Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Sau khi thành công “công lược” phản diện bệnh kiều trong thế giới khác, tôi như nguyện trở về thế giới thực, kết hôn với thanh mai trúc mã – Thẩm Từ.

Thế nhưng đến năm thứ ba sau khi cưới, bên cạnh anh ấy lại xuất hiện một nữ sinh đại học.

Anh để mặc cô ta ngồi ghế phụ xe mình, tùy tiện ra vào văn phòng, thậm chí còn khoác tay cô ta, lấy danh nghĩa “vợ chủ tịch” mà tham dự tiệc tùng.

Đám anh em tốt của anh cũng không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở:

“Thẩm Từ, cậu làm quá rồi đấy.”

Nhưng anh lại thờ ơ xua tay:

“Trần Niệm không rời xa tôi được đâu.”

Khi tôi đề nghị ly hôn, anh vẫn dửng dưng:

“Cũng được, em ra ngoài chơi một vòng rồi quay lại, đừng cứ chăm chăm nhìn tôi nữa.”

Vẻ mặt anh lạnh nhạt ngạo mạn, chắc nịch rằng tôi sẽ vì yêu mà quay đầu lại.

Nhưng anh không biết, đúng đêm hôm đó – cái đêm anh đưa nữ sinh kia về nhà – cánh cửa phòng tôi bị gõ.

Đứng ngoài là một lớn một nhỏ.

Chính là phản diện bệnh kiều tôi từng công lược ở thế giới khác – Giang Dã – và con trai của chúng tôi – Giang Trình.

Họ đáng thương nhìn tôi, đồng thanh gọi:

“Vợ yêu/Mẹ ơi, lần này đừng bỏ rơi bọn anh/con nữa nhé.”

1

“Không sao cả, Trần Niệm rời không nổi tôi đâu.”

Trong phòng bao của quán bar, Thẩm Từ nửa nằm tựa lên ghế sofa, lơ đãng buông ra một câu như thế.

Đối diện anh là nhóm bạn thân vẫn luôn khuyên anh nên đối xử tốt với tôi.

Sau khi nghe thấy lời này, họ phẫn nộ mà chẳng hiểu nổi, cuối cùng cũng câm lặng, không khuyên nữa.

Còn tôi – nửa tiếng trước vừa nhận được cuộc gọi bảo tôi tới đón về – lại đúng lúc chứng kiến trọn vẹn cảnh này.

Tay tôi đang đặt lên tay nắm cửa bỗng khựng lại.

Tôi gần như vô cảm kéo tay cầm, định khép cửa lại, tránh đi tình huống lúng túng ấy.

Thế nhưng như có thần giao cách cảm, đúng lúc đó Thẩm Từ lại quay đầu nhìn tôi.

“Vợ yêu, em đến rồi à~”

Anh bước tới, ôm lấy tôi, giọng đầy lưu luyến, mang chút làm nũng.

Cơ thể tôi cứng đờ, không đáp lại.

Anh cũng chẳng để tâm.

Chuyển sang khoác vai tôi, nói với đám bạn thân:

“Vợ tôi tới đón tôi về rồi, tôi về trước nhé.”

Cứ như đang khoe khoang ân ái.

Như thể người vừa thản nhiên nói rằng tôi sẽ không bao giờ rời xa anh, dù anh có thân thiết với người con gái khác – chẳng phải là anh.

Sự im lặng trong phòng bao theo tôi và Thẩm Từ về đến tận nhà.

Trên đường, như bị cồn làm cho mê muội, anh cứ nửa tỉnh nửa say dựa vào người tôi.

Tôi khó khăn lắm mới đỡ được anh ngồi xuống ghế sofa, định đứng dậy.

Nhưng tay anh lại vòng qua eo tôi, siết chặt, kéo sát khoảng cách giữa hai người.

Anh hơi ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng chầm chậm tiến lại gần.

Khoảng cách chỉ còn gang tấc.

Thì đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên đầy đột ngột.

Anh cau mày khó chịu, bắt máy.

Đầu bên kia truyền đến giọng nữ nũng nịu:

“Tổng giám đốc Thẩm, nhà em đột nhiên mất điện… em sợ quá~”

2

Người gọi điện là Lâm Diệu Âm, một nữ sinh đại học.

Tôi lần đầu biết đến cô ta là vào năm ngoái, khi cô ta đến thực tập ở công ty của Thẩm Từ, đảm nhận vị trí thư ký riêng cho anh.

Do liên tục phạm sai lầm, cô ta bị sa thải.

Thế nhưng, duyên phận giữa cô ta và Thẩm Từ khi ấy mới thực sự bắt đầu.

Lâm Diệu Âm mang theo sự rực rỡ và phóng khoáng thường thấy ở các cô gái trẻ, rực rỡ đến mức trắng trợn để lại dấu son môi trên áo sơ mi trắng của Thẩm Từ, ngang nhiên dán nhãn “ghế dành riêng cho bạn gái” trên ghế phụ xe anh.

Và Thẩm Từ, lại ngầm cho phép tất cả những điều đó xảy ra.

Thậm chí hôm qua, anh còn đưa Lâm Diệu Âm đến dự tiệc, và trong bữa tiệc đó công khai ngầm thừa nhận thân phận “vợ chủ tịch” của cô ta.

Cũng chính vì điều này mà tối nay bạn bè thân thiết của anh mới tụ họp lại để khuyên anh đừng quá đáng.

Nhưng Thẩm Từ hoàn toàn không để tâm.

Vừa nghe thấy giọng của Lâm Diệu Âm, ánh mắt còn vương men say của anh lập tức trở nên tỉnh táo.

“Được, đợi anh.”

Sau đó anh đẩy tôi ra:

“Vợ yêu ngoan, công ty có chút việc, anh phải đi xử lý.”

Dù biết rõ tôi đã nghe được nội dung cuộc gọi, anh vẫn có thể thản nhiên đưa ra lý do vụng về ấy.

Thậm chí còn chẳng buồn giả vờ cho trọn vai.

Ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt giờ đây đã trở nên xa lạ của Thẩm Từ, rồi lại nhìn về phía chiếc bánh kem đang đặt trên bàn sau lưng anh.

Lần đầu tiên, tôi ngăn anh lại:

“Anh… có thể đừng đi không?”

“Không thể.” Anh từ chối dứt khoát, “Em đừng vô lý nữa.”

“Nhưng hôm nay là…”

Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị anh cắt ngang:

“Không có nhưng nhị gì hết.”

Phải rồi.

Có lẽ trong lòng anh, vị trí người vợ đã sớm nên được thay thế, lấy đâu ra kỷ niệm ngày cưới nữa.

Thế nên tôi đột nhiên chẳng muốn giữ thể diện cho anh nữa.

Tôi hỏi thẳng:

“Anh chắc là đi làm việc, chứ không phải đến nhà Lâm Diệu Âm, tặng cô ta món quà đắt tiền mà anh bảo thư ký đặt mua, rồi cùng cô ta nằm trên sofa xem phim, cùng…”

“Đủ rồi! Trần Niệm, em đang theo dõi anh đấy à!”

Anh trừng mắt nhìn tôi, giận dữ.

Tôi nhếch môi, đầy mỉa mai:

“Các người trắng trợn đến mức đó, tôi còn cần phải theo dõi sao?”

Anh im lặng một chút, rồi chỉnh lại cà vạt:

“Trần Niệm, em biết rõ từ sau khi kết hôn, anh chưa từng ngủ lại bên ngoài. Nhưng lần này em đã vượt quá giới hạn, coi như đây là hình phạt, tối nay anh sẽ không về.”

Nói xong, anh lạnh lùng rời đi.

3

Nửa tiếng sau, Lâm Diệu Âm đăng bài mới lên mạng xã hội.

【Ông xã đích thân vào bếp nấu bữa tối yêu thương cho mình~】

Ảnh đính kèm là bóng lưng một người đàn ông đang bận rộn trong bếp, mặc tạp dề.

Chỉ nhìn thoáng qua tôi đã nhận ra, đó chính là Thẩm Từ.

Và anh… đã rất lâu rồi không nấu ăn cho tôi.

Tôi ngồi một mình bên bàn ăn, nhìn vào mâm cơm đầy những món tôi đã tự tay chuẩn bị cho kỷ niệm ngày cưới.

Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho Thẩm Từ.

Anh tắt máy.

Tôi liền nhắn cho anh một dòng:

【Thẩm Từ, chúng ta ly hôn đi!】

Rồi thổi tắt ngọn nến trên chiếc bánh kem.

4

Tận đến đêm khuya hôm sau, Thẩm Từ mới trở về.

“Vợ yêu, tối nay có tiệc rượu, anh về muộn, xin lỗi nhé.”

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, anh đứng ở cửa, dang tay chờ tôi giúp anh cởi áo khoác, lấy dép đi trong nhà.

Tôi ngồi yên trên sofa, không nhúc nhích:

“Thẩm Từ, chúng ta ly hôn đi.”

Gương mặt Thẩm Từ hơi khựng lại, sau đó anh tự mình thay dép, cởi áo, rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Tắm xong, anh về phòng ngủ.

Coi như chưa từng nghe thấy lời tôi nói.

Kim đồng hồ đã qua nửa đêm, tôi khẽ thở dài, đi sang phòng khách ngủ.

Vừa nằm xuống, Thẩm Từ liền mở cửa bước vào.

“Em định tách phòng ngủ với anh?”

Giọng anh lạnh lùng.

“Trần Niệm, làm quá cũng phải có giới hạn!”

“Tôi nghiêm túc đấy, Thẩm Từ!”

Anh nhìn tôi vài giây, cố nén cơn giận:

“Hừ, em đừng có mà hối hận!”

Nói rồi, anh quay về phòng bên cạnh.

Chẳng bao lâu sau, tiếng anh gọi điện cho Lâm Diệu Âm vang lên từ phòng kế bên.

Giọng cô gái trẻ trung, lí lắc:

“Anh thích em nhất ở điểm nào vậy?”

Một khoảng lặng thoáng qua, rồi mới nghe thấy tiếng Thẩm Từ đáp lại:

“Em sạch sẽ.”

Tôi tưởng mình đã tê dại, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, tim như bị ai xé toạc, đau đến nghẹt thở.

Phải rồi, Lâm Diệu Âm “sạch sẽ”.

Còn tôi… thì “dơ bẩn”.

5

Tôi và Thẩm Từ lớn lên bên nhau, là thanh mai trúc mã.

Năm tôi 18 tuổi, Thẩm Từ gặp tai nạn xe khi đi công tác, tính mạng nguy kịch.

Lúc đó, hệ thống xuất hiện.

Nó nói rằng nếu tôi chấp nhận nhiệm vụ công lược, và hoàn thành thành công, thì Thẩm Từ sẽ được sống tiếp.

Khi ấy, tôi và Thẩm Từ vừa mới thổ lộ tình cảm với nhau không lâu.

Tôi biết rõ việc công lược nghĩa là gì, nên khi Thẩm Từ tỉnh lại, tôi nói cho anh biết tất cả.

Tôi hỏi:

“Nếu em vì cứu anh mà phải dây dưa với người đàn ông khác, dù chỉ là nhân vật trong truyện, anh có để tâm không?”

Anh mỉm cười xoa dịu tôi:

“Nhiên Nhiên, điều anh mong muốn nhất đời này là được bên em. Mạng sống không còn thì còn gì nữa đâu, nên em cứ đi đi. Anh sẽ đợi em trở về. Anh sẽ cưới em.”

Vậy là tôi đồng ý liên kết với hệ thống, xuyên đến thế giới trong sách để công lược phản diện bệnh kiều – Giang Dã.

Khi đó, Giang Dã đã có mầm mống trở thành đại phản diện.

Cố chấp, bạo liệt, tàn nhẫn.

Quá trình công lược vô cùng gian nan.

Tôi mất ba năm để kéo anh ấy khỏi con đường phản diện, khiến anh yêu tôi.

Similar Posts

  • Đại Hôn Hóa Đại Họa

    Đêm đại hôn của ta với Trấn Bắc tướng quân, phó tướng của chàng — Vân Sương — mặc váy cưới, dìu Cố Hoài An đang say rượu vào viện khách nơi nàng ta ở.

    Khi bị người phát hiện, bọn họ đã thành phu thê.

    Vân Sương nửa che hỉ phục, cười nói: “Trước kia trong quân doanh đùa giỡn đã quen, tẩu tẩu đừng để bụng. Ta cùng các huynh đệ đánh cược, mặc hỉ phục muốn thử xem chàng có thật lòng với tẩu tẩu hay không, nào ngờ chàng lại không nhận ra, còn tưởng ta là tẩu.”

    “Tẩu tẩu cứ yên tâm, Vân Sương không giống những nữ tử tầm thường câu nệ lễ nghi. Tuy ta đã viên phòng với tướng quân, nhưng sẽ không bắt chàng phải chịu trách nhiệm đâu, ta không có ý chia rẽ hai người.”

    Cố Hoài An nói: “Là lỗi của ta, chẳng may uống say, lại nhận nhầm Vân Sương thành nàng.”

    “Công chúa xưa nay nhân hậu, luôn muốn tác thành cho người khác. Nay sự đã thành sai lầm, ta đương nhiên phải có trách nhiệm.”

    “Ta quyết định cưới Vân Sương làm bình thê, đến lúc đó nàng ở kinh thành phụng dưỡng cha mẹ chồng, còn Vân Sương theo ta ra biên ải, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”

    Vẹn cả đôi đường?

    Hắn đang mơ đẹp cái gì vậy, ta là công chúa đương triều, hắn bất quá chỉ là một thần tử được cưới công chúa, lại còn dám lấy cớ vào nhầm động phòng để tư tình cùng phó tướng của mình, rồi còn muốn ta thay hắn che giấu?

    Cứ chờ bị tru di cửu tộc đi.

  • Xà Thê Của Thái Tử

    Ta là con rắn béo nhất trong đàn.

    Điều đó làm ta rất khổ sở.

    Những con rắn khác dáng thon thả, săn mồi lặng như tờ, một phát trúng ngay.

    Còn ta, mỗi lần bò thì động tĩnh quá lớn, chưa kịp tới gần con mồi đã chạy mất.

    Bụng ta luôn đói cồn cào.

    Lớp mỡ dưới vảy giúp ta đỡ rét vào đêm lạnh, nhưng cũng khiến ta suýt chết đói.

    Ta đã không còn nhớ lần cuối ăn no là khi nào.

    Tầm nhìn bắt đầu tối sầm lại, cơ thể mềm nhũn, đến nhấc đầu cũng không có sức.

    Ta biết, nếu không ăn được gì nữa, có lẽ ta thật sự sẽ biến thành một con rắn chết.

    Bản năng sinh tồn thôi thúc ta.

    Ta chắt lấy chút sức lực cuối cùng, chậm rãi bò chui ra khỏi kẽ đá nơi mình trốn.

    Bên ngoài nắng rất đẹp, phả hơi ấm lên thân ta vốn lạnh buốt.

    Ta ngửi thấy chút mùi chim còn sót lại trong không khí, nhưng chúng đã bay đi từ lâu.

    Ta chậm quá.

  • Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang

    Chị gái tôi bị một đại ca hắc đạo ngang tàng, tàn bạo để mắt tới, nhưng chị đã có bạn trai mà mình yêu sâu đậm.

    Vậy nên vào ngày Hoắc Yến đến đòi người, chị đ/ ánh ngất tôi – đứa em gái có gương mặt giống hệt mình – rồi giao tôi cho anh ta.

    Sau đó chị cùng bạn trai bỏ trốn ra nước ngoài, biến mất không một dấu vết.

    Tôi bị é/ p gả cho Hoắc Yến, chưa từng cho anh ta một sắc mặt tốt.

    Còn anh ta chỉ coi tôi như thế thân, vui thì cho viên kẹo, không vui thì tặng một cái tát.

    Mười năm sau, chị gái đột nhiên trở về.

    Chị tìm đến Hoắc Yến, nói rằng năm đó chính tôi vì muốn leo cao mà hại chị rơi xuống sông mất trí nhớ, khiến chị và Hoắc Yến lỡ nhau suốt mười năm.

    Hoắc Yến nổi giận, lập tức ra lệnh nh/ ốt tôi vào tầng hầm.

    Nhân lúc vào thăm tôi, chị dùng x/ ích s/ ắt s/ iế/ t mạnh c/ ổ tôi.

    “Xin lỗi em gái, nếu em không ch/ ếc, sớm muộn gì lời nói dối của chị cũng sẽ bị vạch trần!”

    Tôi bị chị s/ i/ ết đến ch/ ếc, khi tắt thở mắt vẫn tr/ ợn tr/ ừng đầy oán hận.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày chị bị Hoắc Yến để mắt tới.

    Tôi chủ động bước ra: “Chị cứ đi với bạn trai đi, để em thay chị gả cho Hoắc Yến!”

    Lần này, bạch nguyệt quang trong lòng ông trùm hắc đạo nhất định phải là tôi!

  • Trọng Sinh, Làm Mẹ Một Lần Nữa

    Hai mươi chín năm trước, một sản phụ tên Đỗ Quyên trong cùng bệnh viện đã tráo con trai mắc bệnh di truyền của mình với con trai tôi.

    Mãi đến khi con trai tôi bị ung thư gan giai đoạn cuối, tôi đi xét nghiệm để ghép gan mới phát hiện ra sự thật.

    Sau khi tìm được Đỗ Quyên, bà ta lấy danh nghĩa mẹ ruột của con trai tôi để kêu gọi quyên góp, kiện bệnh viện đòi bồi thường, nói rằng mình cũng là nạn nhân.

    Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, bà ta đã quyên góp được hơn ba triệu tệ, nhưng không hề bỏ ra một xu nào để chữa trị cho con tôi.

    Khi con tôi qua đời, bà ta lập tức kiện tôi ra tòa, tranh giành căn nhà duy nhất đứng tên con trai.

    Còn con trai ruột của tôi lại đứng về phía bà ta, mặt đầy chán ghét:

    “Dù sao thì bà ấy cũng đã nuôi tôi bao nhiêu năm, căn nhà này là thứ bà ấy xứng đáng nhận được!”

    Tôi chạy vạy khắp nơi, cuối cùng chết gục trên đường.

    Khi mở mắt ra, tôi đã quay trở về ngày sinh con năm đó.

  • Mẹ Bạn Trai Bắt Tôi Góp Của Hồi Môn Cho Con Gái Bà Ta

    Mẹ bạn trai tôi bắt tôi, một sinh viên đại học còn chưa ra trường phải góp của hồi môn cho con gái bà ta.

    “Bác mỗi tháng cho Giang Mặc 500 tệ tiền yêu đương, quần áo và túi xách trên người cháu hiện tại cũng đều do bác mua.”

    “Bây giờ con gái bác sắp kết hôn, cháu cũng nên thể hiện một chút, thêm đồ cưới cho chị chồng đi chứ!”

    Tôi lập tức từ chối ngay tại chỗ.

    Nhưng bà ấy lại chỉ tay vào mặt tôi, lớn tiếng quát tháo:

    “Chưa chính thức bước chân vào nhà họ Giang mà đã học thói tính toán rồi à!”

    “Hôm trước Giang Mặc còn xin bác 300 tệ để mua đồ cho cháu đó! Giờ thì cởi ra cho bác!”

    Tôi cúi đầu nhìn chiếc váy trên người – giá 3888 tệ – và chiếc túi xách trị giá 200 nghìn tệ.

    Sau đó tôi chỉ để lại một câu:

    “Chuyện 300 tệ đó, bác cứ kiểm tra lịch sử nạp game của Giang Mặc là rõ.”

  • Cả Nhà Trở Mặt Chỉ Vì Một Ly Trà Sữa

    Sau khi vô tình dùng “thanh toán thân mật” của anh mình để đặt một ly trà sữa, tôi bị chị dâu tương lai chụp màn hình rồi đăng thẳng vào group gia đình “Cả nhà yêu thương nhau”!

    “Cô cố tình dùng tiền của bạn trai tôi để mua trà sữa đấy à? Cái kiểu ‘trà xanh’ này không biết giữ khoảng cách sao?”

    “Trà sữa là đồ bình thường chắc? Cô rõ ràng có ý đồ gì đó mới đặt cái này!”

    Ba mẹ chẳng cần biết đúng sai, mắng tôi te tua như tội đồ.

    Anh tôi thì ngay lập tức cắt luôn tính năng “thanh toán thân mật”.

    Chị dâu vẫn chưa chịu dừng lại:

    “Tiền đâu? Đã xài của bạn trai tôi thì mau trả lại!”

    Tôi mở lại lịch sử chuyển khoản giữa tôi và anh suốt mấy năm nay, chụp màn hình gửi thẳng vào nhóm.

    Một giây sau, cả nhà – trừ anh tôi – đều câm nín.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *