Sau Ly Hôn , Tôi Gả Cho Đối Thủ Của Anh

Sau Ly Hôn , Tôi Gả Cho Đối Thủ Của Anh

Kết hôn được năm năm, chồng tôi nhất quyết đòi ly hôn, nói rằng muốn một mình đi lang bạt.

Một năm sau, anh ta nói linh hồn mình đã được cứu rỗi ở Tây Tạng, quay về tìm tôi để tái hôn.

Anh ta nói: “Anh muốn có với em một đứa con.”

Tôi khẽ đặt tay lên bụng đã hơi nhô lên, mỉm cười ngượng ngùng:

“Ơ? Song thai mà anh đòi một đứa thì hơi kỳ nhỉ, sợ là chồng hiện tại của tôi không đồng ý cho đâu đó.”

1

“Cái gì cơ?!”

Chuỗi tràng hạt trong tay Nghiêm Bình rơi xuống đất.

Làn da đen sạm vì nắng gió Tây Tạng khiến anh ta trông già đi vài tuổi so với trước kia.

“Em kết hôn từ khi nào vậy?!”

Tôi nghiêm túc nghĩ ngợi một chút.

“Chắc khoảng hai tháng sau khi ly hôn với anh.”

Anh ta đột nhiên nổi khùng, ngón tay siết chặt cổ tay tôi như gọng kìm, mắt đỏ ngầu vì tức giận:

“Chúng ta đã bên nhau từ năm mười tám tuổi, sao em có thể nhanh chóng lao vào vòng tay người khác như vậy?!”

Tôi điềm nhiên rút tay ra khỏi tay anh ta.

“Xin lỗi nhé, tôi không rõ phong tục chỗ anh thế nào, chứ bên tôi thì ly hôn xong không cần thủ tiết cho chồng cũ đâu.”

“Em làm thế là để trả thù anh!”

Nghiêm Bình túm lấy tóc mình, như thể đang vật lộn giữa một cuộc đấu tranh nội tâm, rồi lại nói:

“Thôi được rồi, giờ em lập tức đi phá thai đi, anh sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra!”

Tôi phì cười.

Đúng là Nghiêm Bình.

Anh ta luôn rất chắc chắn rằng, cho dù có đối xử với tôi tệ cỡ nào, tôi cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi anh ta.

Lúc khởi nghiệp vất vả, anh ta kêu than dự án quá cực, nửa đêm xách hành lý đòi về quê, là tôi thức trắng đêm ngồi chờ ở ga tàu, năn nỉ anh ta quay lại.

Khi công ty đứt vốn, anh ta trốn vào tiệm net chơi game để né tránh hiện thực, tôi thì mặt dày từng nhà cúi đầu xin lỗi các nhà cung cấp, gắng gượng giữ công ty lại.

Thậm chí khi anh ta lần đầu đề nghị ly hôn, nói “Hôn nhân giống như cái lồng, giam cầm sự tự do của anh”, tôi vẫn nghiến răng chịu đựng, nghĩ rằng đó chỉ là giai đoạn anh ta hoang mang nhất thời.

Bao nhiêu năm qua, sự kiên trì không rời bỏ của tôi đã trở thành điều đương nhiên trong mắt anh ta.

Chưa bao giờ anh ta nghĩ đến chuyện…

Tôi cũng có thể buông tay.

2

Tôi và Nghiêm Bình là thanh mai trúc mã.

Ngày điền nguyện vọng thi đại học, anh lén sửa nguyện vọng thành cùng trường với tôi, nói:

“Đế đô lạnh lắm, anh sợ em bị lạnh cóng.”

Ngoài cửa sổ, hoa phượng nở đỏ rực, cậu thiếu niên dưới nắng cười rạng rỡ.

Tôi đã từng nghĩ, đó chính là mãi mãi.

Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi chen chúc trong một gian hầm để khởi nghiệp, ký ức thời đó toàn là mùi ẩm mốc và mùi mì gói.

Đêm đông nguy hiểm nhất, ống nước sưởi dưới nền vỡ tung.

Tôi lôi anh ta từ trong dòng nước ra, cả hai ướt sũng co ro nơi hành lang.

Nghiêm Bình ôm đôi chân lạnh cóng của tôi thổi hơi sưởi ấm, giọng run rẩy:

“Bảo bối, sau này anh nhất định sẽ mua cho em một căn nhà có sưởi dưới sàn, nước nóng 24/24, sẽ không để em phải khổ thế này nữa.”

Năm đó, chúng tôi đăng ký kết hôn.

Để tiết kiệm, đến đám cưới cũng chẳng tổ chức.

Sau này công ty có chút khởi sắc, nhưng anh ta lại ngày càng không vui.

Anh ta nói chán ghét kiểu sống sáng chín tối năm như vậy—

“Anh vốn là người tự do, thích rong ruổi, thích lang bạt.”

“Cuộc sống này sắp khiến anh ngạt thở rồi.”

Để anh ta có thể điều chỉnh lại tinh thần, tôi tìm bác sĩ tâm lý cho anh, còn tạo điều kiện cho anh có thật nhiều thời gian làm điều mình thích.

Câu cá, leo núi, đi bộ đường dài, tập gym…

Còn tôi thì một mình gánh vác gần hết công việc của công ty.

Nhưng thứ tôi nhận lại cuối cùng… lại chỉ là một tờ đơn ly hôn.

3

“Ai dám bắt vợ tôi phá thai?”

Một người đàn ông mặc vest thẳng thớm bước nhanh về phía tôi, tay vòng nhẹ qua eo tôi.

Gót giày da lướt ngang chân Nghiêm Bình, mang theo một luồng gió mát lạnh.

“Không phải bảo em ở trong xe chờ anh sao? Nhỡ trơn trượt té ngã thì sao?”

Thấy rõ mặt người đến, sắc mặt Nghiêm Bình lập tức thay đổi.

“Anh… anh là Thương Diễn?”

Similar Posts

  • Thiên Tai Cũng Không Lạnh Băng Lòng Người

    Sắp tốt nghiệp, tôi và cô bạn thân đã bàn bạc từ lâu, dự định cùng bạn trai của mỗi người đi du lịch.

    Nhưng sát ngày khởi hành, tôi lại đột nhiên hủy chuyến.

    “Các cậu cứ đi đi, mình có chút việc phải về nhà.”

    Nghe vậy, bạn thân tôi – Trương Lan Lan – lập tức tỏ ra không vui:

    “Chúng ta đã nói rõ với nhau rồi, sao cậu có thể đổi ý vào phút chót!”

    Dĩ nhiên cô ta không vui, vì chuyến du lịch tốt nghiệp lần này, toàn bộ chi phí đều do tôi chi trả, tôi cũng lo hết mọi thứ.

    Bạn trai tôi – Dương Huy – cũng đứng bên cạnh nhíu mày:

    “Di Na, đừng gây chuyện nữa, sắp đến giờ xuất phát rồi, mau thu dọn đồ đạc đi.”

    Tôi lạnh lùng nhìn hai người họ diễn trò phối hợp ăn ý, trong đầu lại hiện lên bộ mặt tàn nhẫn của họ trong kiếp trước.

  • Kem Vị Vô Tình

    Ngày của mẹ, bên đường có hoạt động “đổi vật bằng tình yêu”.

    Em trai tôi nằng nặc đòi đổi kem.

    Tôi định dắt nó sang siêu thị bên cạnh mua.

    Nhưng mẹ lại ngăn lại: “Tốn tiền làm gì? Dùng tình yêu của con đổi chẳng phải được à?”

    Tôi không tin nổi, xác nhận lại lần nữa: “Tình yêu của con dành cho mẹ ạ?”

    Mẹ thản nhiên đáp: “Mẹ cần cái thứ vô dụng đó làm gì? Thà đổi kem cho em con vui còn hơn.”

    Tôi liếc nhìn tấm poster quảng cáo, gật đầu đồng ý.

    Được, vậy thì để con thực hiện mong muốn cuối cùng của mẹ.

  • Kẻ Truy Tung

    Tôi có một năng lực đặc biệt.

    Chỉ cần chạm vào đồ vật thân cận của người mất tích, tôi có thể nhìn thấy chính xác vị trí của họ.

    Trong giang hồ, người như tôi được gọi là “Kẻ truy tung”.

    Kiếp trước, lão gia nhà họ Giang từng bỏ ra một khoản tiền lớn để mời tôi ra tay,

    chỉ để tìm lại đứa cháu trai – Giang Sở Dương – đã mất tích nhiều ngày.

    Khi tôi hao tổn gần hết công lực khổ tu nhiều năm, cuối cùng cũng truy ra được tung tích của Giang Sở Dương,

    thì điện thoại đột ngột đổ chuông – là chị gái điên loạn của cậu ta gọi tới.

    Cô ta tin chắc rằng tôi bắt cóc em trai để lừa đảo, giọng đe dọa không ngớt:

    “Gọi là Kẻ truy tung đúng không? Ghê gớm thật đấy. Bố mẹ mày đang ở ngay dưới chân tao này. Tao cho mày 24 tiếng, nếu không tìm được em tao, tao sẽ cho họ nổ banh xác. Đến lúc đó, tao sẽ nhét từng mảnh thi thể của họ vào hộp gửi cho mày, để mày tự mình nhìn xem, đó là kết cục của một đứa lừa đảo.”

    Nhưng năng lực của tôi có giới hạn nghiêm ngặt – một ngày chỉ có thể tìm được một người.

    Tôi liều mạng chạy về nhà, nhưng điều chờ đón tôi chỉ là xác bố mẹ đã lạnh ngắt từ lâu.

    Còn tôi thì bị Giang Sở Ý một mực buộc tội là kẻ lừa đảo giết người.

    Cuối cùng, trong vô vàn nhục nhã và tra tấn, tôi uất nghẹn mà chết.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về đúng ngày lão gia nhà họ Giang đạp cửa cầu xin tôi giúp đỡ.

    Tôi lập tức cắt ngang lời ông:

    “Lão gia, chắc ông nghe mấy lời đồn nhảm ngoài giang hồ rồi? Làm gì có chuyện chỉ cần sờ vào một món đồ là tìm được người? Tôi không có bản lĩnh đó đâu. Nếu thật sự có người như vậy thì chắc họ thành thần tiên mất rồi. Ông nên báo công an thì hơn.”

  • Người Chồng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

    Mẹ ơi, có người đang gõ cửa.

    Bé gái ba tuổi chỉ vào cánh cửa đang đóng chặt, nơi đó truyền đến tiếng gõ chậm rãi và có nhịp điệu. Nhưng rõ ràng là tôi đã khóa trái cửa rồi mà, hơn nữa đây là tầng hai mươi ba.

    Con yêu, không có ai gõ cửa cả.

    Tôi run giọng an ủi con, nhưng lại thấy tay nắm cửa đang chậm rãi xoay. Điều kinh hoàng nhất là, đúng khoảnh khắc tiếng gõ dừng lại, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

    Tô Uyển, mở cửa đi, anh về rồi.

    Đó là giọng của chồng tôi – người đã mất cách đây năm năm.

  • Không Bao Giờ Ngoảnh Lại

    Chồng tôi là luật sư hạng nhất.

    Anh ta mất ba tháng, giúp người yêu cũ thắng vụ ly hôn, giành được tám mươi triệu tài sản.

    Tối hôm ăn mừng thắng lợi, anh uống đến ba giờ sáng mới về nhà.

    Hôm sau ngủ đến tận trưa, anh đưa tay ôm tôi: “Em yêu, dạo này anh bận muốn phát điên, hôm nay sẽ dành thời gian cho em.”

    Tôi ném thẳng tờ giấy chứng nhận ly hôn vào mặt anh ta: “Ba mươi ngày cân nhắc ly hôn vừa kết thúc hôm qua.”

    Anh ta sững người, lật điện thoại ra mới phát hiện, tôi đã gửi 99 tin nhắn, mà anh không đọc một cái nào.

    “Không đến mức ấy chứ? Anh bận thật mà…” Anh cuống lên.

    Tôi mỉm cười, chỉ tay vào xấp giấy tờ trên bàn: “Anh giúp cô ta chia được tám mươi triệu, tôi chỉ cần căn nhà này, như vậy là quá đáng sao?”

  • Tình Yêu Rơi Về Nơi Cũ

    Năm thứ năm yêu nhau với Cố Thừa Dã, tôi phát hiện anh có tình cảm với một cô gái khác.

    Hôm đó, tôi thẳng thắn nói rõ mọi chuyện và cho anh hai lựa chọn.

    Chia tay tôi, hoặc đưa cô ta ra nước ngoài.

    Cố Thừa Dã đứng trong gió lạnh cả một đêm, cuối cùng vẫn chọn tôi.

    Về sau, trong lễ cưới của chúng tôi, một bé gái bất ngờ xông vào hiện trường.

    “Ba ơi, ba không cần mẹ nữa, vậy con thì sao? Ba cũng không cần con luôn à?”

    Chiếc nhẫn trên tay anh lơi lỏng, anh chỉ để lại một bóng lưng lặng lẽ rời đi.

    Tôi tháo bỏ khăn voan cưới trên đầu, giật lấy micro từ tay MC.

    “Nếu anh còn dám bước thêm một bước, đám cưới này coi như chấm dứt.”

    Anh khựng lại trong chốc lát, rồi vẫn quay người bỏ đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *