Con Gái M A Tôn

Con Gái M A Tôn

Vì bị vu oan ă/n c//ắp đồ, ta bị sư tôn quất cho hai mươi roi.

Ta trốn trong chăn lén khóc, thì trước mắt bỗng hiện ra chữ viết.

【Sư tôn này cũng quá tàn nhẫn rồi, hoàn toàn không nghe giải thích.】

【Vị sư tôn này cũng thật nghiêm khắc, chẳng hề nghe giải thích.】

【Phải đó, tiểu bảo tuy là nữ nhi của Ma Tôn phản phái, nhưng có từng làm chuyện gì ác đâu.】

【Hai mươi roi ấy, đến người lớn còn chịu chẳng nổi, huống chi là hài nhi mới sáu tuổi.】

Nữ nhi của phản phái Ma Tôn?

Nhưng sư tôn vẫn luôn nói ta là cô nhi mà.

1

Ta ngưng khóc, ngẩn ngơ nhìn những hàng chữ đang trôi trước mắt.

Những chữ này đến từ đâu?

Sao có chữ nhìn như những chữ ta biết, mà lại như bị khuyết mất vài phần?

Ta ngu dốt, phải nhìn rất lâu mới hiểu được.

【A a a, tiểu Vân Vân ngây thơ quá đáng yêu】

【Để di di thơm một cái nào】

Ta vội vã kéo chăn che mặt.

Không thể được!

Sư tỷ từng dạy, mặt nữ nhi không thể tùy tiện để người ta hôn.

Ngay lúc ấy, cửa phòng bị đẩy ra, đại sư tỷ Sương Tuyết vội vàng ôm hũ thuốc bước vào.

“Vân nhi, nghe nói muội bị sư tôn trừng phạt, để sư tỷ xem vết thương thế nào?”

Lòng ta tức thì lại trào dâng tủi thân, khẽ rưng rưng nói:

“Sư tỷ, Vân nhi đau quá…”

Đại sư tỷ cẩn thận xem xét vết roi nơi lưng ta, thấy máu me đầm đìa, sắc mặt đầy xót xa.

“Sư tôn xuống tay nặng quá rồi.”

【Hu hu hu, may mà nữ chủ Tề Sương Tuyết thật lòng thương xót tiểu Vân Vân】

【Đúng vậy, nàng biết Vân Vân là nữ nhi của Ma Tôn, nhưng chưa từng vì thế mà ghét bỏ nàng】

Những dòng chữ thương tâm vẫn lượn lờ trước mắt ta.

Ta hơi không hiểu.

Nữ chủ là gì?

Nữ chủ là sư tỷ ư? Nàng cũng biết cha mẹ ta là ai?

Đại sư tỷ giúp ta thoa thuốc, lại truyền một chút chân khí, thấy môi ta đã dần có lại sắc hồng, mới yên lòng.

“Tiểu Vân nhi, hãy dưỡng thương cho tốt, về sau đừng khiến sư tôn tức giận nữa.”

Nghe lời ấy, mắt ta lại chực nhỏ lệ như trân châu.

“Hu hu hu, sư tỷ, thật sự không phải Vân nhi lấy viên tinh thạch luyện kiếm ấy đâu, là nhị sư huynh trộm, huynh ấy không nhận, còn đổ oan cho muội. Muội nói không phải muội lấy, nhưng sư tôn chẳng tin.”

Sư tỷ kinh hãi vô cùng.

“Thì ra là vậy!? Xin lỗi Vân nhi, ta vừa mới từ bế quan trở về, nghe tin muội bị trừng phạt liền vội vã chạy tới. Ta còn tưởng muội làm gì khiến sư tôn tức giận.”

Nàng lau nước mắt cho ta.

“Đừng khóc nữa Vân nhi, ta sẽ đi dạy dỗ nhị sư đệ một trận.”

Thấy nàng sắp đi, ta vội nắm lấy tay áo sư tỷ.

“Sư tỷ, đừng vội, muội có chuyện muốn hỏi. Muội… thật sự là cô nhi sao?”

2

Sắc mặt đại sư tỷ chợt rối loạn mấy khắc, rồi xoa đầu ta, dịu giọng nói:

“Vân nhi, sao lại hỏi thế? Ta cũng chẳng biết rõ, chỉ biết năm xưa sư tôn nhặt được muội dưới chân núi, lúc ấy muội hãy còn trong tã lót, rồi mang về nuôi dưỡng.”

【Gì chứ, rõ ràng là lão đầu đáng ghét ấy trộm người về.】

【Thật vô sỉ.】

【Trộm về rồi còn chẳng đối đãi cho tử tế.】

Ta trong cõi mịt mờ, chẳng biết nên tin ai mới phải.

Sư tỷ đi tìm nhị sư huynh, đánh hắn một trận tơi bời, việc này bị sư tôn biết được, hôm sau liền gọi ta đến.

Ta bước vào đại điện của sư tôn, thấy sư tỷ và nhị sư huynh đều đã ở đó.

Nhị sư huynh mũi tím môi bầm như cóc ghẻ, vừa thấy ta liền cúi đầu, ánh mắt chột dạ.

Ta căm hận hắn vô cùng!

Tiếc rằng sư tôn vẫn chẳng tin ta.

“Nghiệt chướng! Ngươi trộm đồ lại còn chối cãi! Còn dám dối gạt sư tỷ! Ta thấy ngươi thật sự hết thuốc chữa!”

Ta vừa quỳ xuống hành lễ, sư tôn liền một trận mắng xối xả.

Sư tỷ bước lên che trước người ta.

“Sư tôn, sư muội tuyệt chẳng nói dối. Ta hiểu rõ muội ấy, quyết không làm chuyện trộm cắp. Là nhị sư đệ hãm hại muội ấy!”

Nàng trừng mắt nhìn nhị sư huynh.

Similar Posts

  • Bàn Tay Nhọc Nhằn Không Được Đón Nhận

    Sau khi trúng xổ số một tỷ, tôi đã nghỉ công việc quán bán điểm tâm dậy sớm thức khuya của mình.

    Tôi xách quà đến nhà con gái, định báo cho chúng biết tôi nghỉ hưu rồi.

    Con gái hỏi tôi sao lại đóng quán, tôi đùa rằng: “Sau này mẹ hưởng phúc của các con đây, để con và Chí Minh nuôi mẹ này.”

    Vừa dứt lời, mặt con rể lập tức trở nên khó coi.

    “Mẹ tôi vì giúp chúng tôi trông con mà ngay cả buổi tụ tập với mấy chị em thân thiết cũng từ chối. Bác sao lại nói ra những lời như thế được chứ.”

    Con gái cũng tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Đúng vậy đó mẹ, mẹ nhìn mẹ chồng con mà xem, vừa trông con vừa làm việc nhà, việc gì cũng giúp chúng con chia sẻ. Còn mẹ thì sao? Tự mình hưởng phúc trước rồi, ích kỷ quá.”

  • Giá Trị Của Sự Độc Lập

    Tôi từ bỏ công việc lương 30 ngàn mỗi tháng,

    Toàn bộ khoản vay mua nhà 3 triệu đều ném hết lên vai chồng.

    Nhìn thấy giấy nghỉ việc của tôi, anh ta lập tức phát điên:

    “Lớp học thêm của con thì sao?”

    “Cả nhà ăn uống sinh hoạt dựa vào đâu?”

    “Cô là con nít à? Sao mà tùy tiện vậy được?”

    Tôi nhìn dáng vẻ anh ta gào thét, suýt nữa thì bật cười.

    “Không phải còn anh mà, chồng yêu?”

    “Tôi nghỉ việc rồi thì phải dựa vào anh nuôi thôi.”

    “Dù gì tiền lương hàng tháng tôi cũng đều đưa anh hết mà.”

    Gương mặt chồng tôi lập tức cứng đờ.

    Tôi biết rõ, anh ta vốn chẳng còn đồng nào.

    Bởi vì bao nhiêu năm qua, số tiền tôi chuyển vào tài khoản chung của hai vợ chồng,

    đều bị anh ta lén lút mang đi lấy lòng người tình cũ.

  • Tiểu Công Chúa Cải Nam Trang Phá Hỏng Cuộc Đời Ta

    Tiểu công chúa cải nam trang xuất cung du ngoạn, vô tình bắt gặp ta đang tung cầu kén rể giữa chốn đông người.

    Nàng vì hứng thú đùa cợt mà cướp lấy cầu thêu, lại thuận tay ném xuống đất:

    “Bổn công tử chỉ muốn nhìn thử dung mạo của tiểu nương tử kia ra sao, nay được gặp rồi, cũng chẳng có gì đặc biệt.”

    Ta nắm lấy tay nàng, buộc nàng phải chịu trách nhiệm. Nào ngờ nàng lại rút ra lệnh bài của Hoàng huynh, nghiêm giọng quát lớn:

    “Cuồng vọng! Uy nghiêm thiên gia, há phải thứ ngươi có thể vọng tưởng?”

    Chư công tử trong kinh thành vì kiêng kỵ long uy, đều tránh ta như tránh tà.

    Lại có kẻ thêu dệt lời đồn nhảm, nói ta phẩm hạnh không đoan chính, khiến mẫu thân tức giận đến nằm liệt trên giường.

    Bất đắc dĩ, ta chỉ đành vào cung cầu xin tiểu công chúa đứng ra làm sáng tỏ mọi việc.

    Nào ngờ nàng chẳng những không thanh minh giúp ta, mà còn lớn mật xin Hoàng thượng ban hôn cho chúng ta…

    “Ngươi đã gấp gáp muốn xuất giá như thế, vậy thì ra tiền tuyến an ủi binh lính đi! Tướng sĩ mặc giáp nơi đó ai nấy đều dũng mãnh, đủ để ngươi vui lòng toại ý.”

    Ta bị hành hạ đến chết, cha mẹ cũng vì thương tâm mà bệnh tật qua đời.

    Lần nữa mở mắt, tiểu công chúa lại đang nắm chặt cầu thêu của ta, vẻ mặt đắc ý vô cùng.

    Ta bật cười khẽ:

    “Người đâu, bắt vị công tử này lại, khiêng về phủ Tống cho ta!”

  • Bàn Tay Bác Sĩ, Trái Tim Góa Phụ

    Tết năm nay, tôi đổi ca với đồng nghiệp để trực vào đêm Giao thừa.

    Không ngờ nửa đêm lại nhận được ca cấp cứu ở khoa Nam.

    Vừa nhìn thấy bệnh nhân chờ khám, tôi liền nhận ra ngay đó là chồng tôi — người nói mình được cử đi công tác ở Trung Đông — cùng với nhân tình của anh ta.

    Tôi đeo khẩu trang, nên anh ta không nhận ra tôi.

    Anh ta ôm đùi, vẻ mặt đau đớn.

    “Tới khám gì vậy?”

    “Không cẩn thận va trúng, giờ thì sưng tấy, còn chảy máu.”

    Làm bác sĩ bao nhiêu năm, tôi thừa biết ai bị rách t h ể t r ắ n g (chỗ ấy) cũng đều nói là “va phải”.

    “Vào trong kiểm tra.”

    Tôi chuẩn bị thuốc, kiểm tra ống tiêm.

    Oán cũ hận mới, có những người nhất định phải trả giá cho việc họ đã làm!

  • Ta Là Thế Tử, Nhưng Cũng Là Nữ Nhân

    Trong thọ yến bát tuần của tổ mẫu, người chị dâu góa bụa xoa cái bụng đã rõ mặt con mà qu/ ỳ xuống, rưng rưng nhìn tôi:

    “Huyền đệ, ba năm trước khi ca ca đệ qua đời, đệ đã nói sẽ đời đời chăm sóc ta, sao đệ có thể cưới công chúa?”

    “Nay ta đã mang cốt nhục của đệ, chẳng lẽ đệ định bỏ mặc cả má0 mủ của chính mình sao?”

    Nói đoạn, tỷ ấy định đ/ â/m đầ/ u vào cột 44, làm tì nữ thân cận phải kinh hãi lao ra ngăn lại.

    Tôi ngẩn người đứng chết trân tại chỗ đầy hoang mang.

    Tôi với vị tẩu tẩu này đến một tháng còn chẳng gặp nhau nổi hai lần, lấy đâu ra chuyện “phu thê chi thực”?

    Vả lại, tôi là phận nữ nhi, làm cách nào để chị dâu mang thai được cơ chứ?

  • Kết Hôn Bí Mật 5 Năm, Một Ngày Bị Bóc Trần

    Tôi và chồng đã kết hôn bí mật suốt năm năm, không ai trong công ty biết chuyện đó.

    Hôm nay phòng tôi đón một thực tập sinh mới, đi giày cao gót như muốn chọc thủng trời, đeo túi hàng hiệu phiên bản giới hạn.

    Cô ta vừa bước vào công ty đã kiêu ngạo ngẩng cao đầu tuyên bố: “Tôi là vợ của Tổng Giám đốc Giang, sau này mọi người phải gọi tôi là chị dâu đấy.”

    Cả văn phòng đồng loạt hít vào một hơi lạnh.

    Tôi không nói gì, lặng lẽ lấy điện thoại ra và bấm gọi số được ghim trên đầu danh bạ.

    “Chồng à, khi nào thì anh lại cưới thêm người vậy?”

    Đầu dây bên kia im lặng ba giây, cửa phòng Tổng Giám đốc liền bị đẩy mạnh bung ra.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *