Con Tim Cô Đơn

Con Tim Cô Đơn

Anh ta để người thanh mai trúc mã của mình đẩy tôi đến mức sảy thai, cuối cùng tôi cũng buông tay mà ly hôn.

Tôi nằm trên giường bệnh, bụng dưới vẫn còn đau như bị xé rách.

Đứa bé… không còn nữa.

“Là do Lâm Chi Chi đẩy tôi.” Giọng tôi khô khốc đến mức chính tôi cũng không nhận ra.

Lâm Chi Chi đứng ngay sau lưng Tần Tân, nước mắt rơi lã chã, trông như vừa phải chịu nỗi oan khuất tày trời.

Ánh mắt Tần Tân nhìn cô ta đầy xót xa, quay sang tôi thì chỉ còn sự mệt mỏi và chán ghét:

“Bao nhiêu lần rồi? Em còn định vu oan cho cô ấy đến bao giờ nữa? Cô ấy là người thế nào, anh rõ nhất.”

Lại thiên vị.

Anh ta thiên vị Lâm Chi Chi đến mức không đếm xuể nữa rồi.

Anh ta thở dài, giọng đè nén vì tôi vừa mới mất con: “Đừng làm loạn nữa, được không? Cứ như thế này… chúng ta thật sự chỉ có thể ly hôn thôi.”

Tôi nghiêng đầu đi, nước mắt lặng lẽ lăn xuống thái dương, lạnh buốt.

Dốc hết chút sức lực cuối cùng, tôi nghe thấy chính mình nói:

“Vậy thì… ly hôn đi…”

01

Câu “vậy thì ly hôn đi” thốt ra nhẹ hẫng trước giường bệnh, dường như chọc giận Tần Tân.

Ánh mắt anh ta bùng lên lửa giận không thể tin nổi, hạ giọng quát:

“Thẩm Niệm Nhiên, em lại vô lý cái gì nữa đây?”

“Nhất định phải chọn đúng lúc này để giở trò?”

Anh ta cho rằng tôi lại đang dùng chiêu ‘lùi một bước tiến hai bước’ để ép buộc anh ta.

Tôi nhắm mắt lại, đến nhìn anh ta một cái tôi cũng không còn sức.

Cuối cùng, anh ta rời đi, mang theo Lâm Chi Chi – cô gái đang khóc đến yếu ớt như sắp ngất.

Chỉ để lại hai người hộ lý, lạnh lùng thể hiện cái gọi là “nhân từ” của anh ta.

Hai ngày sau, tôi xuất viện trở về nhà. Căn nhà trống trải đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập vang vọng.

Không ngờ Lâm Chi Chi vẫn chưa đi, cô ta ngồi trên sofa phòng khách, dáng vẻ tao nhã.

Thấy tôi bước vào, cô ta cầm một bản báo cáo trên bàn trà lên: “Chị Niệm Nhiên, sao chị lại bị chẩn đoán là trầm cảm trung độ vậy?”

Tim tôi thắt lại!

Sao cô ta lại có được tờ chẩn đoán của tôi?

Ánh mắt cô ta quét từ đầu đến chân tôi, rõ ràng là không tin.

“Ôi, sao lại bất cẩn thế chứ?”

“Nhưng mà tôi thấy chị đâu có giống. Người ta nói trầm cảm trung độ là hay muốn chết mà…”

“Chị trông như còn sợ chết lắm đó.”

Tôi đưa tay giật lấy tờ giấy.

Cô ta lại né rất nhanh.

Tôi vừa mới sảy thai, hoàn toàn không thể tranh lại với cô ta.

Tôi thở dài một hơi, nhìn thẳng vào mắt cô ta:

“Lâm Chi Chi, cô không diễn nữa à? Trước đây còn giả vờ là trà xanh, là sen trắng. Giờ thì lộ mặt thật, khiêu khích tôi luôn rồi?”

Lâm Chi Chi không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy, nhất thời nghẹn lời.

Đúng lúc đó, Tần Tân xuất hiện ở đầu cầu thang, sắc mặt nặng nề, không nói một lời.

Lâm Chi Chi liền tranh thủ làm nũng: “Anh Tần, anh xem chị Niệm Nhiên lại nói em như thế…”

Tôi chẳng buồn để ý đến cô ta, quay người đi thẳng về phía thư phòng của anh ta.

“Em định đi đâu?” – Giọng Tần Tân vang lên, mang theo cảnh cáo.

Tôi không trả lời, trực tiếp mở cửa thư phòng.

Anh ta gắt lên: “Anh đã nói rồi, em không được tự ý vào thư phòng!”

Tôi không quay đầu lại, mở ngay ngăn kéo bàn làm việc của anh ta.

Lấy ra bản thỏa thuận ly hôn mà anh ta đã chuẩn bị từ lâu.

“Anh cũng nói rồi,” – tôi giơ bản thỏa thuận lên, đối mặt với vẻ mặt đang biến sắc của anh ta –

“Em được vào thư phòng này… chỉ để ký vào thứ này thôi. Tần Tân, em không vi phạm quy tắc của anh.”

Tôi nhanh chóng đặt bút ký.

Ba chữ “Thẩm Niệm Nhiên” được in đậm, dứt khoát trên giấy.

Đồng tử anh ta co rút lại, lập tức túm chặt cổ tay tôi, sức mạnh gần như muốn bóp nát xương:

“Em làm gì vậy?!”

Xương cổ tay đau nhói.

Tôi lại bật cười, cười đến cay xè nơi khóe mắt: “Anh tức cái gì chứ?”

“Tần Tân, tôi ký rồi mà — anh không phải nên vui mừng lắm sao?”

“Tôi còn chỗ nào khiến anh không hài lòng nữa à?”

Anh như bị lời tôi làm bỏng, bất giác buông tay ra.

Tôi xoay người định đi.

Anh lại cầm tờ chẩn đoán trầm cảm đuổi theo: “Cái bệnh trầm cảm này… là thật hay giả?”

Tôi không đáp.

Chỉ giật lấy mấy tờ giấy mỏng manh đó, rồi trước mặt anh, từng chút, từng chút một, xé vụn.

Những mảnh giấy trắng rơi lả tả, giống hệt trái tim tôi — đã chết lặng từ lâu.

Dù là thật thì sao?

Là giả thì đã sao?

Anh chưa từng thật lòng quan tâm.

Cho dù có phút chốc nảy sinh chút thương hại, thì cũng sẽ nhanh chóng bị sự thiên vị dành cho Lâm Chi Chi và nỗi chán ghét với tôi cuốn trôi hết.

Anh chính là như vậy — ghét tôi đến mức chẳng bao giờ chịu tin tôi.

Similar Posts

  • Công Ty Trả Lương Bằng Nhân Cách

    Vào ngày phát thưởng cuối năm, nhìn tài khoản ngân hàng đột nhiên nhảy thêm 50 triệu tệ, tay tôi run lẩy bẩy vì sợ.

    Trước Tết, tôi vừa giúp công ty ký được một đơn hàng trị giá 50 triệu. Tính theo phần trăm hoa hồng, tôi chỉ được nhận 500 nghìn.

    Vì trách nhiệm nghề nghiệp, tôi vội lao vào phòng sếp, định hỏi có phải phát nhầm không.

    Còn chưa kịp mở miệng, sếp Vương đã mất kiên nhẫn nhìn tôi:

    “Còn chê ít hả? Tiểu Lục, làm người thì phải biết đủ đi!”

    “Cái đơn đó là công sức một mình cô à? Đó là tài nguyên của công ty!”

    “Phát cho cô 5 nghìn là đã nể mặt lắm rồi, ngoài kia sinh viên đại học đầy rẫy, cô không làm thì đầy người làm!”

    Tôi chết trân tại chỗ.

    Hóa ra sếp vốn chẳng định trả hoa hồng cho tôi, còn định chỉ thưởng cho tôi đúng 5 nghìn.

    Tôi hít sâu một hơi, dò hỏi:

    “Giám đốc Vương, anh chắc là không phát nhầm chứ? Đây là tiền mồ hôi nước mắt của công ty mà.”

    “Vớ vẩn! Tôi ký tên mà tôi không biết chắc à? Cầm tiền rồi cút lẹ, còn lắm lời thì 5 nghìn này cũng khỏi luôn!”

    Nghe đến đây, tôi gật đầu lia lịa.

    “Sếp dạy phải lắm ạ!”

    Nếu anh đã muốn tặng tôi món tài lộc trời rơi này, thì tôi đành ngậm ngùi nhận lấy thôi.

  • Đội Nữ Cú Đêm Và Lệnh T Ử Thủ

    Tôi là đội trưởng của đội nữ Cú Đêm, trong một nhiệm vụ cứu hộ ở nước ngoài, không may bị kẻ địch bao vây.

    Tôi lập tức gửi yêu cầu rút lui khẩn cấp về phòng chỉ huy, nhưng người trả lời lại chính là chỉ huy – cũng là chồng cũ của tôi.

    “Giữ vị trí, tử thủ.”

    Qua bộ đàm, giọng tôi khàn đặc vì lo lắng: “Kẻ địch đang áp sát từ mọi phía! Nếu không rút lui ngay, cả đội sẽ bị chôn vùi ở đây!”

    Anh ta lạnh lùng đáp lại:

    “Hôm đám cưới năm xưa, chẳng phải em cũng bỏ mặc tôi một mình, không quay đầu lại mà chạy sang nước ngoài sao?”

    “Bây giờ, em cũng nên nếm thử xem, cái mặt trăng ở nước ngoài có tròn đến mức đáng để em phản bội không.”

    “Hãy nhớ, chỉ cần tôi chưa ra lệnh, em mà tự ý rút lui thì chính là phản bội!”

    Tôi tuyệt vọng siết chặt nắm tay, dẫn theo đội viên liều chết cố thủ trong làn mưa đạn, từng giây dài như một năm.

    Không biết đã qua bao lâu, giọng anh ta cuối cùng lại vang lên: “Tôi xem đủ rồi, bây giờ, cho phép các cô rút lui.”

    Tôi tưởng mình cuối cùng cũng được cứu, nhưng câu nói tiếp theo của anh ta đã khiến tôi rơi xuống vực thẳm:

    “Trước khi rút lui, hãy quỳ trước mặt tất cả những người vừa thoát ra ngoài, thừa nhận em đã ngoại tình, dập đầu đủ một trăm cái.”

  • Chưa Từng Chờ Đợi Ai

    Từ nhỏ đến lớn, Bình Nam Tân luôn là niềm kiêu hãnh trong mắt tất cả mọi người.

    Chỉ có tôi từng nhìn thấy, vào năm anh mười bảy tuổi, dưới bóng cây râm mát,anh đã lén đưa tay, chạm vào cái bóng của chị gái tôi.

    Thế nhưng năm tôi hai mươi tuổi,gia tộc họ Bình lại chọn tôi – một người bình thường không có gì nổi bật – để kết hôn với Bình Nam Tân.

    Chị gái tôi buồn bã mà ra nước ngoài.

    Lần đầu tiên Bình Nam Tân phản kháng lại số mệnh, là vào ngày cưới, anh đuổi theo chị gái ra nước ngoài.

    Tôi gặp lại anh khi anh dắt theo chị gái đang mang thai trở về, đã là năm năm sau đó.

    Có lẽ vì cảm thấy áy náy, Bình Nam Tân mời tôi ăn một bữa cơm.

    Sau bữa ăn, anh lịch sự hỏi tôi mấy năm nay sống thế nào, đã có bạn trai chưa?

    Tôi khẽ lắc đầu.

    Điện thoại anh reo lên, che đi lời tôi sắp nói:

    “Không phải bạn trai nữa rồi, tôi kết hôn rồi.”

    Anh cầm điện thoại lên nghe.

    Ngoài cửa sổ sát đất, con trai ba tuổi đeo ba lô, vui vẻ vẫy tay chào tôi.

  • Nhà Chồng Muốn Lừa Tôi Ở Nhà Làm Nội Trợ

    Ba năm ôn thi, cuối cùng tôi cũng thi đỗ công việc “bát cơm sắt” – công việc nhà nước ổn định bao người mơ ước.

    Cả nhà mừng rỡ tột độ khi nhìn thấy tên tôi nằm trong danh sách dự tuyển.

    Mẹ chồng tôi xúc động đến rơi nước mắt:

    “Lần này về quê cúng tổ, nhất định phải mang túi hồ sơ của con đặt lên mộ ông bà khấn vái, xin tổ tiên phù hộ cho con qua vòng thẩm tra chính trị suôn sẻ.”

    Dù tôi cảm thấy hơi làm quá, nhưng biết bà có lòng, tôi cũng không suy nghĩ nhiều mà đồng ý.

    Không ngờ, đúng lúc ấy, một dòng chữ sáng rực đột nhiên hiện lên trước mắt tôi:

    “Đừng đưa cho bà ta! Bà ta sẽ đốt sạch hồ sơ và bằng cấp của cô đấy!”

  • Hoàng Hậu Được Miễn Tử

    Hoàng hậu Thạch Nghiên có một bí mật, nàng mắc chứng mù mặt.

    Nhưng nàng lại có một tấm kim bài miễn tử.

    Hoàng đế gầm lên: “Nàng dám nhéo tai Trẫm, thật là đại nghịch bất đạo!”

    Thạch Nghiên đáp: “Phụ thân ta là thầy của chàng, ta còn có kim bài miễn tử.”

    Hoàng đế mắng: “Nàng đến người còn không phân biệt được, sao có thể đảm đương trọng trách!”

    Thạch Nghiên đáp: “Ta có kim bài miễn tử, hơn nữa phụ thân ta là thầy của chàng.”

    Cho đến một ngày nọ, nàng nhìn thấy Hoàng đế trong bộ long bào đang lén lút lấy đi tấm kim bài miễn tử của mình.

    Thạch Nghiên không nhịn được bèn lên tiếng: “Bệ hạ, cái đó là do phụ thân ta cho ta mà.”

    “Nàng không phải bị mù mặt sao? Làm thế nào biết được là Trẫm?”

    “Bệ hạ, thần thiếp là mù mặt, chứ không phải bị mù!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *