Cuộc Hôn Nhân Của Một Đôi Oan Gia

Cuộc Hôn Nhân Của Một Đôi Oan Gia

1

Anh tôi mới cưới chưa đầy một tháng, nhân dịp Thanh Minh về quê tế tổ, tiện thể đưa chị dâu mới về nhà cũ để ghi tên vào gia phả.

Đây là lệ của dòng họ từ xưa tới nay.

Người mới bước vào gia đình đều phải ghi tên vào gia phả thì mới được tổ tiên thừa nhận và phù hộ.

Chị dâu là người theo chủ nghĩa duy vật, chẳng tin ma quỷ hay thần linh gì cả.

Nghe anh tôi nói vậy, chị ta chỉ cười khẩy.

Thật ra chị không muốn về quê chút nào.

Nhưng nhà chị đang cần đầu tư từ phía gia đình tôi, nên vì tiền, chị đành nhịn xuống, theo anh tôi về quê tham gia tế tổ.

Ngay khi vào từ đường, lời lẽ thiếu tôn trọng của chị dâu đã khiến nhiều người trong họ bức xúc.

Sợ chị lỡ miệng xúc phạm tổ tiên rồi vạ lây, mọi người vội vàng quỳ xuống xin lỗi tổ.

Chị không những không quỳ, mà còn đá mấy cái vào bài vị tổ tiên rơi xuống đất.

Đám người đang quỳ rạp không ai dám ngẩng đầu.

Chỉ có tôi, nhẹ nhàng nhặt từng bài vị lên, dùng khăn tơ lau sạch lớp bụi, rồi cung kính đặt trở lại chỗ cũ.

Chị dâu lần này tiêu rồi, bài vị chị vừa đá trúng là của vị tổ nổi tiếng sạch sẽ nhất dòng họ.

Nhưng chuyện đó chẳng liên quan đến tôi.

Không biết tôn trọng tổ tiên thì phải chịu hậu quả, là do chị ta tự chuốc lấy.

Chị kéo tay anh tôi đang quỳ gần như sát đất, mặt đầy vẻ khinh thường:

“Yếu đuối! Quỳ cái gì mà quỳ, đứng dậy!”

Anh tôi quỳ chặt như cái cân, không hề nhúc nhích.

Chị dâu tức đến bật cười:

“Em gái anh còn không quỳ, anh quỳ làm gì?”

“Với lại nhà mấy người cũng kỳ thật đấy, chuyện giữ từ đường không phải việc của đàn ông à? Em gái anh là trường hợp đặc biệt à?”

Cô tôi tính nóng, nhưng đang ở trong từ đường, mặt đỏ bừng mà vẫn cố nhịn.

Vì vừa nãy tổ tiên đã nổi giận, nếu lại ồn ào cãi vã trong từ đường, sẽ càng phạm tội thêm.

Cô tôi nhịn được, nhưng không phải ai cũng nhịn được.

Cô cháu gái họ đứng bên bỗng chống nạnh, trừng mắt nói:

“Cái đồ đàn bà chanh chua! Hôm nay đã làm bẩn người tôi lại còn ăn nói hỗn xược!”

Xong rồi… Cô bé bị tổ tiên nhập rồi.

Tôi cắn ngón tay, nhỏ máu lên giữa trán cô bé.

Ngay lập tức, người cô mềm oặt, ngã xuống nằm trong lòng tôi.

Sau một phen rối loạn, mọi người vội vàng xin lỗi tổ tiên rồi lục tục rời khỏi từ đường.

Anh tôi cũng mặt mày khó chịu, kéo chị dâu ra ngoài.

Vừa bước ra, đã nghe cô tôi bắt đầu mắng chị dâu:

“Cô mới vào cửa, chưa được ghi tên vào gia phả mà đã dám lên mặt chỉ trỏ cái gì?”

Sau đó lại giận không kìm được, chỉ trán anh tôi mà quát:

“Còn anh, mê sắc đẹp mà rước họa vào nhà! Rồi sẽ có ngày phải trả giá!”

Tôi bế cô cháu gái đang mê man, nhìn màn kịch ngoài kia mà cảm thấy… đúng là trò hề.

Vì chuyện hôm nay ở từ đường, đám người trong họ vốn định tế xong tổ là về, giờ ai nấy đều chần chừ ở lại nhà cũ, sợ tổ tiên trách phạt.

Chỉ có chị dâu mới là cứ nằng nặc đòi về thành phố.

“Trần Hạo Hiên, chỗ này âm u lạnh lẽo thế này, ai mà ở nổi chứ? Em mặc kệ, hôm nay anh mà dám giữ em lại, về thành phố là em ly hôn với anh!”

“Anh nhìn cái giường này xem, sắp sập tới nơi rồi. Còn cái ghế nát này nữa, bóng loáng vì dính bụi, thật là bẩn muốn chết!”

“Trước khi cưới, anh thề thốt đủ điều là sẽ nghe lời em, vừa đặt chân về cái nơi rách nát này, chẳng có chuyện gì anh chịu nghe em nữa.”

“Còn nữa, anh nói nhà anh chỉ có mỗi mình anh là con trai, vậy cô em gái này ở đâu chui ra? Gì cơ, nuôi ở quê thì không được chia tài sản của ba mẹ à?”

Từ phòng bên, tôi nghe anh tôi đang van nài trong tuyệt vọng:

“Bà nội ơi, em xin chị, đừng làm loạn nữa, để người khác nghe thấy là em bị phạt quỳ từ đường đó.”

Giọng chị dâu càng thêm gay gắt:

“Gì mà sợ? Anh sợ họ, họ có sợ em không?”

“Buồn cười thật, tổ tiên phù hộ hả? Phù hộ cái đầu ấy! Ba mẹ anh không phải tay trắng làm nên sao? Cái nhà họ Trần của anh đoàn kết được là vì mấy đám họ hàng hút máu kia sợ mất nguồn tiền, nên mới bịa ra cái cớ tổ tiên tổ thiếc phù hộ!”

“Công ty em sắp niêm yết rồi, ba mẹ anh chỉ cần giúp nhà em một lần, sau này anh sẽ là rể quý của nhà em, khỏi cần ở lại cái ổ hút máu nhà họ Trần này.”

“Còn cái con em gái anh, vừa nhìn đã thấy ngu ngơ, ai đời để nó làm người trông coi từ đường?”

“Ủa không phải mấy ông cổ hủ các anh đều theo truyền thống con trai nối dõi à? Em gái anh là lưỡng tính hả?”

Lời lẽ của chị dâu càng lúc càng điên rồ.

Bên cạnh tôi, cô cháu gái mới ngủ thiếp lúc nãy bỗng mở to mắt, trừng chị ta:

“Nói cô đó! Còn nhịn được à?”

Tôi nhức đầu.

Similar Posts

  • Phu nhân, thủ đoạn thật cao minh

    Từ nhỏ ta đã là đứa nhiều tâm tư, lại ích kỷ, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến tiền bạc.

    Phụ thân muốn gả ta cho một tên tú tài nghèo, ta liền vẽ cho ông mười tám chiếc bánh vẽ, moi ra được một phần sính lễ hậu hĩnh.

    Bà bà độc ác, tiểu cô tham lam, tướng công thì tiêu tốn không ít cho đường khoa cử.

    Không sao cả, ta sẽ về nhà mẹ đẻ vòi vĩnh chút, để kẻ khác nghèo, còn ta vẫn cứ sung túc.

    Ba tháng mang thai, Từ Trường Lưu bảo với ta muốn nạp thiếp.

    “Muốn nạp thiếp ư? Tốt quá, trong nhà đang thiếu trâu ngựa đây.”

    Phu nhân ta đây, thủ đoạn còn nhiều lắm.

  • Trở Về Năm 1977

    Trọng sinh trở về năm 1977.

    Tôi mở mắt bên bờ con sông nhỏ.

    Là để chờ đón người chồng thanh niên trí thức – Ngụy Kiến Anh đi học tối trở về.

    Kiếp trước, cũng chính ở bờ sông này, tôi nghe thấy anh ta và một người khác nói những lời không đứng đắn.

    Trong lòng tôi đầy nghi hoặc – bởi trong thôn chỉ có mình anh ta lên thị trấn học bổ túc cấp ba, vậy thì anh ta đang nói chuyện với ai?

    Nửa đêm ra bờ sông, tất nhiên chẳng phải việc gì quang minh chính đại.

    Vì không chú ý đến thân hình, tôi bị họ phát hiện.

    Ngụy Kiến Anh trấn an tôi, nói tôi nghĩ nhiều, rồi ôm lấy vai tôi kéo về. Nhưng ngay sau đó, tôi lại bị người ta nện một cú vào sau gáy.

    Cả người ngã xuống sông, ngấm lạnh mà phát sốt, từ đó đầu óc hỏng, cả đời sống trong ngây dại.

    Về sau, anh ta thi đỗ đại học, rời khỏi nơi này. Nhiều năm sau, trở về với vinh quang, vẫn sống cô độc một mình, ngoài miệng nói là vì có lỗi với tôi.

    Người đời đều khen anh ta si tình, thủy chung.

    Nhưng họ không biết rằng, tôi tuy bề ngoài ngu ngơ vô hại, bên trong ý thức vẫn tỉnh táo.

    Chỉ là thân thể không nghe theo ý thức mà thôi.

    Sau khi trọng sinh, điều đầu tiên tôi phải làm là tìm ra kẻ đã hại mình, rồi báo thù.

  • Băng Hà Tan Chảy

    Tôi theo đuổi một anh chàng nghiên cứu băng hà, còn lạnh hơn cả băng hà.

    Nhẫn nhịn đến giới hạn, tôi liền ở trong lều băng hà “lên giường” với anh ta, rồi trong đêm vội vàng bỏ trốn.

    Tôi để lại một tờ giấy: “Giáo sư Thẩm, ôm lấy băng hà của anh mà sống cả đời đi, bà đây phải sang rừng mưa nhiệt đới rồi!”

    Ba tháng sau, tôi bị anh ta chặn lại trong khoang mô phỏng môi trường cực địa âm hai mươi độ.

    Anh tháo cà vạt, thong thả trói cổ tay tôi, hơi thở nóng rực.

    “Không phải thích đánh trận ngoài trời sao?” Anh áp sát tai tôi, khẽ nói: “Ở Nam Cực, cái đó gọi là bão tuyết.”

  • Kế Hoạch Đào Tẩu Của Phúc Tinh Tại Hầu Phủ

    Đại sư nói, bát tự của ta vượng vận mệnh Hầu phủ.

    Thế là, ta từ một nha hoàn đốt lò vụt trở thành đại nha hoàn đắc ý nhất bên cạnh Lão phu nhân.

    Gọi là nha hoàn, nhưng chẳng hề phải động tay chân, cơm ăn áo mặc đều thuộc hàng thượng phẩm.

    Kẻ dưới đều xì xầm ta được cưng chiều chẳng khác nào thiên kim tiểu thư.

    Quả nhiên, Hầu phủ ngày càng hưng thịnh, ngay cả đại thiếu gia bất tài cũng cưới được một danh môn khuê nữ.

    Sau khi đại thiếu nãi nãi vào cửa, thấy ta được sủng ái, thừa lúc Lão phu nhân vắng nhà, liền đuổi ta về phòng bếp đốt lò.

    Ta bị khói hun đến nghẹn thở, tay bị bỏng rộp cả lên, cơm cũng chẳng đủ no.

    Thế rồi, Lão gia bị khiển trách ở triều đình.

    Đại thiếu gia đi chơi kỹ viện bị đánh.

    Lão phu nhân vốn đang vui vẻ đi thăm người thân cũng phải mang bệnh trở về.

  • Sỉ Nhục Phản Diện

    Hệ thống bắt tôi phải đi sỉ nhục tên phản diện nhà nghèo.

    Nhưng tôi thì nhát như cáy.

    Chỉ biết lén lút gắp cái đùi gà trong bát mình bỏ vào bát hắn:

    “Dính nước miếng của tôi rồi, anh phải ăn hết cho tôi!”

    Ánh mắt u ám của phản diện thoáng ngẩn ra.

    Tôi còn tưởng mình thành công rồi.

    Đến khi biết mẹ hắn nhập viện, cần tiền thuốc.

    Tôi lại càng quá đáng, ném thẻ cho hắn:

    “Quỳ xuống, làm chó của tôi, lau giày cho sạch đi!”

    Hắn mắt tối sầm.

    Cúi xuống, cầm lấy mắt cá chân tôi, cổ họng nghẹn lại:

    “Được.”

    Sau này, hệ thống đến kiểm tra tiến độ làm nữ phụ độc ác của tôi.

    Tôi hớn hở tát phản diện một cái.

    Hắn nhẫn nhịn, giọng khàn đi.

    Tôi đắc ý:

    “Thấy không, hắn bị tôi làm nhục hoàn toàn rồi!”

    Hệ thống cười lạnh:

    “Đồ ngu! Hắn bị cô đánh mà thấy sướng đấy.”

    Hả?

    Trong lúc sững sờ, ngón tay tôi lại cảm nhận được cảm giác ướt át, tê dại.

  • Xà Oán Quấn Mộ

    Năm thứ ba sau khi tôi chết, nghĩa trang xảy ra nạn rắn. Năm con rắn âm thân đen mắt đỏ quấn chặt lấy bia mộ của tôi. Triệu Minh Nguyệt – vợ mới của Giang Minh Xuyên – ngày ngày gặp ác mộng, con trai của họ thì trên người mọc ra vảy rắn, nôn ra máu rồi hôn mê.

    Tin tức truyền ra, ai ai cũng nói tôi lòng lang dạ sói.

    “Chắc chắn là hồn ma của Hứa Tĩnh Hảo không cam tâm vì Giang tổng lấy vợ mới nên quay về ám rồi!”

    “Đúng là loại vô ơn, lúc sống được nhà họ Giang nuôi dưỡng bao lâu mà vẫn không đủ, chết rồi còn muốn hại con trai ân nhân!”

    “Tôi thấy nên khiến con tiện nhân đó hồn phi phách tán đi cho rảnh nợ!”

    Vì thương vợ con, Giang Minh Xuyên đích thân mời cao nhân về làm phép trấn áp linh hồn tôi.

    Nhưng anh ta không biết rằng, dưới tấm bia mộ này chỉ có đứa con chưa kịp chào đời của tôi. Còn tôi, từ lâu đã bị lột da róc xương, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *