Cơn Ác Mộng Của Một Ông Chồng

Cơn Ác Mộng Của Một Ông Chồng

1

Hôm chồng tôi đi team building, tôi lấy chiếc váy mà mình trân quý nhất ra, định ăn diện xinh đẹp để đi cùng anh.

Còn chưa kịp mặc thì con vừa tròn một tháng tuổi đã tỉnh giấc và khóc ré lên.

Tôi bế con, pha sữa, rồi lau chỗ bột sữa rơi vãi trên sàn.

Vừa tháo tã giấy ra thì con lại ị thẳng lên giường…

Bất lực, tôi đành gọi với ra ngoài cho chồng – lúc đó đang lau xe đạp: “Phó Cẩn Ngôn, anh vào bế con giúp em một chút!”

Anh không trả lời.

Mẹ chồng từ trong đi ra, giọng chua ngoa: “Chăm một đứa nhỏ mà cũng cần bao nhiêu người phụ? Cơm cũng chưa nấu, định để tôi chết đói à?!”

Đợi tôi vừa địu con vừa nấu cơm, dọn dẹp xong xuôi thì Phó Cẩn Ngôn đã đi mất.

Người tôi rã rời, mệt đến ê ẩm, chẳng còn tâm trạng đi đâu nữa.

Mở điện thoại ra, tôi thấy anh vừa đăng trạng thái mới.

Trong ảnh, anh mặc đồ đạp xe khoe chiếc xe đạp mới mua. Một cô gái trẻ mặc váy trắng e thẹn tựa sát vào vai anh.

Tôi nhận ra ngay, đó chính là chiếc váy tôi luôn nâng niu.

Nửa đêm, Phó Cẩn Ngôn về nhà, thấy tôi ngồi trên sofa thì ngạc nhiên:”Chưa ngủ à?”

“Tôi hỏi, tiền mua xe đạp anh lấy ở đâu?”

Anh hơi mất tự nhiên, ho khẽ một tiếng: “Xe ô tô hồi môn của em, anh bán rồi.”

Tôi ôm đứa con vừa ru ngủ, khẽ nói: “Phó Cẩn Ngôn, chúng ta ly hôn đi.”

“Ly hôn?! Chỉ vì anh mua một cái xe đạp thôi sao?” Anh không tin nổi.

“Đúng. Chỉ vì anh mua cái xe đạp.”

Anh sững sờ đến nín lặng, cau mày: “Chỉ vì anh bán cái xe hồi môn của em để mua xe đạp? Cái xe đó từ đầu anh đã không thích, bán sớm muộn cũng là chuyện thôi. Em đừng vô lý nữa được không?”

Tôi im lặng nhìn anh.

Anh hắng giọng, rồi lại cợt nhả đến gần: “Thôi nào, vợ ơi! Cùng lắm em nhờ ba mẹ em mua cho mình cái khác là được mà.”

“Đừng giận nữa, đi dọn phòng ngủ đi, bạn đạp xe của anh sắp qua ở vài ngày.”

Tôi sững người, cơn giận bùng lên: “Nhà chỉ có hai phòng ngủ, vậy tôi và con ở đâu?”

Từ lúc vào cửa tới giờ, ánh mắt anh chưa từng dừng lại ở con gái một giây. Cũng chẳng buồn giải thích điều gì.

Con trong tay như bị tiếng cãi vã làm phiền, khẽ cựa mình.

Anh nằm dài trên sofa, thản nhiên: “Dọn phòng chứa đồ ra, hai mẹ con ở tạm đó.”

Tôi tức đến bật cười: “Căn phòng chứa đồ ba mét vuông đó, anh bắt tôi và con ở? Anh quên là con bị hen suyễn bẩm sinh, không thể ở chỗ có bụi sao?!”

“Chỉ mấy ngày thôi, có gì đâu. Đừng làm quá lên thế.”

Sau khi sinh, tôi đã sớm nhìn rõ con người thật của Phó Cẩn Ngôn. Nhưng khoảnh khắc này, tim tôi vẫn bị nhói đau.

Tôi nhắm mắt lại, cố nén cơn giận đang cuộn trào, lặp lại một lần nữa: “Phó Cẩn Ngôn, tôi không muốn cãi nhau với anh. Ly hôn đi!”

Lúc này, mẹ chồng từ trong phòng bước ra, giọng the thé quát lớn: “Nửa đêm nửa hôm ồn ào cái gì!

Không phải chỉ mua cái xe đạp thôi sao, đáng để làm ầm lên à? Còn bày đặt ly hôn, tưởng mình vẫn là gái tân chắc?”

Phó Cẩn Ngôn gật gù hùa theo:

“Đúng đấy, tính tình em đúng là không bằng Đào Đào…”

Chưa kịp nói hết, Âm báo tin nhắn vang lên.

Anh cầm điện thoại mở ra.

Giọng phụ nữ mềm mại, nũng nịu đột ngột vang lên bên tai: 【Anh Phó, nhớ vứt quần lót của em đi nhé, đừng để chị phát hiện.】

Phó Cẩn Ngôn luống cuống tắt điện thoại. Không khí lập tức đông cứng lại.

Tôi cúi đầu, che giấu khoé mắt đang ươn ướt. Quả nhiên…

Phó Cẩn Ngôn và mẹ chồng liếc nhau một cái, rồi vội vàng giải thích: “Vợ à, đừng hiểu lầm. Anh với Đào Đào chỉ là bạn đạp xe thôi. Em biết mà, phụ nữ ai cũng có mấy ngày đặc biệt, hôm nay chỉ là tình cờ gặp…”

“Anh không cần giải thích.” Tôi bế con đứng dậy: “Tôi chỉ muốn ly hôn.”

“Đàn ông ai chẳng thế. Dù gì con cũng là vợ chính, sợ gì mấy đứa đàn bà ngoài kia?”

Similar Posts

  • Nông Nữ Có Thù Tất Báo

    Phu quân ta từ nhỏ đã bị đích mẫu ngược đãi.

    Để cắt đứt tiền đồ của hắn, bà ta thậm chí bỏ bạc ra mua một nông nữ quê mùa như ta về làm chính thê cho hắn.

    Nhưng bà ta không ngờ rằng, ta tuy không có xuất thân thế tộc, song lại có thừa sức lực!

    Ngày đầu tiên bước chân vào hầu phủ.

    Ta liền lật bàn ngay tại chỗ.

    Nhét đám cơm thiu lạnh ngắt vào miệng đám đầu bếp trong phủ.

    Mang mớ than kém chất lượng bị tráo đổ thẳng vào phòng đích mẫu rồi châm lửa thiêu rụi.

    Hầu phủ gà bay chó sủa, náo loạn tứ tung.

    Ta đứng trước mặt phu quân ta, người yếu ớt chẳng thể tự chăm sóc bản thân, dõng dạc buông lời hùng hồn:

    “Muốn bắt nạt ta? Trước tiên cứ hỏi thử xem ta có đồng ý hay không đã!”

  • Bà Mẹ Điên Loạn

    Con gái sáu tuổi của tôi, hôm nay lại tè ướt hơn hai mươi cái quần.

    Sau khi tự tay vò hết chỗ quần đó, tôi ngồi thụp xuống nghỉ mệt thì vô tình lướt trúng một phòng livestream.

    Trong livestream, mái tóc của người phụ nữ dính bết vào trán như kim thông khô, làn da thì vàng vọt, bóng nhẫy dầu.

    Trong nhà vệ sinh tăm tối, cô ta mặc một chiếc áo thun nam rộng thùng thình cũ kỹ, người gầy gò co ro bên cạnh bồn cầu.

    Tôi sững người vài giây, cảm thấy người phụ nữ trên màn hình giống hệt mình. Đang định lướt qua thì tay lại vô thức nhấn vào xem.

    Thì ra, đây là một chương trình livestream tên “Bé Bảo Lấp Lánh”.

    Người phụ nữ trong khung hình đang bị hàng trăm nghìn người trong phòng livestream mắng chửi:

    【Làm sao lại có người phụ nữ thất bại như thế này, sống chẳng ra người mà cũng không ra ma, nhìn là buồn nôn.】

    【Chồng cô ta mỗi ngày sống kiểu gì với một kẻ lang thang thế này? Hôm nay con gái tè ướt một cái quần mà cô ta đã gào thét như phát điên, thật kinh khủng.】

    【Chắc cô ta vẫn chưa biết mình đang bị phát sóng trực tiếp toàn mạng đâu nhỉ? Chồng cô ta lén đăng ký chương trình này, chỉ mong thay đổi được ngoại hình của cô ta.】

    【Con bé mới có sáu tuổi, biết gì đâu, tè dầm cũng bị mắng, thật tội nghiệp. Quần tè thì không thể cho vào máy giặt à? Cứ phải cảm động vì tự tay giặt sao? Nực cười.】

    Hai chân tôi tê rần, lúc đứng dậy, người phụ nữ trong màn hình cũng vừa đứng lên.

    À, thì ra thật sự là tôi – một người mẹ không ra hình người, cũng chẳng còn chút khí chất.

  • Sau Khi Tôi Trùng Sinh, Cô Bạn Thân Độc Ác Cũng Trở Lại

    Tôi và cô bạn thân Hứa An Nhiên gần gũi như hai chị em.

    Sau khi cô ấy qua đời, trong di chúc để lại, ngoài phần tài sản dành cho các con thừa kế thì toàn bộ phần còn lại đều chia cho tôi.

    Ngoài ra còn có một mẩu giấy: “Bản hợp đồng đặt hàng năm đó là tôi lấy, giờ chúng ta không còn nợ nhau gì nữa.”

    Mãi đến lúc này tôi mới biết.

    Hóa ra bản hợp đồng đặt hàng vốn có thể cứu được công ty của bố tôi, giúp gia đình tôi tránh khỏi phá sản năm xưa lại bị chính cô ấy lấy đi.

    Vì chuyện đó mà bố mẹ tôi chọn cách tự tử.

    Tôi không chịu nổi cú sốc này nên trầm cảm rồi bỏ học, cả đời cứ lặng lẽ trôi qua một cách uổng phí.

    Mà tất cả những điều này đều “nhờ ơn” cô bạn thân tốt của tôi ban tặng.

    Vậy nhưng, khi tôi muốn vạch trần hành vi của cô ta tại lễ tang, tôi lại bị chồng mình – Cố Cảnh Sâm ngăn lại.

    “Người đã khuất rồi, em không thể tôn trọng di nguyện của cô ấy một chút sao?”

    “Năm xưa tôi theo đuổi rồi cưới em, cũng chỉ vì em là bạn thân của An Nhiên, giờ cô ấy mất rồi, đừng ép tôi ly hôn với em.”

    “Còn nữa, không sợ nói cho em biết, bản hợp đồng đặt hàng năm đó là do tôi mách An Nhiên.”

    Những sự thật tàn nhẫn bị phơi bày trong mấy câu này khiến tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Trong cơn u uất, tôi đập đầu vào cột đá hoa cương và tự kết liễu bản thân ngay tại chỗ.

    Đến khi mở mắt lần nữa, tôi phát hiện mình đã trở lại giảng đường đại học.

  • Shipper giang hồ

    Tôi vặn ga chiếc xe điện, len lỏi giữa dòng xe đông nghịt vào giờ cao điểm buổi tối.

    Trên điện thoại, một đơn hàng bị hối ba lần đang nhấp nháy đỏ chói.

    “Thành Tây Quốc Tế, toà A, phòng 1808, mì bò cay kèm hai cây xúc xích.”

    Chỉ còn ba trăm mét nữa, nhưng định vị lại báo phía trước tắc nghẽn.

    Tôi chửi thề một câu, đang tính rẽ sang lối tắt thì một bóng người bất ngờ lao ra chặn ngay trước xe tôi.

    Tiếng phanh ken két chói tai.

    Suýt nữa tôi với cái xe cùng bay đi gặp ông bà.

  • Chồng Dùng Tiền Của Tôi Nuôi Tiểu Tam Và Con Riêng

    Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, chồng tôi đi công tác gấp, nhưng vô tình bỏ quên túi tài liệu ở nhà.

    Tôi vội vàng bắt taxi ra sân bay, trên đường đi, như có ma xui quỷ khiến, tôi đã mở túi tài liệu đó ra.

    Bên trong là vé máy bay đi Maldives nghỉ dưỡng cho gia đình, thỏa thuận tặng tài sản… giữa anh ta và một người phụ nữ khác.

    Má0 trong người tôi lập tức đông cứng, tôi lật từng trang bằng chứng ngoại tình này

    Cho đến tờ cuối cùng, là giấy đăng ký kết hôn của anh và người phụ nữ kia.

    Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy kết hôn, đột nhiên nhớ ra lúc chúng tôi đi đăng ký kết hôn, anh đã cố ý tìm cớ đuổi tôi đi nửa tiếng.

    Nửa tiếng… đủ để anh đổi một cô dâu mới rồi.

    Tôi không khóc cũng không làm loạn, chỉ bảo tài xế chạy nhanh hơn một chút.

  • Sau Khi Bị Tiểu Thúc Của Phu Quân Để Mắt

    Phu quân ta từng có một nha hoàn cũ, nay mang bụng lớn quay về.

    Mọi người đều khuyên ta nên nhẫn nhịn.

    Chỉ có tiểu thúc của chàng – người vẫn được ca tụng là thiên tài – đứng về phía ta, ủng hộ ta hòa ly.

    Hắn mày kiếm mắt sáng, chính trực đoan nghiêm, nói ta là cô nương tốt, đừng tự làm khổ bản thân.

    Thế nhưng, ta lại vô tình bắt gặp người vốn cương trực ấy, đang giẫm phu quân ta dưới chân, ánh mắt tàn nhẫn cùng khinh thường: “Dao Dao là người ta muốn có, cướp thì cướp thôi, ngươi làm gì được ta?”

    Ta kinh hoảng muốn lẩn trốn, hắn lại từng bước chậm rãi tiến tới, môi cười dịu dàng mà rợn người: “Ngoan nào, ra đây đi, ta biết nàng đang trốn ở đó.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *