Cơm Chiên Trứng Vàng

Cơm Chiên Trứng Vàng

Tôi vì ăn trộm bánh mì cho em trai Cố Thanh Thư mà bị bắt, rồi bị đánh đến chết.

Sau đó, chúng tôi cùng nhau trọng sinh.

Kiếp trước, chúng tôi là những đứa trẻ mồ côi, nương tựa vào nhau.

Tôi đi cầu xin người ta cho làm việc chui, mò mẫm trong đống rác tìm đồ ăn, chỉ để em có thể được ăn một bữa cơm nóng.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng chúng tôi là người thân duy nhất của nhau.

Mãi đến lúc hơi thở cuối cùng, tôi nhìn thấy một chiếc xe sang dừng lại.

“Cha mẹ” của chúng tôi bước xuống, chỉ lạnh lùng ném lại một câu:

“Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, kẻ cao quý và kẻ hèn hạ vốn dĩ không giống nhau. Thanh Thư mạnh mẽ hơn nhiều.”

Cố Thanh Thư chính là kẻ trong sáng và cao quý đó.

Còn tôi, lại trở thành kẻ vì sinh tồn mà không từ thủ đoạn — “hèn hạ” trong mắt bọn họ.

Một lần nữa mở mắt, tôi quay về ngày bị ông chủ tiệm chặn lại trong ngõ nhỏ, trên tay vẫn nắm chặt nửa ổ bánh mì khô cứng.

Cố Thanh Thư đứng ở đầu ngõ bên kia, cạnh bên là đôi cha mẹ ăn mặc sang trọng.

Cậu ta cũng đã trọng sinh, nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ đầy chán ghét.

“Cố Tri Vi, chị thật bẩn thỉu.”

“Mẹ nói rồi, loại người như chị sinh ra đã nên mục rữa trong bùn, đừng đến làm bẩn đời tôi.”

Nhưng Cố Thanh Thư, tôi vốn dĩ không phải kẻ trộm…

1

Cơn đau nhói từ chân truyền đến.

Ông chủ tiệm bánh chỉ thẳng vào mặt tôi, chuẩn bị mắng.

Tôi cắn răng chịu đựng, lớn tiếng nói:

“Tôi không phải kẻ trộm, tôi có tiền!”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của ông ta và cậu thiếu niên, tôi chậm rãi móc từ túi áo rách nát ra vài đồng xu.

Tôi đặt chúng trong lòng bàn tay, đếm kỹ từng đồng.

Mười xu, năm mươi xu, một đồng…

Đó là số tiền em tôi từng nhặt ve chai đổi lấy, nói sẽ dành để mua cho tôi một đôi giày vừa chân.

Tôi luôn coi như báu vật, chẳng nỡ tiêu.

Nước mắt rơi lã chã, tôi ngẩng đầu lên, dồn tất cả số tiền vào tay ông chủ.

“Xin lỗi, tôi đã lấy bánh mì của ông.”

“Đây là tất cả tiền tôi có, coi như đền cho ông trước.”

Cả con ngõ lặng im.

Ông chủ há miệng, nhìn chằm chằm vào số tiền trong tay tôi, một lúc lâu chẳng biết nói gì.

Có lẽ ông ta chưa từng thấy một “kẻ trộm” lại biết cúi đầu bồi thường như vậy.

Lý Man Như khẽ hừ, giọng đầy khinh bỉ:

“Giả vờ tốt đẹp mà thôi. Loại hèn hạ trong xương tủy thì không bao giờ sửa được.”

Cố Thanh Thư im lặng, nhưng đôi mày nhíu chặt đã bộc lộ sự khó chịu trong lòng.

Có lẽ, cậu ta mong tôi giống kiếp trước: khóc lóc, van xin, quỳ lạy, lộ ra dáng vẻ thảm hại, để làm nền cho sự thanh cao của cậu ta.

Nhưng lần này, tôi không làm vậy.

Tôi nhét tiền vào tay ông chủ, chẳng thèm liếc nhìn nữa.

Kiếp trước, để thằng em mười lăm tuổi no bụng, tôi chấp nhận làm những việc nặng nhọc giá rẻ, dậy từ khi trời chưa sáng đi bốc vác.

Thân thể đau đớn có thể chịu, nhưng ánh mắt coi thường của người đời thì luôn khiến tôi tự ti.

Một lần cửa hàng mất một bao gạo, bà chủ chẳng phân biệt trắng đen đã quy cho tôi.

Khi đó, tôi vẫn nhịn.

Bởi tôi biết, chỉ khi bám trụ lại, tôi mới có thể nuôi sống em mình.

Nhưng lần này, tôi không muốn nhẫn nhịn nữa.

Tôi nhìn Cố Thanh Thư lần cuối.

Ánh mắt xuyên qua lớp áo quần sang trọng, gương mặt tinh xảo, để thấy rõ nơi tận cùng linh hồn kia chỉ có lạnh lùng và ích kỷ.

Kiếp trước, chết vì em, trong lòng tôi vẫn cầu nguyện: đời sau đừng làm chị em nữa, khổ quá rồi.

Giờ tôi mới hiểu, khổ sở chỉ thuộc về một mình tôi.

Với cậu ta, tôi không còn tình thân, không còn chấp niệm, không còn vướng bận.

Tôi thu lại ánh mắt, quay người, khập khiễng đi về phía một con ngõ khác, sâu hơn, tối hơn.

Đó mới là con đường dẫn đến “nhà” của tôi, cũng là thế giới hoàn toàn tách biệt với bọn họ.

Sau lưng, giọng Cố Thanh Thư vang lên, xen lẫn bực bội và khó hiểu:

“Cố Tri Vi, đứng lại!”

“Đừng tưởng chị làm vậy thì có thể che giấu mùi hôi trên người. Chúng ta vĩnh viễn không cùng một thế giới.”

“Nếu chị ngoan ngoãn nghe lời, tôi không ngại để mẹ dẫn chị đi cùng.”

Tôi không quay đầu, chỉ nghe thấy người đàn bà kia lạnh lùng nói:

“Thanh Thư, loại trộm cắp như nó không xứng bước vào nhà họ Cố. Sau này con đừng bận tâm đến nó nữa. Một con chó hoang thì sao có thể so với con được.”

Nhưng chính tôi — con chó hoang này — đã nuôi sống Cố Thanh Thư suốt mười lăm năm.

2

Con hẻm tối tăm này, tôi đã đi qua vô số lần.

Có lần tôi mua cho em một cái bánh bao nóng, vì trời quá tối nên ngã sấp mặt.

Similar Posts

  • Hoa Hồng Đại Lộ

    Vào ngày kỷ niệm kết hôn, tôi dùng tài khoản đặt đồ ăn của chồng để chọn hai ly trà sữa rồi bảo anh ta thanh toán.

    Một tiếng sau, nữ thư ký của chồng lại đăng một dòng trạng thái.

    “Giám đốc Lục đúng là… em đang giảm cân mà bắt em uống hẳn hai ly trà sữa.”

    Tôi theo phản xạ liếc nhìn đơn đặt hàng, chồng tôi thì thản nhiên giật lại điện thoại.

    “Dạo trước đặt đồ ăn loạn quá, Trần Dao lỡ đặt địa chỉ nhà cô ấy làm mặc định luôn rồi.”

    “Cũng tội, chẳng hiểu gì mà tự dưng phải uống hai ly trà sữa.”

    Tôi mặt không đổi sắc, rút chìa khóa ra mở két sắt sau lưng.

    Bên tai còn vang lên tiếng Lục Cảnh Thần trách móc.

    “Em cũng thật là, đặt hàng mà không kiểm tra cho kỹ.”

    Vừa dứt lời, tôi đã lấy ra một xấp tài liệu từ két sắt.

    Ký tên lên trang cuối cùng, rồi đưa cho Lục Cảnh Thần.

    Nhìn thấy ba chữ “Đơn ly hôn” trên trang bìa, Lục Cảnh Thần thoáng sững người.

    “Chỉ vì giao nhầm địa chỉ thôi á?”

    Tôi không ngẩng đầu, đáp thản nhiên:

    “Đúng, chỉ vì giao nhầm địa chỉ.”

  • Hai Mươi Vạn Sính Lễ

    Tiền sính lễ của em dâu nhiều hơn tôi hai mươi vạn.

    Mà chúng tôi lại cùng năm về làm dâu.

    Tôi chất vấn mẹ chồng, lại bị mắng chửi thậm tệ:

    “Đến con trai cũng không đẻ được, cô đáng giá bao nhiêu chứ?”

    “Nếu không sang tên căn nhà kia, thì ly hôn đi!”

    Tôi không đồng ý, không ngờ mẹ chồng lại làm ra chuyện điên rồ đến vậy…

  • Hồi Ức Quá Khứ

    Ngày thi đại học kết thúc, tôi ném cho Tạ Sơ Ngôn một xấp tiền ngay trước mặt cả lớp.

    “Chơi đủ rồi, đến đây thôi.”

    Anh cúi người, nhặt từng tờ tiền rơi trên đất.

    Khàn giọng nói một câu: “Được.”

    Hết hè, Tạ Sơ Ngôn lên tàu đi Thanh Bắc.

    Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu những đợt hóa trị dài đằng đẵng.

    Nhiều năm sau trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, tóc rụng hết vì điều trị.

    Đang bận chọn tóc giả thì cửa phòng bệnh mở ra.

    Mặc áo blouse trắng, Tạ Sơ Ngôn và tôi bốn mắt nhìn nhau.

  • Cưng Chiều Em

    Đối tượng xem mắt hỏi:

    “Em còn trinh không?”

    Tôi hỏi ngược lại:

    “Anh thì sao?”

    Anh ta nghiêm túc trả lời:

    “Chắc là… tính là còn.”

    “Hả?”

    Tôi ngẫm nghĩ một lúc, tò mò hỏi:

    “Phía trước thì còn, phía sau thì không?”

    Từ dãy ghế phía sau truyền đến tiếng cười khẽ, trầm thấp của một người đàn ông.

    Tôi quay lại nhìn, khẽ nhướn mày.

    Trùng hợp thật, người đó tôi quen.

    Là anh luật sư mà tôi vừa ngủ cùng tuần trước.

  • Lấy Tiền Của Vợ Mua Nhà Cho Chị

    Chồng tôi – Cố Ngôn – đã dùng 5 triệu tiền đền bù giải tỏa của tôi để mua nhà cho chị gái anh ta, còn ngang nhiên ghi tên chị ta vào sổ đỏ.

    Lúc phát hiện tôi đã xem hợp đồng, anh ta chẳng chút chột dạ:

    “Em cũng thấy rồi đấy, chị anh cũng là chị em, tính toán mấy chuyện này làm gì?”

    Tôi bật cười.

    Hôm sau, tôi thuê nguyên một đội chuyển nhà, dọn sạch sẽ văn phòng làm việc của anh ta.

    Anh ta vừa họp xong quay về, nhìn căn phòng trống rỗng, lập tức phát điên:

    “Tô Nhiên! Em dọn đồ của anh đi đâu rồi?!”

    Trong điện thoại, tôi đang chỉ đạo công nhân:

    “Đừng vội chồng yêu, của anh thì cũng là của em. Em giúp anh mang hết về biếu ba mẹ em rồi.”

  • Phu Nhân Của Tướng Quân Họ Cố

    Gả cho Cố Trừng ba năm, số lần ta gặp hắn còn ít hơn cả quả phụ.

    Mỗi lần gặp mặt, lại không tránh được chuyện giường chiếu.

    Hắn là người luyện võ, thân hình cao lớn thô kệch, chẳng biết thương hương tiếc ngọc là gì, mỗi lần đều khiến ta đau đớn không ít.

    Ngày đại hôn, hắn càng khiến ta nếm đủ khổ sở, đến hai ngày liền không xuống nổi giường.

    Từ đó, chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân hắn, lòng ta liền run rẩy bất an.

    Không ít lần, ta từng nghĩ đến chuyện hòa ly.

    Nhưng hắn là đại tướng quân uy phong lẫm liệt,còn ta chỉ là thứ nữ của một viên ngoại lang nho nhỏ.

    Nếu thật sự hòa ly, e rằng cha ta cũng bị liên lụy.

    Một ngày nọ, hắn trở về, cường bạo mà xé rách xiêm y trên người ta, ta rụt rè mở lời: “…Tướng quân, không bằng… ngài hãy nạp thiếp đi?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *