Đồng Cam Ba Năm, Không Được Sẻ Ngọt Một Ngày

Đồng Cam Ba Năm, Không Được Sẻ Ngọt Một Ngày

Khi nhà họ Phó phá sản, tôi cùng anh ấy sống trong tầng hầm, mỗi ngày làm ba công việc để trả nợ.

Sau khi anh ấy vực dậy được sự nghiệp, lúc cầu hôn, anh hứa sẽ cho tôi một ngôi nhà thật sự.

Đến năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi tình cờ nhìn thấy sổ đỏ căn nhà chúng tôi đang sống, tên chủ hộ lại là người con gái anh từng yêu sâu đậm.

Mắt đỏ hoe, anh giải thích: “Anh nợ cô ấy.”

Tôi gật đầu, đưa ra bức ảnh chụp đầy giấy đòi nợ từng chất đống kín bàn khi chúng tôi còn sống chui trong tầng hầm năm đó.

“Cô ấy anh đã trả bằng căn nhà này rồi. Vậy còn những gì anh nợ tôi thì sao?”

Chương 1

Khi nhà họ Phó phá sản, tôi đã cùng anh ấy sống trong tầng hầm, mỗi ngày làm ba công việc để trả nợ.

Sau đó anh vực dậy được, cầu hôn tôi với lời hứa sẽ cho tôi một ngôi nhà thực sự.

Ba năm sau khi kết hôn, tôi vô tình thấy sổ đỏ của căn nhà, mục tên chủ sở hữu ghi rõ ràng: “Hứa Lộ”.

Mắt anh đỏ lên, giải thích: “Anh nợ cô ấy.”

Tôi gật đầu, đưa ra bức ảnh chụp năm đó, trong căn phòng chật hẹp dưới tầng hầm, một chiếc bàn gập cũ kỹ bị bao phủ bởi hàng đống giấy đòi nợ.

“Anh đã dùng căn nhà để trả nợ cho cô ấy rồi. Vậy anh nợ tôi thì sao?”

Tôi nhẹ nhàng đẩy sổ đỏ về phía Phó Dự Xuyên.

Dòng chữ “Chủ hộ: Hứa Lộ” như kim châm vào mắt tôi.

Sắc mặt Phó Dự Xuyên lập tức trắng bệch, anh theo phản xạ muốn thu tờ giấy lại, nhưng tay vừa với ra đã cứng đờ giữa không trung.

“Diểu Diểu, nghe anh giải thích…”

Giọng anh khàn đi, mắt nhanh chóng đỏ lên – dáng vẻ này tôi quá quen thuộc.

Mỗi lần cảm thấy có lỗi với tôi, anh lại lộ ra vẻ yếu đuối, tội nghiệp như thế.

Trước đây, tôi rất mềm lòng với điều đó.

“Được, tôi nghe đây.” Tôi nhấp một ngụm nước ấm, giọng điệu bình tĩnh đến lạ.

Anh nhìn tôi, trong mắt thoáng qua sự hoảng loạn – có lẽ anh không ngờ tôi lại bình thản như vậy.

“Hứa Lộ… cô ấy sống rất khổ.”

Anh khó nhọc nói: “Năm đó bố mẹ anh phản đối, ép bọn anh chia tay. Cô ấy vì vậy bị trầm cảm nặng, phải nghỉ học một thời gian dài, cả cuộc đời cô ấy gần như sụp đổ.”

“Vì thế, căn nhà này coi như là sự bù đắp của anh cho cô ấy. Diểu Diểu, đó là điều anh nợ cô ấy.”

Tôi gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu.

“Vậy còn tôi thì sao?”

Phó Dự Xuyên chết lặng, như thể không hiểu được câu hỏi ấy.

Tôi không nhìn anh nữa, lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh tôi đã giữ suốt nhiều năm.

Đó là bức ảnh chụp trong căn phòng chưa đến mười mét vuông dưới tầng hầm mà chúng tôi từng thuê.

Trên chiếc bàn gấp cũ kỹ, chồng chất những tờ giấy đòi nợ dày đặc.

Góc ảnh còn thấp thoáng thấy gương mặt anh khi đó – tuyệt vọng, suy sụp.

“Anh đã dùng căn nhà trả nợ cho cô ấy rồi. Vậy còn tôi, anh trả bằng gì?”

Anh cúi đầu nhìn bức ảnh, cả người run lên.

Tấm ảnh đó như kéo anh quay lại quãng thời gian khó khăn đến nghẹt thở mà chúng tôi từng cùng nhau vượt qua.

Vì món nợ khổng lồ của nhà họ Phó, tôi từ bỏ công việc ổn định, mỗi ngày làm ba việc cùng lúc.

Suốt ba năm đó, tôi chưa từng ngủ quá bốn tiếng mỗi ngày.

Có lần tôi sốt cao, vì tiết kiệm tiền nên không dám đi viện, chỉ biết trùm chăn tự hạ sốt, suýt chút nữa bị viêm phổi.

Phó Dự Xuyên ôm tôi khóc như một đứa trẻ, thề rằng sẽ cho tôi một mái nhà thật sự, không để tôi phải chịu khổ nữa.

Anh ấy đã làm được.

Anh vực dậy được sự nghiệp, trở thành một ngôi sao mới trong giới kinh doanh.

Anh cũng cho tôi một mái nhà – nhưng là một mái nhà mang tên người khác.

“Diểu Diểu.” – Phó Dự Xuyên ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập áy náy.

“Anh biết, người anh có lỗi nhất là em. Nhưng giữa anh và Hứa Lộ đã kết thúc từ lâu rồi. Người anh yêu là em, và vợ của anh – mãi mãi chỉ có em thôi.”

“Anh sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho em, được không?”

Anh đưa tay định nắm lấy tôi, giọng gần như cầu xin: “Hứa Lộ đã mất anh rồi, cô ấy không thể tay trắng nữa. Căn nhà này… coi như là dấu chấm hết cho quá khứ của bọn anh.”

Tôi khẽ nghiêng người tránh khỏi bàn tay anh.

“Được, em hiểu rồi.”

Thấy tôi không la hét, không khóc lóc, sắc mặt anh thoáng giãn ra, tưởng rằng tôi đã chấp nhận lời giải thích nực cười đó.

Nhưng tôi chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho luật sư, yêu cầu nhanh chóng chuẩn bị hồ sơ ly hôn.

Chương 2

Phó Dự Xuyên ngập ngừng, cuối cùng cũng mở lời: “Diểu Diểu, anh có thể bàn với em một chuyện không?”

“Chuyện là… Hứa Lộ dạo này có xích mích với chủ nhà trọ, bị đuổi ra ngoài, tạm thời chưa tìm được chỗ ở phù hợp.”

“Em xem, hay là để cô ấy về nhà mình ở tạm một thời gian? Chỉ là giai đoạn chuyển tiếp thôi.”

Tôi suýt bật cười vì tức.

Đầu óc Phó Dự Xuyên bị hỏng à?

“Anh thấy thế là hợp lý à?” – Tôi lạnh giọng phản hỏi.

“Có gì mà không hợp lý?” Giọng anh lập tức pha chút khó chịu: “Diểu Diểu, sao em bây giờ nhỏ nhen như thế? Anh đã nói rồi mà, giữa anh và cô ấy đã chấm dứt rồi, trong lòng anh chỉ có em.”

“Cô ấy là con gái, không nơi nương tựa, mình giúp cô ấy một chút thì sao chứ?”

“Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không phản bội em!”

Anh thề thốt chắc nịch.

Similar Posts

  • Thế Thân Trong Hôn Lễ Thế Kỷ

    “Thư Ý, chị con đã đính hôn với anh rể rồi, con đừng tiếp tục phá rối nữa. Ba mẹ đã mua vé máy bay cho con, mấy năm tới cứ ở nước ngoài đi, đợi chị con kết hôn xong rồi hãy về.”

    Nhìn vẻ mặt “vì muốn tốt cho con” của ba mẹ, Nhan Thư Ý mới chợt nhận ra… cô đã sống lại.

    Sống lại đúng vào ngày bị ép ra nước ngoài, bị buộc phải từ bỏ Tống Văn Khanh.

    Kiếp trước cũng vậy. Cô bị ba mẹ khuyên nhủ rời đi, nhưng cô không cam tâm. Cô hết lần này đến lần khác giải thích với Tống Văn Khanh rằng người anh thích vốn dĩ phải là cô. Hết lần này đến lần khác cầu xin ba mẹ nói ra sự thật, đừng để chị gái “mạo danh thế thân” nữa.

    Đổi lại chỉ là ánh mắt anh ngày càng chán ghét.

    Thậm chí khi cô gặp tai nạn giao thông, cận kề cái ch/ ếc, anh còn lạnh lùng nói với y tá qua điện thoại:

    “Cô ta lại bày trò gì nữa vậy? Nói với cô ta đừng phá hỏng hôn lễ của tôi và Ý Mạt.”

    Còn cô, ch/ ếc trên bàn mổ, trơ mắt nhìn màn hình tivi phát trực tiếp lễ cưới thế kỷ toàn cầu, nhìn Tống Văn Khanh dịu dàng đeo nhẫn cho Nhan Ý Mạt, nhìn họ nhận lấy mọi lời chúc phúc…

    Nếu ông trời đã cho cô cơ hội sống lại một lần nữa, đời này, cô sẽ không tự hạ mình nữa.

  • Không Phải Ai Cũng Đáng Được Tha Thứ

    Kết hôn được mười lăm năm, tôi và chồng sống theo kiểu “DINK” – không con cái.

    Ấy vậy mà giờ đây, anh ta lại có con riêng bên ngoài.

    Mà không chỉ một đứa.

    Người đàn bà đó cũng chẳng vội vàng đòi danh phận.

    Cô ta tính toán rất khôn.

    Dù tôi không có con, thì bọn con riêng của cô ta, theo luật, vẫn có quyền thừa kế tài sản hợp pháp.

    Cô ta không cần lên làm vợ chính danh, vì con cô ta rồi cũng sẽ nghiễm nhiên hưởng phần lớn tài sản mà vợ chồng tôi đã vất vả gây dựng suốt nửa đời người.

    Tôi đã nghĩ rất nhiều.

    Ly hôn thì tôi có thể lấy được hơn nửa số tài sản.

    Nhưng phần còn lại vẫn là của họ.

    Vẫn đủ để mẹ con cô ta sống sung sướng mấy đời.

    Thế thì vẫn quá rẻ cho họ rồi.

    Nếu vậy, chi bằng… phá sản.

    Dù sao tôi cũng chỉ còn một mình, ăn no mặc đủ là được.

    Để xem sau khi tôi phá sản, cô ta sẽ nuôi đám con riêng bằng cái gì?

  • Chồng Cũ Và Bạch Nguyệt Quang Đến Tang Lễ Tôi

    Bạch nguyệt quang của Chu Duẫn Hạc gieo mình xuống sông, được người cứu vớt, còn người cứu lại qua đời.

    Cả nước thương tiếc người anh hùng cứu người, bạo lực mạng trút xuống bóng hình bạch nguyệt quang kia.

    Chỉ có Chu Duẫn Hạc ở bên cạnh cô ta, an ủi:

    “Đây không phải lỗi của em, em không cố ý mà.”

    Sau này, Chu Duẫn Hạc đưa cô ta đến tang lễ của người đã khuất.

    Người mất thì cũng đã mất rồi, anh hy vọng có thể nhận được sự tha thứ từ gia đình nạn nhân, chấm dứt những tổn thương cho người còn sống.

    Nhưng tại tang lễ ấy, anh lại nhìn thấy di ảnh của tôi.

  • Sau Ly Hôn , Tôi Gả Cho Đối Thủ Của Anh

    Kết hôn được năm năm, chồng tôi nhất quyết đòi ly hôn, nói rằng muốn một mình đi lang bạt.

    Một năm sau, anh ta nói linh hồn mình đã được cứu rỗi ở Tây Tạng, quay về tìm tôi để tái hôn.

    Anh ta nói: “Anh muốn có với em một đứa con.”

    Tôi khẽ đặt tay lên bụng đã hơi nhô lên, mỉm cười ngượng ngùng:

    “Ơ? Song thai mà anh đòi một đứa thì hơi kỳ nhỉ, sợ là chồng hiện tại của tôi không đồng ý cho đâu đó.”

  • Người Nắm Giữ Bí Phương Chế Trà

    Năm 1993, chồng tôi bị một nữ thương nhân thời thượng mê hoặc, nhất quyết đòi lấy bí phương chế trà tổ truyền của nhà tôi để góp vốn vào xưởng của ả.

    Kiếp trước, tôi nhường suất kỹ thuật viên cho hắn, còn mình thì phải làm công việc nhặt trà vất vả nhất.

    Mẹ chồng nằm liệt giường, mỗi ngày tôi phải chạy đi chạy lại giữa nhà và xưởng hàng chục lần để thay tã, giặt giũ cho bà.

    Đến khi tôi dồn hết toàn bộ tiền tích góp, mua lại xưởng trà, cải tiến quy trình để thương hiệu cũ sống lại, thì chồng tôi lại…

    Ngay trong ngày xưởng trà niêm yết, hắn đã đẩy tôi vào chiếc nồi sắt lớn sôi ùng ục.

    “Nếu không phải vì cô không chịu đưa bí phương, thì Xuân Yến đâu có phá sản, đâu phải chạy trốn rồi bị xe tải cán chết!”

    “Xuân Yến nói rồi, đàn ông có dã tâm như tôi phải xứng đôi với người đàn bà từng trải. Cô ấy mới là tri kỷ của tôi!”

    Tôi bị nước sôi nh/ấ/n ch//ìm, mùi t/h/t mình bị nấu chín xộc thẳng vào mũi. Tôi đau đớn đến chết đi sống lại, cuối cùng bỏ mạng.

    Ngày trùng sinh, tôi mỉm cười đưa bí phương cho hắn:

    “Anh đi bàn hợp tác đi.”

    Trong lòng, tôi chậm rãi vuốt ve bản đăng ký bằng sáng chế, chỉ chờ khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt hắn sụp đổ.

  • Kiếp Này Tỷ Tỷ Muốn Làm Phượng Hoàng

    Đích tỷ vì muốn gả cho tiểu tướng quân thanh mai trúc mã, không tiếc lấy tính mạng ra uy hiếp.

    Nào ngờ sau khi thành thân, lại phát hiện tiểu tướng quân say mê cờ bạc, chẳng mấy chốc phá sạch gia sản, thậm chí còn đem cả nàng ra gán nợ.

    Còn ta, thay tỷ ấy gả cho Tứ hoàng tử thân thể yếu nhược từ thuở nhỏ.

    Về sau, Tứ hoàng tử đoạt ngôi thành công, ta cũng theo đó trở thành Hoàng hậu được muôn dân kính ngưỡng.

    Đích tỷ lòng đầy oán hận, giấu d/ao lẻn vào cung, mượn cớ ôn chuyện cũ, lại hung hăng đ/â/m một nhát vào ngực ta.

    “Tô Mặc Hoan, từ nhỏ ta đã cao quý hơn ngươi, nay dù sa sút phong trần, vẫn có thể giẫm ngươi dưới chân!”

    “Nếu ông trời bất công, thì ta sẽ hủy diệt ngươi, ha ha ha!”

    Lần nữa mở mắt, ta đã trở về ngày trước khi Triệu tiểu tướng quân đến phủ cầu thân.

    Đích tỷ cố ý khiến trên người nổi đầy mẩn đỏ, thuận thế giải trừ hôn ước này.

    Về sau lại không tiếc hạ dược, leo lên giường Tứ hoàng tử.

    Ta cố nén nụ cười nơi khóe môi.

    Chậu phân dát vàng, cứ thế tiếp nối mà nàng vẫn cam tâm nhận lấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *