Em Là Ánh Sáng Duy Nhất Của Anh

Em Là Ánh Sáng Duy Nhất Của Anh

Ảnh đế công khai có con gái.

Con trai tôi khóc òa lên:

“Mẹ ơi, ba đang bồng không phải là em gái của con đâu, mẹ rõ ràng đâu có sinh em gái mà!”

Fan hâm mộ phẫn nộ, chỉ trích tôi đầy khinh miệt:

“Con nhà cô là sao vậy? Sao lại nhận vớ nhận vẩn, bừa bãi gọi người ta là ba?”

Tôi ôm con, hoảng hốt bỏ chạy.

Không lâu sau, Ảnh đế đăng ảnh lên mạng:

“Con trai tôi, dễ thương không?”

01

Ảnh đế Thẩm Ngôn Vũ công khai tin vui đã có con gái.

Cả mạng xã hội rúng động hóng drama, thi nhau suy đoán “nữ thần may mắn” sau lưng anh rốt cuộc là ai.

Cô bé hơn một tuổi cũng lập tức được tung hô thành “công chúa quốc dân”.

Lúc tin tức nổ ra, tôi đang cùng con trai đi dạo trung tâm thương mại.

Đang định thử đồ cho con thì thằng bé chỉ lên màn hình lớn giữa sảnh, vừa nhìn vừa òa khóc:

“Mẹ ơi, ba bồng đâu phải là em gái con, mẹ có sinh em đâu mà!”

Tôi hoảng hồn bịt ngay miệng nó lại.

Tiếc là đã quá muộn.

Hai cô gái đứng gần đó – rõ ràng là fan của Thẩm Ngôn Vũ – nhíu mày nhìn con trai tôi, rồi khinh khỉnh chỉ trích:

“Nhà cô dạy con kiểu gì vậy? Nhận vớ nhận vẩn!”

Tôi không định đôi co, nhưng họ vẫn không buông tha:

“Mẹ gì mà mê idol tới mức dắt cả con đi nhận vơ cha?”

“Đúng là hoang tưởng, tưởng đẹp trai là ai cũng có thể bám lấy sao?”

Tôi ôm con chạy vội ra khỏi đám đông, chỉ mong mọi chuyện lắng xuống.

Con trai tôi – nhận ra mình lỡ lời – lí nhí nói:

“Mẹ ơi, mấy chị đó nói sai rồi.”

Tôi đỏ hoe mắt, cúi xuống hôn nhẹ lên trán nó.

“Mẹ ơi, ba chưa từng tới gặp con… Ba không cần con nữa hả?”

Tôi sững lại, nghẹn lòng.

Cuối cùng vẫn chỉ biết tiếp tục dệt nên giấc mơ ngọt ngào cho con:

“Không đâu, ba rất yêu Nhạc Nhạc mà.”

“Vậy… ba là không cần mẹ nữa phải không?”

Tôi…

Trẻ con nhỏ nhưng chẳng ngốc nghếch gì.

Thẩm Ngôn Vũ đã thật sự vứt bỏ tôi.

Cũng thật sự không cần mẹ của Nhạc Nhạc nữa.

“Mẹ ơi, không sao đâu, con sẽ tìm bạn trai mới cho mẹ.”

Tôi ngẩn ra, bật cười rồi gật đầu.

Trẻ con mà, biết gì đâu chứ.

02

Con trai tôi tên là Nhạc Nhạc, ba tuổi rưỡi, sớm thông minh lanh lợi.

Còn nhỏ nhưng đã “thả thính” hết tất cả bé gái trong khu.

Tặng hoa, tặng kẹo, tặng đồ chơi, cứ thấy bạn gái nhỏ nào là nhào tới bắt chuyện.

Vì nhan sắc trắng trẻo, đáng yêu, má phúng phính, nên dù mới tí tuổi đầu mà đã được rất nhiều chị chị em em yêu mến.

Cuối tuần, bạn thân tôi – Đổng Linh – rủ tôi và con đi dã ngoại an ủi tinh thần:

“Thẩm Ngôn Vũ cái đồ cặn bã, để coi sau này ai sẽ hối hận. Cứ để chị lo cho hai mẹ con em!”

Địa điểm là một bãi cỏ rộng bên hồ, rất phù hợp để chơi đùa.

Đổng Linh bám lấy con tôi không rời, hôn tới tấp, ôm không chịu buông.

Tôi thì dựng lều, dựng bếp nướng, lo chuẩn bị đồ ăn.

Thịt xiên nướng xong, tôi đưa cho con:

“Nhạc Nhạc, món con thích nhất đây.”

Nó vui vẻ nhận lấy, đang chuẩn bị gặm một miếng thì ánh mắt đã dán vào một đám bé gái chơi ở xa.

Tôi vừa nhìn là hiểu liền.

Tôi dúi luôn năm xiên còn lại vào tay nó: “Đi đi.”

Mắt nó sáng lên, ôm hết đống xiên, hí hửng chạy về phía… à không, chạy lệch hướng!

Nó chạy đến trước mặt một người đàn ông, nói rành rọt:

“Chú ơi, chú có thể làm bạn trai của mẹ cháu không?”

Giữa mẹ con chẳng còn tí ăn ý nào, tôi chỉ muốn chui xuống đất cho rồi.

Lần này nó nghiêm túc thật!

Miệng nhỏ nói liên hồi:

“Chú ơi, đây là xiên thịt, mẹ cháu nướng đó, ngoài giòn trong mềm, ngon lắm luôn.”

“Mẹ cháu nấu ăn siêu đỉnh, lại còn xinh đẹp nữa.”

“Cháu cũng ngoan, đáng yêu, ai cũng thích cháu hết.”

Đổng Linh đứng bên cười nghiêng ngả, cầm điện thoại quay clip lia lịa.

Đám người đứng gần đó cũng cười rộ lên, có người trêu chọc:

“Ủa sao lại chọn chú này làm bạn trai cho mẹ cháu?”

Con tôi đáp: “Tại chú ấy đẹp trai, mẹ cháu chắc chắn sẽ thích. Mẹ cháu thích nhất mấy chú đẹp trai.”

“Nhưng mà… chú đeo khẩu trang, đội mũ, đeo kính đen, nhìn đâu ra mặt mà biết đẹp?”

Nó thản nhiên: “Cháu cảm giác thôi, chắc chắn là đẹp.”

“Nhưng chú ấy có bạn gái rồi thì sao?”

“Vậy cháu lớn lên cưới bạn gái của chú ấy!”

Con ơi là con…

Cả đời này mẹ chưa từng mất mặt đến vậy.

Tôi vội vàng hét:

“Nhạc Nhạc, không về là dì ăn hết cánh gà đấy!”

Thằng bé sáng mắt: “Chú ơi chú nhìn kìa, mẹ cháu đó, vừa xinh vừa dịu dàng, giọng còn hay nữa.”

Người đàn ông kia thật sự quay đầu lại.

Tôi cố gắng gượng cười vẫy tay chào, dù trong lòng chỉ muốn đào hố chôn mình.

Nhưng rồi tôi thấy… anh ta trông quen quen.

Chỉ là anh ta chẳng tỏ vẻ quen biết tôi, khẽ gật đầu lịch sự, nhận lấy xiên thịt, rồi còn đùa lại:

“Để chú suy nghĩ đã.”

Nhạc Nhạc vui quá, dúi hết xiên trong tay cho người ta, còn chạy đi lấy thêm cánh gà.

Tôi lập tức thì thầm với Đổng Linh:

“Trông nó cho kỹ, mất mặt chết mất!”

Cô ấy lườm tôi một cái, rồi nhanh chóng cầm cánh gà ra, tiện thể dúi điện thoại của tôi cho Nhạc Nhạc.

Khoan đã…

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì nghe tiếng thằng bé vang lên:

“Chú ơi, đây là WeChat của mẹ cháu, chú quét đi!”

“Nhạc Nhạc…”

Tôi gọi nó, không màng gì đến thể diện, sải bước tới kéo nó ra.

Nhưng có vẻ… đã muộn.

WeChat đã được thêm.

Tôi chỉ còn biết cười gượng:

“Ngại quá, con tôi hơi vô lễ… Anh có thể xóa đi cũng được…”

Người kia kéo thấp mũ, không thèm liếc tôi, chỉ xoa đầu con trai tôi:

“Nhóc con thú vị thật. Chú thích mấy đứa hay nói thật lắm.”

03

Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc.

Không ngờ hôm sau, con trai tôi lại bất ngờ lên hot search.

Một đoạn clip vỏn vẹn 15 giây được lan truyền chóng mặt.

Dù chỉ là vài khoảnh khắc cắt ghép, nhưng sự hồn nhiên của một đứa trẻ đã khiến cả mạng xã hội bật cười thích thú.

Đổng Linh ôm điện thoại cười ra nước mắt, miệng không ngớt khen:

“Con trai thật giỏi quá, đúng là cao thủ xã giao, mồm miệng ngọt như mật.”

Tôi thì vẫn còn dư chấn vì cú “mất mặt” ngày hôm đó, nhưng khi xem lại video, tôi cũng không nhịn được cười.

Đặc biệt là phần bình luận khiến tôi cười như ngốc:

“Đúng là con trai ruột, lo cho mẹ đến bạc tóc.”

“Con nhà người ta thật sự rất hiểu chuyện.”

“Cho xin địa chỉ, tôi sẽ tự đóng gói bản thân gửi đến ngay lập tức.”

“Lại dụ tôi sinh con trai nữa rồi. Dễ thương thế này biết làm sao đây, muốn véo má ghê…”

Đổng Linh cười tít mắt, hôn chụt một cái lên má đứa nhỏ đang ngủ, rồi bắt đầu ghen:

“Cái thằng nhóc này chỉ nhớ mẹ ruột. Dì cũng chưa có bạn trai mà, sao không lo giùm dì luôn một thể?”

“Thôi đi, lần sau để cậu thử xem, bảo đảm quê chết luôn.” Tôi vẫn còn ám ảnh.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ánh mắt thẩm mỹ của con tôi đúng là không tệ. Mình tin nó lớn lên kiểu gì cũng không ế. Thế này thì hai ta chắc khỏi lo già cô đơn rồi ha?”

“…”

Sáng thứ Hai đi làm, đồng nghiệp cũng đang bàn tán về cậu bé “xã giao đỉnh cao” trên hot search.

Tôi lặng lẽ không tham gia.

Tôi là mẹ đơn thân, chuyện này tôi chưa từng nói với ai.

Có những chuyện đã qua, tôi không muốn nhắc lại.

Tôi chỉ muốn sống tốt cùng con mình ở hiện tại.

Lúc ấy, Đổng Linh gọi điện báo rằng có nhãn hàng muốn mời con trai tôi quay quảng cáo.

“Từ chối đi.”

Tôi không muốn con đi lại con đường tôi từng đi.

“Từ chối rồi. Mà tớ vẫn thấy tiếc ghê. Ban đầu chỉ thấy vui vui, đâu ngờ hot dữ vậy.”

Thật sự không ngờ.

Sức lan truyền trên mạng quá nhanh, và mức độ lan rộng thì không thể kiểm soát.

Hướng gió trong phần bình luận bắt đầu trở nên khó chịu:

“Có phải thằng bé hôm qua ở trung tâm thương mại chỉ vào Ảnh đế Thẩm mà gọi ba không?”

“Hình như là con của mẹ đơn thân đấy.”

“Dễ hiểu thôi. Cần tình cảm cha đến phát điên rồi, đi đâu cũng gọi người ta là ba. Tội ghê.”

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, lòng rối bời không yên.

Bất chợt, có một dòng bình luận nhảy lên:

“Nó không nhận nhầm cha đâu.”

Ảnh đại diện là một màu đen trơn, không tra ra được gì cả.

Có thể chỉ là một câu nói đùa của cư dân mạng.

Nhưng trực giác mách bảo tôi – không phải vậy.

Similar Posts

  • Bạn Trai Muốn Dùng Tiền Du Học Của Tôi Mua Nhà

    Bố mẹ biết tôi đậu học bổng tiến sĩ, cho tôi 500 vạn làm học phí. 

    Bạn trai vẫn luôn ủng hộ tôi, bỗng nhiên lại khuyên tôi: 

    “Đừng đi nữa, 500 vạn đó mình trả trước mua nhà, đứng tên anh, khoản vay còn lại anh trả.” 

    Tôi nhìn căn nhà giá 510 vạn, chìm vào trầm tư. 

    Tương lai và tình yêu, chọn cái nào đây?

  • Ba Năm Hôn Nhân Mù Quáng

    Sau khi kết hôn với tổng tài giàu nhất Hạ Thành – Hạ Vệ Dịch, anh ta đem tình yêu dành cho tôi, còn tiền bạc thì cho mối tình thanh mai trúc mã – Lữ Yến Phù.

    “Cô thích tôi, sao tôi biết được cô không phải kẻ đào mỏ?”

    “Trong vòng ba năm sau khi kết hôn, tôi sẽ không cho cô một xu nào. Tôi muốn cô chứng minh cho tôi thấy!”

    Tôi chưa từng nhắm vào tiền của Hạ Vệ Dịch, nên bướng bỉnh muốn chứng minh bản thân với anh ta.

    Suốt ba năm trời, tôi đội nắng 40 độ đi giao đồ ăn, làm ba công việc cùng lúc, thậm chí khi sinh Bình Bình, để tiết kiệm tiền, tôi cũng không dám tiêm thuốc giảm đau.

    Cho đến đúng ngày kỷ niệm kết hôn, Bình Bình vì quá nghèo nên bị con của Lữ Yến Phù bắt nạt.

    Đứa bé đó được Hạ Vệ Dịch che chở sau lưng, da trắng nõn, quần áo mềm mại, dùng toàn đồ xa xỉ, còn có cả Hạ Vệ Dịch không phân trắng đen mà chống lưng.

    Còn Bình Bình, bị đánh đến thê thảm, chỉ biết cuộn mình trong lòng tôi như một con mèo nhỏ.

    Tôi bỗng chốc tỉnh ngộ.

    “Hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Tổng giám đốc Hạ, chúng ta ly hôn đi.”

  • Trở Lại Ác Nghiệp

    Khi danh tiếng “tỷ tỷ không chịu đầu hàng, thà chết chứ không khuất phục” truyền về kinh thành.

    Toàn thành ai ai cũng ca ngợi tỷ tỷ nghĩa khí cao cả, quả nhiên xứng danh là đích trưởng công chúa.

    Đối mặt với uy hiếp của quân địch, không chút do dự mà lao vào lưỡi kiếm quân địch, tự vẫn trước trận tiền, khiến quân ta bi phẫn mà liều chết xông lên.

    Trực tiếp phá thành, chiếm lấy một tòa thành của địch.

    Cấp báo như kiếp trước, truyền về kinh thành.

    Ta nghe được tin, chỉ hơi ngẩng đầu lên một chút.

    Cung nữ vẫn lải nhải không ngừng, nhưng ta chẳng nghe lọt được mấy câu.

    “Ngươi lui xuống trước đi.”

    “Dạ, công chúa.”

    Ta nhìn tay chân của mình.

    Vẫn còn nguyên vẹn.

    Kiếp trước, tin tỷ tỷ tự vẫn truyền về kinh thành.

    Phụ thân bi thương tột độ, chính sự xử lý qua loa, khiến các huynh trưởng tranh quyền, chẳng bao lâu thì lưỡng bại câu thương.

    Đệ đệ út, sinh mẫu đột ngột bệnh mất, mẫu hậu lấy cớ mất đi nữ nhi duy nhất, bèn nhận nuôi đệ út.

    Rồi cùng phò mã hầu tướng hợp lực đưa đệ ấy lên ngôi, trở thành hoàng đế bù nhìn.

  • Bà Phó Danh Chính Ngôn Thuận

    Cô thư ký cười tươi như hoa trên du thuyền, liên tục đăng ảnh chiếc nhẫn.

    Dòng chữ đính kèm là: Tổng tài đại nhân của tôi.

    “Wa, tổng giám đốc Phó tối nay thật sự rất đẹp trai, thật hạnh phúc!”

    “Chiếc nhẫn này cũng quá đẹp đi mất, xem ra làm trâu làm ngựa trong thời đại mới cũng phải hết lòng tận tụy mới được phần thưởng.”

    Khi tôi chất vấn Phó Cẩn Văn rốt cuộc là có ý gì,

    Anh ta chỉ thản nhiên nói:

    “Chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà, tặng thì tặng, em nổi nóng cái gì?”

    Tôi bật cười lạnh, vung tay một cái, điều khiển máy xúc không chút do dự nghiền nát chiếc siêu xe phiên bản giới hạn mà anh ta yêu quý nhất.

    Đã không biết chừng mực,

    Vậy thì để tôi dạy anh thế nào là ranh giới.

  • Ta Và Phu Quân Hoàng Đế Đều Trọng Sinh

    Ta cùng phu quân hoàng đế, đều đã trọng sinh.

    Kiếp trước, ta là Dung quý phi, được sủng ái nhất hậu cung, Cũng là chính thất được táng chung lăng mộ với người.

    Thế nhưng, khi người tỉnh lại ở kiếp này, chuyện đầu tiên làm lại là đón muội muội ruột của ta nhập cung.

    Kiếp này, người lựa chọn né tránh ta.

    Ta nghe theo an bài của phụ thân, lần lượt gặp mặt ba vị công tử xuất chúng.

    Lúc ấy, người chỉ lạnh lùng đứng nhìn, buông một câu: “Kẻ nào cưới nàng, chính là tai họa từ trời rơi xuống, họa liên tam đại.”

    Thế mà khi ba vị công tử lần lượt đến cầu thân, người lại chẳng chịu buông tay: “Trẫm mệnh cứng, cứ để nàng gieo họa cho ta đi.”

  • Hợp Đồng Hết Hạn, Hôn Nhân Kết Thúc

    Lý do Phó Dã cưới tôi là vì ba mẹ anh ấy thích con dâu ngoan hiền.

    Ba năm sau khi kết hôn, anh ấy hờ hững như người xa lạ, thậm chí đến lúc tôi bị sảy thai, anh chỉ lạnh lùng buông một câu:

    “Thứ vốn không nên tồn tại, ai biết có phải cô cố tình giở trò để có được không.”

    Sau này vì cô bạn thanh mai trúc mã, anh đua xe rồi gặp tai nạn và mất trí nhớ.

    Mọi người đều nghĩ tôi sẽ nhân cơ hội này khiến anh yêu tôi.

    Nhưng tôi chỉ lấy ra bản hợp đồng giữa hai người, dè dặt hỏi:

    “Ba năm đã hết hạn, bây giờ tôi cũng không cần tiền nữa… Vậy mình kết thúc hôn nhân được chưa?”

    Tôi luôn ngoan ngoãn, chưa từng gây rắc rối gì, cho dù trước đó tôi đã theo đuổi anh gần mười năm.

    Nhưng lúc ấy, anh lại đỏ mắt, khẩn cầu tôi đừng rời đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *