Đám Cưới Của Bạn Thân
Trong ngày tân hôn của bạn thân, tôi là phù dâu bước lên sân khấu chúc phúc.
Tôi cầm micro, nhìn đôi vợ chồng kim đồng ngọc nữ trước mặt.
Giữa ánh mắt mong chờ của mọi người, tôi chân thành gửi lời chúc:
“Chúc bạn thân của tôi cả đời bình an thuận lợi, hạnh phúc viên mãn.”
“Không con không cái, thanh xuân vĩnh cửu.”
1.
Tôi đứng dưới sân khấu, lặng lẽ dõi theo đôi tân nhân, trong lòng không khỏi dâng lên chút chua xót.
Bạn thân tôi – Triệu Hồng Hồng – đang đứng trên sân khấu, hào hứng mời tôi lên chúc phúc.
Tôi nhận lấy micro từ tay MC, bước nhanh mấy bước lên sân khấu, nhìn Hồng Hồng đang xúc động đến mức nghẹn lời.
Hôm nay cô ấy thật sự rất đẹp, đẹp hơn cả minh tinh, đứng trên sân khấu mà như đang tỏa sáng.
MC đứng bên cạnh buông mấy lời khách sáo, đồng thời thúc giục tôi mau chóng phát biểu để còn tiếp tục chương trình.
Tôi nắm chặt micro, hít sâu một hơi, trong lòng lặp lại lời chúc đã chuẩn bị từ lâu.
“Chúc bạn thân của tôi cả đời bình an thuận lợi, hạnh phúc viên mãn.”
Tôi ngừng một chút, nở nụ cười nhìn Hồng Hồng đang rạng rỡ như ánh nắng.
“Tôi chúc cô ấy cả đời không con không cái, thanh xuân vĩnh cửu.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Hồng Hồng lập tức thay đổi, cô giật mạnh tay áo tôi.
Chú rể đứng cạnh trợn tròn mắt, ánh nhìn đầy căm giận.
Dưới sân khấu lập tức ồn ào, tiếng bàn tán xôn xao khắp nơi.
Người thân bạn bè nghiến răng chỉ trích, chỉ tay về phía tôi.
MC thấy tình hình không ổn, vội vàng giật lại micro, lau mồ hôi trán, lấp liếm giải vây:
“Bạn thân của cô dâu quá hồi hộp rồi, mọi người thông cảm nhé! Chúng ta cùng đến với tiết mục tiếp theo nào!”
Vừa nói, vừa khéo léo đẩy tôi khỏi sân khấu.
Dưới sân khấu, người thân vẫn còn chỉ trỏ sau lưng, nhưng tôi không mảy may để tâm.
Chỉ lặng lẽ đứng đó, chờ đợi hôn lễ kết thúc.
2.
Từ ngày quen Triệu Hồng Hồng, tôi đã cảm thấy chồng cô ấy – Lý Kim Minh – không phải người tốt.
Giống y như cha tôi.
Ngay từ khi họ bắt đầu hẹn hò, tôi đã phản đối, nhưng Hồng Hồng vẫn bất chấp mọi lời khuyên, lao đầu vào tình yêu.
Sau đó, Lý Kim Minh cư xử cũng tạm ổn, dù hơi thô lỗ cục cằn khiến Hồng Hồng giận dỗi nhiều lần, nhưng tình cảm giữa hai người lại không hề sứt mẻ.
Tôi từng giới thiệu cho Hồng Hồng những người đàn ông ưu tú hơn – cao hơn, đẹp trai hơn, giàu có hơn.
Nhưng cô ấy vẫn đâm đầu vào Lý Kim Minh, dù tôi khuyên thế nào cũng không chịu chia tay.
Năm năm yêu đương cuối cùng cũng đi đến kết hôn.
Trước hôm cưới một ngày, chúng tôi uống rất nhiều rượu.
Tôi không kiềm chế được cảm xúc, giả vờ say rượu, nghiêm túc hỏi:
“Cậu thật sự muốn lấy Lý Kim Minh sao?”
“Dù sau này có khổ cũng chấp nhận à?”
Hồng Hồng nắm tay tôi, dù say mèm nhưng trong mắt vẫn ánh lên sự kiên định:
“Tất nhiên rồi, sao cậu biết chắc sau này mình sẽ khổ chứ?”
Sao tôi biết ư?
Tôi biết chứ!
Hồng Hồng dựa vào vai tôi, nức nở nói nhỏ:
“Tớ rất vui vì cậu tham dự lễ cưới của tớ, chứng kiến tình yêu của tụi tớ.”
“Ngày mai cậu phải thật vui vẻ tiễn tớ đi lấy chồng nhé, không được khóc, nếu cậu khóc tớ cũng sẽ không kiềm được đâu, lem lớp trang điểm thì không đẹp nữa!”
Cô ấy khóc trông như mẹ tôi, y hệt một trái khổ qua nhỏ.
Mỗi lần Hồng Hồng khóc, bất kể cô ấy nói gì, tôi cũng sẽ đồng ý hết.
Tôi đưa tay lau nước mắt trên gò má cô ấy, nhẹ nhàng đáp:
“Được.”
Tối hôm đó, chúng tôi nằm trên giường, chẳng cần giữ hình tượng gì, trò chuyện rất nhiều.
Cô ấy nói về cuộc sống hôn nhân đầy mong đợi.
Tôi chỉ mong rằng… cô ấy thật sự sẽ hạnh phúc như mong đợi ấy.
3.
Đêm đó tôi trằn trọc mãi không ngủ được, bỗng nhớ lại đoạn băng ngày cưới mà mẹ từng cho tôi xem.
Thiếu nữ e ấp nép trong vòng tay người yêu, mẹ tôi mặc váy cưới trắng tinh khôi, ngượng ngùng được cha tôi đón về nhà.
Hồi trẻ mẹ rất đẹp, tôi nghĩ lúc đó chắc bà cũng từng đầy hy vọng bước vào cuộc sống mới.
Chứ không như bây giờ, năm tháng đã để lại dấu vết trên gương mặt bà.
Bà nội không thích mẹ, nói mẹ gầy yếu, khó sinh con trai, thường xuyên buông lời cay nghiệt.
Mẹ tôi lấy chồng năm năm chỉ sinh được một đứa con gái là tôi, bà nội lại càng quá quắt hơn, suốt ngày cùng cô thím bắt nạt mẹ.
Bà đem ba căn nhà trong nhà cho hết cô thím.
Ba mẹ tôi phải dắt díu tôi thuê trọ bên ngoài, bao năm qua dọn nhà không biết bao nhiêu lần, tôi cũng phải liên tục chuyển trường.
Mẹ từng năn nỉ cha tôi, bảo ông xin bà nội cho một căn nhà, dù phải trả tiền thuê cũng được.
Nhưng cha tôi chỉ im lặng, ngồi trong góc lặng lẽ rít thuốc, vẻ mặt đầy khó chịu.
Mẹ nói nhiều, ông lập tức đập cửa bỏ đi.
Mẹ nhìn căn nhà trống hoác, lặng lẽ vừa lau nhà vừa rơi nước mắt.
Tối mịt mới thấy cha về, tay cầm mấy cành hoa héo rũ như muốn gục đầu xuống đất.
Mẹ chẳng giận, chỉ cười rồi đón lấy bó hoa, tiếp tục làm việc nhà như trâu như ngựa.
Có lần, cô thím cố tình gây chuyện, nói con gái đi học chẳng được tích sự gì, không như con trai nhà cô ấy – thằng Kim Bảo – sau này kiếm tiền nuôi cả nhà.
Con gái chỉ là “hàng lỗ”, là đứa sinh con cho nhà người khác.
Lần đó mẹ tôi lần đầu nổi giận, làm cô thím chết đứng.
Chưa từng thấy mẹ – người luôn hiền hòa – nổi giận dữ đến thế.
Cô thím vội vàng nói vài câu lấy lệ rồi ôm Kim Bảo bỏ đi.
Đó cũng là lần đầu tiên mẹ và cha cãi nhau lớn đến vậy.
Những gì có thể đập được trong nhà đều bị ném vỡ nát.
Mẹ khóc rất thảm, cha thì vẫn bênh bà nội và cô thím.
Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ nhớ mình co người trong chăn, run rẩy cả đêm.
Hôm sau, mẹ với đôi mắt sưng húp như cái chuông, vẫn dậy đi làm như mọi khi.
Có lẽ mẹ cũng chưa bao giờ ngờ được, cô gái tươi sáng ngày nào lại biến thành người đàn bà nhẫn nhịn khốn khổ như bây giờ.
Tôi luôn cảm thấy, từ buổi chiều mẹ lấy chồng, người phụ nữ ấy đã không còn là mẹ tôi nữa — mà là một người hoàn toàn xa lạ.
4.
Từ hôm tôi nói những lời đó trong lễ cưới, tôi và Triệu Hồng Hồng không còn liên lạc nữa.
Chồng cô ấy – Lý Kim Minh – còn quá đáng hơn, đem hết những món quà tôi từng tặng Hồng Hồng gửi trả về cho tôi.
Trước khi chặn hết liên lạc, hắn còn nhắn cho tôi một câu: “Từ nay đoạn tuyệt”.
Tôi vốn chẳng ưa gì Lý Kim Minh – vừa đơ vừa cục, không biết nói chuyện, không hiểu sao lại lọt được vào mắt Hồng Hồng.
Giờ Hồng Hồng không đoái hoài đến tôi, tôi cũng chẳng có bạn bè nào khác.
Tôi sống vật vờ trong căn phòng trọ, ăn đồ mang về, cắm đầu chơi game.
Đang lúc cảm thấy mình như quả bóng xì hơi, chán chường vô hạn thì…
Cửa phòng bỗng bật mở, Triệu Hồng Hồng từ bên ngoài bước vào, ngược sáng.
Cô ấy không nói không rằng, giơ tay tát tôi một cái vào mông đau điếng khiến tôi bật dậy khỏi giường.
Hồng Hồng tiện tay giật chăn của tôi ra, gấp lại, dọn dẹp phòng một cách thuần thục.
Tôi có phần chột dạ, đứng cạnh bàn lên tiếng:
“Sao cậu lại đến đây?”
Hồng Hồng trừng mắt nhìn tôi, mắng yêu như bà cụ non:
“Nếu tớ không đến thì sao? Định chết đói trong cái ổ chuột này à? Mẹ cậu không lo thì tớ lo! Không lẽ để cậu biến thành đứa không ai cần thật chắc?”
“Tránh ra, đừng cản tớ dọn nhà!”
Tôi nhìn gương mặt xinh xắn trẻ trung trước mặt, nếu không phải biết rõ là Hồng Hồng, có khi tôi lại tưởng mẹ tôi hiện hồn về.
Cô ấy dọn dẹp sạch sẽ căn phòng nhỏ này, thắt tạp dề rồi chui vào bếp.
Chỉ một lúc sau, ba món mặn một món canh bày đầy trên bàn.
Toàn là món tôi thích ăn.
Tôi ăn một trận no nê, không còn gì sót lại trong bát đĩa.
Trong lúc đó, Hồng Hồng đã thu dọn hết hành lý của tôi, lôi đi luôn.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Hồng Hồng đã nói trước:
“Tớ đã nói với Kim Minh rồi, mấy ngày này anh ta đi công tác, cậu dọn đến ở với tớ!”
Tôi hỏi ngược:
“Lý Kim Minh không chửi tớ? Còn đồng ý cho tớ ở chung?”
Mặt Hồng Hồng thoáng chút lúng túng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Chửi gì mà chửi! Anh ta không đồng ý thì cũng phải đồng ý!”
Tôi thầm nghĩ trong bụng: không hổ danh là cậu – Triệu Hồng Hồng, trí nhớ ngắn thật, quên sạch chuyện hôm cưới rồi.
Không để tôi kịp phản ứng, Hồng Hồng đẩy vali lên xe, tôi lại lon ton chạy theo lên xe luôn.
Lúc đó tôi chưa biết, Hồng Hồng và Kim Minh đã cãi nhau một trận lớn mới giành được quyền cho tôi về ở.
Lần đầu tiên Lý Kim Minh lớn tiếng với cô ấy, nói ra những lời nặng nề.
Có lẽ hắn cũng chẳng hiểu vì sao tôi lại đứng giữa lễ cưới người ta mà nói ra mấy lời rủa xả như thế.
Ngày đầu tôi dọn đến, tôi đã âm thầm quyết định một việc cực kỳ quan trọng.
Tôi lén đổi lọ vitamin C trên bàn của Hồng Hồng… thành thuốc tránh thai.
5.
Sau khi Lý Kim Minh đi công tác về, hắn chỉ vào cửa, quát:
“Cô cút ra ngoài cho tôi!”
Tôi lại càng không đi.
Càng nhìn thấy mặt hắn là tôi lại bực.
Một tên vừa già vừa lùn, lấy được vợ đẹp như hoa, không biết sướng mà còn ra vẻ.
Tôi vắt chân chữ ngũ ngồi trên sofa xem TV.
Hắn ném va li rồi lao đến, túm cổ áo tôi lôi đi.
Nhưng tôi không vừa.
Tôi ngồi bệt xuống đất, vặn volume cảm xúc lên max mà gào khóc.
Khóc đến nỗi hoa lê đẫm mưa, nước mắt nước mũi tèm lem.
Triệu Hồng Hồng cầm chảo từ bếp xông ra.
Lý Kim Minh giật mình bỏ chạy.
Đến tối mới mò về, tay cầm bó hoa hồng héo queo.
Sau khi dỗ cho Hồng Hồng nguôi ngoai, hắn quay sang trừng tôi, bắt tôi thề:
“Thề đi! Nói là những lời hôm cưới đều là bịa đặt!”
Tôi vừa gặm sườn vừa lắc đầu:
“Tôi không!”
Lý Kim Minh tức đến mức nhảy lên ghế, cứ đòi tôi phải xin lỗi.
Dỗ ngọt dọa nạt gì cũng vô dụng, tôi chẳng thèm nghe.
Không nghe! Không nghe! Rùa đọc kinh!
Hắn chẳng biết làm sao, tức đến mức bỏ cơm tối, trước khi đi còn lườm tôi một cái sắc lẹm:
“Nếu sau này tôi mà có đứa con gái như cô, tôi sẽ bóp chết nó từ trong tã!”
Quả đúng là loại đàn ông chỉ biết mua hoa héo.
Cả lời cũng học từ cha tôi.
Tôi quay sang lắc đầu với Hồng Hồng:
“Đấy, loại đàn ông thế mà cậu cũng lấy!”
Hồng Hồng trừng mắt, tôi lập tức im re, chuyên tâm ăn cơm.
Tối hôm đó, phòng bên vang lên tiếng động khiến người ta đỏ mặt.
Tôi chui đầu vào chăn, đeo tai nghe, lao vào thế giới khác.
Một tháng sau, Lý Kim Minh cũng quen dần với sự hiện diện của tôi, trước khi ra khỏi nhà còn vẫy tay chào.
Hồng Hồng nhìn chúng tôi mà lắc đầu thở dài:
“Không phải người một nhà, không chui chung một cửa.”
Tôi cứ ngỡ mọi việc đều kín kẽ, ai ngờ điều tôi sợ nhất lại đến.
Hồng Hồng ngồi mãi trong toilet không ra, tôi còn tưởng cô ấy đột quỵ.
Đến khi tôi đạp cửa xông vào, thấy Hồng Hồng ngồi trên bồn cầu, tay cầm que thử thai, ngơ ngẩn.
Thấy tôi, cô ấy bật dậy, giơ cao que thử với hai vạch rõ ràng, hạnh phúc hô to:
“Lộ Lộ! Tớ có thai rồi! Tớ có thai rồi đó!”
Hồng Hồng vừa khóc vừa cười, ôm tôi quay vòng vòng.
Tôi lảo đảo chạy về phòng ngủ của hai người, nhìn chằm chằm vào hộp “vitamin C” đặt cạnh giường… trầm mặc không nói nên lời.