Em Chồng Mang Thai Với Huấn Luyện Viên Quân Sự

Em Chồng Mang Thai Với Huấn Luyện Viên Quân Sự

Em chồng vừa mới vào đại học thì mang thai với huấn luyện viên quân sự của trường.

Tôi khuyên con bé nên tập trung vào việc học, rồi dẫn nó đi phá thai.

Sau khi tôi đóng tiền viện phí xong, vừa ra khỏi quầy thì thấy con bé ôm bạn trai khóc lóc, nước mắt lưng tròng, miệng không ngừng oán trách tôi đã ép nó giết con.

Mẹ chồng nghe được, lập tức chạy tới chửi tôi té tát.

Chồng tôi đi sau bà, im lặng không nói một lời.

Bà ta tức giận quá mức, đẩy tôi rơi từ tầng sáu xuống.

Lúc tỉnh lại, tôi quay về đúng ngày hôm đó – ngày mà em chồng ôm que thử thai hai vạch đến tìm tôi, vừa khóc vừa kể lể.

“Ngoan, chị đừng nói vậy về anh Minh, anh ấy không phải lừa em đâu.”

“Anh ấy yêu em từ cái nhìn đầu tiên, thật lòng lắm, chỉ là bây giờ chưa chuẩn bị tâm lý làm bố thôi.”

“Nhưng em sẵn sàng cho anh ấy thời gian.”

Tôi mỉm cười nhẹ: “Phí Phí, chúc mừng em nhé, sắp làm mẹ rồi.”

1

Ở bệnh viện, tôi vừa đóng xong tiền thì thấy em chồng lao vào lòng bạn trai, khóc như mưa.

“Hu hu, anh Minh ơi, chị dâu muốn giết con của chúng mình!”

Tôi chết lặng đứng tại chỗ. Ánh mắt Lưu Tuấn Minh đầy ẩn ý nhìn tôi, dịu giọng dỗ dành cô gái trong lòng: “Phí Phí, đừng khóc nữa, trước hết…”

Còn chưa nói xong, mẹ chồng đã tức tối lao tới, miệng chửi không ngừng.

Chồng tôi – Chu Khải Việt – đi ngay sau bà, vẫn im lặng như câm điếc.

“Niên Thanh Nguyệt, mày là con gà mái không biết đẻ, không đẻ được thì cũng đừng hại con gái tao!”

Thấy tình hình như vậy, Lưu Tuấn Minh cũng hùa theo: “Con tôi mắc mớ gì đến cô mà cô dám lên tiếng?”

Càng nói càng quá đáng, từ lời lẽ xúc phạm chuyển sang động tay chân.

Mẹ chồng dùng hết sức đẩy tôi rơi từ tầng sáu xuống.

Chu Phí Phí đứng nhìn cả quá trình, không hề động lòng, còn nhếch môi cười lạnh, khiến người ta lạnh sống lưng.

Chu Khải Việt từ đầu tới cuối vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc, không nói nổi một câu.

Trước khi mất ý thức, tôi nghe mẹ chồng hét lên:

“Không liên quan đến tôi! Là nó tự sát vì giết người không thành!”

“Con trai tôi, con gái tôi, cả thằng kia đều có thể làm chứng!”

Thật đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.

Tôi và Chu Khải Việt là bạn đại học, những ngày yêu đương ngọt ngào che giấu hết mọi khuyết điểm giữa hai người.

Anh ta chưa bao giờ cãi nhau với tôi, chuyện gì cũng để tôi quyết.

Tôi tưởng đó là sự tôn trọng, ai ngờ cưới về mới phát hiện anh ta chỉ là kẻ không có chính kiến, lại còn bám váy mẹ.

Mẹ chồng – Trần Tú Hương – là góa phụ, một mình nuôi hai đứa con khôn lớn.

Khi còn trẻ, bà nhờ người mai mối kết hôn với ba chồng tôi. Tiếc là ông bị bệnh xương mềm, cả đời chỉ nằm liệt giường.

Nhà nội giàu có, nhưng tiền đều do các anh em khác làm ra.

Sau khi ba chồng qua đời, bà ấy làm ầm lên, giành được không ít tài sản và đất đai.

Bên nhà chồng coi bà như hung thần, ai cũng sợ tránh cho xa.

Trần Tú Hương oán hận vì không lấy được người khỏe mạnh, tính tình ngày càng méo mó.

Bà trút mọi oán hận lên hai đứa con, khiến Chu Khải Việt và Chu Phí Phí từ nhỏ đã sợ mẹ như sợ cọp, chỉ biết răm rắp nghe theo.

Tôi lớn lên trong một gia đình đầy tình yêu thương. Bố mẹ và em trai đều định cư ở nước ngoài.

Trước khi cưới, gia đình từng khuyên tôi cùng sang đó định cư, nhưng khi ấy tôi và Chu Khải Việt yêu nhau sâu đậm không nỡ rời xa.

Tôi thương cảm cho hoàn cảnh của anh em họ, đối xử với Phí Phí như em ruột, hy vọng sẽ khiến họ hiểu rằng ai cũng xứng đáng được yêu thương.

Nhưng lòng tốt của tôi chẳng thể cảm hóa được họ, ngược lại còn khiến tôi rơi vào kết cục bi thảm thế này.

Cơn oán hận và bất cam cuộn trào trong lòng, ý thức dần dần tiêu tán như làn khói xanh mỏng.

2

Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại nửa tháng trước.

Chu Phí Phí hoảng loạn cầm hai que thử thai hai vạch đến tìm tôi, nước mắt lưng tròng.

“Ngoan, chị đừng nói vậy về anh Minh, anh ấy không phải chơi đùa với em đâu.”

“Anh ấy yêu em từ cái nhìn đầu tiên, thật lòng lắm, chỉ là bây giờ chưa chuẩn bị tâm lý làm bố thôi.”

“Nhưng em sẵn sàng cho anh ấy thời gian.”

“Bây giờ mà bỏ đứa bé chẳng khác nào giết người cả.”

“Em tin rằng khi em sinh con ra, anh ấy nhất định sẽ cảm động. Đợi khi bọn em cưới nhau, em sẽ là vợ bộ đội.”

Nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của Chu Phí Phí lúc tôi bị đẩy khỏi tầng sáu, tôi khẽ mỉm cười: “Ừ, em nói đúng, là chị lúc đó nhất thời nóng nảy, lỡ lời rồi.”

Tôi chẳng biết gì về Lưu Tuấn Minh ngoài việc anh ta là huấn luyện viên quân sự của Phí Phí.

Trong đợt huấn luyện, anh ta nói những lời ngon ngọt, đưa con bé vào khách sạn, nó còn tưởng mình gặp được chân ái.

Đã nói là yêu từ cái nhìn đầu tiên, thì tôi còn biết làm gì ngoài việc chúc phúc?

“Phí Phí, chúc mừng em nhé, sắp được làm mẹ rồi. Tấm chân tình của em nhất định sẽ chạm đến trái tim ba đứa nhỏ.”

Chu Phí Phí thấy tôi đổi thái độ nhanh như vậy, ngẩn người một lúc, nhỏ giọng hỏi:

“Chị, vừa nãy chị không phải còn bảo em bỏ đứa bé sao? Còn nói anh Minh không có trách nhiệm, không yêu em thật lòng.”

“Chị còn khuyên em nên tập trung vào việc học, đừng vì chút bồng bột mà hủy hoại cả đời mình.”

“Ôi dào, lúc đó chị nghĩ hơi nhiều thôi mà. Hơn nữa chị cũng chưa từng gặp bạn trai em, chỉ nghe vài lời đã vội kết luận thì đúng là quá phiến diện.”

“Em là người trong cuộc, em cảm nhận được anh ta yêu em, thì chắc chắn là không sai đâu.”

“Người ta thường nói thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một mối duyên. Em tìm được chốn về rồi, chị mừng còn không kịp nữa là.”

“Còn chuyện học hành, em có thể xin bảo lưu kết quả một thời gian. Bây giờ nhà nước còn khuyến khích sinh viên kết hôn, sinh con cơ mà, em đi trước thời đại đấy chứ.”

“Tuy có con rồi quay lại trường học sẽ hơi khó khăn, nhưng nếu Lưu Tuấn Minh yêu em đến vậy, anh ta sẽ không nỡ để em phải chịu khổ đâu. Mà nói cho cùng, không phải còn nhà chồng sao?”

Chu Phí Phí nghe xong, nhanh chóng chìm vào giấc mơ làm vợ lính của mình.

Kiếp này, vì tôi không cản trở, nên con bé đi bệnh viện siêu âm.

Nó háo hức gọi điện cho Lưu Tuấn Minh, bảo anh ta phải cưới nó trước khi bụng to, để còn được mặc váy cưới xinh đẹp.

Nó nắm lấy tay tôi, mắt lấp lánh chìm trong niềm vui tưởng tượng.

“Chị, chị cứ yên tâm đi, anh Minh thật sự rất tốt với em. Tuy quê anh ấy ở nông thôn nhưng em không bận tâm, chỉ cần anh ấy thật lòng với em là được. Vì anh ấy, em chịu khổ cũng không sao.”

“Anh ấy nói sẽ nhanh chóng cưới em.”

Tôi chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Similar Posts

  • Lối Vào Kỳ Thi

    Đêm trước kỳ thi đại học, tôi đang ngủ ngon lành thì đột nhiên đứa bạn thân gọi video đến.

    “Tiêu Dã, còn nửa tiếng nữa là phòng thi đóng cửa rồi, sao cậu còn chưa tới?”

    Tôi kéo rèm cửa ra, nhìn màn đêm tĩnh lặng lúc một giờ sáng bên ngoài, vẻ mặt đầy bất lực.

    “Nửa đêm nửa hôm ai đi thi chứ? Trêu tôi kiểu này trước kỳ thi có quá đáng không vậy?”

    Bên kia ngẩn ra, rồi chuyển ống kính qua đám bạn học phía sau và bầu trời xanh mây trắng.

    “Hảo tâm nhắc cậu còn sai à?

    Biết thế không thèm quan tâm cậu nữa, để cậu học lại thêm một năm!”

    Cuộc gọi bị cúp, tôi cũng hoàn toàn tỉnh táo.

    Nghĩ đến lúc nãy ống kính lướt qua chủ nhiệm lớp là cô giáo Lý, quả thật không giống như đang đùa tôi.

    Nhưng tôi cố ý chọn khách sạn gần điểm thi nhất, chỉ cách có hai con phố, sao thời gian lại lệch nhiều đến vậy được?

    Để chắc chắn không xảy ra sai sót, tôi vẫn mặc quần áo rồi đi bộ tới điểm thi.

    Nhưng khi băng qua đường, tôi lại bị một tên tài xế say rượu tông chết ngay tại chỗ.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về trước khi đứa bạn thân gọi điện tới……

  • Từ Kẻ Bị Khinh Thường Thành Người Khiến Cô Ân Hận

    Vợ chưa bao giờ chịu cùng tôi về quê ăn Tết.

    Năm nay mẹ tôi đổ bệnh, tôi muốn đưa cô ấy về thăm một chuyến.

    Cô lạnh nhạt nói: “Cái xó nghèo nàn nhà anh toàn loại người tồi tệ, tôi không thèm về!”

    Tôi không ép. Nhưng căn nhà hai vợ chồng đang ở là do mẹ tôi mua, mời bà lên ăn Tết thì có gì sai?

    Cô lại nói: “Mẹ anh đến thì ba mẹ tôi ở đâu?”

    Tôi thu dọn hành lý, một mình quay về quê.

    Cô chặn tôi lại, ánh mắt lạnh lẽo: “Anh mà dám về, tôi sẽ phá cái thai này!”

    Tôi không tin. Tết đến nơi rồi mà tôi còn không được gặp mẹ ruột của mình sao?

    Tôi không những gặp được mẹ, mà còn lái xe sang, cưới luôn người con gái mà cô gọi là “dân quê tồi tệ” về làm vợ.

  • Ôm Bụng Bầu Chạy Trốn Thái Tử Gia

    Tôi đã thành công lừa được tình cảm của thái tử gia giới giải trí Bắc Kinh, sau khi nhận được năm trăm vạn tiền hoa hồng thì bỏ trốn.

    Năm thứ năm sau khi ôm bụng chạy trốn, Tần Sách chặn tôi lại ngay trước cửa phòng trọ:

    “Giang Ảnh, đứa trẻ này là con ai?”

    Tôi tìm một cái cớ để lấp liếm: “Con nhà bạn, nhờ tôi đưa đón giúp.”

    Thế nhưng con gái tôi lại ôm chặt lấy chân tôi, nước mắt giàn giụa: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con…”

  • Hôn Lễ Không Hồi Kết

    Đêm trước ngày cưới, Tần Diêu bỏ thuốc ngủ vào nước của tôi, để mặc cho cô thanh mai trúc mã của anh ta cạo trọc mái tóc dài của tôi.

    Tỉnh dậy nhìn vào gương, tôi hoàn toàn sụp đổ.

    Mộ Sở Sở phủ mái tóc xoăn quyến rũ, lè lưỡi làm bộ xin lỗi:

    “Lỡ tay một chút thôi, chị dâu sẽ không trách em chứ?”

    “Tất cả là lỗi của em, khiến chị Lục Tranh phải trở thành cô dâu hói đầu xấu nhất trong lịch sử!”

    Tần Diêu lại còn dịu dàng nhéo mũi cô ta, cưng chiều thay tôi tha thứ:

    “Đội tạm bộ tóc giả là được rồi.”

    “Dù sao cũng che bằng khăn voan, ai nhìn cũng giống nhau, chẳng đẹp bằng em.”

    Mọi người xung quanh nhìn tôi trong bộ dạng thê thảm, không một ai lên tiếng.

    Họ đều đang quan sát phản ứng của tôi – cô dâu chưa cưới – tưởng rằng tôi sẽ như trước đây, nổi điên làm loạn.

    Nhưng tôi chỉ mỉm cười rộng lượng.

    Tháo nhẫn cưới ở ngón áp út, đích thân đeo cho cô thanh mai của anh ta:

    “Hà tất phải phiền phức như vậy, chi bằng đổi luôn cô dâu đi, dù sao che khăn voan thì cũng như nhau cả thôi.”

  • Âm Mưu Đen Tối

    Ngày được thông báo trúng tuyển vào Thanh Hoa, ba tôi gặp tai nạn xe.

    Để xoay đủ một triệu tệ chi phí phẫu thuật, tôi nhường cơ hội vào Thanh Hoa cho con gái của ông chủ ba tôi.

    Mang tên cô ấy đi học cao đẳng, tôi cam tâm tình nguyện.

    Năm ba, tôi vừa chuẩn bị thi liên thông đại học, vừa đi làm thêm ở nhà hàng.

    Tình cờ gặp cả nhà ông chủ đang ăn mừng con gái được chọn đi trao đổi du học.

    Vô tình nghe được sự thật về vụ tai nạn năm đó.

    Thì ra tất cả đều là âm mưu độc ác, bọn họ không chỉ cướp đi cuộc đời tôi, mà còn hại chết cha mẹ tôi!

    Sau tiếng phanh xe chói tai, tôi tỉnh lại, quay về năm lớp 12.

    Lần này, tôi không chỉ phải giữ vững thành tích học tập, bảo vệ mạng sống của ba mẹ, mà còn phải bắt bọn họ trả giá bằng máu!

  • Hôn Nhân Có Thời Hạn

    Vào năm thứ ba kết hôn với Lục Dự Từ, tôi bị xe đâm khi đang đi xe đạp, nhưng vẫn cố chịu đau mà không gọi cho anh ấy.

    Chỉ vì anh là Thiếu tướng quân khu, thân phận đặc biệt, trong giờ làm việc không được phép nhận cuộc gọi riêng.

    Người phụ nữ đâm tôi vừa khóc vừa gọi điện thoại, tay thì giữ tôi lại:

    “Bạn trai tôi sắp đến rồi, chị đợi một lát, bọn tôi nhất định sẽ cho chị một lời giải thích thỏa đáng.”

    Thế nhưng, khi chiếc xe jeep quân dụng biển số 8888 dừng lại sau lưng cô ta, toàn thân tôi căng cứng.

    Lục Dự Từ bước xuống xe, cởi áo khoác khoác lên người cô ta, giọng đầy quan tâm:

    “Anh đến muộn rồi, em có sao không?”

    Lúc ấy tôi mới nhận ra, thì ra khi làm việc anh không phải không thể nhận điện thoại, chỉ là người được anh điền làm “liên hệ gia đình” là Bạch Nguyệt Quang.

    Anh cau mày nhìn đầu gối đang chảy máu của tôi, nhìn rất lâu.

    Bạch Nguyệt Quang ngập ngừng hỏi:

    “Anh quen cô ấy à?”

    Lục Dự Từ thu lại ánh mắt, chưa kịp trả lời thì tôi đã nhanh chóng lên tiếng:

    “Không quen.”

    Dù sao thì…

    Ba năm trước, trong bản hợp đồng hôn nhân anh đưa tôi, điều khoản đầu tiên là yêu cầu giữ bí mật.

    Bây giờ, hôn nhân hợp đồng ba năm sắp hết hạn.

    Tôi sắp rời đi rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *