Cưng Chiều Em Bằng Tiếng Lòng

Cưng Chiều Em Bằng Tiếng Lòng

Bùi Mặc đối xử với tôi vừa lạnh nhạt, vừa cố chấp.

Sau khi anh ấy q//ua đ//ời, di chúc để lại từng chữ từng dòng đều nhắc đến tôi.

Khi lật lại chiếc điện thoại cũ từ mười năm trước của anh, tôi mới biết tình yêu anh dành cho tôi đã sớm vượt qua ranh giới của sự bình thường.

Một t/ai n/ạn đưa tôi quay về năm mười tám tuổi.

Năm ấy, anh vẫn còn là một thợ sửa xe.

Khi thấy tôi xuất hiện, anh nhíu chặt mày, giọng nói đầy chán ghét:

“Cô tới đây làm gì? Đây không phải nơi tiểu thư như cô nên đứng. Mau cút đi.”

Nhưng đồng thời, anh lại lén vuốt phẳng bộ đồ lao động đang nhăn nhúm.

Bất ngờ, tôi nghe thấy tiếng lòng của anh.

【A a a, hôm nay lại được gặp vợ rồi!】

【Nhưng mà mình bẩn thế này, lại còn xấu nữa, chắc chắn cô ấy sẽ ghét bỏ mình mất.】

【Mỗi đêm đều mơ thấy vợ, mình thật sự… sắp phát điên rồi.】

【Gần đây cơ ngực tập lên đẹp phết, vô tình khoe một chút chắc chắn khiến vợ mê ch//ết.】

Thì ra Bùi Mặc năm mười tám tuổi cũng cứng miệng như vậy.

Tôi không màng đến vết dầu mỡ trên người anh, đưa tay ôm lấy gáy anh, dịu dàng nói:

“Bùi Mặc, tôi bị hội chứng nghiện hôn…

Anh giúp tôi được không?”

01

Gần đây tinh thần tôi có chút hoảng loạn, giấc ngủ cũng chẳng yên.

Quên mất mình đã uống thuốc ngủ, lại vô tình uống thêm một liều nữa.

Trong tay tôi là chiếc điện thoại cũ nát, màn hình dừng ở trang ghi chú cuối cùng.

Cảm giác cơ thể dần chìm xuống, nhẹ bẫng như rơi vào vực sâu.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đang đứng giữa đám đông hò hét hôm Cố Hoài tỏ tình với tôi.

Mọi người xung quanh đồng thanh reo hò:

“Ở bên nhau đi! Ở bên nhau đi!”

Cố Hoài thấy tôi ngẩn người, còn tưởng tôi xúc động đến mức không nói nên lời.

Dù sao, trong mắt anh ta và tất cả mọi người, tôi đã thầm yêu anh suốt ba năm.

Anh đặt tay lên vai tôi, định cúi xuống hôn.

Khi ý thức kịp quay lại, tôi né tránh theo bản năng.

Ánh mắt tôi lạnh băng, nhìn anh ta đầy thù hận.

Cố Hoài hơi sững sờ:

“Sao thế? Em sao vậy?”

Nhìn quanh một lượt, tôi chợt nhận ra — tôi đã quay về năm mười tám tuổi.

Thời điểm tôi còn chưa quen Cố Hoài.

Nhà tôi vẫn chưa phá sản.

Và Bùi Mặc… vẫn còn sống.

Tôi nhìn quanh, tìm bóng dáng quen thuộc ấy.

Cuối cùng, tôi trốn khỏi đám đông, chạy thẳng đến xưởng sửa xe.

Bên trong, một chàng trai đầu đinh, mày kiếm, mặc áo ba lỗ cùng quần bảo hộ đang nằm dưới gầm xe, cầm cờ-lê siết chặt ốc.

Đường nét cơ bắp rắn chắc nổi bật dưới làn da rám nắng.

So với những người cùng tuổi, anh trông chững chạc hơn, mang theo chút ngông cuồng và hoang dã, thứ mà Bùi Mặc năm hai mươi tám tuổi không còn nữa.

Năm hai mươi tám tuổi, anh trầm ổn, bình tĩnh, là doanh nhân nổi danh, ra quyết định dứt khoát trên thương trường.

Còn giờ đây, chỉ là một chàng trai trẻ, toàn thân lấm lem dầu nhớt, đôi mắt sáng bừng sức sống.

Tôi đứng bên đường, lặng lẽ nhìn anh thật lâu.

Đến khi anh sửa xong, chui ra khỏi gầm xe.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh chạm vào tôi — từ ngạc nhiên, vui mừng, rồi lại nhanh chóng trở nên lạnh nhạt.

Tôi chậm rãi bước đến gần, đối diện với ánh nhìn muốn né tránh của anh.

Anh khẽ lùi một bước, chau mày, giọng khó chịu:

“Cô đến đây làm gì? Đây không phải chỗ tiểu thư nhà giàu như cô nên tới, mau về đi.”

Dù lời nói có gai góc, tôi vẫn thấy anh len lén vuốt phẳng vạt áo đang nhăn, cố tỏ ra chỉn chu hơn trước mặt tôi.

Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng lòng của anh — rõ ràng, nồng nhiệt, chân thật đến buồn cười.

【A a a, hôm nay lại được gặp vợ rồi!】

【Nhưng mình bẩn thế này, xấu thế này, chắc cô ấy ghét bỏ mất thôi…】

【Đêm nào cũng mơ thấy vợ, mình thật sự… sắp nổ tung rồi.】

【Gần đây tập ngực hiệu quả phết, phải nhân lúc vô tình khoe ra, chắc chắn vợ mê ch//ết mất.】

【Ch//ết tiệt, cô ấy vừa nhìn mình, em trai đã không nghe lời rồi… nhanh, lấy áo khoác che lại!】

Tôi nhìn anh vụng trộm cột áo khoác quanh hông, bật cười thành tiếng.

Thì ra Bùi Mặc năm mười tám tuổi đã gọi tôi là “vợ” trong lòng rồi sao?

Đúng là vừa cứng miệng vừa ngây ngô.

Anh cau mày:

“Cô cười gì đấy? Ở đây chỉ sửa xe, không bán nụ cười, cũng không phải nơi cô nên đùa giỡn.”

Tôi bước lên, không màng đến dầu nhớt trên người anh, vươn tay ôm lấy cổ anh, khẽ nói:

“Bùi Mặc, tôi bị hội chứng nghiện hôn, anh giúp tôi được không?”

02

Tôi không hề đùa giỡn với anh.

Ánh mắt tôi nghiêm túc đến mức khiến người ta không thể xem nhẹ.

Khoảnh khắc ánh nhìn chạm nhau, như thể cách cả một kiếp người.

Kiếp trước, tôi chưa từng thật sự ngắm nhìn đôi mắt này.

Đôi mắt từng yêu tôi đến tận xương tủy.

Bùi Mặc lập tức né tránh, lui về phía sau.

“Lâm Sương, đừng đùa giỡn tôi.”

Gương mặt anh lạnh nhạt, nhưng trong lòng thì gào thét như chuột đất:

【Aaaa tim tôi sắp nhảy ra ngoài mất, vợ vừa rồi gần tôi quá, thơm quá, thích quá!】

Tôi lùi lại vài bước, giọng điệu khơi gợi:

“Vậy… tôi đi tìm người khác nhé?”

Vẻ lạnh lùng trên mặt anh trong nháy mắt sụp đổ, ánh mắt ngập tràn chiếm hữu.

“Cô dám?”

Tôi khoanh tay, cười cợt trêu chọc, anh lại né mắt.

“Tôi nói là, con gái đừng tùy tiện đùa mấy chuyện kiểu này.

Với lại, cô muốn tìm ai thì kệ cô, liên quan gì tới tôi.”

Dứt lời, anh quay đi, cúi xuống dọn đống dụng cụ.

Cái miệng cứng đầu này, sớm muộn gì cũng bị tôi “thuần hóa”.

Tôi bực mình kéo tay anh lại, nhân lúc anh chưa kịp phản ứng, giữ lấy gáy anh…

Rồi hôn một cách ngông cuồng.

【Ch//ết tiệt! Tôi bị vợ cưỡng hôn rồi!】

【Không được, tôi phải đẩy cô ấy ra… không thì tôi mất kiểm soát mất!】

Thấy anh định phản ứng, tôi nhanh hơn một bước, buông môi anh ra.

Tay tôi vuốt nhẹ khóe môi vừa bị cắn một phát, rồi ấn mạnh lên đó lần nữa.

Người đàn ông miệng cứng lòng mềm, nhất định phải bị phạt.

“Á…”

Anh rên nhẹ vì đau, lại lạ lùng mà dễ nghe.

Khiến tôi chỉ muốn làm thêm vài chuyện hư hỏng nữa.

“Cảm ơn anh chữa bệnh cho tôi nhé, dễ chịu thật.”

Bùi Mặc lau khóe môi vẫn còn ươn ướt, ánh mắt dần trở nên lạnh băng.

Anh khàn giọng nói:

“Sau này đừng làm thế nữa.”

【Tôi chịu không nổi mất…】

【Vừa rồi suýt nữa tôi đã mất khống chế, chỉ muốn ôm vợ vào lòng, hôn đến tận xương…】

Nói rồi anh quay người vào trong nhà, còn không quên khóa trái cửa lại, như thể sợ tôi xông vào thật.

Bùi Mặc à, anh làm vậy là mất vợ đấy!

03

Kiếp trước, nhà họ Lâm sa sút, đứng bên bờ vực phá sản.

Ba tôi vì sốc mà nhập viện, mọi gánh nặng đổ hết lên vai tôi.

Nghe nói ở Giang Thành xuất hiện một nhân vật lớn, có thể thao túng cả giới kinh doanh bằng một tay.

Tôi tìm mọi cách để xin gặp người đó, nhưng lần nào cũng bị từ chối.

Cuối cùng, tôi lần ra được địa chỉ nhà riêng của anh ta, định bụng canh trước cổng.

Đến ngày thứ ba, tôi mới thấy được truyền thuyết ấy…

Không ngờ lại chính là Bùi Mặc.

Bạn học cấp hai – cấp ba của tôi.

Về sau không biết vì lý do gì, anh không dự thi đại học, bỏ học giữa chừng rồi làm luôn ở tiệm sửa xe – nơi anh từng làm thêm.

Lúc đó ai cũng coi thường, nghĩ anh là đứa sẽ lăn lộn tệ nhất trong khóa.

Ai ngờ sau này anh lại đạt được những thứ mà đa số người đời không với tới nổi.

Tôi cứ nghĩ từng là bạn học, từng ngồi cùng bàn, cũng tính là quen biết sơ sơ.

Tại sao lại chỉ là “sơ sơ”?

Vì khi đó tôi ngông nghênh quen rồi, đối xử với anh chẳng tốt là bao.

Còn anh thì luôn lạnh nhạt, mặt mũi hờ hững, kiểu người “miễn tiếp người lạ”.

Tôi cảm thấy chán nên dần cũng chẳng nói chuyện với anh nhiều nữa.

Từ đó về sau, mọi tin tức về anh đều là nghe kể lại.

Lên đại học rồi, nghe nói anh rời khỏi tiệm sửa xe, vào Nam làm việc.

Rồi từ đó, như bốc hơi khỏi thế gian, không ai còn nghe tin gì nữa.

Lần đầu gặp lại sau ngần ấy năm, không khỏi thấy lúng túng.

“Lâu rồi không gặp, Bùi Mặc.”

Tôi gượng cười, cảm thấy bản thân lúc này thật vô cùng bối rối.

Anh ngước mắt nhìn tôi, không đáp một lời, rồi đi thẳng vào biệt thự.

Thấy anh không khóa cổng, tôi liền đi theo vào.

“Bùi tổng, cho tôi một chút thời gian, được không?”

Anh bất ngờ dừng bước, tôi không kịp tránh, đâm thẳng vào lưng anh.

Đau đến chảy cả nước mắt.

Anh quay lại nhìn, và tôi tưởng như thấy được chút xao động thoáng qua trong mắt anh.

Bàn tay như muốn đưa ra… rồi lại rút về.

“Cho cô một phút.”

Nghe xong, tôi biết mình có cơ hội rồi.

Lập tức cuống cuồng trình bày.

Vừa đúng lúc nói xong thì hết giờ.

Nhưng anh không nói gì, chỉ đứng yên đó, mắt nhìn chằm chằm tôi.

“Bùi tổng?”

Anh như bừng tỉnh khỏi cơn suy nghĩ, mím môi vài giây rồi gật đầu.

Cho tôi vào trong.

Và tại đó, Bùi Mặc đưa ra một giao kèo hôn nhân.

Anh giúp tôi giải quyết khủng hoảng tài chính.

Còn tôi giúp anh ngăn chặn những người phụ nữ muốn “leo lên” bằng cách gả vào nhà anh.

Nghe có vẻ đường đột, nhưng tôi hiểu được.

Một người như anh, chắc chắn sẽ có không ít người muốn “gửi gắm con gái” để tìm đường đi tắt.

Anh cho tôi ba ngày để suy nghĩ.

Nhưng chỉ sau một ngày, tôi đã gọi lại.

Ngày hôm sau, chúng tôi đi đăng ký kết hôn.

Chưa đầy một tháng, tổ chức luôn hôn lễ.

Từ đó, Tập đoàn Lâm thị vực dậy như sống lại từ tro tàn.

Similar Posts

  • Vợ Cũ, Người Thứ Ba Trong Truyền Thuyết

    Cô thư ký mới luôn có nhiều ý đồ với vị hôn phu của tôi.

    Nhưng mỗi lần cô ta ra sức lấy lòng đều bị đe dọa sa thải.

    Cho đến khi cô ta bỏ thuốc vào ly nước của Phó Viễn Tri, đêm đó anh ấy trực tiếp kéo cô ta đến trước mặt tôi để tôi xử lý.

    Vì sự việc chưa thật sự xảy ra, tôi chỉ cho người đuổi việc cô ta.

    Thế nhưng vào đêm trước ngày cưới, cô ta đột nhiên ôm cái bụng to quỳ rạp trước mặt tôi, cầu xin tôi cho cô ta và đứa trẻ một con đường sống.

    Tôi biết rõ cô ta đang giở trò vu vạ, lập tức ra lệnh đưa cô ta đến bệnh viện làm thủ thuật phá thai.

    Nhưng sáng hôm sau, ngay tại hôn lễ, Phó Viễn Tri lại bóp cổ tôi trước mặt bao nhiêu khách khứa:

    “Anh hỏi lại lần nữa, A Du hiện đang ở bệnh viện nào?”

    “Anh đảm bảo với em, sau này người thừa kế chỉ có thể là con của em.”

    “Nhưng nếu em thật sự khiến cô ấy mất đứa bé, anh cũng không ngại khiến em cả đời này không thể có con.”

    Mặt tôi tím tái, đành miễn cưỡng nói ra địa chỉ.

    Anh lập tức bỏ tôi lại giữa lễ cưới, chỉ để lại một câu:

    “Hôn lễ dời sang ngày mai.”

    Tôi nhìn bóng lưng anh vội vàng rời đi, liền gọi điện thoại:

    “Hủy hôn lễ.”

    “Và đặt lịch phá thai cho tôi.”

    “Ngay hôm nay.”

  • Bên Kia Cánh Cửa Hào Môn

    Tôi ngồi vào chỗ, đói đến hoa cả mắt.

    Mấy bạn nói sau kiểm tra giữa kỳ, bố mẹ sẽ thưởng một đôi giày thể thao trị giá 3.000 tệ.

    Tôi ghen đến mắt đỏ.

    3.000 tệ mua được 6.000 cái bánh bao, tôi mỗi ngày ăn 3 cái, vậy thì ăn được 2.000 ngày.

    Tôi ước gì lột được đôi giày trên chân cô ta, đổi lấy đống bánh bao ăn không hết.

    Có một hôm, có người tìm đến bảo tôi là đứa con thật bị trao nhầm.

    Bạn cùng bàn nhắc tôi:

    “Cậu là con gái thật, chắc chắn sẽ có con gái giả, đứa giả bị nuôi bên cạnh bao năm, chắc chắn sẽ không thân với cậu.”

    Tôi cười rạng rỡ:

    “Chỉ cần không đói là được, tốt nhất còn đem tiền đập cho tôi ngất đi nữa, tôi càng vui.”

  • Cuộc Đào Thoát Của Con Dâu Thứ Ba

    Vào đêm Giao thừa, mẹ chồng vì muốn giữ thể diện nên đã đặt một phòng riêng sang trọng tại khách sạn năm sao để mời họ hàng ăn tối. Sau khi rượu no thịt thừa, nhân viên phục vụ mang hóa đơn hơn ba vạn tệ vào.

    Mẹ chồng vung tay một cái, oai phong nói:

    “Nhà chúng ta dân chủ mà, bữa cơm tất niên này chia tiền kiểu AA.”

    “Ba cô con dâu, mỗi người góp một vạn.”

    “Còn lại ba trăm, với tư cách là mẹ chồng, tôi hào phóng đứng ra trả!”

    Chị dâu cả không dám hé lời, chị dâu hai thì cuống quá bật khóc.

    Chồng tôi còn đứng bên cạnh khuyên nhủ:

    “Vợ ơi, mẹ già rồi, thích giữ thể diện.”

    “Bao nhiêu họ hàng đang nhìn kia kìa, đừng làm mẹ mất mặt, mình cứ trả trước đi.”

    Nhìn con tôm hùm Úc nguyên con đã được em chồng gói gọn mang về,

    tôi khẽ cười lạnh, xoay người rút điện thoại gọi cảnh sát.

    “A lô, 110 phải không?”

  • Bữa Sáng Bị Ném Đi

    VĂN ÁN

    Hợp đồng tám trăm vạn của công ty bị làm hỏng, lần đầu tiên Kỳ Trạch Xuyên nổi giận với tôi, ngay trước mặt tất cả mọi người mà hạ thấp tôi đến mức chẳng còn gì.

    Tối về nhà, anh ta giữ nguyên thái độ công tư phân minh.

    “Trong công việc, giữa chúng ta không có tình cảm gì hết. Làm hỏng thì chính là làm hỏng, đó là lỗi của em.”

    Trong điện thoại, cô tiểu sư muội của anh ta vừa gửi cho tôi một tin nhắn xin lỗi.

    【Chị Cầm, đều là tại em không tốt, làm hỏng đơn này. Sư huynh còn mua bánh kem nhỏ an ủi em, cũng ngon lắm, để em đặt cho chị một phần nhé.】

    Sáng hôm sau, Kỳ Trạch Xuyên thuần thục ném bữa sáng tôi làm vào thùng rác.

    “Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, anh không ăn sáng.”

    Đang làm việc, chị Trương ở bàn bên cạnh đột nhiên ghé sát lại, hạ giọng buôn chuyện.

    “Nhân viên mới của chúng ta đúng là nghé con không sợ cọp. Vừa nãy dám bắt chuyện với Kỳ tổng, còn mua sữa đậu nành với bánh bao cho anh ấy. Cô đoán xem sao? Kỳ tổng không những ăn, còn nhận xét là ngon nữa.”

    Thật chẳng thú vị chút nào.

    Thôi vậy.

    Người kia trong điện thoại vẫn không ngừng đào góc tường.

    “Nếu thật sự không được, tôi làm người thứ ba cũng được mà, cô cân nhắc tôi đi.”

    Tôi mím môi.

    【Không cần, anh chuyển chính thức đi.】

  • Hôn Nhân Không Đồng Lương

    Chồng tôi lương tháng ba vạn năm, thẻ lương lại nằm trong tay mẹ chồng, sáu năm qua chưa từng đưa về nhà một đồng nào.

    Tiền trả góp nhà tôi trả, sữa bột tôi mua, học phí mẫu giáo của con cũng là tôi quẹt thẻ tín dụng.

    Tuần trước, nhìn hóa đơn thẻ tín dụng bốn vạn bảy trong tay, tôi thương lượng với anh xem có thể san sẻ chi phí sinh hoạt hay không.

    Anh ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Mẹ tôi nuôi tôi học nghiên cứu sinh là chuyện đương nhiên, một tháng cho cô tám ngàn còn không đủ tiêu à?”

    Khoảnh khắc đó, nhìn gương mặt xa lạ của anh ta, tôi bỗng bật cười.

    Hôm sau, tôi hủy toàn bộ các khoản tự động trừ tiền đứng tên mình, rồi đưa con gái về nhà mẹ đẻ.

    Đến ngày thứ chín, trên điện thoại tôi nằm im lìm sáu mươi bảy cuộc gọi nhỡ, mẹ chồng và con trai bà ta cuối cùng cũng hoảng rồi.

  • Hứa Hôm Nay

    Sau lễ thành niên, các bạn trong lớp thi nhau tỏ tình với người mình thích.
     Ai cũng nghĩ tôi sẽ nhân cơ hội này quấn lấy Tống Ninh Tự, ép anh ta ở bên tôi.
     Nhưng đến khi đám đông dần tan hết, tôi vẫn không xuất hiện.
     Anh ta không biết, lúc đó trong lớp học trống không.
     Tôi đang ngồi trên đùi bạn thân của anh ta, cố kìm nén xấu hổ mà mở miệng.
     “Bây giờ tôi đang ngay trước mặt cậu, cậu không cần nhìn ảnh nữa.”
     Cố Bình Kinh cụp mắt nhìn vạt váy đồng phục tôi cố tình cắt ngắn 10cm, cằm dần siết chặt.
     “Chiêu Chiêu, bây giờ cậu bước xuống khỏi người tôi vẫn còn kịp.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *