Con Gái Bảo Mẫu Ăn Cắp Du Thuyền

Con Gái Bảo Mẫu Ăn Cắp Du Thuyền

Con gái của bảo mẫu đã bán chiếc du thuyền trị giá tám trăm triệu của tôi, còn nói tôi thường xuyên phá thai nên phải đem số tiền đó quyên cho chùa để tích đức cho tôi.

Anh trai tôi lại còn đứng ra làm chứng, trước mặt mọi người còn hùa theo dìm tôi xuống đáy.

Chuyện này bị bạn bè đồn ra thành trò cười, vị hôn phu nghe xong liền cho rằng tôi quá phóng túng nên hủy hôn với tôi.

Tôi dứt khoát báo công an, nhưng bọn họ lại hợp tác dựng chuyện tôi có vấn đề thần kinh, đưa tôi vào bệnh viện tâm thần.

Theo sự sắp đặt của gia đình, tôi phải chịu đủ mọi tra tấn, cuối cùng chết yểu.

Lần nữa mở mắt ra, tôi đã quay trở lại ngày chiếc du thuyền biến mất.

1

Tôi kinh hoàng mở mắt ra, chỉ thấy Mạnh Trân Nguyệt, con gái của bảo mẫu, đang dang tay chắn trước mặt tôi, vẻ mặt cứng đầu đầy thách thức.

Nhìn thấy sự căm hận không kìm nén nổi trên gương mặt tôi, cô ta hơi co người lại, giọng đáng thương cất lên:

“Cô khoe khoang du thuyền làm gì chứ? Dẫn bạn học đến khách sạn cao cấp ăn một bữa không được à?”

“Anh Vân Cảnh, anh xem đi, cô ta mới tốt nghiệp mà đã tiêu xài xa xỉ thế này, sau này chẳng phải sẽ phá sạch gia sản của nhà mình sao?”

Bên cạnh, Tống Vân Cảnh thấy vẻ mặt tôi liền lập tức che chở Mạnh Trân Nguyệt ra sau lưng mình:

“Đủ rồi, du thuyền của em đã bị Nguyệt Nguyệt bán rồi, dẫn bạn em về đi.”

Nói xong, anh ta còn cúi người, dịu dàng giúp cô ta vén mấy sợi tóc mai, hai người nhìn nhau cười — như thể bán chiếc du thuyền trị giá tám trăm triệu của tôi chỉ là chuyện vặt.

Nhìn cảnh đó, dạ dày tôi như bị đảo lộn.

“Du thuyền đó là quà bà ngoại tặng riêng cho tôi. Các người là cái gì, có tư cách gì mà đụng đến đồ của tôi?”

Anh trai tôi kinh ngạc nhìn tôi, dường như không tin nổi tôi dám cãi lại:

“Tống Hiến Âm, em quên ai mới là người thừa kế tương lai của nhà họ Tống rồi sao?”

Trước kia tôi không biết, nhưng sau khi chết, tôi đã hiểu — người thừa kế thật sự, vốn dĩ là tôi.

Nghĩ đến kết cục kiếp trước, sống lưng tôi lạnh toát, giọng nói cũng nhuốm thêm chút băng giá:

“Hay lắm. Con gái bảo mẫu lén bán du thuyền của chủ, anh trai thì bao che cho con ăn cắp, xem ra nếu không báo cảnh sát, hai người định coi như chẳng có chuyện gì rồi.”

Vừa dứt lời, Mạnh Trân Nguyệt òa khóc, quay sang hét lớn với nhóm bạn học đang đứng xem phía sau tôi:

“Tôi là vì muốn tốt cho cô thôi, Tống Hiến Âm! Cô tiêu xài hoang phí, đời sống cá nhân lại hỗn loạn, còn thường xuyên phá thai! Phải thành tâm cầu phúc thì mới chuộc được tội chứ!”

“Nên tôi mới bán du thuyền, lấy tiền hương khói để siêu độ cho những sinh linh nhỏ mà cô từng vứt bỏ!”

Lời cô ta vừa thốt ra, phía sau lập tức vang lên những tiếng xì xào khó chịu.

Kiếp trước, tôi tức đến phát điên vì lời bịa đặt của cô ta, giáng cho cô ta hai cái tát.

Không ngờ hành động ấy lại chọc giận Tống Vân Cảnh. Anh ta đứng về phía Mạnh Trân Nguyệt, mắng tôi thậm tệ vì “quan hệ bừa bãi”.

Chuyện đó nhanh chóng lan ra ngoài, trở thành đề tài đùa cợt của đám bạn học, cuối cùng truyền đến tai vị hôn phu Tiêu Quân của tôi.

Sau đó, nhà họ Tiêu liền hủy hôn, còn trong mắt bố tôi, tôi cũng mất hết giá trị lợi dụng.

Rất nhanh, Mạnh Trân Nguyệt bấu víu được Tiêu Quân.

Để loại bỏ tôi hoàn toàn, cô ta cùng anh trai tôi dựng chứng cứ giả, nói tôi có vấn đề tâm thần, cả nhà ép tôi vào bệnh viện tâm thần.

Dưới sự xúi giục của họ, tôi chẳng bao lâu đã bị hành hạ đến chết.

Còn đôi “oan gia yêu nhau” kia — một người thế chỗ tôi thừa kế tài sản, người còn lại cưới chính vị hôn phu của tôi.

Nghĩ đến đây, cơn giận trong tôi dâng trào, toàn thân run lên.

Tôi rút điện thoại ra, lạnh giọng nói:

“Con gái bảo mẫu mà dám vu khống chủ nhà ư? Mạnh Trân Nguyệt, lát nữa khi cảnh sát đến, hy vọng cô vẫn còn cứng miệng như vừa nãy.”

“Để xem cảnh sát tra ra ai mới là người thường xuyên phá thai, và… du thuyền của tôi rốt cuộc đã đi đâu!”

Vừa nghe vậy, mặt Mạnh Trân Nguyệt tái nhợt, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tống Vân Cảnh.

Anh ta lập tức lao đến chắn trước mặt cô ta, hất mạnh điện thoại trong tay tôi xuống đất:

“Tống Hiến Âm, đừng tưởng hù dọa Nguyệt Nguyệt như thế là có thể chối bỏ việc làm bẩn thỉu của em!”

“Hôm nay, ngay trước mặt các bạn em, anh sẽ dạy dỗ lại em cho ra trò!”

Kiếp trước, tôi quả thật từng sợ sệt trước vẻ nghiêm khắc ấy của anh ta.

Nhưng đời này, tôi tuyệt đối không để ai dẫm lên mình nữa.

Tôi quay đầu, hít sâu một hơi, rồi lớn tiếng nói với đám bạn học:

“Con gái bảo mẫu nhà tôi đã ăn cắp du thuyền của tôi, anh trai tôi thì bênh kẻ trộm. Làm ơn, ai đó gọi giúp tôi báo cảnh sát đi!”

2

Nghe tôi nói xong, đám bạn học lại đồng loạt tránh ánh mắt tôi:

“Tống Hiến Âm, Mạnh Trân Nguyệt tốt bụng như thế, sao có thể ăn cắp du thuyền của cô chứ?”

Similar Posts

  • Bạn Trai Một Mét Bảy Chín

    Tôi thiếu tiền, thiếu đến mức gần như không sống nổi nữa.

    Bạn trai của hoa khôi khoa là người hào phóng nhất mà tôi từng gặp.

    Lạc Tư Dao thường than phiền rằng anh ta chỉ biết dùng tiền ném vào người, chẳng có chút lãng mạn nào.

    Tôi nghe mà ghen tị đến phát điên.

    Một kiểu bạn trai hoàn hảo như thế – chỉ biết dùng tiền dỗ người, lại chưa bao giờ nổi giận – làm ơn cho tôi một tá đi!

    Vì vậy khi Lạc Tư Dao chỉ vì anh ta không cao tới một mét tám mà đòi chia tay, tôi đã khóc.

    Tất nhiên, là giả vờ.

    Tôi biết Cố Hoài Cảnh mềm lòng, vốn chẳng chịu nổi cảnh con gái rơi nước mắt.

  • Mèo Cưng Của Yêu Xà

    Tôi là tiểu bảo bối mèo con của Lục Trầm Chu.

    Đang nằm ngửa tứ chi quắp vào người, cuộn tròn trong lòng anh ta mà lim dim ngủ, móng vuốt còn bấu lấy cổ áo sơ mi của anh.

    Bỗng chóp mũi thoáng hiện ra một hàng chữ trong suốt:

    【Nam nữ chính cuối cùng cũng sắp gặp mặt rồi! anh Chu mau xông lên, cưng chiều nữ chính đến tận trời luôn!】

    【Đến rồi đến rồi, nữ chính thấy mèo thì giật mình, nam chính ngoài miệng cứng rắn nhưng lòng mềm nhũn nói: “Chỉ vậy mà đã sợ rồi à?”, cảnh kinh điển luôn!】

    【Đáng tiếc cho con mèo con này, về sau nam chính vì cứu nữ chính mà đem nó vứt đi, để nó phải tranh địa bàn với mèo hoang, cuối cùng còn bị con mèo mập màu cam của nam phụ bắt nạt đến mất dạng.】

    Bản mèo: ?!

    Tôi vẫy vẫy cái đuôi, ngẩng đầu lên, liền thấy ở cửa có một cô gái xách túi vải bố đứng đó, chính là “nữ chính” Tô Vãn mà dòng bình luận vừa nhắc tới.

    Cô ấy vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức sáng rực, chắc chắn là bị nhan sắc mèo này mê hoặc rồi!

    Lục Trầm Chu bế tôi ra khỏi lòng, nhét vào ngôi nhà mèo bên cạnh, còn ném vào một nắm đồ khô.

    Anh cài lại đai áo ngủ, giọng nhạt nhẽo:

    “Công việc của cô chỉ là cho mèo ăn, dọn dẹp nhà mèo, làm không nổi thì về đi.”

    Tô Vãn có chút phấn khích, giọng run run:

  • Sau Năm Năm Hôn Nhân Chồng Tôi Ngoại Tình

    Năm thứ năm sau khi kết hôn, Lục Nhiên ngoại tình.

    Trong phòng bao, bạn thân của anh ta trêu chọc:“Cậu chơi bời thế này, không sợ chị dâu phát hiện à?”

    Lục Nhiên thản nhiên đáp:“Lẽ nào cô ấy dám ly hôn?”“Mất tôi rồi, cô ấy sống kiểu gì?”

    Anh ta không biết rằng, tôi đã sớm muốn ly hôn rồi.

    Tôi đẩy cửa phòng bao ra, đưa cho anh ta bản thỏa thuận ly hôn kèm bằng chứng ngoại tình.

    “Lục Nhiên, tôi cần năm trăm triệu tệ”

    “Con để anh nuôi, tôi cần tự do.”

    Lục Nhiên nghĩ tôi sẽ hối hận.

    Nhưng anh ta không biết, con chim bị nuôi nhốt một khi đã nhìn thấy bầu trời ngoài kia rộng lớn thế nào,thì sẽ không bao giờ muốn quay về nữa.

  • Thiên Kim Mở Livestream Bóc Phốt

    Kiếp trước tôi là tay săn ảnh số một trong giới giải trí, trong tay nắm giữ một nửa bí mật đen tối của showbiz, cuối cùng bị thế lực tài phiệt diệt khẩu.

    Trọng sinh rồi, tôi trở thành “bà tám” trung tâm tin tức ở đầu làng.

    Nhà ai mất gà, nhà ai đàn ông lén lút vụng trộm, tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay.

    Cho đến khi đứa con gái giả danh thiên kim kia muốn bước chân vào giới giải trí, cha mẹ ruột nhà giàu sợ cái “vết nhơ” thất lạc là tôi sẽ một ngày nào đó gây họa.

    Họ tức tốc lao đến làng, giữa đêm khuya ném cho tôi một bản thỏa thuận bảo mật — cả đời không được nhận thân, kèm theo một khoản tiền bịt miệng.

    “Cầm lấy năm trăm nghìn này, biến khỏi tầm mắt chúng tôi, nếu dám cản đường Tinh Tinh thành sao, chúng tôi sẽ lấy mạng cô.”

    Giả thiên kim vừa khóc vừa gọi video, nước mắt như hoa lê dầm mưa: “Chị ơi, chị chỉ mất thân phận thôi, còn em không thể mất đi ước mơ được…”

    Tôi im lặng mở livestream.

    “Năm trăm nghìn? Bố thí cho ăn mày à? Biết bây giờ một top tìm kiếm hot trên mạng đáng bao nhiêu không?”

    “Tôi đã gom hết bí mật nhà các người làm thành một file PPT.”

    “Nào, nhìn thẳng vào camera cười cái coi. Tiêu đề bản tin ngày mai tôi cũng nghĩ xong rồi.”

    ‘Hào môn mua sát thủ diệt khẩu để tạo sao — Thiên kim thật livestream bóc phốt cha mẹ cặn bã.’

  • Căn Nhà Không Dành Cho Anh

    Khi tôi và vị hôn phu đi xem nhà, nhân viên bán hàng cứ xoắn xuýt quanh anh ta, nhiệt tình tiếp đón.

    Tôi tử tế nhắc nhở rằng tiền mua nhà đang nằm trong tay tôi. Nhưng cô ta chỉ liếc tôi một cái đầy khinh khỉnh.

    “Đàn ông đưa tiền cho cô là để giữ thể diện cho cô thôi. Cô tưởng thật à? Đừng có mơ tưởng gì nhiều.

    Giờ tên có ghi trên sổ đỏ cũng chẳng có nghĩa là cô có một nửa căn nhà đâu. Đừng mong dựa vào chuyện mua nhà để đổi đời.”

    Tôi cười lạnh, quay sang nhìn vị hôn phu – Trần Dược Minh – đang đứng bên cạnh mà chẳng nói một lời nào.

    Xem ra anh ta cũng đồng tình với suy nghĩ của cô nhân viên kia.

    Đã như vậy thì căn nhà này không cần phải mua nữa.

    Và đám cưới này… cũng chẳng cần tổ chức làm gì.

  • Người Họ Hy Sinh Mười Ba Năm

    Tên tôi là Khương Vãn Đường, đứa trẻ mờ nhạt nhất trong khu gia quyến quân khu.

    Từ nhỏ đến lớn, hễ người ta nhắc đến nhà họ Khương, người đầu tiên họ nghĩ tới vĩnh viễn là chị gái tôi, Khương Vãn Sương.

    Chị ấy học giỏi, xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, khéo ăn khéo nói, là viên ngọc trong tay được ba mẹ nâng niu hết mực.

    Còn tôi —

    “Vãn Đường à, tính nó trầm, chẳng biết liệu việc cho lắm.”

    Đó là lời mẹ đánh giá tôi khi trò chuyện với hàng xóm.

    Năm tôi mười ba tuổi, cha bị người ta tố giác, trong đêm nhận được thông báo đi cải tạo, bị đày đến vùng đất mặn kiềm ở Thanh Hải.

    Mẹ khóc suốt cả đêm, đến lúc trời gần sáng thì đưa ra một quyết định —

    Đăng báo cắt đứt quan hệ với chị gái, để chị ở lại thành phố, theo dì Hai tiếp tục đi học.

    “Tương lai của Niệm Sương không thể bị hủy được. Nó là hy vọng duy nhất của nhà mình.”

    Rồi bà nắm lấy tay tôi.

    “Vãn Đường, con đi với ba mẹ. Cả nhà ba người chúng ta không chia lìa.”

    Giọng bà rất dịu dàng.

    Nhưng tôi nghe ra được —

    Đây không phải thương lượng, mà là thông báo.

    Bởi vì trong mắt bà, tương lai của chị gái mới là tương lai.

    Còn tôi chẳng có tương lai.

    Tôi chỉ có một đôi tay biết làm việc.

    Vùng đất mặn kiềm ở Thanh Hải, gió thổi có thể biến con người thành một mảnh giấy mỏng.

    Mùa đông lạnh âm ba mươi lăm độ, nước trong chum đông thành tảng đá, phải dùng búa đập ra mới uống được.

    Mùa hè nắng cháy, mặt đất trắng loá màu muối kiềm chói mắt, da bị nẻ toác rồi bong ra hết lớp này đến lớp khác.

    Sang năm thứ hai, cha ngã bệnh.

    Phổi ông vốn có vết thương cũ, bị kích phát ở vùng đất mặn kiềm, lập tức ho ra máu.

    Nông trường chẳng có bác sĩ cho ra hồn, ngay cả thuốc hạ sốt cũng là thứ hiếm hoi.

    Mẹ hoảng loạn, chỉ biết khóc, chẳng giúp được việc gì.

    Tôi khi ấy mới mười bốn tuổi, một mình gánh hết định mức lao động của hai người lớn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *