Cưới Anh Trai

Cưới Anh Trai

Ngày cưới sắp đến nơi rồi.

Thế mà Tần Mục lại bất ngờ đề nghị hoãn lại.

“Anh trai anh gặp chuyện ở nước ngoài, anh phải sang đó cứu anh ấy.

Tri Tri, em ngoan nhé.”

Lúc này, tôi nhìn thấy những dòng bình luận bay ngang màn hình:

【Nam chính đúng là ghê tởm, bịa chuyện như thật, nào là anh trai gặp chuyện, rõ ràng là muốn ra nước ngoài ăn chơi lần cuối với bạch nguyệt quang mà thôi!】

【Nữ chính à, tỉnh táo đi! Trong cái vali 32 inch của Tần Mục, toàn là đạo cụ nhỏ đấy!】

【Không thì thử nhìn anh trai của Tần Mục xem? Cậu ta thầm yêu nữ chính suốt bảy năm, vậy mà cô lại sắp kết hôn với em trai cậu ấy, trái tim người ta đã tan vỡ không biết bao nhiêu lần rồi…】

Tôi im lặng một lúc.

Sau đó quả quyết bấm gọi cho anh trai anh ta.

“Em trai anh định bỏ trốn khỏi hôn lễ đấy.”

“Có lẽ…Anh ơi! anh có thể đến ‘giải vây’ được không?”

01

“Tri Tri?”

Tư tưởng rối loạn của tôi bị Tần Mục kéo về hiện thực.

Trên mặt anh thoáng qua vẻ thiếu kiên nhẫn, nhưng giọng vẫn dịu dàng khuyên nhủ tôi:

“Tri Tri, nghe lời anh, được không?”

“Em cũng biết mà, là anh trai anh đã nuôi anh lớn, bây giờ anh ấy gặp chuyện, anh không thể thờ ơ tổ chức hôn lễ như không có gì được.

Chỉ một tháng thôi, anh chỉ xin một tháng, nhất định anh sẽ quay lại cưới em.”

“Đến lúc đó, anh sẽ bù cho em một hôn lễ còn long trọng hơn, được không?”

Khi nói câu ấy, anh vẫn không ngừng liếc nhìn điện thoại, khó mà giấu nổi vẻ bồn chồn.

Dòng bình luận thì phản ứng còn dữ dội hơn tôi:

【Tổ sư nhà anh! Đồ cặn bã! Không kiểm soát được cái thứ giữa hai chân thì thôi, còn lấy nam phụ của chúng tôi ra làm cái cớ?!】

【Tội nghiệp Tần Thâm quá đi mất! Yêu thầm suốt bảy năm không được đáp lại đã đành, giờ còn phải làm cái cớ cho em trai cậu ta đi cặp bồ! Lỡ chuyện vỡ lở, nữ chính của chúng ta ghét luôn cả Tần Thâm thì sao?!】

【Thử đặt mình vào góc nhìn nam phụ mà nghẹt thở luôn á…】

Tần Mục mở WeChat.

Không biết anh thấy gì, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, rồi lập tức kìm nén ý cười.

Sau đó, anh ngẩng đầu đứng dậy:

“Tri Tri, anh vừa nhận được tin, tình hình của anh trai anh càng nghiêm trọng hơn.”

“Anh phải lập tức đi tìm anh ấy.”

“Một tháng sau, anh nhất định sẽ quay về cưới em.”

Tôi nhìn chằm chằm anh rất lâu.

Khẽ gật đầu.

“Ừ, anh đi đi.”

Tần Mục dường như chẳng có thời gian để suy nghĩ phản ứng của tôi.

Anh rời đi rất vội vàng, đến cả chiếc máy tính làm việc lúc nào cũng mang theo bên người cũng bỏ quên.

Mở máy cần mật khẩu.

Ngay giây tiếp theo, dòng bình luận dường như đã đoán được điều tôi nghĩ:

【Mật khẩu là 110606! Bởi vì Tần Mục và Lâm Nam gặp lại nhau vào ngày 6 tháng 11 năm ngoái, và đêm đó hai người họ đã xx nhau 6 lần!】

Ngày 6 tháng 11.

Tay tôi run lên, lập tức nhớ ra – Ngày 6 tháng 11, chính là ngày chúng tôi đính hôn.

Hôm ấy, Tần Mục đến trễ rất lâu.

Quần áo xộc xệch, trên mặt còn có vết cào.

Anh nói gì nhỉ?

Trên đường đi gặp phải một đứa trẻ nổi loạn, sợ xảy ra chuyện nên đã tự tay đưa người đó đến đồn cảnh sát.

Quần áo xộc xệch và vết cào cũng do đứa trẻ đó gây ra.

Thì ra…Cái “đứa trẻ nổi loạn” kia năm nay hai mươi lăm tuổi.

Chính là mối tình đầu của anh ta – Lâm Nam.

02

Tôi mở khóa máy tính.

WeChat của Tần Mục vẫn chưa đăng xuất.

Tin nhắn ghim trên đầu là một tài khoản lạ, ảnh đại diện là một chú mèo con.

Ghi chú tên: 【Mèo Nóng Bỏng】

Tôi bấm vào.

Đập vào mắt là mấy tấm ảnh do Mèo Nóng Bỏng gửi đến.

Tai mèo, tất da đen, trên người cộng lại không đến một bàn tay vải ren.

Lấp ló hương sắc, mập mờ dụ hoặc.

Mèo Nóng Bỏng: 【Hết giờ là không đợi.】

Tần Mục đáp: 【Đạn đã lên nòng rồi, tối nay đừng mong rời khỏi giường.】

Tim tôi bắt đầu loạn nhịp.

Ngay giây sau, WeChat tự động đăng xuất.

Điện thoại của Tần Mục gọi đến.

“Tri Tri, máy tính của anh để quên ở nhà em rồi, em có thấy gì không?”

Một câu thăm dò trắng trợn.

Tôi cố đè nén cơn buồn nôn trong lòng, bình tĩnh trả lời:

“Vậy à? Em không thấy, anh cần em gửi cho anh không?”

“Không cần đâu, anh chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi, bên trong toàn là tài liệu công việc, chẳng có gì hay ho cả.”

“Ừm.”

“Tri Tri, anh thật sự không muốn rời xa em, vừa rời khỏi nhà em là đã nhớ em lắm rồi…Thật sự chỉ muốn cưới em ngay bây giờ, chỉ tiếc là không thể.”

Giọng nói bên kia điện thoại vẫn dịu dàng như mọi khi.

Ngọt ngào, quấn quýt.

Nhưng tôi nghe mà chỉ cảm thấy buồn nôn.

Một cơn buồn nôn mang tính phản xạ.

Muốn ói.

Tôi không còn tâm trạng đóng kịch với anh ta nữa, dứt khoát cúp máy, vứt điện thoại sang một bên.

Nghĩ ngợi một lúc, tôi nhắn tin cho mẹ:

【Mẹ ơi, con không muốn kết hôn với Tần Mục nữa, được không ạ?】

Sau đó, tôi mệt mỏi ngã xuống ghế sofa.

Tâm trí rối như tơ vò.

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Tần Mục… không thể tiếp tục được nữa.

Tôi bị ám ảnh bởi sự sạch sẽ.

Nhất là trong chuyện tình cảm.

Nhưng hôn lễ đã định sẵn.

Giờ đột ngột dừng lại, thật khó mà kết thúc êm đẹp.

Mẹ tôi nhanh chóng gọi lại.

“Hứa Tri Tri, kết hôn không phải chuyện của riêng con.”

“Tin tức đã công bố ra ngoài rồi, mẹ mặc kệ con có lý do gì, nửa tháng nữa hôn lễ vẫn phải diễn ra như dự định.”

“Không muốn cưới Tần Mục? Được thôi, chỉ cần con tìm được người đàn ông tốt hơn nó.”

Tôi im lặng nghe mẹ mắng mỏ, chỉ nói một câu:

“Nhưng, Tần Mục ngoại tình rồi.”

Mẹ tôi im lặng mấy giây, như thể không hề nghe thấy.

“Tri Tri, gia đình như chúng ta, thứ quan trọng nhất là… thể diện.”

Thể diện.

Một câu trả lời không nằm ngoài dự đoán.

Tôi khẽ cười: “Biết rồi.”

Dòng bình luận lập tức nhảy loạn:

【Tội nghiệp nữ chính quá, cả đời bị trói chặt bởi cái gọi là thể diện gia tộc, đến chuyện cưới ai cũng không thể tự quyết định.】

【Nữ chính à, hay là nhìn thử Tần Thâm đi? Anh ấy yêu cô đến phát điên luôn rồi đấy…】

【Đúng vậy, nhà họ Hứa cần là thể diện, mà Tần Thâm là người nắm quyền nhà họ Tần, cưới anh ấy chẳng phải còn thể diện hơn gấp bội so với tên ăn chơi Tần Mục kia sao?】

Tần Thâm… Tôi cụp mắt xuống.

Có lẽ, cũng chẳng còn con đường nào khác.

03

Tôi gọi cho Tần Thâm.

Anh ấy bắt máy ngay lập tức.

“Tri Tri?”

Giọng khàn, mang theo mệt mỏi nặng nề.

Dòng bình luận:

【Aaaa nam phụ lên sàn rồi kìa! Trời ơi giọng nói này quyến rũ muốn xỉu luôn á!】

【Tần Thâm mau đến cứu Tri Tri nhà anh đi!!】

【Cái giọng này tôi có thể nghe anh ấy nói lời yêu cả ngày không chán!!】

【Aaaaaa! Tôi vừa thấy gì vậy trời? Nữ chính gọi điện cho nam phụ á? Mẹ ơi, cái couple “tà môn” tôi ship chẳng lẽ sắp thành thật rồi sao?!】

【Ai hiểu cho tôi, Tần Thâm đang công tác ở nước ngoài đấy! Giờ bên Mỹ là ba giờ sáng, ba giờ sáng mà nghe điện thoại ngay tức thì, không cần nói cũng biết nặng tình cỡ nào rồi!】

【Có ai để ý không, mỗi lần Tần Thâm gọi tên nữ chính đều mang theo một sự kìm nén… Dù đã chấp nhận thực tại, nhưng trước mặt nữ chính thì anh ấy chẳng thể nào giữ được vẻ bình thản.】

【Kìm nén là đúng rồi, vì ngày nào ảnh cũng gọi tên nữ chính để tự… an ủi mình mà hihi.】

Mặt tôi bỗng đỏ bừng lên.

Những dòng bình luận này…Có phần hơi… nhiệt tình quá rồi thì phải.

Những lời như thế, thật sự có thể qua kiểm duyệt được à?

“Tri Tri,” giọng Tần Thâm vang lên lần nữa, “sao đột nhiên gọi cho anh? Có chuyện gì à?”

Trái tim đang rối bời dần dần lắng xuống.

Tôi nhắm mắt lại.

“Ừm, có chuyện.”

“Anh đang công tác ở nước ngoài, tạm thời không thể về xử lý được. Nếu em không ngại, thư ký của anh có thể…”

“Không được.” Tôi cắt lời anh.

“Chuyện này, chỉ có anh… mới có thể đích thân giúp em.”

Không đợi anh trả lời, tôi tiếp tục nói:

“Em trai anh định bỏ trốn khỏi hôn lễ rồi.”

“Có lẽ… anh có thể đến cứu vãn tình hình chứ? Anh à.”

【Aaaa! Mẹ ơi, couple tà môn tui ship thật sự thành đôi rồi!】

【Tui không nhìn nhầm chứ?! Nữ chính định kết hôn với nam phụ á?!】

Bên kia đầu dây, hơi thở của Tần Thâm đột nhiên trở nên gấp gáp.

“Cứu vãn… là sao?”

Tôi ngừng lại một chút, rồi nói rõ:

“Về nước, kết hôn với em.”

Một khoảng lặng kéo dài.

Chỉ còn tiếng thở dồn dập bên tai chứng minh rằng anh vẫn chưa cúp máy.

Trước khi chủ động dập máy, cuối cùng anh cũng lên tiếng:

“Chờ anh.”

Similar Posts

  • Người Mẹ Và Hai Người Con Gái

    Vào ngày sinh nhật tôi, hai cô con gái đến thăm.

    Trong bữa ăn, con gái lớn than phiền dạo này giá rau tăng cao. Tôi buột miệng đùa một câu:

    “Con mua cho mẹ mấy bó rau mà cũng kêu đắt, ngày xưa ở trong bụng mẹ mười tháng, mẹ còn chưa đòi tiền thuê nhà của con đấy!”

    Con bé im lặng một lúc, rồi hỏi:

    “Sao mẹ chỉ đòi con mà không đòi em?”

    Tôi nghe vậy thì bực, liền mắng:

    “Đang yên đang lành nhắc gì đến em con! Mẹ thấy con đúng là keo kiệt lại ích kỷ, làm gì cũng tính toán thiệt hơn!”

    “Lần sau mà còn như vậy thì đừng về nhà nữa! Chẳng phải muốn làm màu với người ngoài sao? Mẹ cũng chẳng thèm mấy thứ linh tinh con mua đâu!”

    Không ngờ con gái lớn không những hất tung bàn ăn, còn hét lên đòi cắt đứt quan hệ với chúng tôi.

    Tôi tức đến phát điên.

    Thật là, chỉ nói đùa một câu thôi mà, sao lại sinh ra đứa con vong ân phụ nghĩa thế chứ!

  • Bệnh Nhân Mù Mặt

    Tôi không chỉ cận thị, mà còn bị mù mặt.

    Tôi nhắn tin cho người chồng đã nửa năm không gặp:

    【Chúng ta ly hôn đi, sống như quả phụ ai thích thì tự đi mà giữ! Nội tiết của tôi loạn hết cả rồi!】

    Sau đó, trong một show hẹn hò, ảnh đế cứ liên tục trêu chọc tôi, không ngừng thả thính, thậm chí còn chui vào chăn tôi, nhẹ nhàng vuốt ve xương bướm sau lưng tôi.

    “Đừng mà, tôi có chồng rồi…”

    Sắc mặt anh lập tức tối sầm lại, nghiến răng bên tai tôi:

    “Xem ra phải điều chỉnh lại nội tiết của em thật tốt, thì em mới nhớ ra ai mới là chồng mình.”

  • Khi Người Ở Bên Em Luôn Nhớ Về Người Khác

    Trước đêm cưới với Phó Yến, tôi phát hiện mình mang thai.

    Nhưng đứa trẻ lại không phải con của anh ấy.

    Ba mẹ mắng tôi không biết xấu hổ, thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Phó Yến cầu hôn tôi, còn một mực bảo vệ tôi mà chẳng hề để tâm đến quá khứ đó.

    Thế nhưng đến năm thứ ba sau khi kết hôn, một cuộc đối thoại giữa Phó Yến và ba tôi đã phơi bày sự thật tàn nhẫn.

    Hóa ra đứa con mà tôi từng khó sinh mà mất, lại chính là con ruột của Phó Yến.

    Vì tư lợi cá nhân, anh ấy đã lừa dối tôi suốt bao nhiêu năm.

    Nhìn tờ giấy khám thai trong tay, tôi hiểu, đã đến lúc buông tay rồi.

  • Trái tim ngông cuồng

    Người ta khai quật ra một ngôi mộ cổ nghìn năm ở dưới hầm nhà tôi.

    Từ đó, mỗi đêm tôi đều mơ thấy một công tử mặc áo gấm, hành vi phóng túng.

    Hắn ép tôi vào góc tường, hôn sâu đầy tình cảm.

    Mà tôi thì chỉ ỷ vào việc đây chỉ là mơ nên đêm nào cũng trêu chọc hắn.

    Cho đến một buổi sáng, cậu con trai chặn tôi ở hành lang trường học, nghiến răng nói: “Tối nay không được phép tùy tiện sờ loạn.”

  • Ký Ức Của Một Đứa Trẻ Không Được Yêu Thương

    Thi đại học, tôi đứng đầu thành phố, được trường thưởng 100 ngàn.

    Vậy mà mẹ tôi, với tư cách là trưởng ban giáo vụ, lại giấu tôi mang toàn bộ học bổng đi tài trợ cho học sinh nghèo trong lớp.

    Trước sự chất vấn của tôi, bà thản nhiên đáp:

    “Tiểu Huyên thi vào trường dân lập, học phí hết 55 ngàn, mẹ không nỡ nhìn ba năm cố gắng của con bé uổng phí.”

    “Còn con thì đậu vào trường trọng điểm quốc gia 985, một năm học phí chỉ bốn, năm ngàn, đâu cần số tiền đó.”

    Bà như quên mất rằng,

    Bao năm nay vì giúp đỡ Ngụy Tiểu Huyên, nhà tôi đã sớm phá sản.

    Cả mùa hè, tôi lắc trà sữa đến rã tay, mới gom đủ học phí.

    Rốt cuộc, bà lại lén lấy thẻ ngân hàng của tôi, định gửi Ngụy Tiểu Huyên ra nước ngoài du học.

    Tôi hoàn toàn sụp đổ, muốn giành lại tiền thì lại bị mẹ đẩy ngã từ tầng cao xuống.

    “Là con gái mẹ, sao con không thể ủng hộ mẹ làm việc thiện chứ?”

    Tỉnh dậy lần nữa, tôi đang Ở trong văn phòng hiệu trưởng.

  • Pháo Hôi Tỉnh Mộng

    Ta đã cùng phế thái tử chịu đựng ba năm trong lãnh cung. Vào ngày hắn luận công ban thưởng, trước mắt ta bỗng hiện lên một loạt bình luận.

    [Phiền thật, nhân vật hi sinh này không phải là thật sự muốn có phi vị đấy chứ?]

    [Thái tử năm đó là vì không nỡ để nữ chính chịu khổ nên mới để cho nàng ta vào lãnh cung cùng, nàng ta đang nghĩ cái gì vậy?]

    [Ta nhớ là nhân vật hi sinh này cuối cùng bị ban cho một hay hai tên mã phu gì đó.]

    [Haiz, nếu ta là nàng ta, thà chọn tên Lục đệ ốm yếu sắp chết của nam chính còn hơn.]

    Toàn thân ta lạnh toát. Khi ngẩng đầu lên, Tiêu Sách ngồi trên cao vị, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi ta:

    “Nghĩ kỹ chưa? Muốn cái gì.”

    Ta nhìn nữ chính Bạch Phượng Đình trong trang phục cung nữ đang đứng bên cạnh hắn.

    “Nô tỳ… muốn được điện hạ thành toàn, cho phép nô tỳ đi theo Lục hoàng tử.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *