Đại Thiếu Gia Bị Ép Lau Sàn

Đại Thiếu Gia Bị Ép Lau Sàn

Trước Tết tôi đi du lịch, lúc mua vé ngủ quên nên chỉ giành được một vé đứng, mặt mày xám xịt trở về nhà.

Vừa bước vào cửa, trong tay tôi đã bị nhét cho một đống dụng cụ dọn dẹp.

Một người đàn ông nhìn tôi bằng nửa con mắt, ra vẻ sai khiến: “Nhanh lên, hôm nay căn nhà này nhất định phải dọn sạch trước sáu giờ tối!”

Tôi nhìn bộ đồ ngủ lụa của bố tôi trên người ông ta, rồi lại lùi ra cửa nhìn lại căn biệt thự hai tầng này.

Đây đúng là nhà tôi mà, nhưng người đàn ông này là ai?

Còn nữa —— ai dọn cái đống này? Tôi á? Đại thiếu gia độc đinh vùng Giang Chiết Hỗ đây à?

Tôi mở nhóm gia đình, tag mẹ: @Mẹ ơi cái ông ăn bám của mẹ bảo con dọn nhà cho mẹ, ý là sao vậy?

Tin nhắn vừa gửi chưa tới ba giây, nhóm đã nổ tung.

Bố tôi gửi ngay một chuỗi dấu hỏi.

Bà ngoại: ???

Ông ngoại: Cháu ngoan, con về nhà rồi à? Người mới gì cơ?

Ông nội: Làm cái gì vậy? Lục Thanh, con dám cắm sừng con trai ta à?

Mẹ: Oan quá! Oan trời đất! Con trai đừng nói bậy! Ăn bám gì chứ? Giờ mẹ đang họp ở trường!

Đại thiếu gia Thần Niên: Mẹ tự về nhìn là biết!

Ngay lúc tôi cúi đầu trả lời tin nhắn, một bàn tay thô ráp bỗng thò tới giật phắt điện thoại của tôi.

“Này! Ông làm gì đấy!” Tôi theo phản xạ giật lại.

Người đàn ông nắm điện thoại tôi trong tay, mặt gần như dí sát vào mũi tôi:

“Tôi nói chuyện với cậu cậu có nghe không? Đến mà không làm việc, chỉ biết chơi điện thoại! Thanh niên bây giờ đúng là lười, tí khổ cũng không chịu được.”

“Tôi nói cho cậu biết, đã nhận việc này thì phải làm cho đàng hoàng, không tôi khiếu nại cậu đấy, tin không?”

Tôi bật cười vì tức.

Thật đấy, lớn từng này rồi, ngoài bố tôi ra, chưa ai dám giật điện thoại của tôi.

“Trả điện thoại cho tôi.” Tôi nhìn ông ta lạnh lùng, giọng đã không còn trêu chọc như trước, mà mang theo hơi lạnh sắc bén.

Từ nhỏ ông bà dạy tôi phải khiêm tốn, phải đối xử bình đẳng với mọi người, nên tôi chưa từng nghĩ mình cao hơn ai.

Nhưng điều đó không có nghĩa tôi có thể để một gã bảo mẫu nam leo lên đầu mình.

“Trả? Nếu tôi không trả thì sao?” Người đàn ông không những không trả, còn giơ điện thoại cao hơn, vẻ mặt khinh miệt.

“Sao? Muốn báo cảnh sát à? Hay muốn mách ông quản đốc của cậu? Tôi nói cho cậu biết, nữ chủ nhà này — giáo sư Lục — rất coi trọng tôi, tôi chỉ cần nói một câu, cậu phải cuốn gói đi ngay!”

“Nữ chủ nhà coi trọng ông?” Tôi khoanh tay, cười như không cười nhìn ông ta, “Chú à, giáo sư Lục coi trọng ông cái gì? Coi trọng tuổi tác hay là coi trọng việc ông không tắm?”

Sắc mặt người đàn ông lập tức biến đổi, như bị chọc trúng tim đen, thẹn quá hóa giận:

“Thằng nhóc chết tiệt nói bậy gì đấy! Tao thấy mày chỉ là ghen tị! Ghen tị tao số tốt, ghen tị tao là nam chủ nhân của căn nhà này! Mày không soi gương xem lại mình à, ăn mặc như ăn mày, mặt mũi nghèo kiết xác, cũng dám cãi tao?”

Tôi cúi xuống nhìn mình.

Để ngồi xe cho thoải mái, tôi mặc bộ đồ thể thao lót nỉ màu xám, tóc do ngủ trên xe nên rối tung, đúng là không có hình tượng gì.

Thêm mấy ngày đi chơi bị nắng sạm, râu chưa cạo, trông hơi phong trần.

Nhưng trong mắt ông ta, dường như đây lại thành bằng chứng thép rằng tôi là người dọn vệ sinh.

“Tôi là con trai nhà này.”

Tôi không muốn phí lời, trực tiếp nói rõ thân phận.

“Bộ đồ ngủ ông đang mặc là của bố tôi, bây giờ, ngay lập tức, cởi ra, rồi cút ra ngoài.”

【Chương 2】

Không khí im lặng một giây.

Sau đó, người đàn ông bùng nổ một tràng cười chói tai.

“Ha ha ha ha! Cười chết mất! Cậu là con trai nhà này á? Nếu cậu là con trai nhà này thì tôi là Trump!”

Ông ta cười run cả người, chỉ thẳng vào mũi tôi, “Nhóc con, còn trẻ mà không học cái tốt, lại học người ta phông bạt? Cậu chủ nhà này tuy tôi chưa gặp, nhưng nghe giáo sư Lục nói đó là nhân trung long phượng, đang du học nước ngoài! Sao có thể giống cậu, mặc đồ chợ trời thế này!”

“Trò này tôi gặp nhiều rồi, chẳng phải là thấy mình không bằng tôi nên vội vàng giả vờ cho đỡ mất mặt, thỏa mãn chút hư vinh à?”

Người đàn ông thu nụ cười lại, ánh mắt trở nên độc địa.

“Tôi thương tình cậu còn trẻ, đi làm không dễ. Nếu ngoan ngoãn làm xong việc, tôi coi như chưa nghe mấy lời vớ vẩn của cậu. Không thì đơn này cậu không những không lấy được đồng nào, còn phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi!”

Tôi hít sâu một hơi, cảm giác lửa giận trong người sắp không nén nổi.

“Tôi nói lần nữa, đây là nhà tôi. Tôi là Hứa Thần Niên. Ông không tin thì gọi điện cho giáo sư Lục.”

“Gọi cái gì! Giáo sư Lục bận lắm, rảnh đâu mà để ý loại lừa đảo như cậu!”

Rõ ràng ông ta đã quyết tin chắc tôi là kẻ giả mạo, hoặc nói đúng hơn, trong tiềm thức ông ta căn bản không muốn tin tôi là thật.

“Trả điện thoại cho tôi.” Tôi tiến lên một bước, vươn tay chộp lấy.

“Được nước lấn tới!”

Người đàn ông đột ngột nổi khùng, ném mạnh điện thoại tôi xuống đất.

Bốp!

Tiếng vỡ giòn tan vang lên trong phòng khách trống trải.

Chiếc điện thoại cấu hình cao tôi mới mua chưa đầy một tháng lập tức vỡ toang, màn hình nứt như mạng nhện.

Tôi sững người.

Tôi thật sự không ngờ ông ta dám đập điện thoại của tôi.

“Ông…”

Còn chưa kịp nói xong, ông ta tiện tay xách luôn cái xô nhựa đỏ đựng đầy nước lạnh vốn chuẩn bị cho tôi, hắt thẳng từ đầu xuống.

Ào ——

Cái lạnh buốt xuyên qua bộ đồ thể thao, như vô số mũi kim băng châm vào từng lỗ chân lông.

Thật sự rất lạnh.

Bên ngoài là tháng Chạp tuyết bay mịt mù, trong nhà tuy có sưởi sàn, nhưng xô nước này vừa hứng từ vòi ra, lạnh thấu xương.

Tôi hoàn toàn ngơ người, toàn thân run cầm cập, tóc ướt sũng dính bết trên mặt, nước nhỏ giọt từ cằm xuống sàn đá cẩm thạch đắt tiền.

“Tỉnh chưa?” Người đàn ông cầm cái xô rỗng, từ trên cao nhìn xuống tôi, trên mặt là vẻ khoái trá méo mó, “Không phải đại thiếu gia à? Không phải đây là nhà cậu à? Tôi thấy cậu là thiếu bị dạy dỗ! Dám giở trò trên địa bàn của tôi, cũng không hỏi xem tôi là ai!”

“Ông… ông điên rồi…” Tôi muốn nói, nhưng răng va vào nhau, giọng run rẩy.

“Tôi điên? Tôi thấy cậu mới điên!”

Ông ta ném xô xuống, mấy bước lao tới túm lấy tóc ướt của tôi.

Da đầu đau nhói, tôi bị ép ngẩng đầu lên, đối diện đôi mắt hung dữ của ông ta.

“Khu biệt thự này nhà nào cũng cách xa nhau, cậu có gào rách họng cũng không ai tới cứu!”

Ông ta nói ác độc, “Muốn báo cảnh sát à? Điện thoại cũng không còn, cậu báo kiểu gì!”

Đúng vậy, khu biệt thự này đề cao sự riêng tư, mỗi căn cách nhau bằng vườn lớn và rừng cây, trừ khi tôi chạy ra ngoài, còn không thì trong nhà xảy ra chuyện gì bên ngoài cũng không nghe thấy.

Mà giờ tôi vừa lạnh vừa mệt, chân đứng suốt sáu tiếng gần như không còn sức, lại thêm cú tạt nước lạnh bất ngờ, tôi nhất thời không thể phản kháng người đàn ông to khỏe quen làm việc chân tay này.

“Ông… ông định làm gì…”

“Làm gì à? Tất nhiên là cho cậu nhớ đời!”

Ông ta kéo tóc tôi, như kéo một con chó chết, lôi thẳng tôi về phía phòng vệ sinh tầng một.

“Buông ra! Buông ra!” Tôi ra sức giãy giụa, hai tay túm lấy cổ tay ông ta, thậm chí cố đấm trả, nhưng thể lực trôi đi quá nhanh, nắm đấm mềm nhũn.

“Ối chà! Thằng nhãi còn dám động tay!” Người đàn ông hừ lạnh, trở tay đấm thẳng vào mặt tôi.

Bịch!

Cú đấm cực mạnh, tôi chỉ thấy đầu óc ù đi, tai trái lập tức ong lên, trước mắt hoa lửa tung tóe.

Chưa kịp hoàn hồn, tôi đã bị ấn chặt bên bồn rửa.

Người đàn ông mở vòi nước, vặn hết cỡ, toàn nước lạnh.

“Cho mày tỉnh táo lại!”

Ông ta ấn gáy tôi, mạnh tay dìm đầu tôi xuống bồn nước đầy lạnh.

【Chương 3】

Nước lạnh lập tức tràn vào khoang mũi và miệng tôi, cảm giác nghẹt thở hòa lẫn với cái lạnh buốt khiến tôi nảy sinh nỗi sợ cận kề cái chết.

Tôi liều mạng giãy giụa, hai tay quơ loạn trong không trung, hất đổ chai nước rửa tay và lọ tinh dầu bên cạnh.

Vài giây sau, hắn kéo tôi lên.

“Khụ khụ khụ… khụ khụ…” Tôi hít thở dồn dập, phổi đau như bị thiêu đốt, mặt đầy nước, không phân biệt nổi là nước mắt sinh lý hay nước máy.

“Chịu chưa?” Người đàn ông túm tóc tôi, ép tôi nhìn thẳng, “Còn muốn giả làm đại thiếu gia nữa không?”

Tôi nhìn hắn chằm chằm, lửa giận trong mắt nếu có thể giết người thì hắn đã chết cả ngàn lần.

“Ông sẽ hối hận… nhất định sẽ hối hận…” Tôi nghiến răng, từng chữ bật ra.

Hắn cười lạnh, ánh mắt rơi xuống bộ đồ ướt sũng của tôi, “Nhìn xem, cậu làm bẩn sàn nhà tôi rồi! Cả vũng nước này, còn nước bẩn trên người cậu nữa, xui xẻo thật!”

Đột nhiên hắn buông tay, chỉ vào miếng giẻ trong góc.

“Cởi ra.”

Tôi sững lại: “Cái gì?”

“Tôi bảo cậu cởi đồ ra!” Ánh mắt người đàn ông âm u.

“Mặc đồ ướt thì làm việc kiểu gì? Lột cái bộ da bẩn của cậu ra cho tôi, đỡ làm bẩn sofa với thảm của tôi. Cởi trần lau sàn, khi nào lau sạch thì khi đó mới cho cậu đi!”

“Ông đừng hòng.” Tôi siết chặt nắm đấm, che trước ngực.

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Hắn hoàn toàn mất kiểm soát. Như một kẻ điên, hắn lao tới xé rách quần áo tôi.

“Tránh ra! Mẹ tôi sắp về rồi! Tốt nhất ông buông tay ngay! Không thì nhà tôi không ai tha cho ông đâu!”

Similar Posts

  • Em Của Năm 25 Tuổi

    Tôi vừa chia tay với bạn trai nhà giàu.

    Ở đầu dây bên kia, Bạch Tuấn Trác sững người mười giây, sau đó nói:

    “Anh tôn trọng lựa chọn của em. Nhưng, Kiều An, xin hãy cho anh thêm một cơ hội mời em ăn tối.”

    Tôi giữ im lặng.

    Tôi im lặng, bởi vì anh đồng ý một cách dứt khoát đến vậy — y hệt với những gì tôi đã từng tưởng tượng trong suốt một năm qua, khi luôn sống trong cảm giác bất an và do dự.

    Anh nói: “Tám giờ tối nay, nhà hàng Odin, anh đợi em.”

  • Năm Năm Cưng Chiều, Một Giây Buông Tay

    Tất cả nỗ lực bảy năm trời của tôi, cuối cùng cũng chờ được kỳ sát hạch thăng chức phóng viên chủ chốt của đài truyền hình.

    Thế nhưng, đột nhiên đài lại điều về một người mới – Giang Lộ Hy, hồ sơ đẹp đẽ, thành tích chói sáng.

    Giám đốc đài tuyên bố: Ai là người đầu tiên giành được bài phỏng vấn độc quyền với Thẩm Dự Hoài – người thừa kế gia tộc hào môn hàng đầu, thì vị trí sẽ thuộc về người đó.

    Tôi bật cười ngay tại chỗ, bởi vì Thẩm Dự Hoài là bạn trai tôi, cưng chiều tôi hết mực, bài phỏng vấn đó với tôi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

    Thế nhưng sau cùng, khi danh sách được công bố, người Thẩm Dự Hoài chọn để phỏng vấn lại là Giang Lộ Hy!

    Tôi chết lặng tại chỗ, không dám tin vào mắt mình.

    Tôi lao đến nhà hàng mà anh thường lui tới, muốn tự mình hỏi cho rõ ràng.

    Thế nhưng qua lớp kính, tôi thấy anh đang hơi cúi đầu, chăm chú và dịu dàng bóc tôm cho Giang Lộ Hy.

    Khoảnh khắc đó, tôi như bị sét đánh giữa trời quang.

    Tôi nhớ rất rõ, một năm trước, cũng tại nhà hàng này, tôi làm nũng đòi anh bóc tôm giúp.

    Anh bật cười bất đắc dĩ, hôn lên đầu ngón tay tôi, nhẹ giọng nói: “Ngoan nào, anh bị dị ứng tôm, không bóc được, em tự làm nhé, được không?”

    Tôi đứng sững tại chỗ, chết lặng nhìn cảnh tượng bên trong nhà hàng, cảm giác như cả người bị đinh băng vô hình xuyên thấu, không thể cử động nổi.

  • Cưng Chiều Em Bằng Tiếng Lòng

    Bùi Mặc đối xử với tôi vừa lạnh nhạt, vừa cố chấp.

    Sau khi anh ấy q//ua đ//ời, di chúc để lại từng chữ từng dòng đều nhắc đến tôi.

    Khi lật lại chiếc điện thoại cũ từ mười năm trước của anh, tôi mới biết tình yêu anh dành cho tôi đã sớm vượt qua ranh giới của sự bình thường.

    Một t/ai n/ạn đưa tôi quay về năm mười tám tuổi.

    Năm ấy, anh vẫn còn là một thợ sửa xe.

    Khi thấy tôi xuất hiện, anh nhíu chặt mày, giọng nói đầy chán ghét:

    “Cô tới đây làm gì? Đây không phải nơi tiểu thư như cô nên đứng. Mau cút đi.”

    Nhưng đồng thời, anh lại lén vuốt phẳng bộ đồ lao động đang nhăn nhúm.

    Bất ngờ, tôi nghe thấy tiếng lòng của anh.

    【A a a, hôm nay lại được gặp vợ rồi!】

    【Nhưng mà mình bẩn thế này, lại còn xấu nữa, chắc chắn cô ấy sẽ ghét bỏ mình mất.】

    【Mỗi đêm đều mơ thấy vợ, mình thật sự… sắp phát điên rồi.】

    【Gần đây cơ ngực tập lên đẹp phết, vô tình khoe một chút chắc chắn khiến vợ mê ch//ết.】

    Thì ra Bùi Mặc năm mười tám tuổi cũng cứng miệng như vậy.

    Tôi không màng đến vết dầu mỡ trên người anh, đưa tay ôm lấy gáy anh, dịu dàng nói:

    “Bùi Mặc, tôi bị hội chứng nghiện hôn…

    Anh giúp tôi được không?”

  • Khi Vợ Cả Ngồi Ghép Xe Sang

    Chỉ có Bốn tệ chín đi ghép xe, lại ghép trúng một chiếc Rolls-Royce.

    Cô gái ngồi cạnh nghiêng đầu, cười nói:

    “Trùng hợp ghê á, em ghép đúng xe bạn trai em rồi đó~”

    Tôi vừa định đáp lại, thì bị người đàn ông trước mặt thu hút.

    Anh ấy mặc vest chỉnh tề, khí chất lạnh lùng, cao quý, nhẹ nhàng dìu cô gái lên xe một cách cẩn thận.

    Phía sau anh, trợ lý rụt rè gọi tôi một tiếng:

    “Phu nhân…

    “Ngài muốn đi đâu ạ?”

    Tôi khẽ vẫy tay, nuốt lại câu “đi bệnh viện khám thai” vào trong.

    Mở miệng ra, chính tôi cũng nghe thấy giọng mình khẽ run:

    “Ra sân bay đi.”

  • Người Giúp Việc Cho Nhân Tình Của Chồng

     1

    Sau khi theo chồng lên thành phố, anh ta chê tôi không có học vấn nên đã tìm cho tôi một công việc làm giúp việc.

    Tôi chăm sóc bà chủ chu đáo suốt hai năm. Mặc dù cô ta hơi xấu tính vì luôn đưa ra những yêu cầu quá quắt, nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đựng và nhẫn nhịn làm theo.

    Bởi vì tôi sợ, sợ rằng nếu mất đi công việc này rồi thì chồng tôi sẽ càng xem thường tôi hơn.

    Cho đến ngày hôm nay, tôi phát hiện trong nhà bà chủ có treo một bức ảnh thân mật giữa cô ta và chồng tôi.

    Khoảnh khắc đó tôi mới hiểu ra, hóa ra người mà tôi hết lòng phục vụ bấy lâu nay chính là nhân tình của chồng tôi.

    Tôi thất thần trở về nhà, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh lúc đó, tôi chỉ không ngờ rằng tôi lại đang làm việc ở nơi mà chồng tôi – Nhâm Kiến Bách, đang bí mật hẹn hò với người phụ nữ kia – Thẩm Hạ Yên.

    Mãi đến khi nghe thấy tiếng mở cửa, tôi mới thoát khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.

    “Sao không bật đèn lên?” Nhâm Kiến Bách nhíu mày hỏi tôi.

    Thấy tôi không bước đến nhận lấy cặp tài liệu của anh ta như thường lệ, sự khó chịu trong mắt anh ta càng hiện rõ. Anh ta cởi giày bước vào nhà, tiện tay ném chiếc cặp lên sofa rồi kéo lỏng cà vạt: “Cơm cũng chưa nấu à? Rốt cuộc cả ngày nay cô làm cái gì vậy?”

    Lời trách móc ấy như một tảng đá nặng nề nện thẳng vào trái tim tôi. Hóa ra, trong mắt anh ta và Thẩm Hạ Yên, tôi chẳng khác gì một kẻ hầu hạ.

    Mỗi ngày tôi đều dậy sớm nấu bữa sáng cho anh ta, sau đó vội vã đến nhà Thẩm Hạ Yên quét dọn, nấu ăn.

    Đến chiều tối, sau khi lo xong bữa tối cho cô ta, tôi lại vội vã trở về nhà chuẩn bị cơm tối cho Nhâm Kiến Bách.

    Ăn xong, tôi còn phải dọn dẹp nhà cửa, bận rộn đến mức chẳng có lấy một giây ngơi nghỉ. So với con trâu cày ngoài đồng thì tôi còn khổ cực hơn gấp trăm lần.

    Nghĩ đến đây, cơn tức giận trong lòng tôi bỗng chốc bùng lên: “Anh thật sự không biết tôi làm gì hay sao mà còn hỏi? Ngày nào cũng làm trăm công ngàn việc như vậy, thiếu một bữa cơm thôi thì có vấn đề gì chứ?”

    Nhâm Kiến Bách chẳng hề quan tâm đến sự bức xúc của tôi, chỉ lạnh lùng trách móc: “Ở nông thôn, việc còn nhiều hơn thế này gấp bội. Cô lên thành phố đã chẳng có bản lĩnh gì thì đã đành, đằng này làm chút việc thôi mà cũng than vãn cho được?”

    Lại là câu nói này.

    Mỗi khi tôi than mệt nhọc hay cực khổ gì là anh ta lại giở giọng dạy đời người khác.

    Anh ta không ngừng chê tôi không có học vấn, chê tôi không có năng lực, rồi liên tục hạ thấp tôi khiến tôi tự ti đến tận đáy bùn.

    Nhưng hôm nay, tôi không muốn cam chịu nữa.

    Tôi đứng bật dậy, trừng mắt nhìn anh ta, giọng chất vấn đầy phẫn nộ: “Khi tôi ở quê hầu hạ bố mẹ anh, anh ở thành phố chẳng hề đoái hoài gì đến tôi! Bây giờ đón tôi lên đây, tôi vẫn chẳng được hưởng chút sung sướng nào, suốt ngày cũng chỉ quanh quẩn trong nhà hầu hạ anh! Nhâm Kiến Bách, tôi là vợ anh hay là người giúp việc của anh?”

    Anh ta lạnh lùng đáp: “Xưa nay vợ phải chăm lo cho chồng và cha mẹ chồng là luật bất thành văn rồi, đó là trách nhiệm của cô mà?”

    Tôi bật cười đầy châm biếm: “Vậy cũng phải xem ngữ như anh có đáng để tôi hầu hạ hay không!”

    Dứt lời, tôi quay người bước về phía phòng ngủ.

    Nhưng vừa đi được một bước thì cổ tay đã bị Nhâm Kiến Bách túm chặt.

    Lòng bàn tay anh ta thô ráp và chai sần, cái chạm của anh ta làm tôi giật mình, tôi lập tức rụt tay lại ngay, ánh mắt nhìn anh ta thoáng hiện vẻ ghét bỏ.

    Bởi vì vừa rồi, thứ anh ta chạm vào là đôi tay đã chai sạn và thô ráp vì lao động suốt bao năm trời của tôi—hoàn toàn khác biệt với đôi tay trắng trẻo mềm mại của Thẩm Hạ Yên.

    Tôi đã từng không ít lần trầm trồ trước bàn tay của cô ta—mảnh mai, thon dài, lại được đeo đầy trang sức đắt tiền, trông vô cùng sang trọng.

    Mà Nhâm Kiến Bách lại cho rằng người anh ta nên nắm giữ phải có một đôi tay như thế.

    Tôi lại nhớ đến chiếc vòng tay mà Thẩm Hạ Yên nhờ tôi mang đến cho cô ta hôm nay. Nó là một chuỗi vòng lấp lánh, tinh xảo, và có kiểu trang trí rất đặc biệt nhưng cũng rất quen thuộc.

    Tôi đã từng nhìn thấy nó trong cặp tài liệu của Nhâm Kiến Bách.

    Khi đó, tôi còn ngốc nghếch hỏi anh ta liệu có phải là quà tặng cho tôi không.

    Nhâm Kiến Bách lập tức giật lấy chiếc vòng từ tay tôi, như sợ tôi sẽ làm bẩn nó, anh ta hướng ánh mắt đầy khinh thường nhìn tôi quát: “Cái này là để tặng khách hàng quan trọng, cô tốt nhất đừng có đụng vào, không lại hỏng hết của người ta.”

    Nói xong, anh ta còn đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, cười khẩy: “Cô suốt ngày làm lụng vất vả thì đeo mấy thứ này làm gì cho vướng tay? Tôi cũng có dư dả đến mức đó đâu chứ?”

    Mười năm trước, khi lấy anh ta, tôi đã cảm thấy mình không xứng với anh ta.

    Mười năm sau, tôi vẫn kiên định giữ suy nghĩ đó.

    Trái tim tôi vào khoảnh khắc ấy như bị ai đó bóp chặt đến nát tươm, tôi cảm thấy đau đớn đến mức không thể thở nổi.

    Thế nhưng, những lời cay nghiệt của Nhâm Kiến Bách vẫn văng vẳng bên tai.

  • Lựa Chọn Thứ Hai

    Lúc Diêm Vương đang làm việc thì buồn ngủ, lỡ tay gõ nhầm tên tôi một phát siêu to.

    Kết quả là tôi đang đi vệ sinh thì đột nhiên tắt thở.

    Để bù đắp cho sai sót, Diêm Vương cho tôi hai lựa chọn:

    Một là đầu thai vào một gia đình tử tế.

    Hai là ở lại địa phủ, được biên chế chính thức.

    Tôi không hề do dự mà chọn ngay phương án thứ hai,

    vì… tôi thấy được ánh trăng trắng thuở xưa của mình – người đã mất từ năm năm trước.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *