Củ Cà Rốt Và Sợi Tóc Vàng

Củ Cà Rốt Và Sợi Tóc Vàng

Bố tôi là tài xế xe tải đường dài.

Ông thường nói tôi là “chiếc áo bông nhỏ” của ông.

Ông còn đặc biệt bỏ ra một khoản tiền lớn để cải tạo lại giường nằm trên xe, để mẹ tôi có thể thoải mái hơn khi theo ông đi đường xa.

Hôm nay, tôi chui vào ngăn chứa đồ trong giường nằm, định tìm vài món ăn vặt.

Không ngờ lại móc ra được một củ cà rốt.

Tôi cầm đến khoe với mẹ:

“Mẹ ơi, đồ chơi mới ba mua cho con nè!”

Nụ cười trên mặt mẹ thoáng chốc cứng lại.

1

Chiếc khăn lau xe trong tay mẹ “bộp” một tiếng rơi xuống đất.

Mẹ nhìn chằm chằm vào thứ tôi đang cầm trong tay.

Sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch — còn trắng hơn cả cánh cửa xe vừa được lau sạch.

Mẹ nhanh chóng giật lấy vật đó, nhét vội vào túi quần mình, như thể sợ ai đó sẽ thấy.

“Mẹ ơi, cái đó là gì vậy?” tôi tò mò hỏi.

“Không có gì hết,” mẹ gượng cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc, “là bộ phận hư trên xe của ba con, mẹ lấy đi sửa thôi.”

Mẹ nắm tay tôi kéo đi, lực mạnh đến mức khiến tôi hơi đau.

“Về nhà thôi. Đừng nói với ba con chuyện này, không thì ông ấy sẽ nổi giận đó.”

Tối hôm đó, ba vui vẻ trở về nhà.

Ông xách theo một cái bánh kem thật to, nói chuyến này làm ăn tốt, kiếm được kha khá tiền, phải ăn mừng một bữa.

Trong bữa cơm, ba liên tục gắp thức ăn cho hai mẹ con.

“Vợ à, ăn nhiều chút, dạo này em gầy quá rồi đó.”

“Diêu Diêu, nếm thử món này đi, sườn xào chua ngọt mà con thích nhất nè.”

Mẹ không nói gì.

Chỉ cúi đầu, lặng lẽ ăn cơm trắng.

Những món ba gắp cho, mẹ đều để ở mép chén, không đụng đũa.

Nụ cười trên mặt ba dần dần cứng lại.

“Sao vậy? Ai chọc em giận à?”

Mẹ vẫn im lặng.

Một lúc sau, mẹ mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe.

“Không có gì đâu, chỉ là… thấy hơi mệt thôi.”

Ba nhíu mày:

“Mệt? Ở nhà em mệt được tới mức nào? Anh đây ngày ngày gió mưa dãi dầu ngoài đường, anh có than mệt bao giờ chưa?”

“Anh cực khổ kiếm tiền, về nhà còn phải thấy em bày cái mặt đó ra cho anh coi à? Làm anh chẳng còn tâm trạng ăn uống gì hết!”

Ba đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

Tôi sợ quá, toàn thân run lên.

Nước mắt mẹ rơi từng giọt, từng giọt xuống chén cơm.

Mẹ không khóc thành tiếng, chỉ là bờ vai khẽ run lên theo từng hơi thở.

Tôi nhìn ba, rồi lại nhìn mẹ.

Khẽ nói:

“Ba đừng mắng mẹ nữa… hôm nay mẹ rửa xe cực lắm đó.”

Ba khựng lại, vẻ mặt dịu đi một chút.

Ông thở dài, đưa tay định vỗ vai mẹ.

“Được rồi, được rồi, anh không có ý đó, anh chỉ là…”

Nhưng mẹ đột ngột tránh ra.

Bà đứng dậy, cầm theo chén cơm, chẳng nói lời nào, đi thẳng vào bếp.

Đêm hôm đó, tôi tỉnh dậy giữa khuya để đi vệ sinh.

Vừa bước ra, tôi thấy mẹ đang ngồi một mình trên ghế sofa trong phòng khách.

Không bật đèn.

Ánh trăng chiếu lên người bà, kéo bóng bà dài ra trên sàn nhà — dài thật dài.

Trong tay mẹ, hình như đang vuốt ve một thứ gì đó.

Là… một sợi tóc vàng dài, uốn lượn.

2

Chưa đầy vài ngày sau, chú Vương – người anh em thân thiết nhất của ba – dẫn vợ đến nhà tôi ăn cơm.

Ba tôi vui lắm, tất bật trong bếp, nấu liền mấy món tủ ngon lành.

Vừa bước vào cửa, chú Vương đã dang tay ôm chầm lấy ba tôi.

“Lão Trương! Nhớ ông chết được!”

“Cái thằng này, chỉ được cái miệng dẻo.” Ba cười to, vung tay đấm nhẹ một cái lên vai chú, mặt mày rạng rỡ.

Đi sau chú là thím Vương.

Bà ta có mái tóc xoăn dài màu vàng rực, dưới ánh đèn nhìn cực kỳ nổi bật.

Tôi nhìn chằm chằm vào mái tóc ấy, cứ cảm thấy hình như mình đã thấy ở đâu rồi.

Mẹ từ trong bếp đi ra, vừa nhìn thấy thím Vương, biểu cảm trên mặt thoáng khựng lại.

Nhưng rất nhanh, mẹ khôi phục lại vẻ bình thường, cười nói niềm nở mời họ ngồi.

“Chị dâu càng ngày càng khéo tay, tụi em ở trên xe mà cứ thèm mấy món chị nấu mãi thôi.” Chú Vương nói ngọt xớt.

“Phải đó, anh Quốc Cường thật có phúc, cưới được người vợ vừa đảm vừa hiền như chị.” Thím Vương cũng cười hùa theo.

Khi bà ta cười, đôi mắt híp lại thành một đường cong, ánh nhìn lại cứ dính chặt lên người ba tôi.

Trong bữa ăn, ba và chú Vương cạn ly liên tục.

Similar Posts

  • Kiếp Này Nhất Định Giết Ngươi

    Đời trước, mỗi khi Thái tử chạm vào chiếc nhẫn kia, nha hoàn bên cạnh ta liền mặt mày ửng đỏ như hoa đào nở rộ.

    Nàng ta lén lút giả mạo thân phận tiểu thư của ta, thường xuyên ra vào Đông cung tư hội cùng Thái tử, vọng tưởng trở thành Thái tử phi.

    Sự việc bị Hoàng hậu phát hiện, một đạo thánh chỉ hạ xuống, toàn bộ nhà ta chịu cảnh tru di.

    Lần nữa mở mắt, ta quay lại yến hội trong cung, liền thấy trước mắt xuất hiện những dòng chữ kỳ quái:

    【Yến tiệc này, Thái tử cố tình vuốt ve chiếc nhẫn, thật xấu xa.】

    【Đám vai phụ đúng là một lũ mù, chẳng nhìn ra Thái tử đang trừng phạt “muội bảo”.】

    【Giá như có ai phát hiện ra biểu hiện bất thường của “muội bảo” lúc này thì càng thêm kịch tính!】

    Muốn kịch tính ư?

    Ta đứng bật dậy, giơ tay tát một cái vang dội lên mặt nha hoàn đang uốn éo phía sau.

    “Ngứa ngáy quá thì đi trị!”

  • Anh Yêu Cô Ấy, Nhưng Lại Cưới Tôi

    Sau khi kẻ “công lược” rời khỏi thế giới này, tôi và nam chính kết hôn, sinh con, sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn.

    Trên màn bình luận ai cũng nói, đây chính là kết cục HE đẹp nhất của truyện thanh xuân vườn trường.

    Cho đến một ngày nọ, khi tôi đang kể truyện cổ tích cho cậu con trai sáu tuổi nghe.

    Thằng bé bỗng nghiêm túc hỏi tôi: “Mẹ ơi, cái gì là tình yêu ạ?”

    Tôi không do dự đáp ngay: “Ba mẹ kết hôn rồi sinh ra con, đó chính là tình yêu.”

    Không ngờ con trai lại cau đôi mày non nớt, giọng đầy chắc chắn: “Mẹ nói dối!”

    “Ba nói, ba và dì Thẩm Niệm tuy không kết hôn nhưng hai người họ mới là tình yêu thật sự.”

    Tôi sững người.

  • Vận May Của Em Gái Tôi

    Sinh nhật tôi, em gái tặng tôi một tờ vé số cào 10 tệ, kết quả trúng 200 tệ.

    Sắc mặt mẹ lập tức sụp xuống.

    Bà giật phắt tờ vé số trong tay tôi, nắm chặt đến mức giấy như sắp nát vụn: “Đó là vận may của em con! Đưa vé lại cho nó, mẹ mua cho con tờ khác.”

    Tôi sững người: “Mẹ, là con cào trúng mà…”

    “Con sao ích kỷ thế?” Giọng bà bỗng cao vút, như con mèo bị giẫm trúng đuôi, “Lương của em con được bao nhiêu? Số tiền này đủ cho nó ăn một tuần đấy!”

    Em gái đứng bên vừa chơi điện thoại vừa nói, đầu không thèm ngẩng: “Thôi mẹ, coi như quà sinh nhật của chị ấy đi.”

    Mẹ lập tức đỏ mắt, giọng nghèn nghẹn: “Nhìn em con kìa, hiểu chuyện thế! Còn con thì sao, sinh nhật cũng phải chiếm lợi của em!”

    Tự nhiên tôi thấy lạnh lòng.

    Tháng trước sinh nhật em, mẹ nhất quyết bắt tôi mua vòng tay vàng cho nó, nhận xong nó chẳng thèm nói một câu cảm ơn.

    Đã vậy thì thanh vàng tôi định mua cho mẹ cũng chẳng cần đưa nữa.

  • Trái Tim Tôi Là Của Anh

    Ngày công ty của Chu Thiên Thành niêm yết trên sàn, tôi chỉ còn sống được ba tháng vì không có tiền thay tim nhân tạo.

    Trong buổi livestream, một phóng viên hỏi anh ta:

    “Xin hỏi, trong suốt chặng đường vừa qua, anh có ai đặc biệt muốn cảm ơn không?”

    Chu Thiên Thành im lặng vài giây, rồi lạnh lùng đáp:

    “Có!”

    Anh ta lấy điện thoại, bấm gọi cho tôi.

    “Cô Kỷ Duệ, năm đó cô vì tiền mà bỏ rơi tôi, có từng hối hận không?”

    Tôi đặt tay lên ngực, nơi trái tim nhân tạo đang hoạt động yếu ớt.

    Nghĩ đến khoản viện phí khổng lồ của bố, tôi khẽ nhếch môi cười cay đắng.

    “Chu tổng, công ty lên sàn rồi, có thể cho tôi mượn trước năm mươi vạn không?”

    Tút… tút… tút…

    Anh ta cúp máy.

    Tôi nhìn lên màn hình tivi, khuôn mặt Chu Thiên Thành lạnh như băng:

    “Cảm ơn xong rồi.”

    Anh ta không biết, trái tim đang đập trong lồng ngực mình… từng là của tôi.

  • Tôi Tạt Coca Lên Đầu Bạn Trai Ăn Bám Giữa Căng Tin

    Tôi dùng thẻ cơm mẹ nạp sẵn 30.000 tệ để mua một phần bít tết giá 55 tệ trong căng tin trường.

    Bạn trai lại đứng ngay giữa đám đông, lớn tiếng quát tháo:

    “Em tiêu tiền kiểu gì vậy? Xa xỉ vừa thôi chứ! Không biết tiết kiệm giúp anh à?”

    Hình như anh ta quên mất một chuyện.

    Chiếc thẻ cơm này là bố mẹ tôi nạp tiền cho.

    Còn anh ta thì ngày nào cũng bám theo tôi ăn uống, chưa từng bỏ ra một đồng.

    Tôi nhìn gương mặt đang méo mó vì tức giận của anh ta, khẽ bật cười lạnh.

    “Tôi tiêu tiền nhà tôi, liên quan gì đến anh?”

    “Tự xem lại mình đi.”

    “Anh là cái thá gì… mà cũng dám quản tôi?”

  • Giang Lê

    Sau lễ đính hôn, đoạn video riêng tư giữa tôi và vị hôn phu bất ngờ lan truyền khắp cõi mạng.

    Vị hôn phu của tôi quả quyết rằng kẻ thù không đội trời chung của anh ta, Tống Sơn Lâm, đứng sau mọi chuyện, hắn đã đánh cắp điện thoại của anh ta.

    Tôi đứng bên ngoài phòng riêng, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bạn bè vị hôn phu.

    “Dù cậu không muốn kết hôn, cũng không thể tung video đó ra ngoài được chứ.”

    “Cậu hiểu gì chứ, từ khi A Ninh về nước đã không vui, anh Thẩm chỉ đang cố gắng làm cô ấy vui vẻ thôi.”

    A Ninh, chính là bạch nguyệt quang mà vị hôn phu tôi đã yêu thầm suốt năm năm trời nhưng không có được.

    Vị hôn phu khẽ cười, hỏi người phụ nữ trong vòng tay: “Bây giờ em vui rồi chứ?”

    Tôi như rơi vào hầm băng, vừa quay người đã va vào một vòng tay lạnh lẽo.

    Người đàn ông ôm lấy eo tôi, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt.

    “Khóc cái gì? Giết chết bọn họ đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *