Đấu Tranh Giành Bình Yên

Đấu Tranh Giành Bình Yên

Tôi tranh thủ lúc giá nhà đang thấp, bỏ ra 40 ngàn mua một căn ba phòng một phòng khách ở khu tập thể cũ của xí nghiệp.

Ngày đầu tiên dọn tới, bà Lý đối diện liền cầm 4 ngàn, nhất quyết bắt tôi bán lại nhà cho bà ta.

Còn nói rất hùng hồn.

“Trên mạng các chuyên gia nói rồi, nhà ở khu này giờ giảm xuống còn 4 ngàn một căn. Tôi đưa cô 4 ngàn, cô bán đi, để tôi dọn vào ở.”

Cái gì vậy?

Thời buổi này lợi dụng tuổi tác còn nâng cấp thành cướp trắng ban ngày rồi sao?

Tôi chẳng buồn để ý.

Trực tiếp gõ cửa nhà bà ta:

“Có con cháu không? Ra đây quản lý người nhà mình đi!”

1

Cái video mà bà Lý nhắc, tôi cũng từng lướt qua.

Trong video nói là giá nhà tổng cộng giảm 4 ngàn.

Giảm 4 ngàn.

Với giảm xuống còn 4 ngàn có phải một ý không?

“Tôi không cần biết!” bà Lý còn xô tôi một cái.

“Tôi ở đây ba mươi năm rồi, không gật đầu là không được. Muốn mua bán cũng phải được tôi đồng ý.”

Bà đồng ý?

Nhà này của bà chắc?

Liên quan gì tới bà mà còn đòi đồng ý?

“Đừng có mà giả điên. Tôi không nói với cô nữa. Kêu con cháu nhà cô ra đây.”

Tôi tiếp tục gõ cửa.

Bà Lý nhe hàm răng vàng sát lại gần:

“Nhà không có ai đâu, gõ cũng vô ích. Nói đi, bán hay không bán?”

Bán cái gì mà bán!

Người đâu ra cái kiểu này!

“Không bán cũng được.” bà Lý khinh khỉnh hừ một tiếng.

Bà ta kéo áo, từ cạp quần rút ra một tờ giấy nhăn nhúm, lắc lắc trước mặt tôi.

“Nội quy cư dân, đọc kỹ vào.”

Không quan tâm đến sắc mặt của tôi, bà Lý hắng giọng, đọc rành rọt từng chữ:

“Điều 1: Kể từ ngày 102 chuyển tới, phải miễn phí nhường khoảng trống dưới mái che ban công hướng Nam và Bắc của nhà mình cho 101 sử dụng, cho đến khi 102 bán nhà chuyển đi.”

“Điều thứ hai–”

Bà còn định đọc tiếp, tôi chặn lại.

Tôi bỏ tiền ra mua.

Nhà bên trong là của tôi, khoảng trống dưới mái che ban công cũng là của tôi.

Tại sao phải cho bà dùng không công?

“Không cho cũng được.”

“Hoặc ký tên đồng ý, hoặc bán nhà. Hai chọn một. Hôm nay phải chọn. Không thì đừng mong được yên ổn.”

Nhìn bộ mặt hống hách của bà Lý, tôi mới vỡ lẽ.

Hèn gì môi giới chỉ lấy một nửa phí, chủ nhà còn chủ động bớt hai vạn.

Tôi còn tưởng do thị trường ảm đạm, khó bán nên mình nhặt được món hời.

Hóa ra lại mua phải tổ ong vò vẽ, căn nhà “nguy hiểm” chẳng ai dám mua.

Bỏ ra 40 ngàn, rước về một cục nợ!

Trời đất ơi!

“Tôi không rảnh đôi co với bà.”

Tôi chẳng buồn nói thêm, giật tờ “nội quy” vo tròn, ném vào người bà ta.

“Có bệnh thì đi bệnh viện. Không bệnh thì đi chỗ khác mà chơi. Đừng ở đây giả điên gây chuyện!”

“Ối giời, con đàn bà này dám chửi tôi à?”

Bà Lý không ngờ tôi lại dám đối đầu trực diện.

Mắt trợn ngược, mặt tím bầm như cà tím.

“Cô tin không, tôi đốt nhà cô bây giờ!”

Tôi thật sự không tin.

Rút điện thoại trong túi ra, mở quay video.

“Bà đốt đi, tôi báo công an ngay.”

Khu tập thể cũ nhiều người rảnh rỗi, chúng tôi lại ở tầng một.

Cãi nhau một lúc, cửa nhà đã tụ tập một đám người hóng chuyện.

“Cái bà này có tiếng đấy, không ai trị nổi đâu.”

Một thanh niên mang dép lê cưỡi lên yên sau xe đạp nhắc nhở tôi.

Đám hàng xóm xung quanh cười rộ lên.

Một chị tóc xoăn ôm con chó nhỏ hỏi:

“102 lại đổi chủ à? Mới mấy ngày thôi mà.”

“Người này chắc cũng trụ không nổi đâu, lúc đánh nhau thì mới thấy.” Một ông già nói chen vào, cằm hất về phía tôi.

“101 có mưu riêng đấy. Ha ha, ai cũng thấy rõ cả.”

Lúc đầu đi xem nhà, ấn tượng về bà Lý của tôi là chua ngoa, dữ dằn, kiểu mẹ chồng khó tính.

Khi đó tôi không để tâm.

Dù sao cũng chỉ là hàng xóm.

Hợp thì qua lại, không hợp thì thôi, ai ở nhà nấy.

“Bà Lý tính không xấu đâu, chỉ là hơi cố chấp.”

Chị Ngô – tổ trưởng khu nhà – mang sổ hộ khẩu tới ghi thông tin.

Nghe tôi kể chuyện ban ngày, chị nhận lấy ly trà, vừa cười vừa nói:

“Người ta nói xa không bằng gần, gần không bằng hàng xóm đối diện. Cô với bà Lý coi như va chạm rồi quen nhau.”

“Cô trẻ thì nhường bà ấy một chút.”

“Mâu thuẫn hàng xóm toàn do nói nhiều một câu hoặc ít một câu mà ra.”

“Hơn nữa bà ấy lớn tuổi, có cãi nhau thì cô cũng chẳng được lợi đâu.”

Chị Ngô đúng là khéo ăn khéo nói.

Không biết còn tưởng bà Lý là mẹ chị ấy.

“Tôi không muốn chiếm ai cái gì, nhưng cũng không muốn chịu thiệt.”

Tại sao phải nhường?

Chỉ vì tôi trẻ?

Trẻ thì phải chịu đựng để người già muốn làm gì thì làm sao?

Nhà nào ra luật đấy à?

“Bà Lý này có cố chấp. Nhà bà ấy chỉ một phòng, chật chội quá.” Chị Ngô nhấp một ngụm trà.

Cái này liên quan gì đến tôi?

“Bà ấy luôn muốn mua căn 102, phá tường, gộp làm một nhà.”

“Nhưng mấy năm trước giá nhà tăng cao, bà ấy tiếc tiền, không dám mua.”

“Giờ rẻ rồi, lại bị cô mua mất–”

“Dừng lại.”

Tôi đặt tờ “nội quy” nhăn nhúm lên bàn trước mặt chị Ngô.

“Nói mấy chuyện đó vô ích.”

“Bây giờ 102 là của tôi, tôi bỏ tiền mua. Dù bà ấy trả đúng giá gốc tôi cũng chưa chắc bán.”

“Chuyện nhà bà ấy chật là việc của bà ấy, tôi không có nghĩa vụ phải thương hại hay nhường nhịn. Nói thế không sai đúng không?”

“Không sai, đúng là thế.”

Chị Ngô liếc qua tờ “nội quy”, cười gượng.

Similar Posts

  • Gió Xuân Ở Cảng Victoria

    Trong lễ tang của cha chồng, Phương Dĩ Linh nhìn thấy một người phụ nữ tên là Y Đồng mặc áo tang, lấy thân phận là vợ của chồng mình để giữ linh cữu.

    Ngày hôm đó, cô mới biết được Hạ Sâm Đình còn có một gia đình khác với bạch nguyệt quang của anh ta ở Trung Hoàn.

    Ngày cô quyết định ly hôn, Hạ Sâm Đình cũng đưa Y Đồng trở về.

    “Người nhà.” Hạ Sâm Đình tự nhiên kéo Y Đồng ngồi xuống cạnh mình.

    Phương Dĩ Linh bình thản gật đầu, lấy một xấp tài liệu trong túi ra và đẩy đến trước mặt anh ta.

    “Mười tỷ đã chuyển vào thẻ, ký đơn ly hôn đi.”

    Hạ Sâm Đình hơi nhướng mày. Dưới tờ thỏa thuận còn đè một tờ báo.

    Trên đó viết rõ ràng việc Y Đồng xuất hiện nổi bật tại lễ tang, làm mất mặt bà Hạ.

  • Tráo Kiệu Thành Hôn, Đổi Mệnh Thành Phúc

    Ngày ta xuất giá, đích tỷ âm thầm giở trò, tráo đổi kiệu hoa với ta.

    Ta bị đưa nhầm tới phủ Trạng Nguyên, thành hôn với Lục Kính Nghiêm — vị trạng nguyên ôn nhu nho nhã, người vốn là phu quân chân chính của nàng.

    Còn đích tỷ Kiều Trân Châu thì lại trèo lên giường vị hôn phu thật sự của ta.

    Lần nữa gặp lại, nàng đã bụng mang dạ chửa, còn ta thì ngày ngày vì con riêng mà cãi cọ không ngớt.

    Nhìn dáng vẻ đắc ý cười trộm của nàng, ta cũng bật cười.

    Ngươi tưởng rằng mình khéo léo đẩy họa sang người khác, nào ngờ không biết, phía sau còn có người âm thầm đẩy thuyền thuận nước.

  • Gặp Lại Chồng Cũ Ở Sân Bay

    Tám năm sau ly hôn, Giang Oanh Ngọc gặp lại chồng cũ ở sân bay.

    Nếu không nhớ nhầm, thì hôm nay chính là ngày anh ta đính hôn.

    Lục Xuyên Phong ngậm một điếu thuốc, làn khói mỏng tan dần trong không khí. Hôm nay anh mặc một bộ vest đỏ sẫm, hoa diên vĩ thêu chỉ vàng trước ngực lấp lánh dưới ánh mặt trời.

    Trong ký ức của cô, tủ quần áo của anh chỉ toàn màu đen.

    “Vào xe đi.”

    Giọng nói quen thuộc xuyên qua màng nhĩ, khiến cô như chợt quay lại những năm tháng trước kia.

    Xe chạy chầm chậm về biệt thự nhà họ Lục, suốt dọc đường cả hai đều im lặng.

    Cuối cùng vẫn là Lục Xuyên Phong mở lời trước: “Là mẹ bảo tôi đến đón em, em đừng hiểu lầm.”

    Giang Oanh Ngọc gật đầu: “Tôi biết.”

    Lục Xuyên Phong hơi cau mày, dường như không hài lòng với câu trả lời này.

    “Bao năm sống ở nước ngoài, em thế nào rồi?”

    Giang Oanh Ngọc vẫn giữ giọng thản nhiên: “Mọi thứ đều ổn.”

    Ánh mắt anh như muốn nhìn thấu cô, hồi lâu sau, giọng anh trầm xuống.

    “Giang Oanh Ngọc, em không thấy giờ mới về, là quá muộn rồi sao?”

    Giang Oanh Ngọc không hiểu ý, khựng lại một chút rồi hỏi ngược lại: “Vậy à?”

    Bầu không khí trong xe lập tức tụt xuống mức đóng băng, Giang Oanh Ngọc vẫn tiếp tục nhìn ra cảnh vật bên ngoài cửa sổ.

    Xe dừng lại trước biệt thự lưng chừng núi. Cô vừa bước xuống, đám bạn nối khố năm xưa liền ùa tới ríu rít bao vây cả hai người.

    “Chị Ngọc cuối cùng cũng chịu về rồi, tụi em đến đây là để đón gió cho chị đó. Từ sau khi chị ly hôn với anh Phong, tụi mình chưa gặp lại nhau lần nào.”

    “Chị không biết đâu, người sắp đính hôn với anh Phong giờ là một hotgirl mạng, mưu mô thủ đoạn lắm, chị phải cẩn thận.”

    “Thủ đoạn cỡ nào thì cũng đâu bằng tình yêu chân thật năm xưa của anh Phong và chị Ngọc? Hai người chẳng phải vì hiểu lầm mà ly hôn sao? Theo em thì nên nhanh chóng quay lại, bước vào lễ đường thêm lần nữa!”

    Chưa kịp để Giang Oanh Ngọc mở miệng, Lục Xuyên Phong đã lạnh mặt xua đuổi đám bạn “lắm chuyện” này.

  • Bạo Quân Và Hoàng Hậu Ngốc Nghếch – Hôm Nay Vẫn Phát Huy Ổn Định

    Phụ thân ta là tể tướng đương triều của vương triều Đại An.

    Trên điện Kim Loan, trước mặt toàn bộ văn võ bá quan, ông đau đớn khôn xiết tâu với tân đế rằng: nữ nhi duy nhất của ông – ta – đầu óc có vấn đề.

    Cả triều đình lặng ngắt như tờ, không một tiếng động.

    Ai nấy đều chờ xem nhà họ Cố sẽ bị sao gia diệt môn thế nào.

    Thế nhưng, vị tân đế nổi danh ra tay tàn nhẫn, quyết đoán dứt khoát, tính tình thất thường – Lục Chiêu – lại im lặng trên long ỷ một hồi lâu…

    Rồi bất ngờ bật cười.

    Ngòi bút son trong tay hắn phất xuống, một đạo thánh chỉ ban ra: “Kỳ nữ như thế, trẫm rất vừa lòng.”

    “Phong Cố thị Lạc Lạc làm hoàng hậu.”

    “Ba ngày sau, cử hành đại hôn.”

    Phụ thân ta đứng chết trân tại chỗ.

    Khi mẫu thân vừa khóc vừa đưa thánh chỉ đến trước mặt ta, ta vẫn đang chuyên tâm chuyên chú làm một việc rất quan trọng: dùng que khoan lỗ củ sen mới đào, rồi tỉ mỉ moi từng hạt giống dâu tây ra ngoài.

    Cho đến khi tiếng chiêng trống của thái giám truyền chỉ vang lên, ta nhìn củ sen đã gãy làm đôi trong tay, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Xong rồi.

    Cuộc đời của ta… hình như cũng sắp gãy đôi như vậy.

  • Tấm Ảnh Bị Lộ

    Năm thứ hai sau khi chia tay với Kỷ Dã, một tấm ảnh bất ngờ nổi lên trên mạng.

    Trong ảnh, anh ấy lén dùng khóe mắt liếc nhìn chị kế của tôi.

    Còn tôi thì cũng lén dùng khóe mắt nhìn sang anh trai của anh ấy.

    Nửa đêm, điện thoại của Kỷ Dã gọi đến, giọng đầy nghiến răng nghiến lợi: “Người em thích là anh tôi à?”

  • Tôi Phát Hiện Vé Trăng Mật Của Chồng, Nhưng Cô Dâu Không Phải Là Tôi

    Giúp chồng mang xe đi bảo dưỡng, tôi vô tình tìm thấy một chiếc phong bì bằng giấy xi măng rơi ra từ khe ghế phụ. Tôi cứ ngỡ đó là hóa đơn gì đó nên tiện tay bóc ra.

    Bên trong là hai tờ vé máy bay.

    Khoang hạng nhất, bay đi Maldives, khởi hành vào thứ Tư tuần sau.

    Tờ thứ nhất: Uất Trì Hằng. Chồng tôi.

    Tờ thứ hai: Ôn Tĩnh.

    Tôi nhìn chăm chặp hai chữ đó đến ba lần. Ôn Tĩnh. Không phải tên tôi. Tôi lật tung danh bạ công ty anh ta, không có cái tên này. Lục lọi lại toàn bộ ký ức của mình, cũng không có.

    Tôi nhét chiếc phong bì lại đúng vị trí cũ trong khe ghế.

    Đầu ngón tay lạnh toát, nhưng não bộ lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

    Bốn năm hôn nhân, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy, cái ghế phụ đó dường như chưa bao giờ thuộc về mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *