Đại Tiểu Thư Biết Bói

Đại Tiểu Thư Biết Bói

Tôi là con gái ruột thật sự, vừa ra khỏi đảo đi du lịch ngày đầu tiên đã bị ba mẹ ruột tìm về.

Con gái giả Hạ Linh vừa mở miệng đã buộc tội tôi ăn cắp trang sức của cô ta, còn giả vờ rộng lượng nói tặng cho tôi luôn.

Ông bố rẻ tiền thì chán ghét, quăng cho tôi 1 triệu, bảo lấy đi kết hôn liên hôn.

Tôi bấm tay tính một cái:

“Trang sức của cô ở gian nhỏ dưới tầng hầm đấy, lần sau giấu kín chút nhé!”

“Còn ông, tài khoản cổ phiếu một đêm bốc hơi chín trăm triệu, ai ngu mà đi liên hôn với nhà ông chứ!”

Xui xẻo hết sức!

1

Ngày đầu tiên tôi về, con gái giả Hạ Linh từ trên lầu bước xuống, cả người toàn hàng hiệu, quét mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới.

Cô ta nắm chặt tay tôi, làm ra vẻ cảm động:

“Chị đã về rồi, vậy em cũng nên về với ba mẹ ruột của em thôi!”

“Chị ơi, vậy ba mẹ ruột của em đâu?”

Tôi nhìn cái mặt vừa phẳng vừa nhạt nhòa của cô ta, bấm tay tính một cái:

“Trong núi mười tám khúc ngoằn ngoèo, cô có dám đi không?”

Dù sao, ba mẹ nuôi cô ta dáng dấp cũng coi được, nhìn gen này của Hạ Linh thì chắc chắn không phải con ruột rồi.

Tôi đã tính xong cả rồi, chỉ là Hạ Linh không chịu chấp nhận thôi!

Cô ta lập tức đỏ mắt, nước mắt rưng rưng.

Ông bố mở miệng dàn xếp:

“Được rồi, Hạ Linh, con là đứa trẻ nhà họ Hạ nuôi lớn, nhà này chẳng thiếu miếng cơm manh áo của con, từ nay cứ ở lại sống chung đi.”

Hạ Linh nghe xong thì xúc động ôm lấy bọn họ khóc như mưa.

Tôi chỉ lạnh nhạt đứng nhìn, chẳng buồn quan tâm.

Về đến phòng, Hạ Linh liền bắt đầu giở trò.

“Chị, em biết chị không thích em chiếm vị trí của chị, nhưng em vô tội mà.”

“Nếu chị không thích thì nói thẳng, đâu cần ăn cắp dây chuyền của em. Đó là quà sinh nhật mẹ tặng em đấy!”

Bà Hạ liếc tôi, trong mắt đầy khó chịu:

“Con, trả dây chuyền cho em đi. Nếu con thích, mẹ mua cho con một cái khác.”

Tôi lại bấm tay tính, nhìn Hạ Linh cười nhạt:

“Dây chuyền của cô nằm trong gian nhỏ dưới tầng hầm đó, lần sau giấu kỹ vào một chút.”

Nghe vậy, khóe miệng cô ta co giật.

Bà Hạ sững người, vội sai người làm đi tìm.

Quả nhiên, tìm được thật.

Tôi khoanh tay đứng tựa cửa, nhìn cô ta:

“Trò giành sủng mấy trò vặt này lần sau đừng diễn nữa. Tôi ba tuổi là thấy chán rồi.”

Ai đời mới ba tuổi đã bị ép theo sư phụ học bói toán chứ!

Mặt Hạ Linh lúc trắng lúc xanh, mắt lại đỏ hoe.

Tôi chẳng còn hứng xem kịch, đóng cửa phòng cái rầm.

Tối đó, bà Hạ mang một cốc sữa đến phòng tôi.

“Ờm… con tên gì?”

“Tôi tên là Mạnh Chi, tạm thời chưa muốn đổi tên, phiền phức lắm.”

Bà ấy thoáng áy náy:

“Chi Chi, con về là tốt rồi. Hạ Linh từ nhỏ được chúng ta nuông chiều quá, con mới về, nó hơi lo lắng thôi. Thật ra nó cũng tốt lắm.”

Tôi nhếch môi cười nhạt:

“Bà Hạ, năm xưa tôi bị ôm nhầm, chẳng phải do bà vội vàng đi hẹn hò với nhân tình đó chứ?”

Câu nói vừa dứt, mặt bà ấy lập tức xanh lè.

Bà ấy đứng bật dậy:

“Cô… cô nói cái gì?”

“Tôi nói, hai mươi năm không gặp, khỏi cần cố gắng giả lắm, cứ bình thường đi.”

“À với lại, tôi bị dị ứng sữa.”

Khóe miệng bà ấy giật liên hồi, bưng cốc sữa chạy đi thẳng, không ngoái lại.

Tôi thở phào một hơi. Nhà họ Hạ này cũng chẳng thoải mái hơn đảo chút nào.

Nhưng thôi, dù sao cũng đỡ phải học lắm thứ như ở đảo.

Ở đây, nằm không hưởng thụ vẫn hợp với tôi hơn.

Miễn là họ đừng đến chọc tôi.

Quả nhiên, từ đó bà Hạ và Hạ Linh đều yên phận.

Chúng tôi bình yên sống chung.

Tôi thì mỗi ngày ngoài ăn uống, xem phim, còn rảnh rỗi thì nhắn về đảo báo bình an.

Người bên đó chỉ nhắn lại một câu:

“Cứ coi như đi nghỉ mát, không vui thì về.”

Đúng thế, coi như đi nghỉ thôi, dù sao ở đâu cũng thoải mái hơn trên đảo.

Đặc biệt là đầu bếp nhà họ Hạ, bánh ngọt làm ngon tuyệt!

Tôi xắn một miếng to bánh hạt dẻ nhét vào miệng, vị ngọt béo khiến tôi sung sướng vô cùng.

Ngay lúc đó, sau lưng vang lên một giọng nói:

“Coi bộ cô nhàn rỗi ghê nhỉ. Hai mươi tuổi rồi mà cả ngày chỉ ăn với chơi, đi theo tôi đến công ty.”

Là ông bố rẻ tiền của tôi.

Vốn dĩ tôi chẳng muốn đi, nhưng ông ta dọa sẽ cắt nửa phần bánh hạt dẻ.

Thôi được rồi, đi thì đi!

Công ty nhà họ Hạ nằm trong một tòa nhà cao tầng, người ra người vào đều mặc vest chỉnh tề, toàn bộ là tinh anh trong giới.

Tôi mặc đồ thoải mái đứng giữa đám người này đúng là chẳng ăn nhập chút nào.

Nhưng mà, tôi vốn dĩ thản nhiên quen rồi.

Tôi cứ thế đi theo sau Hạ tổng – giờ vẫn chưa quen gọi là ba nên tạm gọi vậy.

Một đường đi thẳng vào phòng họp.

Hạ tổng ra hiệu cho tôi ngồi ở hàng ghế cuối.

Similar Posts

  • Hàn Phong Thành Xuân

    Mười năm rồi, ta vẫn chỉ là kẻ quỳ gối nghênh đón mang danh tài nữ.

    Nơi ăn thịt người này, không cắn người thì sẽ bị gặm đến chẳng còn xương.

    Ta run rẩy theo sau Thục phi, ngoan ngoãn làm con chó nghe lời nhất dưới chân nàng.

    Đêm Thục phi bị một dải lụa trắng tiễn đi, vị Thập hoàng tử kiêu ngạo kia bị đá đến trước mặt ta.

    Tổng quản thái giám giọng the thé quát: “Dạy cho tiểu điện hạ biết quy củ đi.”

    Răng lợi ta run lên, ta bước đến, cởi chiếc áo choàng bông cũ nát, choàng lên thân thể gầy yếu của hắn.

    “Trời lạnh, ngươi có chết cóng cũng đáng đời, đồ nghiệt chủng.”

    Hắn siết chặt áo choàng vương mùi mốc, đôi mắt đỏ ửng vì lạnh dán chặt lên mặt ta như muốn thiêu ra hai lỗ.

    Sỉ nhục hoàng tử được coi là công trạng, sáng hôm sau, ta được thăng vị, ban cho chỗ ở trong Noãn các.

    Ta đối diện đồng kính, tập mỉm cười sao cho càng thêm nịnh bợ.

    Hoàng thượng bước vào điện, ánh mắt lướt qua bàn cơm đạm bạc, lập tức bóp lấy cằm ta.

    “Hôm qua, là ngươi cho Thập hoàng tử một chiếc áo choàng mốc meo?”

    Hơi thở ta khựng lại, chờ đợi lưỡi đao giáng xuống.

    Ngài lại cúi người, hơi thở nóng hổi phả bên tai.

    “Đủ độc, hợp ý trẫm.”

    “Đứa trẻ đó, thưởng cho ngươi.”

    “Cứ tùy tiện nuôi làm món đồ chơi.”

  • Vào Ngày Dự Sinh, Chồng Ở Khu Dân Cư Lân Cận

    “Về đi. Mai là ngày dự sinh.”

    Đầu dây bên kia im lặng hai giây.”Thanh Thanh, anh đang kẹt ở đây, dự án ở Thượng Hải…”

    “40 ngày rồi.” Tôi cắt lời anh ta.”Đi công tác mà, bình thường thôi. Em đang mang bầu, hỏi nhiều làm gì?”

    Tôi không nói gì.Cúi xuống nhìn iPad.Lịch trình Didi được đồng bộ tự động.

    40 ngày, 180 chuyến.Điểm đến: Khu dân cư Vườn Tân Giang.

    Cách nhà tôi 800 mét.Tôi bất chợt cười khẽ.”Ừ, anh cứ bận đi.”

    Tôi cúp máy.40 tuần – 40 ngày.Thời gian anh “công tác” vừa đủ để nuôi một mái nhà khác.

    1.

  • Thế Thân Phản Loạn

    Để phòng ngừa bất trắc, mỗi hoàng tử công chúa của Đại Nguyên vương triều đều có một người thế thân.

    Thường gọi là “cái bóng”.

    Ta chính là cái bóng của Thất công chúa.

    Mẫu phi của Thất công chúa mất sớm.

    Nàng được Đại hoàng tử – huynh ruột – nuôi dưỡng khôn lớn.

    Đại hoàng tử đối với Thất công chúa quý như châu báu, vô cùng yêu thương.

    Người trong cung đều nói:

    “Có một vị ca ca như Đại hoàng tử, Thất công chúa quả là may mắn.”

    Nhưng họ chỉ thấy vẻ bề ngoài.

    Còn ta thì biết rõ, không hề như vậy.

    Đại hoàng tử đối với Thất công chúa có một loại chiếm hữu vượt qua cả tình cảm huynh muội.

    Cho đến năm nàng mười sáu tuổi, chuẩn bị xuất giá.

    Ánh mắt Đại hoàng tử càng trở nên cố chấp, cuồng loạn hơn.

    Rồi hắn đột nhiên chuyển ánh nhìn sang ta.

  • Tái Giá Gả Cho Gã Nhà Quê

    Phu quân ta thu nhận thê tử của bằng hữu – đệ nhất mỹ nhân Đại Lương.

    Không lâu sau, hai người họ lại nảy sinh tình cảm.

    Ngày giặc phản loạn công thành, phu quân đem ta giao nộp, còn nói dối: “Nàng chính là Tần Phương Hảo. Dung mạo này không thể lừa được ai.”

    Ta rơi vào tay giặc, vốn định tự vẫn để giữ gìn trong sạch.

    Lúc này, trước mắt hiện lên vài dòng chữ:

    [Nữ chính, ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn! Tra nam có gì tốt? Thủ lĩnh quân phản loạn, tên nhà quê kia, mới là cực phẩm!]

    [Hắn biết nàng không phải Tần Phương Hảo thật, hắn vẫn luôn sai người lén vẽ nàng, mỗi đêm đều nhìn tranh nàng mà…****]

    [A a a, tại sao lại che màn hình của ta?]

    [Nữ chính, nàng không nhớ tiểu nô bộc năm xưa ở bờ hồ Đại Minh sao?]

    [Chỉ cần nữ chính mềm mỏng một chút, tên nô bộc bá đạo kia lập tức trở thành kẻ dưới váy! Mạng là của nữ chính, cơ bụng là của nữ chính, thận cũng là của nữ chính!]

  • Gả cho người nâng niu ta như trân bảo

    Đêm thành thân, biểu muội của phu quân tìm đến ta.

    Nàng ta với đôi mắt ửng đỏ, khẩn cầu: “Thiếp đã mang thai cốt nhục của biểu ca, cầu xin tẩu tẩu cứu mang.”

    Phu quân ta giận đến mức muốn rút đao, muốn chém nàng ta tại chỗ. “Mắt mở mà nói lời điêu ngoa, không biết xấu hổ, đầu óc cũng không dùng được, vậy thì giữ làm gì nữa!”

  • Trúc Du

    Tan học, một nam sinh ôm bó hoa chặn đường tôi, ánh mắt dịu dàng như nước.

    “Trúc Du, kiếp này, anh sẽ không để em phải chờ thêm hai mươi năm nữa.”

    Tôi còn đang mơ màng, thì phát hiện phía sau cậu ta có một cô gái, ánh mắt bàng hoàng pha chút thất vọng.

    Ngay lúc đó, hàng loạt bình luận ảo hiện lên trước mắt:

    【Tên cặn bã chết tiệt, kiếp trước em gái cưng chăm sóc hắn cả đời, đến 40 tuổi bị tai nạn thành tàn phế vẫn không rời bỏ, thế mà hắn vừa trọng sinh đã quay sang theo đuổi nữ thần thanh xuân, buồn nôn thật sự.】

    【Chó má, cứ đợi đấy mà bị vả mặt. Em gái cưng sẽ gặp tổng tài nhà họ Giang, rồi lên đỉnh cao cuộc đời. Còn hắn thì chỉ xứng đôi với con nữ phụ độc ác kia!】

    【Muốn tua nhanh tới buổi họp lớp 6 năm sau quá trời, lúc đó tên cặn bã và nữ phụ bị vả mặt tới tấp. Còn nữ phụ thì bị chặt ngón tay vì tát em gái cưng một cái, nghĩ thôi đã thấy đã!】

    Tôi: ???

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *