Công Ty Trả Lương Bằng Nhân Cách

Công Ty Trả Lương Bằng Nhân Cách

Vào ngày phát thưởng cuối năm, nhìn tài khoản ngân hàng đột nhiên nhảy thêm 50 triệu tệ, tay tôi run lẩy bẩy vì sợ.

Trước Tết, tôi vừa giúp công ty ký được một đơn hàng trị giá 50 triệu. Tính theo phần trăm hoa hồng, tôi chỉ được nhận 500 nghìn.

Vì trách nhiệm nghề nghiệp, tôi vội lao vào phòng sếp, định hỏi có phải phát nhầm không.

Còn chưa kịp mở miệng, sếp Vương đã mất kiên nhẫn nhìn tôi:

“Còn chê ít hả? Tiểu Lục, làm người thì phải biết đủ đi!”

“Cái đơn đó là công sức một mình cô à? Đó là tài nguyên của công ty!”

“Phát cho cô 5 nghìn là đã nể mặt lắm rồi, ngoài kia sinh viên đại học đầy rẫy, cô không làm thì đầy người làm!”

Tôi chết trân tại chỗ.

Hóa ra sếp vốn chẳng định trả hoa hồng cho tôi, còn định chỉ thưởng cho tôi đúng 5 nghìn.

Tôi hít sâu một hơi, dò hỏi:

“Giám đốc Vương, anh chắc là không phát nhầm chứ? Đây là tiền mồ hôi nước mắt của công ty mà.”

“Vớ vẩn! Tôi ký tên mà tôi không biết chắc à? Cầm tiền rồi cút lẹ, còn lắm lời thì 5 nghìn này cũng khỏi luôn!”

Nghe đến đây, tôi gật đầu lia lịa.

“Sếp dạy phải lắm ạ!”

Nếu anh đã muốn tặng tôi món tài lộc trời rơi này, thì tôi đành ngậm ngùi nhận lấy thôi.

“Thẻ đuôi số 8888 nhận được khoản chuyển 50,000,000.00 CNY vào ngày 20 tháng 1.”

Bước ra khỏi văn phòng sếp, tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn báo có tiền, không dưới mười lần.

Về lại chỗ ngồi, tôi mới chợt nhận ra.

Đây là thu nhập bất hợp pháp thì phải? Nếu tiêu mất rồi, liệu tôi có phải vào tù ngồi máy may không?

Đang run bần bật nghĩ xem xử lý củ khoai nóng này thế nào, trưởng nhóm kinh doanh Tôn Cường đã lật đật chạy tới.

“Ô hô, Lục đại tỷ – ngôi sao doanh số! Nhận thưởng rồi hả?”

Tôn Cường cố tình nói thật to, sợ đồng nghiệp xung quanh không nghe thấy.

“Nghe nói giám đốc Vương đích thân thưởng cho cô bao lì xì siêu to?”

Các đồng nghiệp đều vểnh tai lên nghe ngóng.

Bình thường tôi đứng đầu bảng thành tích, cũng không ít người ghen ghét.

Tôi tắt màn hình điện thoại: “Ừ, có phát.”

“Phát bao nhiêu thế? Mời cả phòng một bữa nhé!”

Tôn Cường khoác tay lên vai tôi, khiến tôi cau mày khó chịu.

“Không nhiều lắm.”

“Không nhiều là bao nhiêu? Đừng có ki bo! Nghe nói cái đơn cô ký trị giá 50 triệu, vậy thì chắc được từng đó chứ gì?”

Hắn giơ tay làm dấu số 5.

Nếu là trước đây, chắc tôi đã tức giận hất tay hắn ra.

Nhưng giờ nhìn cái bản mặt bóng nhẫy đó, tôi lại thấy buồn cười.

“Đại khái vậy.” Tôi đáp lấp lửng.

Đúng lúc đó, giọng oang oang của sếp Vương vang lên từ trong phòng làm việc:

“Lục Hoan! Cô còn lề mề gì nữa?”

“Cầm tiền rồi thì mau làm việc! Đừng tưởng có thưởng rồi thì lên mặt!”

Sếp Vương vác cái bụng bia đi ra, mặt mày vênh váo ngạo mạn.

Ông ta đi tới giữa khu làm việc, đảo mắt nhìn quanh.

“Tất cả dừng tay một lát!”

“Xét thấy đơn hàng lần này của Lục Hoan làm cũng không tệ, mặc dù toàn bộ quá trình đều dựa vào tài nguyên của công ty, nhưng công ty luôn thưởng phạt phân minh.”

“Tôi đã đặc cách phê duyệt thưởng cho cô ta.”

Nói đến đây, ông ta còn cố ý liếc tôi bằng ánh mắt ban ơn.

“Lục Hoan, đã nhận tiền thì phải biết biết ơn.”

“Xuống dưới mua trà chiều cho mọi người đi, cà phê Starbucks, mỗi người một ly.”

“Đừng tiếc tiền, làm người phải rộng rãi chút!”

Cả công ty hơn năm mươi người, mỗi người một ly Starbucks, thế là bay mất hơn một ngàn tệ.

Cái gọi là “tiền thưởng” mà ông ta nói, trong đầu ông ta chỉ là năm nghìn.

Ý là bắt tôi móc tiền túi ra tiêu, rồi còn phải cảm kích ông ta?

Nếu là trước đây, chắc tôi đã vứt thẻ nhân viên vào mặt ông ta từ lâu rồi.

Nhưng bây giờ…

Tôi sờ điện thoại trong túi, số dư năm chục triệu kia cho tôi một sự tự tin chưa từng có.

“Giám đốc Vương, anh chắc số tiền đó… em toàn quyền sử dụng chứ ạ?”

Tôi thử hỏi lại lần nữa.

Phải hỏi cho rõ, đây là bằng chứng.

Giám đốc Vương cau mày khó chịu, nhìn tôi như nhìn đồ ngốc:

“Vớ vẩn! Chuyển vào tài khoản cô rồi thì không phải của cô à?”

“Sao? Tôi bảo mời tí nước mà cũng lề mề? Không muốn làm nữa hả?”

Nghe được câu này, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Tôi ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ.

“Dạ được luôn, sếp nói đúng, làm người phải phóng khoáng!”

“Em đi mua liền!”

Chỉ cần anh dám nhận, tôi dám xài.

Dù sao cũng là món lộc từ trên trời anh nằng nặc muốn nhét cho tôi mà.

Similar Posts

  • Hạnh Phúc Là Khi Không Còn Phải Giả Vờ Cười

    Chồng tôi vốn mắc chứng sạch sẽ thái quá, vậy mà dạo gần đây lại quay sang cắn móng tay trước mặt tôi.

    Lúc đón con tan học, khóe miệng anh ta còn dính cả kem.

    Tôi còn tưởng anh học theo thói quen của con bé, không nhịn được trêu một câu:

    “Đường đường là tổng giám đốc mà càng ngày càng giống con nít đấy!”

    Nhưng khi tôi lén đến trường đón con, lại thấy anh ta đang dịu dàng cắt móng tay cho cô giáo của con.

    Cô gái đó vừa ăn kem, vừa hôn anh ta.

    “Không ngờ chú lớn tuổi lại biết cưng chiều người ta thế này. Nhưng mà… với vợ chú cũng dịu dàng vậy sao?”

    Anh ta cười đáp: “Em cũng là trẻ con cần người chăm, sao so được với cô ấy.”

    Tối hôm đó, tôi đăng luôn ảnh lên nhóm phụ huynh:

    “Trường lúc nào thì cho trẻ em quá tuổi đi làm giáo viên vậy? Làm ơn có ai đến nhận người thân giùm đi?”

  • Đứa Con Bị Chối Bỏ

    Sau vụ tai nạn xe, tôi tỉnh lại thì mẹ đã phát điên rồi.

    Bà luôn khăng khăng với người ngoài rằng tôi không phải con gái bà, thậm chí còn cầm gạt tàn đập lên đầu tôi khiến máu chảy đầm đìa.

    “Dù mày có giả vờ ngây thơ đến đâu, tao cũng biết rõ, mày tuyệt đối không phải là Trừng Trừng.”

    Tôi sợ đến mức chỉ dám ngoan ngoãn, ở trường chăm chỉ học hành, môn nào cũng xuất sắc, nhưng mẹ lại xé nát bài kiểm tra của tôi ngay trước mặt.

    Ở nhà tôi chủ động dọn dẹp, nấu cơm thay mẹ, vậy mà bà cố tình làm đổ nước canh sôi, khiến cánh tay tôi phồng rộp, sưng đỏ, nổi cả mụn nước to bằng nắm tay.

    Tôi cắn răng chịu đựng, không dám bật khóc, còn mẹ thì vỗ tay cười to, ánh mắt điên dại: “Mày tưởng lấy lòng tao là có thể thay thế được con gái tao à? Đừng mơ.”

    Dưới sự ép buộc của bà, tôi đã làm hơn ba mươi lần giám định quan hệ mẹ con, thậm chí còn khiến cảnh sát phải điều tra cả camera lúc tôi gặp tai nạn và khi xuất viện.

    Nhưng kết quả kiểm tra lặp đi lặp lại đều chỉ ra: tôi chính là Hứa Trừng Trừng.

    Bác sĩ cũng cảm thấy khó hiểu, người bị chấn thương đầu trong vụ tai nạn là tôi, nhưng tại sao lại là mẹ tôi bị vấn đề thần kinh?

    Sau đó, mẹ dùng cách tự sát để ép tôi đồng ý làm bài kiểm tra nói dối với chuyên gia hàng đầu. Tôi chấp nhận.

    Đeo máy lên, chuyên gia hỏi lại câu tôi đã nghe vô số lần: “Cháu có phải là con gái của cô Cố Tình, tên là Hứa Trừng Trừng không?”

    Tôi bình tĩnh trả lời: “Vâng, đúng vậy.”

    Ngay giây tiếp theo, máy phát tín hiệu.

  • Chiến Trường Giành Lại Vợ

    Mẹ tôi lâm nguy tối hôm đó, tôi một mình ký vào giấy cam kết sinh tử。

    Còn anh, lại nâng ly chúc mừng ở tiệc ăn mừng: “Nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn。”

    Ba ngày sau khi gửi đơn ly hôn, anh bị thương nặng trong lúc cứu lũ, hôn mê vẫn nắm chặt tờ giấy gói cơm hộp tôi làm ba năm trước。

    Tỉnh lại, vị tham mưu lục chiến ấy nộp đơn xin điều chuyển công tác:

    “Chiến trường mới của tôi, là giành lại vợ tôi。”

  • Ác Nữ Vạn Người Sủng

    Tôi trời sinh mệnh quý, bát tự vượng tài.

    Thành ra năm ba tuổi, đã bị một ông thầy bói đón ra khỏi trại trẻ mồ côi, mang thẳng đến nhà họ Bùi.

    Khi ấy nhà họ Bùi vừa mới chen chân được vào giới hào môn, coi tôi như cây thần tài mà thờ, nâng niu hết mực.

    Mười mấy năm sau, nhà họ Bùi thật sự một bước lên mây, trở thành hào môn đứng đầu giới thượng lưu ở thủ đô.

    Còn tôi – “cây thần tài” ấy – được nuông chiều đến mức coi trời bằng vung, biến thành một ác nữ miệng độc không sợ trời không sợ đất.

    Không ngờ lúc này, cha mẹ ruột bỗng dưng tìm đến, muốn đưa tôi về nhà họ Lâm.

  • Giao Thừa Không Có Nhà

    Trên bàn tiệc tất niên, ngay khi tôi vừa định thông báo một tin vui cho cả nhà thì mẹ tôi đột nhiên lên tiếng:

    “Ăn xong thì lo mà dọn dẹp rồi dắt Tiếu Tiếu dời đi ngay đi, thời gian không còn sớm đâu.”

    Tôi sững sờ nhìn bà:

    “Mẹ, hôm nay là đêm giao thừa, mẹ muốn con dời đi đâu?”

    Bà thản nhiên đáp:

    “Thuê tạm cái phòng hay tìm chồng cũ của con mà ở.

    Em trai con sắp kết hôn rồi, bên nhà gái nói sống chung với bà chị dâu đã ly hôn là xui xẻo lắm.”

    “Con là chị cả, biết điều một chút đi!”

    Đôi tay cầm đũa của tôi run rẩy. Đứa con gái mười tuổi của tôi khẽ nói:

    “Bà ngoại, căn nhà này là bố đưa cho mẹ để bù đắp khi ly hôn mà.

    Tại sao mẹ con cháu phải dời đi?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *