Đừng Mở Cửa

Đừng Mở Cửa

Lúc mười một rưỡi đêm, tôi đặt một đơn đồ ăn ngoài.

Đang chuẩn bị ra mở cửa nhận thì điện thoại bất ngờ rung lên.

“Đừng mở cửa!”

“Đừng mở cửa!”

“Đừng mở cửa!”

Ba tin nhắn có nội dung giống hệt nhau, được gửi từ cùng một số điện thoại lạ.

1

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

Chuyện quái gì đây? Trò đùa à?

Người bên ngoài vẫn kiên trì gõ cửa, tiếng gõ càng lúc càng gấp gáp.

Tôi không dám chắc tin nhắn có ý gì, nhưng trực giác mách bảo tôi: Đừng mở cửa.

“Anh cứ để ở ngoài đi!”

Bên ngoài vang lên giọng nam, khẩu khí bình thản: “Vậy chị nhớ ra lấy nhé!”

Tôi tiến đến, nhìn qua mắt mèo ra ngoài, tối om.

Theo lý thì đèn cảm ứng ngoài hành lang phải sáng lên khi có người chứ, khu chung cư cũ đúng là phiền, mọi thiết bị đều quá cũ kỹ.

Lúc này, điện thoại lại rung lên.

Tôi mở ra xem.

【Đừng mở cửa, anh ta vẫn chưa đi! Sau lưng anh ta có dao!】

Trán tôi lập tức toát mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch, tay cầm điện thoại run lẩy bẩy.

Hắn chưa đi? Tức là bóng tối lúc nãy… là mắt hắn đang nhìn vào?

Tôi cảm giác da đầu mình tê rần, vội vã nhắn lại trong run rẩy: 【Anh là ai vậy?】

Đối phương không trả lời nữa.

Tôi thấy mình như vừa mất đi chiếc phao cứu sinh.

Tôi run rẩy mở app giao đồ ăn ra xem, ô chat với cửa hàng đầy tin nhắn: 【Chị ơi? Xin lỗi nhé, thấy đồ chưa nhận, đồ nướng nguội rồi thì chị nhớ hâm nóng nhé.】

Tôi không dám trả lời gì trong nhóm, lấy tay bịt miệng, không dám phát ra chút âm thanh nào.

Chỉ thấy thông báo mới bật ra: Giao hàng thành công.

Tôi nằm trên giường, suốt đêm mọi âm thanh nhỏ nhất đều khiến dây thần kinh tôi căng như dây đàn.

Tôi không ngừng nhìn điện thoại, gửi một tin: 【Anh là 305 à?】

Tôi ở phòng 304, 305 là căn đối diện, chỉ có hàng xóm đối diện mới thấy được người giao hàng.

Nhưng đối phương vẫn không trả lời, chắc là ngủ rồi.

Cả đêm tôi không chợp mắt.

Tôi muốn báo cảnh sát, nhưng không có bằng chứng cụ thể, liệu họ có tin không?

Tôi cầm cốc nước đầu giường uống một ngụm, không lâu sau thiếp đi trong cơn mơ màng.

Trong giấc mơ, tôi luôn có cảm giác có người đang đi lại trong phòng mình.

Nhưng dù thế nào cũng không thể mở mắt ra nổi.

Chỉ có thể rúc vào chăn thật chặt để tìm chút cảm giác an toàn.

Mùa hè trời sáng rất sớm.

Ánh sáng ban mai mang lại cho tôi phần nào dũng khí.

Tôi nhìn qua mắt mèo ra ngoài.

Cửa phòng 305 vẫn đóng im ỉm.

Trong trí nhớ tôi chưa từng gặp người hàng xóm này.

Tôi mới chuyển đến đây chưa đầy một tháng mà đã gặp chuyện kinh khủng thế này.

Xem ra phải dọn đi sớm thôi.

Tôi mở WeChat, đăng một dòng trạng thái: Tìm thuê nhà trong khu vực vành đai hai, ai có giới thiệu gì không?

Tôi kéo xuống xem bài đăng trước.

Là bức ảnh tôi được vinh danh là nhân viên xuất sắc.

Tiền thuê không phải vấn đề nữa, dù sao tôi vừa nhận được khoản thưởng năm mươi triệu.

Nghĩ đến công sức của mình, lòng tôi thấy dễ chịu phần nào.

Lúc này, điện thoại rung lên.

Lại là số của tối qua.

【Xin lỗi nhé, tối qua tôi ngủ mất tiêu. Mong chị đừng kể chuyện này cho ai, tôi sợ gặp phiền toái không đáng có!】

Tôi thấy ấm lòng, lập tức nhắn lại: 【Yên tâm.】

Có tiếng gõ cửa lần nữa.

Tôi giật mình.

Similar Posts

  • Phượng Quan Đoạn Tình

    Ta cùng Trấn Bắc hầu – Cố Hoài Yến, đính hôn đã ba năm, năm nay mới lần đầu được mời tới phủ hắn trọ lại, cùng hắn thủ tuế.

    Nửa đêm chợt tỉnh, lại trông thấy biểu muội hắn – cô nhi được nuôi trong phủ, khoác áo hồ ly đen của hắn, đầu cài bộ dao mà hắn đã tặng cho ta, chân kiễng trong tuyết, lén hái nhành mai do chính tay hắn trồng.

    Mặt ta lập tức lạnh như sương:

    “Hầu gia, trong mắt ta, không dung nổi một hạt cát mờ ám.”

    Để dỗ ta nguôi giận, ba ngày sau, hắn liền vội vàng gả biểu muội ra biên quan.

    Năm năm sau, đêm trước đại hôn, tại hợp cẩn yến, hắn uống say như chết, một mình ngồi nơi góc khuất, dùng đầu ngón tay chấm rượu viết lên bàn dòng chữ thoắt hiện rồi tan:

    “Cả đời ta hối tiếc, là ngàn dặm phong sương của nàng, đều do ta mà khởi.”

    Ta lập tức thu tay lại, vốn định vì hắn khoác áo choàng.

    Rạng sáng hôm sau, trước mặt tân khách hai phủ, ta đích thân ném phượng quan xuống chính đường.

    Lòng chàng đã gửi theo gió sương, còn cần chi cưới người nằm gối bên?

  • Cái Kết Viên Mãn

    Khi Tần Mộ Dạ—thanh mai trúc mã của tôi—đạp cửa xông vào nhà, tôi đang cùng ba mẹ bàn chuyện đính hôn của anh trai.

    Tần Mộ Dạ bước đến bên cạnh ba tôi: “Chú Thẩm, cháu không đồng ý cuộc hôn sự này.”

    Ly trà trong tay ba tôi rơi xuống vỡ tan tành.

    Mẹ tôi giật mình, ném luôn danh sách khách mời trong tay.

    Anh trai tôi vội vàng kéo chặt áo ngủ.

    Tần Mộ Dạ kéo tôi ra khỏi người anh tôi, siết chặt vai tôi: “Em nghe thấy chưa, Thẩm Chiêu Chiêu, anh không đồng ý.”

    Tôi như hồn lìa khỏi xác, đứng ngẩn tại chỗ.

    Tần Mộ Dạ thích anh tôi? Má ơi!

  • Bức Email Thứ Tư Của Bà Ngoại

    Khi tôi nhìn thấy bức email hẹn giờ thứ tư của bà ngoại, tôi đang nằm trong phòng bệnh.

    Năm tôi mười sáu tuổi, khi bà ngoại hấp hối đã dặn tôi:

    “Niếp Niếp, mỗi khi con đứng trước một ngã rẽ của cuộc đời, hãy mở một bức email của bà.”

    Bức thứ nhất nói tôi đừng đi buổi đấu giá từ thiện đó.

    Vì vậy tôi bỏ lỡ cơ hội quen biết một ông trùm tài chính, chọn bắt đầu từ vị trí thấp nhất.

    Ba năm sau, tôi trở thành lãnh đạo trẻ nhất của tập đoàn, trong khi tất cả những nhân vật nổi tiếng tham gia buổi đấu giá hôm đó đều bị bắt vì liên quan đến rửa tiền.

    Bức thứ hai nói tôi đừng nhận phần cổ phần được tặng.

    Vì vậy tôi từ chối số cổ phần mà hội đồng quản trị định trao, chỉ nhận mức lương cố định.

    Một năm sau, công ty bị phanh phui việc gian lận tài chính, cổ phiếu sụt giá thê thảm.

    Tất cả các lãnh đạo giữ cổ phần đều phá sản sau một đêm, chỉ có tôi vì không sở hữu cổ phần nên không bị liên đới trách nhiệm.

    Nhưng bức thứ ba lại bảo tôi đừng tin người đàn ông đã đỡ nhát dao thay tôi.

    Tôi đã do dự, nhưng cuối cùng vẫn chọn kết hôn với Cố Thừa Trạch, người từng che chắn cho tôi trong một vụ tấn công.

    Cho đến khi tôi sắp sinh con, nước ối đã vỡ, vậy mà anh ta vẫn không chịu gọi bác sĩ.

    Nhìn tôi đau đớn quằn quại, anh ta lấy điện thoại ra, đưa tôi xem ảnh một cậu bé chín tuổi:

    “Tôi đã có người thừa kế rồi. Đứa trong bụng cô, không cần nữa.”

    Tôi run rẩy hỏi anh ta một câu, giọng yếu ớt nhưng căm phẫn:

    “Anh định giết con mình, chỉ vì một đứa con riêng sao?”

    Người đàn ông đó bỗng bật cười:

    “Về mặt pháp lý, nó mới là con tôi. Còn đứa của cô, mới là con ngoài giá thú.”

    Nhìn bóng lưng anh ta rời đi và cánh cửa bị khóa chặt, tôi run rẩy đăng nhập vào hộp thư, mở bức email thứ tư vừa được giải mã.

    Lời nhắn cuối cùng bà ngoại để lại bảy năm trước:

    [Đừng rời khỏi ngôi nhà cũ.]

  • Độc Sủng Tiểu Thanh Mai

    Ngày bạch nguyệt quang của Tạ Thừa Chu thành thân.

    Ta cùng hắn đi uống rượu mừng.

    Giữa tiệc rượu linh đình, hắn còn lấy khăn tay của ta để lau nước mắt.

    Đến lúc hồi phủ, hắn ngẩng đầu nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ, trong mắt lấp lánh ánh lệ u sầu.

    Hắn than thở: “Buồn quá, chúng ta không thể quay về được nữa rồi.”

    Hôm nay nàng ấy đại hôn, trong lòng hắn hẳn là khó chịu lắm.

    Ta nhất thời chẳng biết nên an ủi làm sao.

    Trầm ngâm hồi lâu, ta mới chậm rãi mở lời:

    “Ta biết, huynh vẫn chưa quên được nàng ấy.”

    Tạ Thừa Chu nhếch mép, gắt lên:

  • Sau Khi Nhận Nhầm Song Sinh

    Sau kỳ thi đại học, tôi lấy hết can đảm chạy đến nhà nam thần tỏ tình.

    Cửa nhà Tạ Cận Ngôn không khóa, thậm chí cửa phòng tắm cũng khép hờ.

    Bên trong vang lên tiếng nước tí tách rơi.

    Tôi đỏ mặt, hai bước thành một rón rén nép vào cửa, lén nhìn vào trong.

    Gò má điển trai, tấm lưng rộng rãi, vòng eo săn chắc, làn da màu đồng…

    Ừm… màu đồng?

    Tầm mắt trượt xuống dưới, bất ngờ lướt qua thứ to lớn ấy…

    Khoan đã, sao anh ấy lại quay lại rồi?!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *