty tổ chức tiệc cuối năm,chồng tôi – Cố Thời Dực – đang dịu dàng nắm tay bạch nguyệt quang của anh ta.

    Nữ trợ lý Giang Phù – một “tinh anh” mới nhảy dù vào – cũng chính là giấc mộng cũ mà anh ta mãi không quên.

    Xung quanh toàn là ánh mắt chờ xem kịch.

    Đợi tôi – chính thất danh chính ngôn thuận – diễn một màn “oan phụ hào môn” ầm ĩ.

    Tôi nâng ly rượu, mỉm cười đoan trang mà xa cách.

    Đúng lúc đó, một giọng đàn ông điên loạn vang lên trong đầu tôi.

    【Cô ta sao không nhìn tôi? M* nó, ngay cả một ánh mắt cũng lười cho tôi sao?】

    【Con đàn bà chết tiệt này, trước đây vì cô ta tôi liều cả mạng, giờ lại dám coi thường tôi!】

    【Không được, tối nay phải khiến cô ta xuống không nổi giường!】

  • Mối Tình Giả Với Thiếu Gia Mù Thành Thật

    Tôi là kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, từng giả làm mối tình đầu của một thiếu gia mù.

    Giả vờ ba năm, sinh một đứa con, rồi biến mất.

    Năm năm sau, tôi bày quầy xem bói ven đường.

    Gặp một đứa bé con đưa cho tôi một nghìn tệ.

    “Cháu muốn xem mẹ cháu đang ở đâu.”

    Tôi vừa nhét tiền vào túi, một người phụ nữ vội vàng chạy tới.

    “Sao con lại ở đây? Mẹ tìm con nãy giờ.”

    Cô ta nhìn rất quen.

    Tôi suy nghĩ kỹ một lúc—là mối tình đầu thật sự của thiếu gia mù năm xưa.

    Tôi im lặng vài giây, rồi rút tiền ra đưa lại cho thằng bé.

    “Mẹ con tìm thấy rồi, trả lại con tiền này.”

    Nó không nhận lại tiền, chỉ nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.

    “Người cháu tìm không phải là người mẹ này.”

  • Vé Xe Lòng Người

    Kỳ nghỉ lễ 1/5, không mua được vé về nhà.

    Vừa nhắn cho thanh mai trúc mã, bảo anh đến đón.

    Trước mắt liền hiện lên một loạt dòng bình luận:

    【Nữ phụ mặt dày thật, tỏ tình bị từ chối rồi mà vẫn còn mặt mũi bám lấy nam chính hả?】

    【Nam chính với bé cưng sắp có kỳ nghỉ ngọt ngào hai người, ai dè cô ta lại xen ngang!】

    【Nhưng mà cũng tốt, nữ phụ làm vậy khiến bé cưng ghen, thể nào cũng dính lấy nam chính, tụi mình lại được xem kịch vui~】

    Tôi trầm mặc một lúc, rút lại tin nhắn.

    Quay sang nhắn cho kẻ đối đầu của thanh mai trúc mã:

    【Về nhà không? Tôi đang thiếu một tài xế.】

  • Lỡ yêu phải kẻ thù

    Tôi vô tình có phản ứng cơ thể với đối thủ của mình.

    Khi anh ta xem phim, ngực tôi loạn nhịp.

    Khi anh ta say, mặt tôi nóng bừng.

    Khi anh ta tắm, nước chảy rì rào trong tôi, sướng đến như đang lơ lửng trên mây.

    Sau đó, anh ta phát hiện ra bí mật của tôi.

    Tựa vào khung cửa phòng ngủ tôi, anh ta khẽ mỉm môi hỏi: “Có muốn thử cảm giác vui sướng tăng gấp đôi không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *