Đến Lúc Anh Trả Vé Cho Tôi

Đến Lúc Anh Trả Vé Cho Tôi

Ngày chồng tôi bị báo giới Hồng Kông chụp được cảnh vụng trộm với cô y tá riêng trong bãi đỗ xe, mọi người đều đang đoán xem lần này tôi sẽ bỏ ra bao nhiêu tiền để ém tin.

Những năm qua, tôi đã quá quen với việc dọn dẹp hậu quả cho Phó Vân Thần.

Phó Vân Thần cũng nghĩ như vậy, nên khi bị phóng viên vây quanh, anh ta vẫn dửng dưng nói vọng về phía tôi, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn:

“Cô ta giống em hồi trẻ nhất, lần này anh thật lòng rồi.”

“Tiền cứ chi nhiều một chút, coi như mua đứt vài năm say mê trước.”

Truyền thông không chịu dừng, còn lôi cả video đám cưới của chúng tôi ra.

Hôm đó, Phó Vân Thần đỏ mắt nhìn vào ống kính, nói chỉ yêu một mình tôi cả đời.

Giờ đây, tất cả chỉ còn là trò cười bên dòng tít châm biếm: “ Phó thiếu gia đào hoa, mười năm sau vẫn yêu cô gái 18 tuổi.”

Điện thoại réo không ngừng.

Giới báo chí hỏi tôi định bỏ ra bao nhiêu lần này.

Tôi chỉ trả lời: “Lần này tôi không mua nữa.”

Nhưng tôi có một tin còn nóng hơn, có thể bán cho họ.

Chỉ cần ba trăm tệ.

Chính là số tiền năm đó tôi dùng để đổi lấy vé tàu, đưa Phó Vân Thần — người bị truy sát — chạy đến Hồng Kông, bằng món đồ kỷ niệm cuối cùng mẹ tôi để lại.

Giờ tôi sắp đi rồi.

Tấm vé hồi hương này, đến lúc anh ta trả lại cho tôi.

1.

“Phu nhân nhà họ Phó có tin gì lớn sao? Chẳng lẽ có thai? Không còn tử cung mà còn có thai thì đúng là tin chấn động thật.”

Họ cười nhạo một cách cay độc. Nhưng lòng tôi thì lạnh băng.

Tôi mất tử cung… là vì Phó Vân Thần.

Lần đầu anh ta tranh giành địa bàn, bị trả thù. Kẻ thù bắt cóc tôi khi tôi vừa mang thai.

Bảy ngày bảy đêm sau đó, tôi — với bụng trống rỗng, người đầy thương tích — bị ném xuống ngã tư đường Queen’s Road.

Trên người còn khắc năm chữ:

“Chó của Phó Vân Thần.”

Báo chí đăng đầy ảnh nhạy cảm của tôi, cháy hàng khắp Hồng Kông.

Chuyện đầu tiên Phó Vân Thần làm sau khi leo lên đỉnh cao quyền lực, là cho người đốt sạch tất cả các tờ báo đó.

Đập nát mọi tòa soạn từng đưa tin về tôi, đánh cho những cái miệng nhiều chuyện câm lặng.

Việc tôi không thể mang thai, trở thành điều cấm kỵ khắp Hồng Kông.

Cho đến ba năm trước, chính Phó Vân Thần đã phá vỡ điều cấm ấy.

Đó là lần đầu anh ta ngoại tình.

Anh ta vung tiền như nước cho một cô gái hộp đêm.

Các phu nhân nhà giàu khuyên tôi mau chóng gửi phong bì vàng cho báo chí để dập tin.

Khuyên tôi nên biết điều, chồng mới thương lâu được.

Tôi chỉ lặng lẽ chuẩn bị một tờ đơn ly hôn.

Khi tôi tìm đến Phó Vân Thần, anh ta tiều tụy, quỳ xuống tát mình lia lịa:

“A Mễ, anh chỉ là qua đường, thật sự không làm gì cả, là bọn họ dựng chuyện thôi.”

Nhưng khi thấy tờ đơn ly hôn…

Anh ta nổi điên, đập phá mọi thứ trong căn nhà tân hôn, đứng trước mặt tôi hét lên:

“Chúng ta yêu nhau bao nhiêu năm như vậy, em không thể tha thứ cho anh một lần sao?”

“Huống hồ… em quên lời ba em từng nói rồi à? Ly hôn với anh, ông ấy sẽ giết em đấy.”

Cơn giận của Phó Vân Thần dần lắng xuống. Anh ta ngồi đối diện tôi, nói:

“A Mễ, dù sao em cũng không thể ly hôn với anh được đâu. Đừng gây chuyện nữa, anh hứa chỉ lần này thôi.”

Tôi im lặng, dọn đồ rời khỏi nhà, bắt đầu sống ly thân.

Tối hôm đó, ảnh nhạy cảm của tôi lại bị treo khắp các màn hình LED trong thành phố.

Bọn lưu manh thô lỗ đập cửa giữa đêm, chửi rủa tục tĩu.

Tôi vẫn cắn răng không chịu quay về.

Để khiến tôi khuất phục, Phó Vân Thần cố ý cho người ném ảnh của tôi trước cửa nhà bà ngoại — người đã nuôi tôi khôn lớn.

Bà ngoại bị sốc, xuất huyết não, hôn mê. Chỉ có bệnh viện Thánh Tâm do Phó Vân Thần đầu tư mới cứu được bà.

Phó Vân Thần ôm cô gái hộp đêm đến đón tôi, thản nhiên hỏi:

“A Mễ, giờ em hiểu chuyện chưa? Biết làm sao để làm vợ anh cho đúng chưa?”

Tôi gật đầu.

Lúc đó anh ta mới dịu lại, đuổi cô gái kia đi, ôm tôi vào lòng.

“A Mễ, anh cũng vì tốt cho em thôi. Không có anh, em sống sao ở Hồng Kông này?”

“Huống hồ, ai trong giới này mà chẳng như thế? Thật sự chỉ là tai nạn, anh hứa sẽ không có lần nữa.”

Nửa năm sau, anh ta tổ chức một buổi tiệc sinh nhật đình đám cho tôi.

Lúc tôi vào hậu trường thay đồ, bắt gặp anh ta đang dây dưa với chuyên viên trang điểm của tôi.

Lần này, tôi chỉ bình tĩnh đóng cửa lại, dốc tiền bịt miệng toàn bộ phóng viên ngoài kia.

Tin tức hôm đó là bóng lưng cô đơn của tôi, chú thích: “Lời thề trở thành trò cười, phu nhân nhà họ Phó nhận thua.”

Từ hôm đó, Phó Vân Thần càng ngày càng công khai lăng nhăng, không hề kiêng dè.

Vì anh ta biết, dù có dày vò tôi đến mức nào, tôi cũng không rời đi được.

Cho đến hôm qua — cô y tá chăm sóc bà ngoại tôi, quấn lấy Phó Vân Thần.

Similar Posts

  • Khi Cả Lớp Đều Ghét Tôi

    Sau khi mẹ tôi làm giáo viên chủ nhiệm, cả lớp đều xa lánh tôi.

    “Xin lỗi, chỗ này có người rồi.”

    Khi xếp chỗ ngồi theo cặp, mọi người ngầm hiểu mà loại tôi ra.

    Chỉ để lại cho tôi một cái bàn cũ nát, sát thùng rác nhất.

    Mỗi khi con trai vo giấy ném, không lệch chút nào, luôn trúng vào người tôi.

    “Nghe nói tiết sinh hoạt lớp hôm nay có chuyện lớn, mặt bà già đó đen sì luôn…”

    “Không phải lại là Thẩm Thư Vân nói gì với mẹ cô ta chứ? Hai mẹ con họ không thể biến mất luôn đi à?”

    Âm thanh bên trong đột ngột dừng lại.

    Bởi vì có người liếc thấy tôi.

    Trong ánh mắt vừa có chán ghét, vừa có hoảng loạn:

    “Thẩm Thư Vân về rồi, đừng nói nữa.

    “Cô ta thích nhất là mách mẹ.”

  • Quay Lại Thập Niên 70, Tôi Dẫn Theo Cha Mẹ Chồng Tái Giá

    Trở lại những năm 70, chồng tôi vừa mới đặt chân vào thành phố, tôi liền dắt cha mẹ chồng đi tái giá.

    Ở kiếp trước, chồng tôi vào thành phố bán rau rồi đột ngột mất tích suốt bảy năm.

    Khi trở về thì hai tay bị đánh g ãy, nói rằng bị lừa, sống nhờ vào rau thừa cơm cặn trong cống, suýt nữa thì c h ế t đói.

    Tôi và cha mẹ chồng thương xót cho anh, bán cả con bò già và ba căn nhà gạch đỏ mới xây để chữa bệnh.

    Đứa nhỏ vừa tròn bảy tuổi phải hầu hạ vệ sinh cho cha, cha mẹ chồng đã ngoài sáu mươi thì làm trâu làm ngựa.

    Vậy mà anh ta lại cầm hết tiền trong nhà rồi biến mất không dấu vết!

    Lúc đó, chúng tôi mới biết, trong bảy năm mất tích ấy, anh ta đã sớm lấy vợ trong thành phố!

    Tôi cùng cha mẹ chồng ăn rau dại cháo loãng, còn anh ta sống sung sướng cùng vợ mới với thịt cá ê hề!

    Người đàn bà kia đánh bạc nợ nần chồng chất, anh ta liền quay về lừa gạt tôi và cha mẹ chồng!

    Không chỉ lấy sạch tiền, mà còn dắt theo chủ nợ tới tận nhà, hại tôi và cha mẹ chồng vì không có tiền trả nợ mà bị đánh đến chết!

    Mở mắt ra lần nữa, tôi và cha mẹ chồng đều được sống lại.

  • Yêu Đương Bất Chấp Giới Tính

    Anh trai tôi sau khi bị “cắm sừng” thì đêm nào cũng say xỉn thảm thương, vừa uống rượu vừa gào khóc như ma kêu quỷ hú.

    Là em gái, tôi thật sự không thể chịu nổi cảnh đó.

    Lén chụp lại tấm ảnh của người phụ nữ kia trong ví anh, tôi nhờ bạn bè giúp truy tìm tung tích cô ta.

    Một tuần sau, đã tìm ra người.

    Tôi giả trai, nhất định phải “trà xanh ngược đãi trà xanh”, thay anh mình báo thù.

    Sau khi viết đủ 99 bức thư tình, người đó cuối cùng cũng chịu gặp tôi.

    Tôi được dẫn đến gặp.

    Nhưng—

    Sao lại là đàn ông?!

  • Ta Cũng Không Có Quyền Lựa Chọn

    VĂN ÁN

    Hoàng tỷ ta h /oang d /â /m vô độ, lại đem lòng si mê Tạ Đình Uyên, một nam nhân đã có thê thất, nhưng bị hắn lạnh lùng cự tuyệt.

    Ngày hôm sau, thê tử của Tạ Đình Uyên bị người ta b /ắ /t c /ó /c, chịu nh /ục suốt ba ngày ba đêm, rồi bị qu /ăng giữa đường.

    Tạ phu nhân không chịu nổi s /ỉ nh /ục ấy, liền t /ự v /ẫn ngay tại chỗ.

    Việc này chấn động triều đình.

    Để giữ thể diện cho hoàng tỷ, hoàng huynh hạ lệnh cho ta thay tỷ mà gả, xem như bù đắp cho Tạ Đình Uyên một người vợ.

    Đêm tân hôn, hắn không thèm vén khăn cưới, chỉ dùng một cây gậy gỗ t /àn nh /ẫn x /é r //á /ch thân ta.

    Ba năm sau thành hôn, dù ta hết lòng lấy nhu thuận mà chiều chuộng, đổi lại chỉ là ánh mắt chán ghét và khinh miệt.

    Về sau ta mang thai.

    Tạ Đình Uyên ngày ngày túc trực bên giường, dịu dàng săn sóc.

    Ta tưởng rằng, rốt cuộc mình cũng đã khổ tận cam lai.

    Nhưng đến ngày ta sinh nở, tin dữ truyền đến:

    Tạ Đình Uyên khởi nghĩa thành công, đoạt ngôi xưng đế.

    Hoàng tỷ và hoàng huynh bị hắn lăng trì băm vằm, nghiền xương rắc tro.

    Còn đứa con mà ta dốc hết sinh mạng mới sinh ra, lại bị chính tay Tạ Đình Uyên hung hăng ném chết.

    Ta điên cuồng gào khóc, hắn chỉ nhìn ta bằng ánh mắt lạnh như băng:

    “Chính các ngươi hại chết thê tử của ta! Nàng chết đi khi vẫn còn mang thai con ta!

    Dựa vào đâu mà lũ ác nhân các ngươi được sống vinh hiển, còn thê nhi ta lại chết không toàn thây? Ta muốn các ngươi máu trả bằng máu!”

    Nhưng hắn biết rõ, ta cũng như hắn, đều không có quyền lựa chọn!

    Ta ngã quỵ trên mặt đất, cười thê lương: “Được, vậy thì ta đi đây.”

  • Không Nỡ Làm Tổn Thương Em

    Thay chị gái gả cho đại lão giới Kinh thành đã nửa năm, anh ấy vẫn luôn từ chối thân mật với tôi.

    Dần dần, tôi bắt đầu nản lòng, muốn ly hôn.

    Cho đến một ngày, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và mấy người bạn.

    “Có người đấy, rõ ràng ham muốn cao đến phát điên, vậy mà vì sợ dọa vợ nên cứ cố nhịn. Là ai thì tôi không nói đâu.”

    “Phụ nữ là dễ bị cám dỗ nhất, Dực ca mà còn tiếp tục thế này, đến lúc vợ chạy theo người khác thì có khóc cũng không kịp đâu!”

    Người bị trêu chỉ nhàn nhạt nhấp một ngụm rượu, nói:

    “Thứ tôi không thể cho, nếu người khác cho được thì tùy cô ấy. Tôi chỉ cần sau khi cô ấy chơi chán rồi, vẫn chịu quay về nhà là đủ.”

    Nghe đến đây, cả đám bạn cười ồ lên:

    “Thôi đi ông, đừng tỏ vẻ độ lượng nữa. Có bản lĩnh thì đừng ngày nào cũng dùng nick phụ lên mạng đăng bài than thở!”

    Tôi chột dạ, lập tức mở tài khoản phụ của Tần Tư Dực.

    Quả nhiên, nhìn thấy bài viết ghim ở đầu trang:

    [Cuối cùng cũng cưới được người mình thầm yêu, nhưng tôi mắc chứng nghiện thân mật, phải làm sao để mang lại trải nghiệm tốt cho cô ấy mà không dọa cô ấy sợ?]

  • Người Khiêng Xác Ở Quý Châu

    Tôi là người khiêng xác ở Quý Châu, mỗi năm đều có không ít du khách rơi xuống vách núi.

    Trước khi khiêng xác, cần phải uống rượu do pháp sư ban cho, mặc dây bảo hộ, gõ chiêng đánh trống một hồi mới được bắt đầu công việc.

    Người khiêng xác có ba điều cấm kỵ tuyệt đối không được vi phạm, nếu không sẽ gặp phải phản phệ nghiêm trọng.

    Từ khi em họ tôi gia nhập đội khiêng xác, nó nhiều lần gây sự với tôi, nói tôi cố ý đặt ra lắm quy tắc để hại người nhà, muốn kiếm thêm tiền mà thôi.

    Thứ nhất, người khiêng xác không được đi đường cũ quay đầu lại, nếu không sẽ bị oan hồn bám theo, cả đời bất hạnh.

    Nhưng đến nửa đường, em họ nói vòng tay bị rơi, nhất định đòi quay lại tìm, tôi hết lời khuyên can, mãi mới khiến nó từ bỏ ý định. Tôi phải hát khúc sơn dao hướng về phía đông đến chín mươi chín lần mới có thể an toàn khiêng xác trở về.

    Thứ hai, xác chết không có vết thương tuyệt đối không được ép buộc mang về, nếu không sẽ bị phản phệ, nguy hiểm đến tính mạng.

    Nó nhất quyết đòi mang một cái xác không còn hơi thở nhưng không có vết thương gì. Tôi buộc phải kéo nó đi, sau ba lạy chín quỳ mới rời khỏi đó.

    Thứ ba, người khiêng xác tuyệt đối không được gọi thẳng tên người chết, đó là đại kỵ! Không chỉ quấy rầy vong linh, mà còn khiêu khích những thứ dưới đáy cốc!

    Có một cậu thanh niên leo núi ban đêm bị rơi xuống vách núi, em họ tôi lại muốn gọi thẳng tên cậu ta để xác định vị trí, tôi lập tức bịt miệng nó lại, tự rạch cổ tay mình, máu chảy đầy đất mới có thể đưa nó an toàn trở về.

    Thế mà em họ lại nói tôi cố ý hại người, muốn đợi người chết hẳn rồi mới đi khiêng xác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *