DUY NGUYỆN CHIÊU CHIÊU

DUY NGUYỆN CHIÊU CHIÊU

Năm ta tròn mười tuổi, mẫu thân sinh đệ đệ.

Tổ mẫu lấy mười lượng bạc và bán ta cho bọn môi giới.

Ta bị dẫn đến trước một vị ca ca ốm yếu, thanh lãnh, huynh nhìn thấy ta thì nổi trận lôi đình.

Ta co ro cúi đầu, huynh trông thấy bộ dạng tội nghiệp ấy thì đành thở dài một hơi: “Thôi được, ngươi cứ tạm thời lưu lại trong phủ đi.”

Về sau, mẫu thân và phụ thân đến tìm ta, huynh ấy lạnh lùng che chắn cho ta ở sau lưng: “Minh Vương phủ chỉ có một Minh An Quận chúa, còn thiên kim của nhị vị thì bổn vương không biết.”

1

Mẫu thân sinh đệ đệ, ta rất vui mừng.

Hằng ngày ta giúp tổ mẫu giặt tã cho đệ đệ, thêu thùa y phục nhỏ.

Mặt mày tổ mẫu và mẫu thân lại suốt ngày lo âu ủ dột, lúc ăn cơm, tổ mẫu nhìn bát cháo không có lấy một hạt gạo mà thở dài nặng nề.

Tuy còn nhỏ nhưng ta cũng hiểu vì sao tổ mẫu và mẫu thân lại buồn phiền như vậy.

Thế nên khi tổ mẫu nhận mười lượng bạc rồi trao ta cho bọn môi giới, ta chẳng hé răng nửa lời, cứ thế lẳng lặng đi theo chúng.

Nghe tiếng mẫu thân khóc lóc gọi ta ở phía sau, ta hơi do dự muốn ngoái đầu nhìn nhưng người môi giới nắm tay ta nói: “Cô nương ngoan đừng mềm lòng, phúc phận của cô nương lớn lắm đấy. Chuyến đi này ắt sẽ hưởng vinh hoa phú quý không kể xiết.”

Có bạc rồi, mẫu thân và đệ đệ sẽ không phải sống khổ sở nữa.

Ta nghĩ đến đó thì nhoẻn miệng cười, bình tĩnh leo lên xe ngựa cùng người môi giới.

Xe ngựa lắc lư đưa ta đến trước một phủ đệ uy nghi, rộng lớn.

Ta không biết chữ trên bảng hiệu nên chỉ đành rảo bước theo người môi giới tiến vào trong.

Từ nhỏ đến giờ ta chưa từng thấy nơi nào lớn đến vậy, cây hoa ngọn cỏ bên trong đều khác hẳn bên ngoài.

Ta cùng người môi giới đến một sân viện tĩnh lặng, thoang thoảng mùi thuốc đắng.

Người môi giới cung kính quỳ xuống ngoài sảnh, ta cũng lơ ngơ quỳ theo.

Lão gia đi cùng chúng ta khom lưng, kính cẩn nói với bên trong rèm che: “Vương gia, đây là người mà Thế tử bảo mang đến.”

Một bàn tay tái nhợt vén màn lên.

Người từ trong bước ra đẹp rạng ngời đến mức làm ta nhất thời ngẩn ngơ không nói nổi.

Ta chưa học chữ bao giờ, chỉ có thể cảm thán vị ca ca ấy giống như hạ phàm từ trên trời.

Huynh khẽ nhướng cặp mày tinh xảo, lướt mắt qua gương mặt ngây dại của ta, trầm giọng hỏi: “Hắn có ý gì?”

Lão gia cúi đầu tựa như rất sợ hãi, hạ giọng: “Thế tử nói… nói là đưa người đến xung hỉ.”

Xung hỉ là gì, ta không rõ.

Trong phòng bỗng chùng xuống, tiếng hô hấp của vị ca ca đẹp đẽ kia nặng nề hơn.

Ta hiếu kỳ ngẩng đầu lên nhìn huynh ấy thì bắt gặp đôi mi mục như hoạ ấy giờ đã tối sầm.

“Cố Hành Chỉ, hắn giỏi lắm!”

Huynh giơ tay chỉ vào ta, hơi thở gấp gáp: “Đây là tìm cho bổn vương một nữ nhi hay sao!”

“Bảo hắn lăn đến đây cho bổn vương!”

Một tiếng quát lớn vang xuống, ta sợ co rụt cổ lại.

“Ngày hôm trước Thế tử đã đi Giang Châu, nói là có việc khẩn.”

Khuôn mặt vốn tái nhợt của huynh ấy dường như ửng lên đôi phần, trông càng thêm phần diễm lệ.

“Bổn vương thấy hắn chỉ mong bổn vương chết sớm ngày nào hay ngày ấy thì có!”

Mọi người trong phòng lặng thinh, vị ca ca đẹp đẽ đột nhiên giận dữ chỉ vào ta:

“Lôi nàng ra khỏi đây cho bổn vương!”

Ta nghe câu đó thì hơi hoảng, chống tay xuống sàn nhích tới gần huynh, ngửa mặt nài: “Đừng ném ta đi. Ta… ta biết giặt quần áo.”

Huynh cúi mắt đánh giá ta, thấy ta đang mặc áo ngắn rách nát, giày vải cũng thủng một lỗ.

Ta bối rối dùng tay níu vạt áo ngắn không vừa người, cúi đầu không dám lên tiếng.

Căn phòng im lặng trong chốc lát, ta cẩn thận nín thở.

“Thôi được, tạm cho ngươi ở lại phủ.”

Nói rồi huynh đứng dậy bước vòng qua ta đi ra ngoài, vạt trường bào sượt qua má ta thoảng mùi hương nhè nhẹ.

Ta được giữ lại trong phủ, người môi giới trước khi đi khỏi còn nói với ta: “Hầu hạ Vương gia cho tốt, cô nương phất lên chỉ trong nay mai.”

Vương gia là ai, có phải vị ca ca ấy không?

Huynh ấy tựa hồ đang lâm bệnh, quả đúng là cần có người chăm sóc.

Ta đứng trong căn phòng trống trải không một bóng người, buồn chán đến độ muốn thiếp đi.

Thế là ta dựa vào kệ bày hoa và sách, cuộn mình trên sàn, vì dưới đất lạnh nên ta bèn kéo màn dài phủ lên người mình.

Ta đang ngủ thiu thiu thì có người lay tỉnh.

Ta lờ mờ mở mắt, thấy vị ca ca đẹp đẽ kia đang sững sờ nhìn ta chằm chằm.

“Sao ngươi ngủ ở đây?”

Ta dụi mắt, đáp: “Ta đợi ca ca về.”

Huynh sững người lại, bật cười khẽ: “Ai cho ngươi gọi bổn vương là ca ca?”

Ta nghiêng đầu, thật thà nói: “Vì ca ca đẹp lắm.”

Huynh bật cười, tiếng cười nhẹ nhàng như dòng suối giữa núi non, êm tai đến cực độ.

Một luồng nhiệt ấm áp trùm lên người ta, thì ra là huynh cởi trường bào của mình khoác cho ta.

Trường bào phảng phất mùi hương nhẹ trên thân huynh, ta dùng má cọ cọ vào lớp lông ở cổ áo, bật cười thích thú.

“Ngươi tên gì?”

Huynh ngồi xổm, nhìn ta bằng ánh mắt ngang tầm.

Ta ngượng ngùng lắc đầu: “Ta không có tên, ở nhà mọi người gọi ta là Nha Đầu.”

Huynh giật mình, thần sắc dịu lại đôi phần, sau đó cẩn thận chỉnh thẳng vạt áo cho ta, nhẹ giọng nói: “Để ta đặt cho ngươi một cái tên, được chứ?”

Ta vui sướng ngước nhìn huynh, hớn hở: “Dạ, đa tạ ca ca.”

Huynh đứng dậy, đưa tay về phía ta.

Ta ngây ngốc ngẩng đầu nhìn lòng bàn tay sạch sẽ ấy, khẽ lùi lại: “Tay … tay ta bẩn.”

Huynh bèn quỳ xuống nắm lấy tay ta: “Ca ca không chê tay ngươi dơ.”

Cảm nhận được hơi lạnh từ tay huynh, ta liền dùng chút sức nắm chặt bàn tay ấy.

Huynh phát giác động tác của ta thì cúi đầu, ánh mắt như đang có điều thắc mắc.

Ta ngẩng đầu cười với huynh: “Ta sưởi tay cho ca ca.”

Huynh cười nhẹ rồi lắc đầu, dắt ta đến trước án thư.

Huynh cầm bút viết trên tờ giấy Tuyên ba chữ to, ta không biết nó là gì, chỉ thấy chữ viết thật đẹp.

“Tiêu Thì Diên, là tên của ta.”

Huynh ngẫm nghĩ một chút rồi lại viết thêm ba chữ.

“Tiêu Thì Chiêu.”

Huynh chỉ ba chữ phía dưới bảo ta: “Từ nay, ngươi liền theo họ ta, ngang hàng với ta, gọi là Tiêu Thì Chiêu.”

Từ đó, ta ở bên cạnh phòng của Tiêu Thì Diên.

Ta gọi huynh là ca ca, huynh gọi ta là Chiêu Chiêu.

2

Tiêu Thì Diên thích ngồi dưới hiên đọc sách, ta sợ quấy rầy huynh nên bèn cầm chổi quét sân.

Nghe tiếng động, huynh ngẩng lên, thấy ta đang cầm cây chổi còn cao hơn người thì bất đắc dĩ nói: “Muội quét sân làm gì?”

Ta luống cuống ôm cây chổi giải thích: “Tổ mẫu muội bảo trong nhà không nuôi kẻ rỗi việc.”

Huynh nhẹ nhàng thở dài rồi đứng dậy đi đến trước mặt ta, gạt cây chổi ra, nắm tay kéo ta vào phòng và rửa tay cho ta.

Bàn tay khô nứt của ta được nước ấm xối qua, huynh chẳng chút chê bai mà cẩn thận chùi sạch từng ngón.

Ta không kiềm được mà nức nở.

Tiêu Thì Diên lau nước mắt cho ta, giọng nói ôn hòa chẳng giống người trần gian vang lên: “Sao lại khóc?”

Ta cúi đầu không chịu đáp, mặc kệ nước mắt tuôn rơi.

Huynh khụy gối ngồi ngang tầm mắt ta, đưa tay ôm ta vào lòng rồi khẽ vuốt lưng an ủi.

“Chiêu Chiêu, quên chuyện trước kia đi.”

“Hiện tại muội tên Tiêu Thì Chiêu, muội có ca ca.”

“Có ca ca ở đây, sau này sẽ không để muội phải chịu nửa phần ấm ức.”

Similar Posts

  • Trọng Sinh, Cướp Lại Vận Mệnh Cho Mẹ

    Kiếp trước, bố tôi nghiện cờ bạc, còn mẹ vì mưu sinh phải làm ba công việc cùng lúc.

    Vì làm việc quá sức trong thời gian dài, mẹ tôi đổ bệnh nặng mà lại không có tiền chữa trị.

    Tôi đã khóc lóc cầu xin dì – em gái mẹ – người đã gả vào nhà giàu – cứu mẹ tôi.

    Vậy mà dì lại đuổi tôi như đuổi một kẻ ăn mày:

    “Nhìn mày cái bộ dạng nghèo hèn thế kia, chẳng may làm bẩn thảm nhà tao thì sao? Muốn trách thì trách mẹ mày bạc mệnh, chết cũng là đáng đời! Đúng là xui xẻo!”

    Bị bệnh viện đuổi về vì không có tiền, tôi đành đưa mẹ về nhà chờ chết.

    Nào ngờ trên đường về, một chiếc xe tải lao tới, tôi và mẹ đều bỏ mạng.

    Sau khi chết, tôi mới biết, dì đã lén buộc một hệ thống “trao đổi số mệnh” vào mẹ tôi.

    Hệ thống ấy có ba lần cơ hội đổi vận, và kết quả là mẹ tôi bị lấy mất: thành tích thi đại học, người yêu trong mộng, và cả sức khỏe của chính mình.

    Lần nữa mở mắt, tôi phát hiện mình đã quay về quá khứ – đúng vào khoảng thời gian trước kỳ thi đại học của mẹ.

  • Công Đạo Cho A Hành

    Ngày ta được đón về Trấn Nam Hầu phủ, trên dưới cả phủ như gặp đại địch.

    Lão thái thái đoan tọa ở vị trí đầu trên chính sảnh, trong tay mân mê một chuỗi phật châu bích ngọc, ánh mắt lướt qua người ta, như đang xem xét một món hàng chẳng mấy vừa ý. Hầu gia và Hầu phu nhân ngồi hai bên, sắc mặt lạnh nhạt. Trong sảnh còn đứng hai người nữa — thế tử Cố Chiêu Ninh, cùng minh châu trong tay Hầu phủ là Cố Vãn Đường.

    Cố Vãn Đường mặc một chiếc áo ngắn màu vàng nhạt, trên đầu cài trâm lắc bước bằng vàng ròng khảm ngọc trai, dung mạo như vẽ, da trắng như ngọc. Nàng đỏ hoe mắt, rụt rè nhìn ta, giống như một con thỏ bị kinh sợ.

    “Đây là A Hành phải không?” Lão thái thái lên tiếng, giọng điệu chẳng nóng chẳng lạnh, “Đã trở về rồi thì cứ an ổn mà ở lại. Vãn Đường đã ở trong phủ mười sáu năm, tình như tỷ muội với con, con chớ có ức hiếp nó.”

    Cố Chiêu Ninh lạnh lùng bổ thêm một câu: “Đừng tưởng về Hầu phủ rồi thì có thể làm oai làm phách. Vãn Đường mãi mãi là đích nữ của Hầu phủ, tốt nhất ngươi nên nhận rõ thân phận của mình.”

    Ta đứng giữa sảnh, nghe những lời cảnh cáo dồn dập ập tới, không nhịn được đưa tay gãi gãi đầu.

    “Cái đó…” Ta mở miệng, giọng không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy, “Ta không phải A Hành.”

    Cả sảnh lặng ngắt như tờ.

  • Tôi Đã Tự Mình Lớn Lên

    Bố mẹ tôi từ trước đến giờ chưa hề hòa thuận với nhau.

    Họ cãi nhau suốt, rồi cuối cùng cũng dọn ra sống riêng.

    Đến Tết – lẽ ra là dịp cả nhà đoàn tụ – mẹ vẫn không quay về.

    Ngày hôm sau, một người luật sư đến gõ cửa, mang theo giấy ly hôn.

    Tôi không hiểu trong đó viết gì, chỉ biết là khiến ông bà nội nổi giận đùng đùng.

    Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt, ông bà nhốt luật sư ngoài cửa.

    Người luật sư trông nho nhã ấy đứng đó khoảng mười phút, cuối cùng chỉ để lại một câu:

    “Vậy thì hẹn gặp ở tòa.”

    Câu nói đó khiến không khí trong nhà dịp Tết trở nên nặng nề đến khó thở.

    Tôi vốn đã chẳng phải đứa trẻ được yêu quý trong nhà, chỉ biết cắm đầu cắm cổ làm việc nhà, sợ gây phiền phức cho ai.

    Bố móc từ túi ra một phong bao lì xì đỏ rực, dúi vào tay em trai.

    Ông cười tít mắt: “Tiểu Bảo, chúc mừng năm mới nha.”

    Em trai nhận lấy lì xì rồi thơm lên má ông một cái.

    Bố yêu chiều véo nhẹ má nó, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng.

  • Điều Ước Trở Thành Đứa Trẻ Bị Bỏ Lại

    Con trai tôi nói điều ước lớn nhất của nó là được trở thành trẻ em bị bỏ lại ở quê.

    Tôi rất khó hiểu, liền hỏi con chuyện gì đang xảy ra.

    Nó không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tại sao mẹ không đi làm? Lúc nào cũng để ba một mình kiếm tiền?”

    Tôi nghẹn họng không biết nói gì.

    Tôi kiên nhẫn giải thích: “Mẹ tuy không có việc làm, nhưng luôn bên con, đâu có để con thiếu tình thương của mẹ đâu.”

    Nó cúi đầu, lẩm bẩm: “Ai thèm tình thương của mẹ chứ, con muốn là tự do.”

    Vì nghĩ cho con, tôi nuốt ngược uất ức vào lòng, tiếp tục ở nhà đồng hành cùng nó trưởng thành.

    Về sau, nó thành đạt, nổi tiếng.

    Khi được phỏng vấn, người nó cảm ơn nhiều nhất là ba.

    Khi nhắc đến tôi, nó nói: “Mẹ tôi thì không có kiến thức, chẳng giúp gì được, còn gây tổn thương rất lớn cho tôi.”

    Tôi bị cư dân mạng tấn công đến mức mắc trầm cảm, nó lại làm ngơ như không có chuyện gì xảy ra.

    Khi tôi bệnh nặng, nó thậm chí không về nhìn tôi lần nào.

    Tôi buồn bã mà ra đi.

    Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã quay về đúng ngày nó ước được làm trẻ em bị bỏ lại.

  • Nuôi Con Bằng Ai

    Bà chủ du học về nước nói rằng quan niệm nuôi con trong nước quá cổ hủ, yêu cầu tôi phải chăm trẻ theo hướng dẫn của AI.

    “AI bảo cho uống 30ml sữa thì tuyệt đối không được cho 31ml.”

    “Bé khóc à? Đừng bế vội. Trước hết hãy ghi âm lại tiếng khóc, đo decibel, thời gian, chọn nguyên nhân khóc trong ứng dụng. AI sẽ phân tích xem đây có phải là ‘khóc vô hiệu’ không.”

    “Nhớ kỹ, cô đến đây là để làm theo chỉ thị, không phải dựa vào ‘kinh nghiệm’.”

    Cô ta liếc tôi đầy khinh bỉ, lạnh nhạt nói thêm:

    “Con tôi sau này sẽ vào Ivy League, nên từ bé phải được quản lý bằng cách khoa học và hiệu quả nhất. Tôi trả cô ba mươi triệu một tháng, không phải để cô làm ‘mẹ thứ hai’ của nó.”

    Tôi nhìn đứa trẻ bé xíu trong nôi, đang khát khao một cái ôm, lần đầu tiên tôi bắt đầu nghi ngờ cái danh “bảo mẫu vàng” của mình.

    Thế nhưng, khi tôi làm đúng như AI hướng dẫn rồi, sao cô ta lại bắt đầu hối hận?

  • Bạn Cùng Phòng Không Tồn Tại

    Nửa đêm mười hai giờ, hai cô gái trong ký túc xá đối diện đang nói chuyện to.

    Cách âm của dãy ký túc xá rất tệ, mỗi tối tôi và bạn cùng phòng đều bị làm ồn đến không ngủ được.

    Hôm nay, chúng tôi không nhịn được nữa, chạy sang gõ cửa phòng đối diện.

    Kết quả là hôm sau, hai cô ấy chết rồi.

    Nghe nói miệng các cô bị khâu lại, máu thịt be bét!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *