Cùng Nhau Lập Nghiệp, Cùng Nhau Phá Sản

Cùng Nhau Lập Nghiệp, Cùng Nhau Phá Sản

Chúng tôi kết hôn theo kiểu DINK* đã 15 năm nay rồi, vậy mà chồng tôi lại có con riêng bên ngoài, đã thế không chỉ có một đứa.

Người phụ nữ kia cũng chẳng vội chen chân vào vị trí chính thất, cô ta tính toán rất khôn ngoan. Bởi dù sao tôi cũng không có con, mà con riêng cũng có quyền thừa kế hợp pháp theo luật. Vậy nên cô ta không cần danh phận, mà chỉ cần con mình kế thừa khối tài sản khổng lồ mà tôi và chồng cùng nhau vất vả gây dựng suốt nửa đời người mà thôi.

Tôi suy nghĩ hồi lâu. Cuối cùng đi đến quyết định ly hôn, vì như vậy tôi có thể chia được phần lớn tài sản. Chỉ tiếc là phần còn lại kia cũng đủ để họ ăn sung mặc sướng ba đời sau rồi.

Như thế thì quá nhân từ với họ. Thôi thì, chi bằng… phá sản luôn đi.

Dù sao tôi cũng chỉ có một thân một mình, sẽ không đến mức chết đói. Tôi muốn xem thử sau khi phá sản thì mấy đứa con đó của họ lấy gì mà sống.

*DINK (Viết tắt của Double Income, No Kids), tức ‘Hai thu nhập, không con cái’ là thuật ngữ chỉ cặp vợ chồng mà cả hai đều có công ăn việc làm, có hai nguồn thu nhập và không sinh con. DINK phải là những cặp vợ chồng có quan điểm sống không cần sinh con và thực tế không sinh con chung. Những trường hợp khác do vô sinh hoặc điều kiện bên ngoài chi phối dẫn đến không có con chung thì không được xếp vào nhóm này. Đối lập với DINK là DEWK (Double Employed With Kids).

1.

Khi tôi biết chồng mình – Thôi Hạc – ngoại tình, thì con riêng của anh ta đã chập chững bước vào mẫu giáo rồi, còn đứa thứ hai cũng đã được lên lịch sinh xong xuôi.

Tôi biết muộn như vậy là vì cả nhà họ Thôi chẳng có ai tử tế, mấy năm qua họ đều hợp sức giúp Thôi Hạc che giấu mọi chuyện. Lý do tôi biết được chuyện này là vì người phụ nữ kia đang mang thai nên Thôi Hạc đã đưa cô ta đến bệnh viện khám, đúng lúc đó có người quen của tôi tình cờ gặp được và chụp được ảnh anh ta đi vào phòng khám sản phụ khoa và gửi cho tôi.

Tôi nhìn bức ảnh ấy mà ngơ ra một lát. Lúc ấy, cơn phẫn nộ còn chưa kịp bùng lên đã bị lý trí đè nén.

Tôi đã lăn lộn trên thương trường cùng anh ta suốt bao năm nay, cũng đã sớm qua cái thời bốc đồng trẻ con kia rồi. Vậy nên khi chưa rõ đầu đuôi sự việc, tôi sẽ không vội vàng chất vấn Thôi Hạc, mà chủ động bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê người điều tra. Và chỉ trong hai ngày, mọi chuyện mà Thôi Hạc giấu tôi suốt bấy lâu đều đã bị vạch trần.

4 năm trước, Thôi Hạc bao nuôi một sinh viên mới tốt nghiệp. Một năm sau đó, cô ta sinh cho anh một đứa con trai. Hiện tại cũng đang mang thai đứa thứ hai, nghe đâu còn là song thai.

Bảo sao mẹ anh ta mấy năm nay không giục tôi sinh con, tôi còn tưởng bà ta nghĩ chúng tôi lớn tuổi rồi nên bỏ cuộc.

Thì ra… là đã sớm có cháu bồng rồi.

2.

Sau khi đã xác nhận chuyện Thôi Hạc ngoại tình, tôi cố hết sức để đè nén cơn giận, không lập tức gây sự với anh ta.

Anh ta phản bội tôi là sự thật không thể chối cãi rồi. Dù có làm ầm lên đi chăng nữa thì cũng chẳng thay đổi được gì cả. Vì thế điều tôi cần làm lúc này là tính xem phải ly hôn thế nào để tối đa hóa lợi ích của bản thân. Bởi trong thế giới của người trưởng thành, lợi ích luôn phải đặt lên hàng đầu.

Tôi tìm một nơi yên tĩnh, ngồi đó cả một buổi chiều để ngẫm lại 15 năm hôn nhân của chúng tôi.

Thật ra ban đầu chọn DINK là do Thôi Hạc đề nghị, không ngờ người hối hận cuối cùng lại là anh ta.

Những năm trước, chúng tôi cùng nhau khởi nghiệp, không vốn liếng, không quan hệ, thậm chí ngay cả phía gia đình còn không ủng hộ. Nói thật thì chúng tôi đã phải chịu khổ không ít. Không ngờ bây giờ vừa mới phất lên chút mà việc đầu tiên anh ta làm lại là tìm một cô gái trẻ hơn để sinh con. Đúng là nực cười hết sức.

Chỉ trong một buổi chiều đó, tôi đã tham khảo ý kiến của nhiều luật sư. Kết quả họ đưa ra đều giống nhau: Vì chúng tôi không ký thỏa thuận tiền hôn nhân hay trong hôn nhân, nên dù Thôi Hạc ngoại tình trước mà không đồng ý ly hôn thì tôi có muốn anh ta ra đi trắng tay cũng gần như là không thể.

Rồi thế là hết, con đường này không đi được, thành ra tôi phải nhanh chóng tìm cách khác…

Đúng lúc đó, Thôi Hạc gọi điện cho tôi, hỏi vì sao tôi chưa về nhà. Tôi liếc nhìn đồng hồ thì thấy đã hơn 10 giờ tối.

Những năm qua, dù có người khác bên ngoài nhưng anh ta vẫn che giấu rất giỏi. Ngoài vài lần lấy cớ xã giao về muộn thì anh ta luôn về nhà trước 10 giờ. Đây cũng là lý do tôi chưa từng nghi ngờ anh ta có ý phản bội. Mà tôi quên mất một điều, người đã có ý ngoại tình thì vốn dĩ chẳng cần quá nhiều thời gian.

Khi tôi về đến nhà đã là 11 giờ đêm. Thôi Hạc đang ngồi trên ghế sofa xem điện thoại, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu nhìn tôi.

Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, không mập, cũng không hói, chỉ toát lên vẻ chững chạc trầm ổn qua năm tháng.

Ngay sau đó, tôi thấy anh ta lập tức khóa màn hình, đặt úp điện thoại xuống bàn trà.

Những chi tiết trước đây chưa từng để tâm, giờ phút này bỗng nhiên bị phóng đại đến cực độ. Có lẽ một khi đã sinh nghi thì mọi thứ đều đáng nghi.

Anh ta vẫn giữ vẻ bình thản như mọi ngày, bước tới gần tôi, đón lấy túi xách trong tay rồi mỉm cười dịu dàng nói: “Sao hôm nay về muộn thế? Có mệt không?”

Tôi sững người vài giây, thực không thể hiểu nổi tại sao trên đời lại có người đã phản bội mà vẫn có thể bình thản không chút áy náy như vậy? Mà phải công nhận anh ta cũng giỏi đấy chứ, giấu tôi suốt 4 năm trời mà không hề để lộ chút sơ hở.

Người đầu gối tay ấp bên tôi này, tâm cơ kín đáo đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.

Có lẽ vì tôi không đáp lại, vẻ mặt Thôi Hạc bắt đầu tỏ ra nghi hoặc: “Sao thế?”

Tôi tránh ánh mắt anh ta, cố gắng giữ bình tĩnh, lắc đầu: “Không có gì, chỉ là có hơi mệt một chút.”

20 năm sống cùng nhau, đến bây giờ Thôi Hạc đã quá hiểu tôi nên dễ dàng nhận ra biểu hiện bất thường.

Tất nhiên, tôi cũng giống vậy. Tôi biết lần này anh ta bị chụp ảnh cùng người phụ nữ kia đi khám thai không phải là vô tình hay sơ ý. Anh ta chỉ đơn giản là… không thèm giấu giếm nữa.

Công ty giờ đây đã đi vào quỹ đạo, tôi đã cùng anh ta vượt qua mọi khổ cực lúc bắt đầu khởi nghiệp, vậy mà còn có người chỉ chực chờ ngồi mát ăn bát vàng sao? Dựa vào đâu chứ?

Tôi qua loa ứng phó vài câu, không để lộ chút gì về việc đã biết chuyện ngoại tình của anh ta. Có lẽ Thôi Hạc vẫn chưa biết tôi đã điều tra ra hết mọi chuyện, vì hắn vẫn cư xử như bình thường, chỉ là… số lần hắn xem điện thoại có hơi nhiều hơn mọi khi.

Giờ chúng tôi đã là vợ chồng trung niên, cuộc sống bình lặng đôi khi cũng là một loại hạnh phúc. Nhưng luôn có kẻ vẫn không cam chịu sự bình lặng ấy.

Nghĩ đến đây, cơn giận dữ dâng lên trong tôi từng đợt. Tôi muốn gào lên, muốn đập vỡ mọi thứ, muốn tát thẳng vào mặt anh ta, muốn gào thét hỏi anh ta vì sao lại phản bội tôi. Tôi thậm chí từng nghĩ đến chuyện sẽ ngoại tình để trả đũa anh ta… Nhưng cho đến khi những cảm xúc ấy lắng xuống, tôi mới bàng hoàng nhận ra, khoảnh khắc vừa rồi tôi thật sự đã không còn là chính mình nữa rồi.

Người phản bội trong hôn nhân phải bị trừng phạt thích đáng. Nhưng điều kiện tiên quyết của việc trừng phạt… không bao giờ là tự hủy hoại bản thân.

Thôi Hạc đã tệ đến mức đó rồi, vậy thì tôi tuyệt đối… không thể giống thứ tệ bạc đó được.

3.

Tôi biết mình không thể giả vờ được bao lâu, nhưng việc chuyển một phần lớn tài sản cũng cần thời gian.

Người ta nói đàn ông ngoại tình chẳng khác gì tờ giấy vệ sinh vứt dưới hố phân, vừa bẩn vừa ghê tởm. Giờ tôi cảm thấy câu nói ấy thực sự quá chính xác. Tình cảm 20 năm và mọi đắng cay từng nếm trải, trong khoảnh khắc biết được có người thứ ba chen chân vào mối quan hệ này, tất cả chỉ còn là những thước phim đáng bỏ đi. Cái giá tôi phải trả khi kết hôn với Thôi Hạc là quá lớn.

Similar Posts

  • Bạch Liên Ký

    Năm thứ ba ở hầu phủ, ta cuối cùng cũng chữa khỏi chứng bệnh về mắt của tiểu hầu gia.

    Ngày hắn khôi phục thị lực, Hầu phu nhân gọi ta đến trước mặt, hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì.

    “Con đã ở bên cạnh con trai ta nhiều năm, ta biết nó rất ỷ lại vào con.

    Nhưng giờ mắt nó đã khỏi, sớm muộn gì cũng phải cưới vợ sinh con.”

    Lúc này ta mới hiểu, hầu phủ từ lâu đã tìm sẵn người thay thế ta.

    Tạ Tùy, người từng nhẹ nhàng vuốt ve chân mày ta, nói rằng sau khi sáng mắt điều đầu tiên muốn thấy là ta —

    Thế mà khi trông thấy người thế thân dung mạo tầm thường, sắc mặt chàng lại thoáng lộ vẻ thất vọng.

    Rồi xoay người, đến nhà họ Trịnh — nơi hai năm trước đã lui hôn — mà nạp sính trở lại.

    “Nhà họ Trịnh có gia thế dựa vào Phủ Dung Châu giàu có, đương gia hiện tại của Phí phủ lại là biểu ca của tiểu thư họ Trịnh, hầu phủ nay đã sa sút, cần một mối hôn nhân để cứu vãn thế cục.”

    “Còn về phần Ôn Từ? Dẫu thân phận thấp hèn, nếu nàng bằng lòng, cũng có thể làm một ngoại thất.”

    Nhưng ta — không bằng lòng.

    Lúc rời khỏi hầu phủ, bọn gia nhân giữ cổng thấy là ta, không dám để ta tự tiện rời đi.

    “Ôn y nữ muốn đi thật sao? Đã báo với tiểu hầu gia chưa?”

    Ta khẽ lắc đầu.

    “Ta muốn về Dung Châu, không cần báo với Tạ Tùy nữa.”

    Dung Châu truyền thư tới, nghĩa huynh bệnh nặng, mà ta chính là người thừa kế duy nhất chàng định sẵn.

  • Kiếp Trước Tôi Là Người Phụ Nữ Quên Mình

    Nhà máy đã đăng danh sách công nhân bị sa thải, và tên chồng tôi được nêu bật ở vị trí nổi bật.

    Để đảm bảo tương lai cho anh ấy, tôi đã tự nguyện từ chức và để anh ấy tiếp quản vị trí này.

    Anh ta nhanh chóng thăng tiến trong nhà máy.

    Còn tôi thì trở thành một người nội trợ suốt bốn mươi năm, thay anh ta nuôi con trai trưởng thành, phụng dưỡng cha mẹ chồng.

    Cho đến cuối đời, anh ta đột nhiên đề nghị chia tài sản gia đình, nói muốn đi tìm một người phụ nữ khác…

    Ngay cả con trai cũng ủng hộ sự lựa chọn của anh ta.

    “Nhiều năm qua đều là bố nuôi cả nhà, mẹ, mẹ hãy để bố được toại nguyện đi.”

    Lúc ấy tôi mới biết, ngay từ khi chúng tôi còn chưa kết hôn, Hách Trí Viễn và Đào Nhã Văn đã lén lút qua lại với nhau.

    Đào Nhã Văn thậm chí vì anh ta mà cả đời không lấy chồng.

    Mối nghiệt duyên giữa hai người, bắt đầu từ chính sự kiện sa thải năm đó.

    Ngày Hách Trí Viễn dọn ra khỏi nhà, anh ta không hề ngoảnh đầu lại.

    Sau này, cả nhà họ đoàn tụ, hân hoan tổ chức sinh nhật sáu mươi tuổi cho anh ta.

    Còn tôi thì đột ngột lên cơn đau tim, chết lặng lẽ trong căn nhà cũ lạnh lẽo và cô đơn.

    Đến khi thi thể bốc mùi thối rữa, mới có người phát hiện ra.

    Mở mắt lần nữa, tôi lại trở về thời điểm nhà máy công bố danh sách sa thải.

    Lần này, tôi sẽ không nhường nữa.

  • 3000 Tệ Cho Tự Do

    Trong giờ làm, mẹ tôi điên cuồng gọi điện cho tôi.

    Khi ấy tôi đang cúi đầu nịnh khách hàng, cố gắng thuyết phục họ ký hợp đồng. Vì dự án này, tôi đã tăng ca suốt nửa tháng nay. Chỉ cần tiếng chuông điện thoại vang lên, tim tôi lập tức thót lại.

    Khách hàng vốn đang có chút dao động muốn ký, vừa nghe tiếng chuông thì lập tức nhíu mày. Tôi vội vàng tắt máy, sợ chọc giận họ thì kế hoạch thăng chức tăng lương năm nay coi như tan tành.

    Nhưng điện thoại vẫn réo liên hồi, giống như bùa đòi mạng, không ngừng quấy rầy.

    Quản lý liếc tôi một cái, rồi mỉm cười giảng hòa:

    “Có vẻ gia đình có việc gấp, anh cứ nghe máy đi. Vương tổng vốn dĩ rất hiếu thuận, chắc chắn sẽ không để ý đâu.”

    Nghe vậy, tôi vội vàng cảm ơn, rồi lén rời khỏi phòng họp, tìm một góc khuất bắt máy.

    Chưa kịp mở miệng, giọng than phiền của mẹ đã vang lên:

    “Con trai, sao gọi mãi không nghe? Con có biết hôm nay 40 độ nóng như lò hấp không? Mẹ với ba con sắp nóng chết rồi đây này!”

    Bà lải nhải mãi, tôi bực quá phải ngắt lời:

    “Mẹ, con đã nói hôm nay con có cuộc họp quan trọng, có chuyện gì thì đừng gọi. Hơn nữa hôm qua con mới lắp điều hòa cho nhà mình, còn dạy cách dùng rồi. Giờ lại làm sao nữa đây?”

    “Mẹ chẳng phải sợ tốn điện, muốn tiết kiệm cho con thôi! Thế mà còn cãi mẹ à?”

    Tôi hít sâu, cố kìm cơn nóng nảy, kiên nhẫn giải thích:

    “Mẹ, chuyện này con đã nói không biết bao nhiêu lần. Nhưng bây giờ con đang làm việc, thật sự không có thời gian nói nhiều. Đợi con xong việc rồi tính được không? Nếu ký hợp đồng thành công, đừng nói tiền điện, con mua thêm cho ba mẹ một căn nhà khác cũng được!”

  • Vô Diện Sát

    Khi đang gọi video với bạn trai Hàn Vũ, bạn cùng phòng Hứa Thanh Thanh bỗng lao tới, sắc mặt tái nhợt, chỉ vào màn hình.

    “Lưu Lưu! Sau lưng anh Hàn Vũ… cái đó là gì vậy?”

    “Hình như có một cái đầu không mặt đang trôi lơ lửng!”

    Tôi vừa định mở miệng, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ vàng:

    【Đoạn đặc sắc tới rồi! Nữ chính và nam chính hợp lực dọa nữ phụ, giả vờ nhìn thấy bóng ma, thật ra chẳng có gì cả.】

    【Ha ha, nữ phụ bị xoay vòng vòng, sau này còn tinh thần sụp đổ, tự nguyện nghỉ học.】

    【Rồi nam chính sẽ đường đường chính chính đến với nữ chính.】

    【Tôi thích nhất kiểu thủ đoạn này của nữ chính, không cho nữ phụ bất kỳ cơ hội nào.】

    Tôi nhìn theo những dòng chữ đó, phát hiện Hàn Vũ đang lén làm hình trái tim với Hứa Thanh Thanh.

    Xem ra chữ vàng nói thật.

    Nhưng mà.

    Tôi lén nhìn về phía sau lưng Hàn Vũ.

    Nơi đó quả thật có một cái đầu trắng bệch không có ngũ quan, đang lơ lửng.

  • Hoàng Triều Chi Hận

    VĂN ÁN

    Năm ta được tuyển tiến cung làm Thái tử phi,

    Chớ nói là mọc đủ lông tóc, ngay cả răng, ta còn chưa mọc hết.

    Thân thể bé con như hạt đậu, lại phải khoác lên mình phượng bào giá y nặng trĩu!

    Khi tấm khăn đỏ được vén lên

    Ô hô!

    Thái tử bị nhét giẻ vào miệng, hai tay trói chặt,

    Giãy giụa như một con cá mỹ nhân đang hấp hối.

    Nghe nói, hắn cùng năm vị hoàng tử khác rút thăm, ai xui nhất thì cưới ta.

    Kết quả, bi kịch đã định sẵn.

    Hoàng đế già chỉ đành vỗ vai an ủi hắn:

    “Đây là ý trời, ý trời đó! Cắn răng chịu đi con, nhắm mắt mở mắt một cái… đời này cũng coi như xong rồi.”

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

  • Đường Ranh Giữa Tôi Và Anh

    Mưa như trút, chồng tôi vòng đường đưa cô trợ lý về tận nhà.

    Tôi mặc kệ mình đã ma/ng th/ai sáu tháng, vừa bước vào nhà liền đề nghị ly hôn.

    Nghe tôi nói thế, người chồng mặt mày mệt mỏi không tin nổi:

    “Chẳng phải chỉ để em ngồi trên xe thêm một lúc thôi sao, đến mức vậy ư?”

    Một lúc ư?

    Rõ ràng quãng đường mười phút là tới nhà, vậy mà tôi bị ép ngồi ghế sau nhìn hai người họ đưa tình đưa mắt gần hai tiếng đồng hồ.

    Chỉ vì tôi uống một ngụm nước chanh trên xe, anh ta liền bảo tôi làm ám mùi xe, rồi chiến tranh lạnh với tôi suốt ba ngày.

    Thế mà chỉ cần cô trợ lý kêu một câu bụng khó chịu, anh ta đã đội mưa đi mua đồ uống nóng với khoai nướng cho cô ta!

    Thấy vẻ mặt tôi không giống đùa, chồng liếc bụng bầu của tôi:

    “Đừng nói anh không nhắc, nếu ly hôn thì em với đứa bé trong bụng chắc chắn sẽ không sống dễ dàng đâu!”

    Tôi mỉm cười, không nói.

    Ngay cả anh ta tôi còn không định níu giữ thì tôi cũng sẽ không vì danh nghĩa cha của con mà lùi bước trước quyết định của mình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *