Em Gái Nhà Hào Môn

Em Gái Nhà Hào Môn

Tôi đang gọi video cho anh trai ruột trong ký túc xá thì bị bạn cùng phòng hiểu lầm là tiểu tam.

Ban đầu, cô ta cứ mỉa mai tôi đủ kiểu trong phòng, sau đó thì công khai dẫn đầu cô lập tôi.

Cô ta dùng khăn mặt của tôi để lau bồn cầu, còn giấu kim trong chăn của tôi.

Tôi đã nhiều lần nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Nhưng cô ta cứ không chịu buông tha.

“Mày dám quyến rũ bạn trai người khác ngày nào, thì tao sẽ dạy dỗ mày ngày đó!”

Mấy bạn cùng phòng khác cũng nhận lợi ích từ cô ta, rồi hùa theo bắt nạt tôi.

“Đúng là không biết xấu hổ, phí hoài cái mặt hồ ly tinh.”

Mắng chửi bằng miệng chưa đã, bọn họ còn ghì tôi xuống giường, định nhỏ keo vào mắt tôi.

“Chờ mày mù rồi, xem còn quyến rũ đàn ông bằng ánh mắt kiểu gì!”

Sau này, đến phiên đấu giá.

Cô ta mang ảnh riêng tư của tôi ra rao bán công khai.

Tôi tức đến mức bật cười, quay người gọi cho anh trai.

“Anh, bạn gái anh muốn lấy mạng em, anh có định quản không?!”

1

Tay chân tôi bị hai người giữ chặt, cả người bị đè lên bàn, không nhúc nhích được.

Tôi mở to mắt, nhìn thấy Trần Kiêu Dương cầm keo trong tay, trên mặt là nụ cười độc ác.

Tôi chỉ có thể tuyệt vọng quay đầu qua lại, cố tránh khỏi thảm họa.

“Trần Kiêu Dương, cô đang phạm tội đấy! Tôi có thể báo cảnh sát bắt cô vào tù!”

Cô ta giơ tay tát tôi một cái thật mạnh.

“Đúng là phiền chết đi được, đến nước này rồi còn không biết nói lời mềm mỏng cầu xin tôi à?”

“Tôi chẳng phải đã nói chuyện tử tế với cô rồi sao? Nhưng có ích gì chứ?”

Trước đó, tôi đã giải thích đi giải thích lại với Trần Kiêu Dương.

Tôi nói tôi không có bạn trai, chắc chắn có sự hiểu lầm gì đó ở đây.

Nhưng cô ta chưa bao giờ tin, thái độ với tôi vẫn luôn tệ hại.

Tôi không hiểu, rõ ràng mới tuần trước khi vừa gặp nhau, mọi người vẫn còn vui vẻ.

Ngày nào cũng cùng nhau đi học, đi ăn ở căng tin.

Sao đột nhiên lại thành ra như thế này?

Thấy tôi vẫn giữ thái độ đó, Trần Kiêu Dương giật cái quần lót vừa giặt sạch của tôi trên giá phơi cạnh giường.

Rồi nhét thẳng vào miệng tôi.

“Ồn ào chết đi được!”

Một tay cô ta bóp chặt má tôi, tay kia thì chĩa lọ keo vào mắt tôi.

Ngay lúc keo sắp nhỏ xuống, tôi theo bản năng nhắm chặt mắt lại.

“Kiểm tra ký túc xá, mở cửa!”

Tiếng gõ cửa vang lên cùng lúc giọt keo rơi xuống.

Là các chị sinh viên trong hội học sinh đang kiểm tra đồ cấm trong ký túc xá.

Lúc này Trần Kiêu Dương mới bất đắc dĩ buông tôi ra, đi mở cửa cho các chị ấy.

Sau khi mấy chị sinh viên kiểm tra xong, tôi tranh thủ lúc họ rời đi, lập tức chạy khỏi phòng.

Ở phòng y tế của trường, bác sĩ giúp tôi gỡ lớp keo dính chặt trên mí mắt.

“Nhìn sơ thì có vẻ không sao, nhưng để chắc ăn, em nên đến bệnh viện lớn kiểm tra thêm. Dù gì thiết bị của trường cũng có hạn.”

Tôi gật đầu, chớp đôi mắt sưng đỏ rồi rời khỏi phòng y tế.

Tôi vừa định gọi điện cho anh trai.

Thì Trần Kiêu Dương và hai bạn cùng phòng khác đã đứng chờ sẵn trước cửa.

“Mấy người rốt cuộc muốn gì nữa hả?!”

Mấy trò gây khó chịu trước đây, tôi còn có thể nhẫn nhịn…

Bây giờ bọn họ suýt nữa khiến tôi tàn phế.

Tôi cũng không cần nhẫn nhịn nữa.

“Được thôi, vừa hay tôi cũng muốn làm rõ chuyện này một lần cho xong.”

“Trần Kiêu Dương, cô nói tôi là tiểu tam, giật bạn trai của cô, vậy bạn trai cô rốt cuộc là ai?”

Nghe tôi nói vậy, Trần Kiêu Dương bật cười.

“Ồ, nói vậy là mày không chỉ quyến rũ một thằng đàn ông thôi à?”

“Vậy thì càng hay, xem như tao trừ hại cho dân!”

Nói rồi, cô ta ra hiệu bằng ánh mắt với hai người bên cạnh.

Hai người kia lập tức giữ chặt tay tôi, để mặc cho Trần Kiêu Dương túm tóc tôi.

Ngay giữa trục đường chính của trường, dưới ánh nhìn của bao người.

Trần Kiêu Dương cứ thế tát vào mặt tôi hết cái này đến cái khác.

“Tôi nói cho cô biết, đến giờ tôi còn chưa có bạn trai!”

Chát!

“Cô nói xem là ai, tôi đi đối chất ngay trước mặt!”

Chát!

“Đừng đánh nữa, làm vậy có giải quyết được gì không?”

Nhưng mặc tôi nói gì, hỏi gì.

Thứ tôi nhận lại chỉ là những cú tát như trời giáng.

Tiếng tát vang dội khiến không ít sinh viên xung quanh tụ tập lại xem.

Nhưng chẳng ai dám bước tới ngăn cản.

Cùng lắm cũng chỉ lặng lẽ rút điện thoại ra quay clip.

Cô ta đánh suốt hơn mười phút.

Tôi cảm thấy mặt mình nóng rát như bị bỏng, đã sưng lên hơn hai đốt ngón tay.

Trong miệng toàn mùi máu tanh.

Lúc này Trần Kiêu Dương mới phủi tay, lùi lại một bên.

Cô ta quay sang hai người kia cười cợt:

“Có những người mặt dày kinh khủng, đến nỗi tay tao đau hết rồi mà nó vẫn như không có chuyện gì xảy ra.”

Nói xong, cô ta lại hất cằm về phía tôi.

“Này, mày nghĩ kỹ chưa? Đừng để tao uổng công dạy dỗ đấy!”

Similar Posts

  • Bạn Cùng Phòng Khác Giới Của Tôi

    Tôi đang du học ở Anh, ngoài giờ còn làm food blogger bán thời gian.

    Nhưng mỗi lần nấu xong đồ ăn đều dư rất nhiều, thế là tôi lại mang phần thừa cho ông bạn cùng phòng cao lãnh kia.

    Hôm đó cũng vậy, tôi bưng bánh ngọt sang, gõ cửa phòng cậu ta như mọi lần.

    Bất ngờ trước mắt hiện ra dòng bình luận:

    “Thật tội nghiệp cho Thái tử gia đất Kinh, bị ba mẹ bắt ép ra nước ngoài rèn luyện. Nhưng cậu ta mắc chứng sợ xã hội, không dám ra ngoài ăn cơm, lại không biết nấu nướng, ngày nào cũng lên mạng đăng status: ‘Tôi cần đồ ăn’, suýt nữa chết đói trong nhà luôn rồi.”

    “May mà gặp được bạn cùng phòng là một tay sành ăn, coi như cứu được mạng nhỏ của cậu ta.”

    “Cười chết tôi! Trước còn đòi khóc lóc đòi về nước, giờ ngày nào cũng canh giờ ngồi chờ cơm trước cửa phòng. Ba mẹ đích thân sang đón cũng không chịu về. Hôm qua còn tự tay xé luôn hộ chiếu.”

    “Hôm nay là bánh ngọt hả? Chắc lại làm cậu ta sướng ngất đây mà.”

    Tôi: “???”

  • Chuyến Tàu Ngược Hướng

    Năm 1986, tôi dắt con gái về quê, tình cờ gặp lại bạn học cấp ba đã mười năm không gặp ở bến xe.

    Cô ấy nhìn con gái trong lòng tôi, cười nửa đùa nửa giễu:

    “Đã nói rồi mà, năm đó chắc chỉ là giận dỗi nhất thời thôi.”

    “Chỉ là… đứa bé này, sao chẳng giống Thẩm Kiều cũng không giống Lâm Thu?”

    Tôi siết chặt con gái trong lòng, mỉm cười nhàn nhạt:

    “Dĩ nhiên là không giống rồi, vì đâu phải con của họ.”

    Kiếp trước, để bạn thân được thay tôi vào đại học, tôi đã đánh đổi cả tương lai.

    Thẩm Kiều, bạn thanh mai trúc mã, lấy trộm giấy báo trúng tuyển của tôi.

    Lâm Thu, người từng đính hôn với tôi, lạnh lùng đẩy tôi xuống nước.

    Còn Tô Vọng, người anh trai từ nhỏ cùng tôi nương tựa, đã nhân lúc tôi mê man vì sốt cao mà lấy đi toàn bộ tiền bạc, chỉ để lại một tờ giấy với ba chữ:

    “Chờ bọn anh.”

    Thế nhưng tôi đã chờ cả đời, cuối cùng ôm bệnh trầm cảm mà chết, họ cũng chưa từng một lần quay về nhìn tôi.

    Sau khi được sống lại, tôi tỉnh dậy trong cơn sốt, đối diện với ánh mắt thương hại của mọi người, chỉ mỉm cười, rồi bước lên chuyến tàu đi ngược hướng, chọn lấy một cuộc đời khác, gả cho người khác.

    Không ngờ người bạn cũ trước mặt lại lấy ra một tấm thiệp, ngạc nhiên nói:

    “Không phải anh trai cô mời hết bạn học cấp ba, nói là sẽ tổ chức lại lễ cưới cho cô à?”

  • Trọng Sinh: Tôi Sẽ Không Còn Là Bệ Đỡ Cho Tình Yêu Của Cậu Ấy Và Cô Bạn Thân

    Sau khi trọng sinh, cô bạn thân lại đến trước mặt tôi khoe khoang:

    “Tụi mình tỏ tình với nhau rồi đó, anh ấy đồng ý, bọn mình chính thức yêu nhau rồi.”

    Tôi không còn như kiếp trước, âm thầm chúc phúc rồi lặng lẽ rút lui nữa, mà nhìn thẳng vào mặt cô ta, hỏi một câu:

    “Cậu có biết xấu hổ không vậy?”

  • Miếng Ngọc Bội Quý Giá Full

    Khi Lục Thành Châu hỏi tôi về miếng ngọc bội, tôi nói dối rằng đã làm mất rồi.

    Anh ta lo lắng đến mức huy động cả đội thanh niên trí thức lên núi tìm kiếm.

    Kiếp trước, Lục Thành Châu đã đem miếng ngọc bội mà mẹ tôi để lại tặng cho Tằng Uyển Uyển.

    Nhờ linh tuyền trong miếng ngọc, Tằng Uyển Uyển làm bánh điểm tâm, buôn bán phát đạt.

    Còn tôi thì bị cô ta lừa lên núi, trở thành mồi cho lợn rừng.

    Cha và anh trai biết tin tôi chết, đau lòng tột độ, từ đó đoạn tuyệt quan hệ với Lục Thành Châu và Tằng Uyển Uyển.

    Nhân lúc đám thanh niên trí thức lên núi tìm kiếm, tôi cắn đầu ngón tay, nhỏ máu lên ngọc bội.

    Lần này, không ai có thể cướp nó khỏi tôi nữa.

    Chỉ còn mười ngày nữa, anh trai sẽ đến đón tôi.

  • Bão Ngầm Trường Nhất

    Trường ưu ái trao suất đặc cách cho chính cái người từng bắt nạt tôi, thế là tôi quyết định chẳng cần cố gắng làm gì nữa cho phí công.

    Cuộc thi học sinh giỏi Vật Lý? Tôi bỏ.

    Đại diện trường phát biểu? Cũng không lên tiếng.

    Kỳ thi liên trường – bảy trường? Tôi ngồi ung dung nộp giấy trắng, chẳng buồn động bút.

    Đến lúc hội đồng trường về kiểm tra, đích thân điểm danh gọi tôi ra tiếp chuyện?

    Lần này, tôi không những gặp mà còn chơi lớn.

    Bước thẳng tới, tôi dõng dạc lên tiếng:

    “Ba ơi, trường mình dàn xếp nội bộ trắng trợn lắm!”

  • Bước Ra Khỏi Quá Khứ Tìm Hạnh Phúc Mới

    Mười năm trước, tôi là một cô gái làm việc trong quán bar. Đặng Dã là bảo kê trong hộp đêm.

    Trong căn phòng trọ lạnh đến mức hơi nước cũng đóng băng, anh ôm chặt lấy tôi, giọng khàn đặc:

    “Anh chỉ còn em thôi, đừng rời xa anh.”

    Tôi ôm lại anh:

    “Được, em sẽ không đi.”

    Mười năm sau, Đặng Dã đã trở thành ông trùm công nghệ, còn tôi chỉ là người tình trong bóng tối mà anh không thể công khai.

    Anh quen một nữ sinh đại học gia cảnh trong sạch. Ngồi hút thuốc, cau mày nói với tôi:

    “Em biết mà, anh không thể lấy em. Cưới một người từng làm tiếp viên như em, người ta sẽ chỉ trích anh suốt đời.”

    Tôi nhìn anh một lúc, nhẹ nhàng nói:

    “Được thôi, em sẽ đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *