Di Chúc Cuối Cùng

Di Chúc Cuối Cùng

Hôm tôi nhận được giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa, mẹ tôi lại bị chẩn đoán mắc ung thư.

Ba nhìn tờ phiếu khám bệnh, không nói hai lời liền ly hôn, còn trong đêm cuỗm sạch toàn bộ tiền bạc trong nhà bỏ trốn.

Ngay trong ngày, anh cả và chị dâu đã lập tức đuổi mẹ ra khỏi nhà:

“Bà mau đi thuê nhà đi, khỏi cần trông con giùm tụi tôi nữa. Trẻ con còn nhỏ, không thể bị mấy thứ bệnh tật dơ dáy lây sang được.”

Chị hai cũng không khá hơn:

“Mẹ lớn tuổi rồi, trị bệnh làm gì cho tốn tiền? Để em lấy tiền đó mua thêm mấy cái túi còn hơn.”

Chỉ có tôi là bỏ học, làm ba công việc mỗi ngày, ngày đêm không nghỉ để chăm sóc mẹ và kiếm tiền chữa bệnh cho bà.

Cho đến một ngày, mẹ chuyển hết tài sản tiền hôn nhân lên nhóm gia đình.

Tám căn nhà, mười hai căn tiệm, cùng với năm triệu tiền tiết kiệm.

Ngay lập tức, anh chị tôi thái độ thay đổi 180 độ, từng người từng người quay sang nâng niu, chăm sóc mẹ hết mực.

Ngay cả ông ba “biến mất” cũng quay về, vừa khóc vừa nói ông tiêu sạch tiền là để tìm bác sĩ giỏi cho mẹ.

Nhưng đến cuối cùng, khi mẹ qua đời, bà để lại một phần lớn tài sản cho tất cả mọi người—ngoại trừ tôi.

“Ung thư đã di căn toàn thân, tiếp tục hóa trị cũng không có tác dụng gì nữa. Em nên chuẩn bị tâm lý đi.”

Bác sĩ nhìn báo cáo tái khám, thở dài nói.

Hai năm bỏ học làm việc, cùng mẹ chiến đấu với bệnh tật, cuối cùng vẫn không thể giữ được bà.

Tôi cố kìm nước mắt, run giọng hỏi:

“Bác sĩ… mẹ em… còn sống được bao lâu nữa?”

Ông ấy lắc đầu, đau lòng đáp:

“Nhiều nhất là một tháng.”

Tôi cúi đầu không nói, giấu tờ kết quả đi, lau khô nước mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười, bước vào phòng bệnh.

Mẹ đang nằm nghỉ trên giường.

Người phụ nữ từng là chỗ dựa vững chãi của cả gia đình, giờ đây chỉ còn da bọc xương.

Thấy tôi, mẹ gượng dậy, cười hiền từ gọi tôi lại gần.

“Ngày kia là giao thừa rồi, Nhiên Nhiên, chúng ta… gia đình mình, cùng nhau ăn bữa cơm cuối năm đi con.”

Bàn tay gầy guộc của mẹ nhẹ nhàng đặt lên tay tôi, xương khớp lồi lõm khiến tim tôi đau như cắt.

“Dạ, con gọi cho anh chị về ngay.”

Tôi cố nén nước mắt, lấy điện thoại ra gọi cho anh cả trước.

“Alo, anh à, sắp Tết rồi, mình có thể về ăn Tết cùng mẹ một bữa không?”

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng chơi mạt chược lẫn tiếng anh tôi bực dọc:

“Ăn Tết với cái con mụ sắp chết đó? Cho bà ta rước xui à?”

Cơn giận lập tức bốc lên tận óc tôi:

“Anh! Người đang nằm trên giường bệnh kia là mẹ ruột của anh đấy!”

“Đừng quên, căn nhà cưới anh đang ở, chiếc xe anh đang đi, đều là mẹ góp tiền mua!”

“Mấy năm qua, mẹ giúp anh giữ con, lo cơm nước, làm việc không ngơi tay—anh báo đáp bà kiểu đó à?!”

Anh tôi cười lạnh:

“Thì sao? Bà ta không làm thì ai làm?”

“Trước thấy có ích, nên mới gọi bà ta là mẹ.”

“Giờ thì sao? Một thân bệnh tật, ăn bám, còn đòi ăn Tết với tôi? Muốn moi tiền thì nói thẳng!”

Dứt lời, anh tôi cúp máy, tiện tay chặn luôn số tôi.

Mẹ ngồi bên, mắt đỏ hoe, không nói nổi một lời.

Tôi vỗ về mẹ vài câu, rồi gọi tiếp cho chị hai.

Vừa nghe tôi nói đến chuyện về ăn Tết, chị hai đã lạnh lùng từ chối:

“Không được, dạo này chó nhà chị bị tiêu chảy, phải ở nhà chăm nó.”

Tôi cười, nhưng là cười vì tức:

“Mẹ bị ung thư, chị không thèm đoái hoài, không tới thăm lấy một lần.”

“Chó tiêu chảy thì chị lo như lo tổn thất quốc gia.”

“Nó ăn phải lương tâm của chị à, nên mới đau bụng như thế?”

Chị hai lập tức gào lên:

“Chu Nhiên An! Cô tưởng ai cũng ngu như cô à? Vì một người sắp chết, bỏ luôn cơ hội vào Thanh Hoa, mỗi ngày cực khổ đi làm mấy việc vặt, đổ đống tiền vô viện!”

“Tôi nói cho cô biết, tôi có cuộc sống của tôi, mẹ muốn chết thì cứ chết, tôi còn đỡ phải lo. Đến Thanh Minh tôi về thắp nhang cho cũng được chứ gì?”

Nói xong, chị ta cũng dập máy.

Mẹ tôi ngồi bên, mắt đẫm nước, vừa đau lòng vừa áy náy:

“Nhiên Nhiên… mẹ xin lỗi con, vì mẹ mà con phải bỏ học, không được vào Thanh Hoa.”

Cả đời vì gia đình vất vả hơn hai mươi năm, mẹ chưa từng rơi một giọt nước mắt.

Lúc biết mình bị ung thư, bà cũng không khóc.

Nhưng giờ đây, người mẹ luôn mạnh mẽ ấy lại ôm lấy tôi, khóc như một đứa trẻ vì cảm giác tội lỗi.

Tôi siết chặt lấy bà, nghẹn ngào nói:

“Mẹ, trên đời này chẳng có gì quan trọng hơn mẹ cả.”

“Con không đi học cũng được. Nhưng con không thể mất mẹ.”

Anh chị có thể vô ơn.

Nhưng con thì không.

Similar Posts

  • Sổ Nợ Của Chị Shipper

    Bạn trai tôi sau khi thi nghiên cứu sinh đỗ, tôi đột nhiên nhận được một khoản chuyển tiền mười ngàn.

    Tối hôm đó, Cố Thần Xuyên dùng một số lạ gọi cho tôi.

    “Cô chỉ là một đứa đi giao đồ ăn, mười ngàn cũng không ít đâu, coi như chúng ta thanh toán xong.”

    Đầu dây bên kia, giọng điệu nũng nịu của học bá Lâm Tử Nguyệt vang lên:

    “Thần Xuyên, đừng so đo với loại người này, hạ thấp thân phận.”

    Ngày hôm sau, từ khóa #cặp đôi học bá# nổ tung hot search, nhân vật chính là Cố Thần Xuyên và Lâm Tử Nguyệt.

    Tôi nhìn toàn bộ những lời chúc phúc trên mạng, lặng lẽ mở livestream.

  • Quyền Lực Gia Đình Và Sự Trả Giá

    Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi đại học, rảnh rỗi không có việc gì làm, tôi đăng ký một khóa học lái xe ở trường dạy lái gần nhà.

    Tài xế đưa tôi đến nơi xong liền rời đi, vừa bước vào phòng, tôi đã cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình có gì đó không đúng.

    Vừa mới đặt tay lên vô lăng, tôi đã bị huấn luyện viên kéo xuống khỏi xe.

    “Con gái à, con xem đi, chính là con bé không biết xấu hổ này vừa ngồi trên xe đấy!”

    Một người phụ nữ trẻ lạ mặt, đầy ác ý, tát tôi một cái trời giáng.

    “Con tiện nhân này, dám quyến rũ chồng tao! Tao còn thắc mắc sao bộ trang sức tao chỉ còn mỗi cái nhẫn, thì ra là phần còn lại bị mày lừa lấy rồi!”

    Dây chuyền và vòng tay của tôi bị cô ta giật mạnh xuống, người tôi cũng bị đánh đến xây xước, trên mặt còn bị móng tay dài của cô ta cào rách chảy máu.

    Thấy tôi hét lên đòi gọi cảnh sát, cô ta đắc ý đứng dậy.

    “Tao đang mang thai con của Quốc Lương, đợi sinh xong, công ty Dư Thanh chính là của tao!”

    “Cứ việc báo cảnh sát đi, xem Quốc Lương sẽ đứng về phía ai!”

    Tôi kinh hãi trợn to mắt.

    Công ty Dư Thanh là tâm huyết của bố mẹ tôi gây dựng từng chút một!

    Quốc Lương? Chẳng lẽ là ông nội Thôi Quốc Lương mà tôi đã lâu không gặp?

    Chẳng phải ba tôi sớm đã cắt đứt quan hệ và căm ghét ông ấy rồi sao?

    Công ty nhà tôi thì liên quan gì đến ông ta chứ!

  • Gả Cho Kẻ Thù Của Phụ Thân

    Ta gả cho kẻ thù không đội trời chung của phụ thân ta.

    Hôm đó, phụ thân mặt mày âm trầm trở về phủ. Tuy rằng sắc mặt như vậy không phải hiếm thấy, nhưng lần này theo sau người vào phủ, lại là thánh chỉ tứ hôn.

    Nguyên lai là phụ thân lại cùng kẻ thù xưa – Nhiếp chính vương – cãi nhau đến mặt đỏ tía tai.

    Tiểu hoàng đế ngồi trên long ỷ thấy thế không đành lòng, muốn hòa giải.

    “Nhiếp chính vương tuy niên thiếu tài cao, nhưng chưa cưới thê thiếp, chẳng lẽ có tật kín?”

    “Ngự sử đại nhân lo xa rồi, bản vương thân thể khỏe mạnh!”

    “Đã như thế, trẫm nhớ ngự sử đại nhân có một nữ nhi, chi bằng…”

    Hai ánh mắt lạnh như băng cùng lúc quét qua, lặng như tờ.

    Rất nhanh, mười dặm hồng trang, vàng bạc châu báu, vải vóc gấm lụa tràn vào Tống phủ, cả kinh thành đều ngập tràn hỷ khí.

    Trước khi lên kiệu hoa, phụ thân ta khóc đến suýt nữa ngất xỉu.

  • Máy Sưởi Cho Chóa

    Trời trở lạnh, nhiệt độ xuống âm 5 độ, tôi vừa mới bật máy sưởi trong nhà.

    Con dâu đã bước vào liền rút phích cắm.

    “Mẹ, mẹ đúng là gan to thật đấy. Cái máy này bật một đêm là tốn mấy chục nghìn tiền điện, mẹ không biết tiết kiệm à?”

    Tôi xoa tay nói chỉ bật một lúc thôi, chân tôi lạnh quá chịu không nổi.

    Nó thẳng tay xách luôn cái máy sưởi đi: “Một lúc cũng không được! Mẹ không biết đắp thêm hai cái chăn nữa à?”

    Con trai tôi thấy vậy cũng góp lời:

    “Mẹ chẳng phải còn cái túi chườm nước nóng sao? Đổ ít nước vô dùng tạm đi.”

    Nửa đêm, tôi bị lạnh quá tỉnh giấc, bước ra phòng khách, không ngờ lại thấy máy sưởi đang phà hơi ấm về phía con chó mà con dâu nuôi.

  • Gia Sư Mười Vạn Và Tội Ác Của Kẻ Mang Danh Giáo Viên

    Thành tích của con gái tôi tiến bộ vượt bậc, tôi đã đăng ảnh con bé chụp chung với gia sư lên vòng bạn bè để bày tỏ sự cảm ơn.

    Cô giáo chủ nhiệm của con gái nhìn thấy liền chia sẻ lại vào nhóm phụ huynh, còn điên cuồng tag tôi vào.

    “Em biết gia sư này là giáo sư từ Thanh Hoa hay Bắc Đại, một học kỳ là mười vạn tệ! Chị sao có thể tiêu nhiều tiền như vậy? Là cảm thấy tụi tôi dạy không tốt à?”

    Tôi giải thích rằng chỉ vì muốn con gái học tốt hơn, hoàn toàn không có ý gì khác.

    Nhưng cô chủ nhiệm lại nổi điên, liên tục gửi mấy chục tin nhắn thoại:

    “Nhà chị giàu thế, sao không quyên góp cho học sinh nghèo trong lớp?”

    “Còn nữa, ai chẳng biết chị là mẹ đơn thân, tôi thấy tiền này tám chín phần là không trong sạch! Hay là chị lên giường với giáo sư người ta nên ông ấy mới chịu làm gia sư?”

    Tôi lười nghe cô ta nói nhảm, bèn rời khỏi nhóm phụ huynh.

    Không ngờ cô ta lại lén dán đầy áp phích trước cổng trường, mắng tôi là “hạ tiện”, “dâm loạn”.

    Còn dẫn theo tất cả phụ huynh xông vào văn phòng hiệu trưởng, yêu cầu mạnh mẽ đuổi học con gái tôi.

    Tôi tìm cô ta chất vấn, nhưng cô ta lại làm mặt đầy chính nghĩa:

    “Mẹ không ra gì thì con cũng không khá nổi! Chúng tôi nhất định phải phản đối tệ nạn trong trường học!”

    Tôi chỉ cười không nói, âm thầm chờ đợi.

    Lúc này, điện thoại của cô chủ nhiệm vang lên.

    Cô ta vừa bắt máy liền luống cuống hoàn toàn…

  • Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Và Người Chị Tốt Đều Đổi Mệnh

    Tôi và chị gái kế Khúc Man Man đã xếp hàng ở miếu Nguyệt Lão suốt năm trăm năm, cuối cùng cũng đợi được lá ký nhân duyên để đầu thai chuyển kiếp.

    Thượng thượng ký là cưới thái tử gia quyền quý, cấm dục, lạnh lùng ở kinh thành.

    Hạ hạ ký là lấy một kẻ tàn phế cụt một chân, lại còn tính khí cộc cằn.

    Kiếp trước, Khúc Man Man cướp lấy thượng thượng ký, gả vào hào môn, danh chấn thiên hạ.

    Kết quả là thái tử gia trong lòng lại có bạch nguyệt quang, ép cô ta sống cảnh góa bụa suốt đời, thậm chí còn bắt cô phải lên núi tuyết quỳ lạy để cầu phúc cho người trong lòng hắn.

    Còn người tôi cưới – kẻ tàn phế ấy – sau này chữa khỏi chân, vực dậy cơ nghiệp, làm lại từ đầu.

    Trước khi chết cóng, Khúc Man Man nhìn thấy chồng tôi dịu dàng chăm sóc tôi, ghen tỵ đến phát điên, kéo tôi cùng nhảy xuống vực.

    Lúc mở mắt ra, chúng tôi lại quay về đúng ngày rút ký năm ấy.

    Khúc Man Man giật lấy cây hạ hạ ký, nói như thể đang hy sinh to lớn:

    “Chị là chị mà sao nỡ để em phải chịu khổ? Thượng thượng ký em cầm đi, người tàn phế cụt chân để chị lấy!”

    Tôi nhìn cây thượng thượng ký bị nhét vào tay, chỉ khẽ mỉm cười.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *